← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 33: Tin đồn

8 min read 05.09.2026

Mãi đến khi bóng dáng Vương lang trung biến mất, Sở Tự Phong đang ngồi trên chủ tọa uống trà mới phản ứng lại được chuyện gì vừa xảy ra. Lão “rầm” một tiếng đặt chén trà xuống: “Sở Vũ, sao lời con nói lại đầy gai góc như vậy? Mời lang trung tới xem bệnh cho con là vì tốt cho con, con không nhận lòng tốt thì thôi, hà tất phải dùng lời lẽ đe dọa hắn? Thật sự tưởng ta không nghe ra ý tứ trong lời nói của con sao?”

“Hả?” Chử Thanh Ngọc lộ vẻ mặt vô tội, “Phụ thân, người sao lại nói vậy? Ta đe dọa hắn lúc nào?”

Sở Tự Phong: “Hắn là một phàm nhân lang trung, con bảo hắn làm sao so bì được với y tu trong tông môn? Những lời con vừa nói, chẳng phải là đang đe dọa hắn sao?”

Chử Thanh Ngọc: “Nhưng nhãn tật của ta đã được y tu xem qua rồi, Hồ di nương còn gọi vị lang trung này tới chẩn trị cho ta, chẳng phải là vì cho rằng vị lang trung này y thuật cao minh hơn y tu của Vân Hoàn Tông sao? Di nương làm vậy hẳn là có đạo lý của bà ấy, định nhiên là vì tốt cho ta thôi, tổng không lẽ lại hại ta sao?”

Hồ Oanh vốn định khóc lóc một chút để tỏ vẻ ủy khuất vì lang trung mình gọi tới bị Chử Thanh Ngọc dọa chạy, giờ thì: “…” Khoan đã! Đoạn sau là lời thoại của ta mà!

“Phải, là ta lo lắng quá độ, suy xét không chu toàn.” Hồ Oanh vội vàng chữa cháy, “Vũ ca đừng vì vậy mà thiên nộ một vị lang trung, hắn cũng chỉ là một người bình thường kiếm sống qua ngày mà thôi.”

Chử Thanh Ngọc: “Di nương nói đùa rồi, ta có tức giận đâu mà nói là thiên nộ? Chẳng lẽ vừa rồi ta có câu nào khiến di nương nghe không lọt tai sao? Chi bằng cứ nói thẳng ra để ta giải thích, tránh để di nương hiểu lầm ta.”

Hồ Oanh: “Dĩ nhiên là không có, là ta học ít chữ nghĩa nên dùng sai từ thôi, Vũ ca đừng trách.”

Chử Thanh Ngọc: “Không trách, không trách, sau này di nương cẩn thận một chút là được.”

Hồ Oanh: “…”

Sở Tự Phong hơi nhíu mày: “A Vũ, trước đây con vốn trầm mặc ít nói, hôm nay ngược lại thấy kiện đàm hơn nhiều.”

“Vậy sao?” Chử Thanh Ngọc cười khổ một tiếng, nhẹ nhàng chạm vào dải lụa trắng trên mắt, “Giờ ta cái gì cũng không thấy, nên đối với âm thanh đặc biệt nhạy bén, cũng rất ỷ lại vào nó. Mọi người có lẽ không thể hiểu được, một khi xung quanh không có chút tiếng động nào, ta liền cảm thấy mình chỉ có cô độc một mình. Ta không muốn nếm trải cái khổ của sự cô quạnh đó, nên chỉ còn cách không ngừng giao tiếp với mọi người để giải khuây thôi.”

Bởi vì cái xác này đã thay lõi rồi đó, vị tra phụ của ta ơi!

Sở Tự Phong có vẻ động lòng, thở dài một tiếng: “Thật là đứa con đáng thương của ta.”

Tần Tuệ đã khóc một hồi lâu, vừa mới ngừng lại, nghe vậy lại sụt sùi khóc nhỏ.

Bà vừa rồi lo lắng con trai nghe thấy tiếng khóc của mình lại phải quay sang an ủi, làm lỡ việc chẩn trị, nên vẫn luôn cố nhịn, không dám phát ra tiếng động.

Không ngờ sự việc diễn biến nhanh như vậy, lang trung bị dọa chạy, Hồ Oanh định giả bộ đáng thương cũng không đấu lại một kẻ mù là Chử Thanh Ngọc.

Hồ Oanh vừa định nặn ra vài giọt nước mắt thì Chử Thanh Ngọc đã bồi thêm một câu nhẹ bẫng: “Đôi mắt ta đã thế này, đến khóc cũng trở thành chuyện xa xỉ.”

Thế là Hồ Oanh đành phải nuốt ngược nước mắt vào trong.

Tần Tuệ cũng lau khô nước mắt, hắng giọng, cố gắng dùng tông giọng dịu dàng nhất nói: “Nương nghe Thường Hợp nói con tự mình vào thành, bên cạnh đến một người giúp đỡ cũng không có, tại sao lại như vậy? Những bằng hữu mà con kết giao ở tông môn đâu cả rồi?”

Hiển nhiên là Thường Hợp truyền tin không đầy đủ.

Chử Thanh Ngọc: “Đệ tử trong tông môn có việc hệ trọng phải bận rộn. Họ đưa ta tới gần đây, thấy khoảng cách đến Phụng Khu thành không còn xa, nghĩ rằng chắc sẽ không có chuyện gì nên đã thuê cho ta vài người, lệnh cho họ đưa ta về nhà. Nào ngờ những kẻ đó trước khi vào thành lại sinh lòng tham, mưu toan sát nhân đoạt bảo.”

Xung quanh vang lên những tiếng hít khí lạnh, ra chiều là một đám thính giả rất phối hợp với không khí.

Chử Thanh Ngọc: “Bọn chúng khinh ta mù lòa, nghĩ rằng ta không thể phản kháng nên đã xem thường ta, thế là ta giết sạch bọn chúng rồi.”

“Giết… giết rồi sao?” Hồ Oanh giả vờ lo lắng, “Như vậy chẳng phải là sẽ dính phải nhân quả sát nghiệt sao.”

Chử Thanh Ngọc: “Nếu không thì sao? Chúng muốn giết ta, di nương lẽ nào lại nghĩ ta nên để chúng sống để sau này quay lại báo thù gia đình ta?”

Hồ Oanh: “Ta… ta không có ý đó.”

Sở Tự Phong: “Vậy nên, Vân Hoàn Tông không hề từ bỏ con, con cũng không phải bị Vân Hoàn Tông đuổi xuống núi sao?”

Chử Thanh Ngọc: “Từ bỏ ta? Tại sao phải từ bỏ ta? Phụ thân nghe thấy tin đồn gì chăng?”