← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 16: Đốt giấy

9 min read 04.09.2026

Dưới chân Phiên Toại sơn có một ngôi làng tên là Biên Toại. Biên Toại thôn nằm ngay gần hai con đường lớn thường xuyên có người qua lại, thế nên cứ cách vài ngày lại có thương nhân, tiểu phái gánh hàng rong ghé qua bày sạp bán đồ.

Lâu dần, khu chợ nhỏ này trở nên náo nhiệt. Mọi người cùng nhau ước định ngày giờ, cứ ba ngày một phiên chợ. Mỗi khi đến kỳ hạn, không chỉ có thương khách vãng lai mà ngay cả người trong thôn cũng ra dựng lều, bán chút đồ ăn thức uống như màn thầu, bánh nướng, nước trà, cháo thịt.

Vận khí của Chử Thanh Ngọc không tệ, vừa vặn gặp đúng phiên chợ ba ngày một lần này.

Từ khi hồn xuyên đến đây, Chử Thanh Ngọc giọt nước chưa thấm môi, chứ đừng nói đến chuyện ăn no bụng. Bát canh thuốc mà Phàn Bội Giang sắc ra, Chử Thanh Ngọc cũng không dám uống, hiện tại chỉ chờ con vô đầu quỷ kia mang giải dược thật sự đến cho hắn.

Lúc nãy khi chưa có gì trong tay, Chử Thanh Ngọc còn có thể nhẫn nại, giờ đã xuống núi, lại gần thôn làng, đi ngang qua phiên chợ, từng luồng hương thơm kia đối với một kẻ đã bỏ đói từ lâu mà nói, quả thực có một sức hấp dẫn chí mạng.

Không phải nói cơ thể của Sở Vũ này bị đói lâu ngày, mà là chính Chử Thanh Ngọc.

Dẫn đội công phá tổng bộ vốn chẳng phải chuyện dễ dàng, chiến đấu với đám người máy kia lại càng khó chồng thêm khó. Nếu không phải giữa chừng chẳng biết vị “hoạt đa” (cha nội) nào mở cửa phòng điều khiển trung tâm cho bọn hắn, thì cũng không biết phải đánh đến bao giờ mới vào được bên trong.

Đánh nhau với người bằng xương bằng thịt thì còn dám bảo đối phương rằng: “Hê! Đến giờ cơm rồi, chúng ta ăn no một bữa đã rồi lại tiếp tục tiền duyên”, huống chi là đối đầu với một lũ người máy không cần uống nước ăn cơm, chẳng biết mệt mỏi hay buồn ngủ.

Chử Thanh Ngọc thậm chí không nhớ nổi mình đã đánh nhau bao nhiêu ngày. Giờ đây ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, nhìn thấy những món đồ bày trên sạp trong phiên chợ, đôi quỷ nhãn của Chử Thanh Ngọc như muốn phát ra lục quang.

Có lẽ do biểu hiện của Chử Thanh Ngọc quá mức nhiệt tình, Lý Nhị Ngưu đang đẩy xe lăn phía sau liền ướm hỏi: “Tiểu công tử, hôm nay vừa vặn là ngày phiên chợ, có rất nhiều đồ ngon, ngài có muốn nếm thử không?”

Vốn dĩ là Phương Lăng Nhận đẩy xe lăn, nhưng sau khi Lý Nhị Ngưu – một người sống sờ sờ – xuất hiện, để không làm Lý Nhị Ngưu cảm thấy kỳ quái, Phương Lăng Nhận bèn nhường chỗ, chỉ đi theo bọn họ không xa không gần.

Lý Nhị Ngưu luôn cảm thấy sau lưng mình âm khí sâm sâm. Lúc ở trên núi còn tưởng là do trong núi quá lạnh, không ngờ xuống núi rồi mà cái khí lạnh này vẫn chưa tan, cho nên hắn cũng cố ý đẩy Chử Thanh Ngọc đến chỗ này. Ngày phiên chợ đông người lại náo nhiệt, có lẽ ăn no uống đủ rồi sẽ không thấy lạnh nữa.

Chử Thanh Ngọc dĩ nhiên không từ chối, trước tiên đòi màn thầu và bánh nướng, lại muốn đi ăn phấn.

Lý Nhị Ngưu trố mắt nhìn Chử Thanh Ngọc chỉ hai ba miếng đã tiêu diệt sạch mấy cái màn thầu lớn và bánh nướng, cứ như thể chỉ cần chậm một chút thôi là sẽ chết đói đến nơi, hắn vô cùng kinh ngạc, rõ ràng hắn mua phần cho hai người.

Chử Thanh Ngọc bảo: “Ngươi cứ ghi lại đó, khấu trừ vào tiền thuê nhà trả lại.”

Lý Nhị Ngưu thầm nghĩ chỗ này cũng chẳng đáng bao nhiêu, không phải là hắn không mời nổi, nhưng chẳng bao lâu sau, hắn đã thấy may mắn vì mình chưa nói câu đó ra khỏi miệng.

Trên mặt bàn nhanh chóng xếp chồng lên tám cái bát không, Lý Nhị Ngưu nhìn vóc dáng của mình, lại nhìn cái thân hình nhỏ nhắn trông có vẻ gầy yếu của Chử Thanh Ngọc, cảm thấy thật khó mà tin nổi.

Chử Thanh Ngọc cuối cùng cũng mãn nguyện: “Ta xong rồi, còn ngươi?”

Lý Nhị Ngưu đáp: “A, ồ, ồ, vậy thì về thôi. Đúng rồi, tiểu công tử, chẳng phải ngài nói muốn đốt phù gì đó cho Bạch đạo quân để báo cho ngài ấy biết nguyên nhân sự việc sao? Lúc nãy trên đường xuống núi, hình như không thấy ngài đốt phù giấy a.”

Chử Thanh Ngọc nói: “Ồ, suýt nữa thì quên, vậy làm phiền Lý huynh đi giúp ta mua mấy thứ nữa nhé.”

Một nén nhang sau, phía ngoài Biên Toại thôn, Chử Thanh Ngọc ngồi trên xe lăn, mặt hướng về ngọn núi lớn mà bọn họ vừa đi xuống, trên tay cầm một xấp giấy tiền, bên cạnh đặt một cái chậu.

Hắn dùng hỏa chiết tử (dụng cụ mồi lửa) châm lửa rồi ném giấy tiền vào chậu, Chử Thanh Ngọc lời ít ý nhiều thuật lại vắn tắt chuyện Lý Nhị Ngưu vừa kể. Vừa nói hắn vừa ném giấy tiền vào chậu, đoạn cuối mới bảo: “Đều đốt cho ngươi cả rồi, ngươi phải nghe cho rõ từng chữ một đấy.”

Lý Nhị Ngưu bị một màn thao tác này của Chử Thanh Ngọc làm cho kinh hãi đến mức rớt cả cằm: “Cái… cái này thật sự có thể truyền tin cho Bạch đạo quân sao?”

Chử Thanh Ngọc hỏi: “Ngươi nói xem, phù lục mà thần tiên sử dụng dùng loại giấy gì?”

Lý Nhị Ngưu đáp: “Hình như là giấy màu vàng.”

Chử Thanh Ngọc lại hỏi: “Ngươi cứ nói xem đây có phải màu vàng không?”

Lý Nhị Ngưu: “…”

Phương Lăng Nhận: “…” Ngươi nói cái này là đốt cho ta, ta cũng tin luôn đấy.

Chử Thanh Ngọc lại giả vờ tìm tòi trong đống đồ mà Lý Nhị Ngưu mua về cho hắn, lôi ra mấy bộ quần áo giấy, quần giấy, lại ném vào trong lửa. Ở nơi Lý Nhị Ngưu không nhìn thấy, hắn nháy quỷ nhãn với Phương Lăng Nhận, dùng khẩu hình bảo rằng: “Quần áo quần dài đều đốt hết cho ngươi rồi, ta không có nuốt lời đâu nhé.”

Phương Lăng Nhận: “…”