Chương 30: Vào thành
Lý Mãnh vốn đã tan biến sau khi thời hạn triệu hoán kết thúc, Phương Lăng Nhận đang ngồi xổm bên bờ sông, không biết đang nhìn chằm chằm thứ gì mà đến mức nhập thần.
Chẳng hiểu sao, Chử Thanh Ngọc cảm thấy cảm giác tồn tại của Phương Lăng Nhận rất thấp, nhất là khi hắn tĩnh lặng không thốt một lời. Ngay cả khi Chử Thanh Ngọc rất muốn lúc nào cũng phải đề phòng Phương Lăng Nhận, nhưng vẫn thường vô ý mà quên mất sự hiện diện của hắn, cho đến khi dư quang liếc thấy quỷ ảnh của Phương Lăng Nhận mới sực nhớ ra bên cạnh còn đi theo một con quỷ.
Để che giấu sự “sơ suất nhất thời” của mình, Chử Thanh Ngọc thỉnh thoảng sẽ hỏi Phương Lăng Nhận một câu: “Ngươi sao lại nhìn chằm chằm ta?” “Đang nghĩ gì thế?” nhằm ám thị Phương Lăng Nhận rằng bản thân vẫn luôn quan sát hắn.
Lần này, Chử Thanh Ngọc vừa định mở miệng, Phương Lăng Nhận lại như cảm nhận được điều gì, quay đầu nhìn sang: “Ngươi tỉnh rồi?”
Chử Thanh Ngọc xoay chuyển lời định nói trong miệng, đổi thành: “Ta đây là nhập định, không phải ngủ.”
Phương Lăng Nhận: “Có gì sai biệt sao?”
Chử Thanh Ngọc: “Có, ta có thể cảm tri xung quanh có nguy hiểm hay không.”
Phương Lăng Nhận: “Mấy ngày nay đều không thấy điểu thú nào khác đi ngang qua.”
Chử Thanh Ngọc: “Ngày đó các ngươi giết là một con nhất giai yêu thú, nếu trước đó nó vẫn luôn kiếm ăn ở vùng này, điểu thú bình thường hoặc là bị nó ăn thịt, hoặc là đã tránh xa nơi này, không dám khinh suất lại gần.”
Có lẽ phải đợi thêm một thời gian nữa, có điểu thú khác phát hiện con nhất giai yêu thú kia không còn nữa, mới lại lui tới gần đây.
Phương Lăng Nhận chỉ ừ một tiếng, không có lời tiếp theo, dường như không mấy hứng thú với những chuyện này.
Chử Thanh Ngọc: “Ngươi hình như chẳng hề nôn nóng tìm kiếm kẻ thù của mình, hắn giết ngươi, còn tìm cách trói buộc ngươi bên cạnh ta, khiến ngươi không thể đi tìm hắn báo thù, ngươi chẳng lẽ không muốn lập tức tìm được hắn sao?”
Phương Lăng Nhận liếc nhìn đôi chân của Chử Thanh Ngọc: “Nôn nóng có ích gì?”
Chử Thanh Ngọc: “Trên suốt dọc đường này cũng không thấy ngươi thúc giục ta.”
Phương Lăng Nhận: “Thúc giục ngươi, rồi cưỡng ép lôi kéo một kẻ hành động bất tiện như ngươi đi đối chất với kẻ thù thực lực không rõ?”
Chử Thanh Ngọc cười khẽ một tiếng: “Xem ra ngươi đã từng cân nhắc qua phương thức này.”
Phương Lăng Nhận đột nhiên ra tay, đâm thẳng xuống nước, khoảnh khắc sau đã bắt được một con cá dài bằng một cánh tay.
Con cá vẫy đuôi bành bạch, cố gắng vùng vẫy để trở lại dưới nước.
Phương Lăng Nhận vung tay ném nó lên bờ, con cá kia trong lúc lăn lộn, không khéo thế nào lại rơi tọt vào một hố bùn không xa chỗ Chử Thanh Ngọc.
Dưới hố bùn đó có một tảng đá lớn màu lục đậm tạm thời chưa rõ kích cỡ, mấy ngày trước, cũng chính tảng đá này đã kẹt lấy mỏ của con nhất giai yêu cầm kia.
Lúc đó bọn họ đã đào xuống một lát, bới ra một cái hố, nhưng đều không thể đào được tảng đá lục đậm kia lên, thế là liền xử lý con hắc điểu trước, không quản đến tảng đá nữa, hố bùn đào ra cũng tùy tiện lấp lại rồi để mặc đó.
Mới qua mấy ngày, đất bùn rất tơi xốp, con cá kia lăn lộn bên trong, rất nhanh đã dính đầy bùn đất, vẫy loạn một hồi.
Bùn nhão và đá vụn bắn lên, văng đầy mặt và người Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc: “…” Người ngồi dưới đất, bùn từ trên trời rơi xuống.
Phương Lăng Nhận không phát hiện ra con cá mình bắt được đã gây họa, lại bắt thêm mấy con lên bờ, liền thấy Chử Thanh Ngọc một tay gạt bùn trên mặt, gương mặt tuấn mỹ lộ ra vẻ biểu tình nghi là uỷ khuất: “Ngươi có phải cố ý không?”
Phương Lăng Nhận: “Không phải!”
Chử Thanh Ngọc không ngừng lau mặt, nhưng đó là bùn chứ không phải nước, càng lau càng bẩn.
Ngay cả tóc cũng bị dính vào, nhìn qua cứ như hắn vừa lăn lộn một vòng trong vũng bùn vậy.
Phương Lăng Nhận nhìn không nổi nữa: “Ngươi đừng lau nữa, ta giúp ngươi rửa.”
Khóe miệng Chử Thanh Ngọc khẽ nhếch: “Được.”
Nửa canh giờ trôi qua, Phương Lăng Nhận đang ngồi xổm bên bờ sông giặt quần áo, nhìn y phục trong tay mình, lại nhìn sang Chử Thanh Ngọc đang ngồi trên xe lăn, mặc quần áo sạch sẽ, lau mái tóc ướt sũng, ngâm nga tiểu khúc phơi nắng, rơi vào trầm tư.
Hắn có phải đã bị tên gia hỏa này hố rồi không?
“Phương huynh!” Chử Thanh Ngọc lớn tiếng nói: “Chúng ta hôm nay khởi hành thôi!”
Động tác của Phương Lăng Nhận khựng lại: “Đi đâu?”
Chử Thanh Ngọc: “Về nhà! Ta trước tiên dưỡng thương cho tốt, rồi mới trở về tông môn gặp mặt đám gia hỏa kia.”
Phương Lăng Nhận cũng đã chán ngấy nơi này, không hề phản đối.
Chử Thanh Ngọc không có nhiều đồ đạc cần thu dọn, chỉ là trước khi rời đi, mệnh cho lũ tiểu quỷ kia đi tìm kiếm xung quanh xem còn Sơ Linh Thảo không.
Đáng tiếc là lần này chúng chẳng thu hoạch được gì.
Chử Thanh Ngọc không tiện đi lại, trong lúc lũ tiểu quỷ đi tìm Sơ Linh Thảo, hắn cứ nhìn chằm chằm vào cái hố bùn mà ngẩn người, thấy lũ tiểu quỷ tay không trở về, đang định đuổi chúng đi, lại thấy một con tiểu quỷ khi đi ngang qua hố bùn đó thì vấp chân ngã vào.
Ngay sau đó con tiểu quỷ kia phát ra tiếng thét thê lương, tức khắc như bị kim châm, nhảy dựng lên cao ba thước, tránh thật xa cái hố bùn đó.
Chử Thanh Ngọc khẽ nhíu mày, cầm lấy quải trượng chọc chọc tảng đá kia.
Trong mơ hồ, dường như cảm nhận được một luồng linh khí từ trong tảng đá lan tỏa ra, rất nhạt rất nhạt, đứng xa một chút là không cảm nhận được nữa.
Linh căn của Chử Thanh Ngọc mới chỉ phục hồi một chút, đối với việc cảm ứng linh khí xung quanh cũng không nhạy bén, mãi đến hiện tại khi lại gần mới có chút phát giác.
Không, cũng có khả năng là vì những linh khí này mới vừa từ trong tảng đá nổi lên?
Nghĩ đoạn, Chử Thanh Ngọc hội tụ linh lực vào lòng bàn tay, mãnh liệt vỗ về phía tảng đá!
Chỉ nghe một tiếng “rắc”, tảng đá trong hố tức thì nứt ra, một luồng linh khí nồng đậm khoảnh khắc ấy lan tỏa khắp nơi, tranh nhau chen lấn hội nhập vào giữa thiên địa!
Chử Thanh Ngọc lại không bận tâm đến hướng đi của những linh khí này, hiện tại hắn vẫn chưa thể dẫn quá nhiều linh khí vào trong cơ thể để luyện hóa thành lực lượng của mình.
Ánh mắt hắn rơi vào tảng đá đã nứt khai, bên trong lặng lẽ nằm một đoạn căn hành (củ; thân rễ) thon dài, từ căn hành tỏa ra thêm nhiều sợi tơ nhỏ, xuyên thấu trong tảng đá này.
Chỗ linh khí đột nhiên tản ra vừa rồi chính là phóng ra từ trong đoạn căn hành này.
Tảng đá dày nặng đã che giấu khí tức của nó, chắc hẳn là con hắc điểu kia đã mổ một cái lỗ trên tảng đá, lại qua mấy ngày nắng gắt, hôm nay lại bị một con cá mang theo nước lăn lộn vài cái, cái hố đá bị mổ khai kia ngấm nước vào, linh khí trong đoạn căn hành giấu trong đá này liền tản ra.
Trên căn hành có rất nhiều chỗ đứt gãy, rõ ràng là dưới một chưởng kia của Chử Thanh Ngọc, nó đã cùng tảng đá nứt ra.
Không khó để nhận thấy, đoạn căn hành này cắm rễ bên trong tảng đá, mà đầu kia của căn hành vẫn còn ở trong bùn, cũng không biết là loại thực vật gì mà ngoan cường như thế, căn hành chui vào khe đá mà vẫn tiếp tục sinh trưởng.
Chử Thanh Ngọc dùng quải trượng gạt gạt, phát hiện đoạn căn hành kia rất dài, không giống các loại thực vật khác, nó mọc ngược xuống dưới, và men theo hướng của dòng sông mà kéo dài.
Nghĩ lại chắc là vì khi nó còn là một hạt giống đã rơi vào khe đá, may mắn nảy mầm sinh căn sau đó liền dấn thân vào con đường tìm kiếm ánh sáng dài đằng đẵng.
Đáng thương cho nó đã đi ngược hướng, rõ ràng đã mọc xuyên qua tảng đá nhưng lại không thể phá đất mà lên để xuất hiện nơi ánh mặt trời rực rỡ, mà lại chui rúc trong lớp đất dưới tảng đá.
Chử Thanh Ngọc vừa đào vừa vỗ, đập nát những phiến đá đào được, cuối cùng theo đoạn căn hành dài dằng dặc kia tìm thấy điểm cuối của linh thực này.
Tin tốt là, linh thực này sau không biết bao nhiêu nỗ lực, cuối cùng đã rời khỏi bùn đất, nảy mầm rồi.
Tin xấu là, mọc ở dưới nước.
Chử Thanh Ngọc vê lấy cái mầm nhỏ chỉ dài bằng hai đốt ngón tay, cảm nhận được trên mầm non có rất nhiều lông tơ mịn, không nhịn được ghé sát mắt nhìn.
Phương Lăng Nhận đúng lúc này đi tới, nhìn cái hố bị Chử Thanh Ngọc đào bới loạn thất bát tao và đống đá vụn đầy đất, ánh mắt rơi vào mầm non Chử Thanh Ngọc đang cầm trong tay, nói: “Một cây nhỏ xíu thế này, nhìn còn chẳng đủ nhét kẽ răng, ngươi cũng muốn sao?”
Chử Thanh Ngọc hơi ngẩn ra, nhất thời không hiểu hắn tại sao lại nói vậy.
Phương Lăng Nhận thấy hắn lộ vẻ không hiểu, cũng có chút trì nghi: “Đây chẳng phải là Sơ Linh Thảo ngươi muốn tìm sao? Căn thảo màu tím nhạt, mầm non màu lục đậm, trên lá cỏ còn có lông tơ mịn, nó cái này chắc là mới nảy mầm không lâu đâu, cách lúc khai hoa chắc còn một khoảng thời gian nữa.”
Chử Thanh Ngọc: !
Chử Thanh Ngọc lúc này mới phản ứng lại, che giấu nói: “Không tìm được cây lớn, tìm mấy cây vừa nảy mầm về nuôi cũng được, ta đợi được.” Trong túi càn khôn vẫn còn có Ốc Thổ Kết Tinh mà!
Phương Lăng Nhận lại phát giác ra điều gì đó, đánh giá con quỷ nhãn kia của Chử Thanh Ngọc: “Ngươi, có phải nhìn không rõ rồi không?”
Chử Thanh Ngọc chớp chớp quỷ nhãn: “Ngươi cảm thấy, quỷ nhãn này sẽ là một vật trang trí sao?”
Phương Lăng Nhận chỉ vào bộ quần áo hắn vừa phơi xong: “Ngươi nhìn xem bên kia có gì?”
Chử Thanh Ngọc: “Quần áo của ta.”
Phương Lăng Nhận: “Trên áo có mấy cái lỗ?”
Chử Thanh Ngọc cười khẽ một tiếng: “Muốn khảo ta? Trên áo vốn dĩ có bốn cái… Chết tiệt! Ngươi có phải đã làm rách áo của ta rồi không!”
Phương Lăng Nhận xoay người bay đi.
Chử Thanh Ngọc trực tiếp vung quải trượng ra, Phương Lăng Nhận nghiêng đầu một cái, quải trượng hóa thành một đường vòng cung, biến mất trong rừng sâu.
Chử Thanh Ngọc: “…”
Phương Lăng Nhận lơ lửng giữa không trung, nhìn về hướng quải trượng biến mất, nói: “Muốn lấy lại không? Cầu ta đi.”
Chử Thanh Ngọc: “…”
————
Từ sông Du Thê đến Phụng Khu Thành, theo tốc độ của Chử Thanh Ngọc thì cần nửa tháng.
Trong thời gian này, Chử Thanh Ngọc kiên trì phục dụng Thanh Chướng Hoa, đã có thể nhìn rõ sự vật trong vòng mười trượng rồi.
Quỷ nhãn cũng trong thời gian này hoàn toàn hóa thành một vũng máu loãng.
Sau khi dùng chính đôi mắt của mình xác nhận cái mầm nhỏ hái được ngày hôm đó chính là Sơ Linh Thảo, Chử Thanh Ngọc càng thêm kiên nhẫn dùng chậu hoa có vùi Ốc Thổ Kết Tinh để bồi dục nó, định bụng đợi sau khi nó khai hoa sẽ phục dụng.
Hắn đã ăn mấy cây Sơ Linh Thảo hái được trước đó, linh căn đã phục hồi được gần như hoàn toàn, cho dù cây Sơ Linh Thảo trong chậu hoa này sau khi trưởng thành phẩm cấp là cửu phẩm thì cũng đủ dùng rồi.
Cây Sơ Linh Thảo này khi còn là mầm non đã hàm chứa linh khí dư dật như thế, nghĩ đến khi nó trưởng thành, phẩm cấp chắc chắn sẽ không quá kém, Chử Thanh Ngọc thực lòng mong đợi.
Khi Chử Thanh Ngọc tiến vào Phụng Khu Thành đúng vào lúc buổi chiều, trên đại lộ người qua kẻ lại tấp nập, thấy một nam tử đôi mắt bịt vải trắng, ngồi xe lăn, bên cạnh đến một tùy tùng cũng không có, đơn độc vào thành, người qua đường không khỏi nhìn thêm vài cái, xì xào bàn tán.
Người bình thường không nhìn thấy Phương Lăng Nhận đang đẩy xe lăn ở phía sau, thấy cái xe lăn không cần Chử Thanh Ngọc động tay mà có thể tự mình chuyển động, liền cho rằng hắn biết pháp thuật gì đó, cũng không cố ý tiếp cận.
Chử Thanh Ngọc có thể cảm nhận rõ ràng có không ít ánh mắt rơi trên người mình, còn có tiếng thảo luận của một số người tự cho là đã hạ thấp giọng, thực ra đều lọt hết vào tai Chử Thanh Ngọc.
Hắn đã có thể nhìn thấy rồi, nhưng lại không muốn để người khác hay biết, bèn tiếp tục dùng vải trắng che mắt, đóng giả một kẻ mù.
“Thiếu gia?” Đúng lúc này, một tiếng gọi mang theo vẻ nghi hoặc rõ rệt từ phía sau truyền đến.
—