Chương 27: Nhổ lông
Phương Lăng Nhận đang giãy giụa, con đại điểu màu đen kia cũng đang điên cuồng giãy giụa.
Thực tế, nếu Phương Lăng Nhận là một con quỷ bình thường thì chẳng cần phải khổ sở như thế, bởi lẽ đại điểu hoàn toàn không thể cắn được quỷ, chỉ có thể xuyên thấu qua mà thôi.
Nhưng ngặt nỗi Phương Lăng Nhận lại không hề tầm thường, hắn giống như một người vô hình — người phàm không nhìn thấy, nhưng lại có thể chạm vào.
Đại điểu đen không nhìn thấy Phương Lăng Nhận, nhưng nó cảm nhận được có vật gì đó đang cạy mỏ mình, theo bản năng liền vùng vẫy kịch liệt, đảo lộn vòng quanh trên không trung.
Thế nhưng mặc cho nó có xoay chuyển hay bay lượn thế nào, cũng không cách nào rời xa khỏi Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc lúc này cũng lấy ra một tấm Ngân giai Linh phù, triệu hoán Lý Mãnh tới.
Tuy rằng Lý Mãnh chỉ dùng quỷ huyết của mình viết tên và bát tự lên mặt sau của một tấm Ngân giai Linh phù, nhưng trọng điểm thực chất không nằm ở quỷ huyết, mà là bát tự và tên của hắn. Chử Thanh Ngọc chỉ cần ghi nhớ những điều này, sau này chỉ cần trong tay có Ngân giai Linh phù, viết tên và bát tự lên rồi niệm khẩu quyết là có thể triệu hoán chính xác Lý Mãnh đến.
Loại khẩu quyết này thường là đơn giản nhất, dịch ra lời bạch thoại chính là: “Kẻ tên mỗ, sinh vào giờ mỗ ngày mỗ tháng mỗ năm mỗ, tới đây làm việc!” (mỗ: này, nọ)
Ngân giai Linh phù tỏa ra một luồng khói trắng, thân hình cao lớn cường tráng của Lý Mãnh đột nhiên hiện ra.
Chử Thanh Ngọc cắn rách đầu ngón tay, quệt lên phù lục, nói: “Ngươi có thời gian nửa nén nhang để tiếp xúc với thực thể, mau chóng cạy cái mỏ chim kia ra cho ta!”
Dứt lời, chỉ nghe thấy một tiếng kêu thét chói tai.
Là do Phương Lăng Nhận đã thích nghi được với tốc độ nhào lộn trên không của con chim kia, hắn dùng sức banh mỏ chim ra, rút tay mình ra ngoài.
Trên tay Phương Lăng Nhận vẫn nắm chặt gốc cỏ kia, không để con chim nuốt xuống.
Miếng ăn đến miệng còn mất, chút dư vị cũng chẳng nếm được, hắc điểu nổi trận lôi đình, nó xoay đầu chim nhìn quanh quất khắp nơi, nhưng lại chẳng thấy Phương Lăng Nhận và Lý Mãnh đâu, chỉ thấy mỗi Chử Thanh Ngọc đang ngồi trên xe lăn, ngẩng đầu quan sát nó.
Hắc điểu: “Á! ——” Nó chỉ nhìn thấy mỗi Chử Thanh Ngọc, liền cho rằng chính là kẻ này đã dùng thủ đoạn ngăn cản nó dùng bữa, thế là không chút do dự lao thẳng xuống hướng Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc: “…” Đây đúng là lựa hồng mềm mà nắn đây mà!
“Á! ——” Hắc điểu kêu lên một tiếng, cái mỏ nhọn mắt thấy sắp mổ trúng Chử Thanh Ngọc, y một tay nắm chặt gậy chống, dư quang liếc thấy Lý Mãnh đang lao nhanh về phía này, tốc độ rất nhanh, ước chừng có thể kịp lúc.
Sự thật chứng minh, phán đoán của Chử Thanh Ngọc là đúng, Lý Mãnh đã kịp tới, nắm đấm siết chặt, cơ bắp trên cánh tay cuồn cuộn nổi lên. Cú đấm ngàn cân này mà giáng xuống, đầu chim này không tàn cũng phải choáng váng, chắc chắn không thể mổ trúng Chử Thanh Ngọc.
Nhưng ngoài dự liệu là, từ một hướng khác lại có một đôi chân dài lao ra, mắt thấy sắp đá trúng cái mỏ nhọn của hắc điểu.
Lý Mãnh: !
Phương Lăng Nhận: !
Chử Thanh Ngọc: !!!
Thế là, cú đá bay tới của Phương Lăng Nhận trực tiếp trúng ngay mặt Lý Mãnh, còn cú đấm của Lý Mãnh thì nện vào… Phương Lăng Nhận nghiêng đầu né được!
Lực đạo của Phương Lăng Nhận rõ ràng lớn hơn một chút, hai con quỷ va vào nhau, ngã nhào về phía Lý Mãnh.
Mỏ nhọn của hắc điểu bị vạt áo tung bay của Phương Lăng Nhận vướng phải, hướng đi bị lệch đi một chút, nhưng cũng chỉ là một chút, nó vẫn lao về phía Chử Thanh Ngọc!
Chử Thanh Ngọc thật sự muốn gào lên: “Không phải chứ! Hai con quỷ các ngươi cứu người có thể có chút ăn ý được không! Để một kẻ tàn phế như ta biết chạy đường nào! Xuống âm tào địa phủ chắc?”
Chử Thanh Ngọc vội vàng cắm gậy xuống đất, dùng sức đẩy chiếc xe lăn lùi lại phía sau!
Bánh xe lăn được vài vòng, nhưng lại cán phải đá vụn, khiến Chử Thanh Ngọc ngã ngửa ra sau!
“Bùm!” Chử Thanh Ngọc lộn nhào một cái, mỏ nhọn của hắc điểu cũng mổ xuống, suýt soát lệch hướng, không mổ trúng Chử Thanh Ngọc mà lại đâm xuyên vào lưng ghế xe lăn, cắm sâu xuống đất.
Sau đó thì… bị kẹt luôn.
Hắc điểu dốc sức vỗ cánh giãy giụa, móng vuốt điên cuồng cào đất, nhưng thế nào cũng không rút được cái mỏ đang cắm sâu dưới lòng đất ra.
Dưới lớp đất này dường như chôn thứ gì đó rất cứng, mỏ nhọn của nó đâm vào là không rút ra nổi.
Trong lúc đang vùng vẫy, một bóng đen phủ xuống, nó nỗ lực xoay cổ, mở to mắt chim nhìn lên, liền thấy Chử Thanh Ngọc với mái tóc rối bời bám đầy cỏ nát, tay cầm một tấm phù, cười một cách âm trầm: “Đều ngây ra đó làm gì? Mau lại đây nhổ lông, lửa nấu canh của ta còn chưa tắt đâu, thêm chút củi là có thể dùng tiếp rồi.”
—