← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 378: Phản Ứng Các Phương

37 min read 29.08.2026

 

Ứng đại quản sự bận rộn đến mức chân không chạm đất, vừa phải chuẩn bị cho buổi đấu giá, lại vừa phải giúp tu giả các lộ truyền tin tức về.

Các tu giả tụ tập tại Hắc Ngục trấn đều đến từ khắp bốn phương tám hướng trên đại lục, bọn họ nếu muốn tự truyền tin về sẽ phải tốn không ít thời gian, mượn dùng truyền tấn trận pháp của Lưu Dương Các chính là con đường tiện lợi và nhanh chóng nhất.

Cũng may là Liễu các chủ đã điều động thêm nhân thủ từ phân các Lưu Dương Các ở gần đó tới giúp đỡ, bằng không Ứng đại quản sự có bận rộn đến mức gầy đi mấy vòng cũng là chuyện thường.

Số lượng tu giả mượn dùng truyền tấn trận pháp của Lưu Dương Các quá nhiều, đến mức ở bên ngoài đã xếp thành một hàng dài dằng dặc.

Ngô Lệ Nhạn vất vả lắm mới truyền được tin tức về, lúc đi ra liền đưa tay quệt một nắm mồ hôi trên trán, quả thực là chẳng dễ dàng gì.

Dường như chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, tu giả của toàn bộ đại lục đều đã tụ hội về Hắc Ngục trấn rồi, ở bên ngoài còn có rất nhiều tu giả thậm chí còn không chen chân nổi vào trong trấn.

Tin tức truyền về Tây Minh thực sự đã gây ra một trận chấn động vô cùng lớn trong khắp triều dã Tây Minh, ngay cả vị Tây Minh Hoàng vốn từ trước đến nay không thích quản thúc sự đời cũng phải thất kinh bát đảo.

Vị hoàng thúc vốn luôn bị thúc giục chuyện thành thân nhưng lại không chịu cưới Vương phi kia, nay lại đột nhiên lòi ra một đứa con to đùng như thế này.

Điều khiến người ta kinh ngạc hơn nữa chính là, các thành viên hoàng tộc khác nếu có làm ra con rơi con rớt ở bên ngoài thì rất khó được ghi tên vào tộc phả, ấy vậy mà càng như thế thì những đứa con hoang bên ngoài lại càng thèm khát được bước chân vào hoàng tộc Lê thị.

Thế nhưng cứ hễ đến chuyện của Lê Cẩm Xuyên thì mọi chuyện lại đảo lộn hoàn toàn, đổi lại là các thành viên hoàng tộc phải hạ mình cầu xin Lê Cẩm Xuyên để Phong Minh nhận tổ quy tông, vậy mà người ta lại không thèm vào. Thử hỏi có làm cho những kẻ dù có muốn đổi sang họ Lê cũng không được hưởng nửa điểm phúc lợi của hoàng tộc phải tức lộn ruột lên không cơ chứ.

Có tức chết đi sống lại cũng chẳng giải quyết được gì, hỏi thì câu trả lời chính là bản thân Phong Minh hoàn toàn không cần chút phúc lợi ít ỏi đó của các thành viên hoàng tộc, hắn chỉ dựa vào bản lĩnh của chính mình là đã có thể kiếm được nhiều hơn thế gấp vạn lần rồi.

Chẳng phải cứ nhìn việc hắn ở Hắc Ngục Lĩnh đã giúp đỡ cho tận hai vị tu giả Nguyên Đan cảnh đỉnh phong tiến cấp lên Khai Hồn cảnh đó sao, trên cái đại lục này còn có vị luyện dược sư nào sở hữu bản lĩnh kinh thiên động địa đến thế này nữa.

Ban đầu hoàng thất xử lý chuyện của Ngũ công chúa và Ngũ phò mã còn dây dưa kéo dài, kết quả là vừa nhận được những tin tức này truyền về, Tây Minh Hoàng liền cuống cuồng giậm chân, hiếm hoi lắm mới cứng rắn được một lần, thực thi quyền lực tối thượng của một vị hoàng đế, cũng chẳng thèm đoái hoài đến việc con gái khóc lóc om sòm thảm thiết. Nếu đã không nỡ rời xa nam nhân của mình thì đi mà cút xéo theo gã ta luôn đi.

Tây Minh Hoàng tuy có chút vô năng, nhưng lão cũng biết rõ chính nhờ có hoàng tộc Lê thị đứng ở phía sau chống lưng làm chỗ dựa, lão mới không sợ đám đàn bà trong hậu cung cùng với ngoại thích liên thủ lại với nhau để mưu hại vị hoàng đế này hòng tự mình ngồi lên ngai vàng bảo tọa.

Hoàng thất Tây Minh lập tức tuyên cáo kết quả này ra bên ngoài, Ngũ công chúa từ nay không còn là công chúa của hoàng gia nữa, bị xóa tên hoàn toàn khỏi tộc phả Lê thị, từ nay về sau cũng không được phép hưởng bất kỳ chế độ đãi ngộ hoàng tộc nào, đồng thời trục xuất phu thê hai người bọn họ ra khỏi hoàng thành.

Trạm Sinh phẫn nộ đến tột cùng, tuy nhiên lúc này dù thực lực của hắn có mạnh mẽ đến đâu, vận khí có tốt đến mức nào đi chăng nữa thì hắn cũng không phải là đối thủ của hoàng tộc Lê thị, không cách nào kháng cự lại toàn bộ Lê thị được.

Đến lúc này hắn mới tỉnh ngộ ra những suy nghĩ trước đây của mình mới ngây thơ và nực cười biết bao nhiêu. Đã từng có lúc hắn nghĩ rằng, vị trí của Tây Minh Hoàng kia hắn cũng không phải là không thể ngồi thử một lần.

Tương lai chỉ cần vận hành một phen, khiến cho Tây Minh Hoàng hiện tại truyền lại hoàng vị vào tay Ngũ công chúa, đến lúc đó Ngũ công chúa còn chẳng phải đều nghe theo lời hắn sao, hoàng vị nghiễm nhiên sẽ lọt vào tay hắn, hoàng tộc Tây Minh sau này cũng sẽ phải đổi sang họ Trạm.

Khi biết được Phong Minh từ lâu đã là lục phẩm luyện dược đại sư, lại còn cùng Bạch Kiều Mặc trợ giúp cho hai người tiến cấp Khai Hồn cảnh tại Hắc Ngục Lĩnh, Trạm Sinh thật sự sắp phát điên rồi.

Tất cả những chuyện này làm sao có thể xảy ra được chứ, hai người kia rõ ràng còn trẻ tuổi hơn cả hắn, làm sao có thể đạt được thành tựu cao hơn hắn được.

Hắn đương nhiên biết rõ sức nặng của một vị lục phẩm luyện dược đại sư là lớn đến nhường nào, đặc biệt là trong tình huống đã có hai người tiến cấp Khai Hồn cảnh thành công. Lúc này, tất cả các tu giả Nguyên Đan cảnh trên toàn đại lục ước chừng đều hận không thể nâng niu cung phụng Phong Minh lên tận trời xanh.

Trước đây khi ở Tây Minh Dung Thành, hắn còn tìm mọi cách để bắt mối quan hệ với Thánh Nguyên Tông, muốn cầu xin đan dược từ vị lục phẩm luyện dược đại sư của Thánh Nguyên Tông, vì chuyện đó mà có đắc tội với hoàng thất Tây Minh hắn cũng chẳng màng.

Thế nhưng có nằm mơ hắn cũng không ngờ được vị lục phẩm luyện dược đại sư lại ở ngay bên cạnh hắn, thậm chí trình độ luyện dược này so với vị của Thánh Nguyên Tông kia lại càng cao tay hơn hẳn.

Mọi hành động cử chỉ của hắn rơi vào trong mắt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, có lẽ chính là một trò hề lớn nhất thiên hạ mà thôi.

Hắn phải gánh chịu sự chế giễu của người đời, còn Phong Minh vừa quay người một cái liền biến thành con trai ruột của Lê Cẩm Xuyên.

Ông trời thật không công bằng! Tại sao rõ ràng đã ban cho hắn vận khí tốt đến như vậy, mà lại không để hắn may mắn đến cùng, lại để kẻ khác đè đầu cưỡi cổ hắn mà diễu võ dương oai?

Thời điểm bị trục xuất khỏi hoàng thành Tây Minh, Trạm Sinh hận thù nghiến răng tuyên thệ: “Sẽ có một ngày ta sẽ quay trở lại đây, ta sẽ bắt các ngươi phải hoàn trả lại toàn bộ những sỉ nhục mà ta đã phải gánh chịu, khiến cho những kẻ từng chế giễu ta đều phải quỳ mọp dưới chân ta mà cầu xin tha thứ!”

Rời bỏ cái tên Phong Minh đó ra, chẳng lẽ hắn liền không thể tiến cấp Khai Hồn cảnh được nữa sao? Hắn không tin.

Không cần mượn dùng ngoại lực, hắn vẫn có thể trở thành kẻ chí cường trên cái đại lục này như thường. Đến lúc đó hoàng tộc Lê thị cũng chẳng còn cần thiết phải tồn tại nữa, hắn sẽ tự tay lật đổ toàn bộ hoàng tộc Lê thị.

Thế nhưng, Trạm Sinh thật sự có thể chờ được tới ngày đó hay không?

Lê Cẩm Xuyên làm sao lại không nhìn ra cái dã tâm bừng bừng kia của Trạm Sinh cho được, thứ hắn ta nhìn trúng có phải là đứa cháu gái Ngũ công chúa này đâu? Không, thứ hắn ta thèm khát chính là địa vị hoàng tộc đứng ở phía sau Ngũ công chúa kìa.

Kẻ này tâm địa lại nhỏ mọn hẹp hòi, có thù tất báo, một khi để cho hắn ta có cơ hội lật mình, tương lai nhất định sẽ dẫn tới tai họa diệt môn hủy gia, bởi vì hắn ta đã từng làm không ít những chuyện tàn nhẫn tương tự như vậy rồi.

Cho nên lúc Lê Cẩm Xuyên giao đấu với hắn ta, cái phẩy quạt cuối cùng đã ngầm tặng cho hắn ta một món “đại lễ”.

Sau này Trạm Sinh sẽ phát hiện ra một điều, cho dù hắn ta có nỗ lực tu luyện đến thế nào đi chăng nữa thì tu vi cũng không cách nào tinh tiến thêm được một phân một ly.

Thậm chí thời gian càng kéo dài, tu vi của hắn ta còn không ngừng bị sụt giảm tiêu tán, cuối cùng sẽ triệt để sa sút trở thành một kẻ tầm thường vô dụng giữa biển người mênh mông.

Hoàng thành của Đông Mộc Hoàng Triều cũng đã bị nổ tung rồi, các phương thế lực cùng nhau truyền tin tức về hoàng thành Đông Mộc, đặc biệt là trong số đó còn có Tông đại trưởng lão của hoàng thất cùng với Thập bát hoàng tử Tông Dục Bào, thế nên dù người ta có muốn phủ nhận tính chân thực của những tin tức này thì cũng không cách nào làm được.

Bởi vì quá mức kinh dị hãi hùng, những tin tức này lập tức khuếch tán ra khắp toàn bộ hoàng thành với tốc độ chóng mặt.

Hai cái tên Phong Minh và Bạch Kiều Mặc này, trên dưới hoàng thành Đông Mộc làm sao có thể không quen thuộc cho được, đó chẳng phải chính là hai con hắc mã đột ngột xông ra từ trong trận liên tái, lại còn gây ra những động tĩnh không hề nhỏ sao.

Giờ đây mỗi khi nhắc lại vẫn có không ít người cảm thấy vô cùng thú vị, thậm chí còn có người cho đến tận ngày hôm nay hễ nghe nhắc tới cái tên Phong Minh là lại hận đến nghiến răng kèn kẹt, ai bảo hắn đã làm cho bọn họ phải thua lỗ biết bao nhiêu nguyên tinh cơ chứ.

Kết quả thì tốt rồi, Phong Minh của ngày xưa vốn chỉ mới bộc lộ tài năng tại trận liên tái, nay đã trưởng thành trở thành một vị lục phẩm luyện dược đại sư, lại còn trợ giúp cho hai người tiến cấp Khai Hồn cảnh tại Hắc Ngục Lĩnh của Bắc Minh, một trong hai người đó lại chính là Bùi Trường Thanh – Viện trưởng của Tứ Hồng Thư Viện.

“Phong Minh vậy mà đã là lục phẩm luyện dược đại sư rồi!”

“Bùi Trường Thanh tiếp sau Dư Tiêu đại sư cũng đã tiến cấp Khai Hồn cảnh rồi kìa!”

Tin tức sau còn bùng nổ hơn cả tin tức trước, cũng khiến cho rất nhiều tu giả trong hoàng thành phải mất ăn mất ngủ.

“Tứ Hồng Thư Viện giờ đây đã có tới hai vị cường giả Khai Hồn cảnh tọa trấn rồi!”

“Các ngươi cũng đừng quên rằng, ngay cả Bạch Kiều Mặc giờ đây cũng đã là lục phẩm trận pháp đại sư rồi đó!”

Chuyện này còn để cho các tu giả khác có đường sống nữa hay không đây, một số thế gia lập tức vội vã đưa con em nhà mình vào trong Tứ Hồng Thư Viện tu học, còn có không ít lão tổ tông của các thế gia ngay trong thời gian đầu tiên đã đích thân vội vã chạy tới Hắc Ngục Lĩnh của Bắc Minh, trong số đó liền có lão tổ tông của Ngô gia.

Trước đây chuyện Phong Minh tống tiền Xuyên Vương của Tây Minh tận hai mươi ức nguyên tinh là chủ đề được rất nhiều tu giả trong hoàng thành hào hứng bàn tán xôn xao, thế nhưng vạn vạn lần không ngờ tới, Phong Minh lại chính là cốt nhục ruột thịt của Xuyên Vương Tây Minh Lê Cẩm Xuyên. Trước đây những tu giả còn lấy xuất thân của Phong Minh ra để gièm pha giờ đây đều muốn nổ tung cả rồi.

Cái tên song nhi ham tiền như mạng này, hóa ra thứ hắn đòi lại chính là tiền của cha ruột mình.

Hèn chi Xuyên Vương Tây Minh sau khi gom đủ nguyên tinh còn lật đật tự mình đem đi dâng tận tay như vậy, lúc đó không biết có bao nhiêu tu giả Đông Mộc hoàng thành cười nhạo Lê Cẩm Xuyên, bây giờ bọn họ chỉ muốn quay ngược thời gian để tự vả vào mồm mình cho tỉnh ra.

Cái tên Lê Cẩm Xuyên nhìn bên ngoài như con sói đuôi to này, chắc chắn là đã sớm biết rõ thân thế của Phong Minh rồi chứ gì, bằng không thì có kẻ điên nào lại lật đật mang hai mươi ức nguyên tinh đi dâng cho người khác như thế?

Tin tức từ hoàng thành Đông Mộc cũng nhanh chóng bay tới khắp nơi thuộc Đông Mộc, Tứ Hồng Thư Viện cũng như Cao Dương Quận đều là những địa phương trọng điểm nhận được tin tức đầu tiên.

Các tầng lớp cao tầng của Tứ Hồng Thư Viện thực chất đã biết được tin vui lớn này ngay từ thời gian đầu tiên rồi, cũng là lúc tin tức truyền tới, bọn họ mới biết được Bùi Viện trưởng không phải là đi bế quan tu luyện, mà là một thân một mình âm thầm chạy tới Bắc Minh để hội hợp với Phong Minh, hơn nữa còn tiến cấp Khai Hồn cảnh thành công rồi.

Nếu không phải là vì muốn chờ Bùi Trường Thanh quay trở lại, bọn họ đã sớm truyền tin tức này lan rộng ra khắp nơi rồi.

Giờ đây tin tức truyền tới từ hoàng thành đã khiến cho tất cả mọi người trong thư viện, bao gồm toàn bộ học viên đều biết được hết sạch, tức thì cả thư viện liền sôi sục bùng nổ lên.

Lan Thủy Thành cũng diễn ra cảnh tượng tương tự như vậy, địa vị của Tứ Hồng Thư Viện càng cao thì Lan Thủy Thành lại càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

Lục phẩm luyện dược đại sư, lục phẩm trận pháp đại sư, cường giả Khai Hồn cảnh.

Nếu là đặt ở trước đây, bất kỳ một điều nào trong số đó xuất hiện cũng đều sẽ gây ra một trận chấn động lớn nhất thiên hạ, vậy mà lần này lại là ba đại sự cùng nhau trùng điệp xuất hiện một lúc, tất cả mọi người đều buông bỏ hết thảy công việc đang làm trên tay để chạy ùa ra đường hoan hô nhảy múa vui mừng.

Chỗ của Bùi Ứng Mẫn và Dư Tiêu khách khứa tới chơi đông nghịt không ngớt, đặc biệt là chỗ của Dư Tiêu, hai thầy trò bọn họ đều là lục phẩm luyện dược đại sư, tuyệt đối không thể bỏ qua cơ hội kết giao này.

Trong lòng Dư Tiêu đã sớm hiểu rõ mọi chuyện, còn đối với sáu vị sư huynh sư tỷ khác của Phong Minh mà nói thì đây quả thực là một niềm kinh hỷ vô cùng lớn lao. Tuy rằng trong lòng có chút chua xót vì vị sư đệ nhỏ tuổi nhất lại chạy lên trước mặt bọn họ mất rồi, nhưng nhiều hơn thế chính là niềm tự hào kiêu hãnh khôn nguôi, đó chính là sư đệ của bọn họ cơ mà!

Ngay cả sư phụ của bọn họ còn chẳng lo lắng chuyện bị tiểu đệ tử của mình vượt qua, đám sư huynh sư tỷ như bọn họ việc gì phải đi nhọc lòng lo lắng chuyện đó làm chi cho mệt.

Cao Dương Quận cũng nổ tung rồi, tuy nhiên các tu giả ở Cao Dương Quận so với hoàng thành lại càng thêm nghi ngờ tính chân thực của sự việc này, chuyện này làm sao có thể xảy ra được chứ? Đúng là nói lời xằng bậy, vừa nhìn một cái đã thấy vô cùng hoang đường rồi.

Tên Phong Minh đó mới bao nhiêu tuổi đầu chứ, rời khỏi Cao Dương Quận mới được bao nhiêu năm thời gian đâu. Ban đầu hắn chỉ là một tiểu luyện dược sư mới nhập môn còn chưa được bái vào dưới môn hạ của Dư Tiêu, sao có thể nhanh chóng trưởng thành trở thành một vị lục phẩm luyện dược đại sư như thế được.

Còn có người lớn tiếng khoác lác: “Nếu Phong Minh mà là luyện dược đại sư, thì ta đây cũng có thể là cường giả Khai Hồn cảnh rồi đó.”

Tuy nhiên, từng tin tức một không ngừng truyền tới, thậm chí ngay cả lão tổ của các thế gia cũng đã động thân lên đường đi gấp tới Bắc Minh, ngày càng có nhiều tu giả không thể ngồi yên được nữa rồi, tin tức hóa ra lại là thật sao?

“Các ngươi vậy mà lại dám bảo ta nói dối, tin tức này chính là do Minh đệ của ta truyền về từ Tứ Hồng Thư Viện đó. Bùi Trường Thanh của Tứ Hồng Thư Viện chính là nhờ có lục phẩm đan dược do Phong Minh luyện chế tương trợ nên mới tiến cấp Khai Hồn cảnh thành công. Hiện tại không biết có bao nhiêu tu giả muốn cầu xin Phong Minh luyện đan cho mình kìa, thế mà các ngươi vẫn còn cho là giả nữa hả.”

Vị đệ tử Cung gia này cảm thấy vô cùng oan uổng, thực ra ban đầu chính hắn cũng sinh lòng nghi ngờ, cảm thấy đường đệ Cung Ngọc Minh của mình bị mắc chứng thất tâm phong rồi, chuyện động trời như thế này mà cũng dám nghĩ ra được.

“Đúng rồi, Minh đệ còn nói thêm, Phong Minh chính là đứa con ruột thịt do Xuyên Vương Tây Minh Lê Cẩm Xuyên sinh ra. Phong Minh là do chính thân phụ của hắn sinh hạ, thân phụ của hắn là một vị song nhi ẩn tính.”

Lại một lần nữa ném xuống một quả bom to đùng, trực tiếp oanh tạc khiến cho thính giả phải ngã ngửa kinh hoàng.

Phong gia ở Cao Dương Quận bị oanh tạc đến mức ngơ ngác ngỡ ngàng, tất cả mọi người ở Khánh Vân Thành cũng diễn ra cảnh tượng tương tự.

Hóa ra người thân mẫu mất sớm của Phong Minh căn bản là không hề tồn tại trên đời, tên tàn nhẫn Phong Kim Lâm kia hóa ra lại là một vị song nhi.

Tất cả mọi người đều rơi vào trạng thái hoang mang mơ hồ, bao gồm cả những người của Thịnh gia cho đến tận ngày hôm nay vẫn giữ mối quan hệ liên lạc vãng lai với Phong Kim Lâm cũng không ngoại lệ.

Còn có một số người căn bản là không cách nào chấp nhận nổi một sự thật phũ phàng như vậy, ví dụ như Bạch gia.

Trong khi các nơi ở bên ngoài đều vì nhóm người Phong Minh mà náo nhiệt phi phàm, thì ngược lại các đương sự lại đang tận hưởng những ngày tháng vô cùng thanh tịnh an nhàn ở bên trong Hắc Ngục Lĩnh.

Cả Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều đang nỗ lực ra sức tu luyện, mặc dù bên cạnh đã có tới hai vị cường giả Khai Hồn cảnh bảo hộ rồi, tuy nhiên thứ bọn họ tin tưởng nhất vẫn chính là thực lực của bản thân mình, sự lựa chọn ở thời điểm hiện tại chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.

Triệu Ôn Tề tuy rằng có thể ở lại bên cạnh bọn họ vài năm, nhưng Bùi Trường Thanh không thể nào cứ mãi đi theo hộ vệ cho bọn họ được, lão dẫu sao vẫn là Viện trưởng của Tứ Hồng Thư Viện, sớm muộn gì cũng phải quay trở về tọa trấn thư viện.

Phong Kim Lâm cũng như vậy, điên cuồng sử dụng cực phẩm Hắc Tinh Đan để tôi luyện thân thể của mình.

Ngay cả Lê Cẩm Xuyên cũng vô cùng cần mẫn nỗ lực tu luyện, hắn cũng muốn dựa vào sức mạnh của chính mình để đi bảo vệ Phong Minh, chứ không phải đi dựa dẫm vào người ngoài, như thế chẳng phải sẽ khiến cho người làm cha như hắn thoạt nhìn có vẻ quá mức vô năng hay sao.

Còn về phần Lê đại trưởng lão nói sẽ để ông già hắn tới quản giáo hắn, Lê Cẩm Xuyên căn bản là chẳng thèm để tâm vào đầu.

Hơn nữa cho dù ông già hắn có tới đây thật, nhìn thấy mình có một đứa tôn nhi ưu tú xuất sắc đến bực này, ông già hắn cũng phải nâng niu chiều chuộng Phong Minh lên tận trời, chứ làm sao có thể cưỡng ép hắn phải làm cái này cái kia cho được.

Lưu Dương Các đã thông báo về thời gian tổ chức buổi đấu giá, nhận thấy thời gian đã cận kề, cả Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều dừng việc tu luyện lại. Lúc này Triệu Ôn Tề cũng đã xuất quan, đang cùng Bùi Trường Thanh trao đổi giao lưu về những cảm nhận và tâm đắc sau khi tiến cấp.

Phong Minh đưa tay nâng cằm nói: “Bên ngoài không biết đã có bao nhiêu tu giả kéo tới rồi, lần này ta làm chơi chơi mà lại nổi danh quá mức rồi phải không?”

Bùi Trường Thanh và Triệu Ôn Tề với tư cách là những người được hưởng lợi lớn nhất cùng nhau giật giật khóe miệng, bây giờ mới thốt ra những lời này thì có phải là quá muộn màng rồi không hả?

Lê Cẩm Xuyên lập tức đón lời: “Cái này làm sao có thể gọi là làm màu được chứ, đây rõ ràng chính là thực lực vốn có của Minh nhi con mà. Thực lực đã đạt tới trình độ này rồi, tự nhiên sẽ nhận được sự truy đuổi bái phục của người đời mà thôi, chỉ có những tên luyện dược sư vô dụng bất tài mới phải sống trong cảnh bần hàn lặng lẽ không ai hay biết.”

Chao ôi, đúng là không hổ danh là hai cha con ruột thịt có khác, cái tính khí này đúc cùng một khuôn mà ra.

Trong mắt Bạch Kiều Mặc loé lên ý cười, trước đây hắn cũng không ngờ tới, tính khí của Minh đệ và Lê Cẩm Xuyên lại có thể giống nhau đến như vậy, rõ ràng là Minh đệ còn sở hữu cả ký ức của tiền thế cơ mà, chuyện này chỉ có thể giải thích là duyên phận giữa hai người bọn họ quá mức sâu đậm mà thôi.

Phong Minh tức thì đắc ý ra mặt: “Đúng thế đấy chứ, bản lĩnh quá mạnh mẽ ta cũng đâu có cách nào kiềm chế được đâu cơ chứ. Đã đi tới bước đường này rồi thì không cách nào giữ mình lặng lẽ được nữa, muốn khiêm tốn cũng không khiêm tốn nổi rồi.”

Phong Kim Lâm bất đắc dĩ đưa tay xoa xoa đầu Phong Minh một cái, đứa nhỏ Minh nhi nhà hắn vốn dĩ đã không phải là cái tính khí thích khiêm tốn ẩn mình rồi, có điều nếu cho hắn lựa chọn lại một lần nữa, hắn vẫn hy vọng Phong Minh sẽ sở hữu cái tính khí như hiện tại, như vậy mới không bị người khác bắt nạt, chỉ có nước đi bắt nạt kẻ khác mà thôi.

Phong Kim Lâm nhìn nhìn thời gian rồi nói: “Đi thôi, chúng ta có thể đi ra ngoài được rồi, tránh để cho Liễu các chủ phải chờ đợi quá lâu.”

Phong Minh liên tục gật đầu: “Đúng là nên đi ra ngoài rồi, sẵn tiện xem thử xem lần này sàn đấu giá được bố trí sắp đặt như thế nào.”

Hắn cảm thấy Lưu Dương Các cũng không phải là một thương gia thích hành sự khiêm tốn ẩn mình, thế nên vô cùng hiếu kỳ muốn chiêm ngưỡng thịnh huống của buổi đấu giá lần này.

Cả nhóm người bước chân đi ra khỏi trận pháp, các tu giả vẫn đang túc trực canh giữ ở bên ngoài phát hiện ra sự xuất hiện của bọn họ, tức thì ai nấy đều vô cùng kích động, muốn chạy ùa tới vây quanh.

Tuy nhiên có Bùi Trường Thanh và Triệu Ôn Tề một trước một sau hộ vệ nghiêm ngặt, bọn họ có muốn tiến lại gần cũng không cách nào làm được.

Tin tức Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đi ra ngoài cũng lập tức được truyền tới trong trấn, các tu giả đang chờ đợi ở trong trấn cũng đồng loạt trở nên vô cùng kích động đến mức cuồng nhiệt, bọn họ đã xuất hiện rồi, điều đó đồng nghĩa với việc buổi đấu giá sắp sửa được khai màn.

Giờ đây cả bên trong lẫn bên ngoài Hắc Ngục trấn chỗ nào chỗ nấy đều là những cái đầu người đông nghịt chen chúc nhau, thực sự là biển người chật chội đến mức không còn một khe hở.

Nhóm người Phong Minh lúc ban đầu còn chưa có cảm giác gì lớn, đợi đến khi đi ra khỏi đoạn giữa để bước vào khu vực ngoại vi, tất cả mọi người đều phải kinh hãi giật mình, trước đây chưa từng biết rằng bên trong Hắc Ngục Lĩnh lại có thể tụ tập đông đảo tu giả đến bực này.

Đến cả khu vực ngoại vi cũng đã chật ních người như nêm cối rồi, có thể tưởng tượng được tình hình ở bên ngoài sẽ còn khủng khiếp đến nhường nào.

Còn chưa kịp bước chân ra khỏi khu vực ngoại vi, nhóm người Phong Minh đã phát hiện ra cảnh tượng diễn ra trên bầu trời ở phía bên ngoài.

Phong Minh nhìn thấy cảnh tượng đó liền “Oa” lên một tiếng kinh ngạc: “Đó là phi hành cung điện của nhà ai thế kia, vậy mà cũng đem lái tới đây luôn rồi sao?”

“Phong luyện dược sư, đó chính là địa điểm mà Lưu Dương Các sẽ tổ chức buổi đấu giá lần này đấy ạ!” Có tu giả đứng ở bên cạnh lớn tiếng hô lên giải đáp.

Chao ôi, quy cách và đẳng cấp của buổi đấu giá lần này quả thực là đủ cao sang quyền quý rồi đó.