Chương 352: Quả dưa của Lý gia Thiên Ưng thành
Diêu Thiên Vân cũng chỉ biết một số tình hình truyền tai nhau ở bên ngoài mà thôi, sau sự kiện Dung Thành, hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã nổi danh như cồn trong toàn cõi Tây Minh hoàng triều, nhưng thông tin chuyên sâu hơn thì bọn họ liền không rõ lắm. Trước ngày hôm nay, bọn họ làm sao có thể nghĩ tới việc tìm hiểu cụ thể tư liệu của Phong Minh này chứ.
Do đó, Lê Cẩm Xuyên nghe những tình hình bề nổi này xong vẫn không thể đạt được sự thỏa mãn hoàn toàn, ngược lại càng muốn tìm hiểu thêm một bước về quá trình trưởng thành của tiểu hỗn đản hơn.
Hắn giao phó cho người dưới quyền: “Đến phân các Lưu Dương Các, mua một bản tư liệu tường tận nhất về tiểu hỗn đản.”
Diêu Thiên Vân làm sao dám không vâng lời: “Vâng, chủ tử.” Hắn lập tức phái người đi làm việc này ngay, lúc này hắn lại nhớ ra một tình huống: “Chủ tử, vị Phong luyện dược sư kia là một song nhi.”
Nếu không phải do Lê Cẩm Xuyên nói ra, hắn căn bản không có cách nào đem cái hình tượng nam nhân cao lớn thô kệch trong Hắc Ngục Lĩnh kia liên hệ với vị thiên tài luyện dược sư Phong Minh trong ấn tượng được, tuy nhiên hắn không cho rằng chủ tử sẽ phán đoán sai lầm.
Lê Cẩm Xuyên cũng ngẩn người ra một chốc: “Hóa ra tiểu hỗn đản là song nhi, vậy Diêu Thiên Vân ngươi nói xem, thái độ của ta đối với tiểu hỗn đản có phải có chút tồi tệ quá không?” Lê Cẩm Xuyên thế mà lại tự phản tỉnh lại thái độ trước kia của mình, phải biết rằng nếu sớm biết tiểu hỗn đản không phải nam tử mà là một song nhi, hắn chắc chắn sẽ không dùng cái thái độ kia rồi.
Diêu Thiên Vân có thể nói cái gì chứ, vả lại chủ tử đến tận bây giờ vẫn cứ mở miệng ra là một tiếng tiểu hỗn đản, ngậm miệng lại là một tiếng tiểu hỗn đản đấy thôi.
Lê Cẩm Xuyên cũng không nhất thiết bắt Diêu Thiên Vân phải trả lời, hắn giao phó một chuyện khác: “Gửi thư cho những người ở lại Tây Minh, thu xếp tài sản của ta, nhanh chóng gom đủ hai mươi ức ra đây, chỗ nào thiếu thì thanh lý bớt một số sản nghiệp không dùng tới đi.”
Diêu Thiên Vân cũng giống vậy chẳng thể nói gì hơn, chỉ đành đợi sau khi rời khỏi nơi này rồi nghĩ cách liên lạc với người ở lại Tây Minh, đem lời giao phó của Vương gia truyền về.
Toán người này không hề lưu lại Hắc Ngục Trấn, sau khi ra khỏi Hắc Ngục Lĩnh liền lặng tăm không tiếng động rời đi. Việc giao thiệp với Bắc Minh hoàng thất thì sẽ do Tây Minh hoàng thất đứng ra mặt. Nếu theo như ý nghĩ của Lê Cẩm Xuyên, tốt nhất là bắt Bắc Minh hoàng thất bồi thường nhiều nguyên tinh một chút mới tốt.
Lê Cẩm Xuyên đi rồi, Phong Minh chẳng thấy tịch mịch một tí nào, chỉ trước cửa nhà thôi đã có bao nhiêu là dưa hấu bát quái để ăn rồi, ví như sự xuất hiện của một toán nhân mã khác là Lý gia Thiên Ưng thành chẳng hạn.
Hắn và Bạch Kiều Mặc liền ở lại trong trận, nhân lúc không có người ngoài, Phong Minh đem Tiểu Tinh và Kim Tử đều thả ra ngoài, ở trong trận pháp có thể tự do hoạt động, đồng thời cũng để chúng lợi dụng môi trường nơi đây mà tôi luyện thân thể. Cũng chỉ có Kim Tử là sẽ nhảy tót đi khắp nơi chạy loạn, còn Tiểu Tinh con Huyền Tinh Quy này, ra ngoài rồi cũng chỉ phủ phục bên cạnh Phong Minh không thèm nhúc nhích. Cũng may Kim Tử hiện tại có Hỏa Hỏa bầu bạn với nó, không còn bị buồn chán nữa, đội một ngọn lửa nhỏ bằng hạt đậu trên đầu vui vẻ vô cùng.
Lục Phái đi ra ngoài một vòng, trở về nhìn thấy chính là cảnh tượng như vậy. Hắn thời gian qua trong lúc liên lạc với người bên ngoài, thuận tiện tìm hiểu xem bên ngoài có chuyện gì mới mẻ xảy ra không. Thế là liền biết được động tĩnh lớn do hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc náo loạn ra ở Dung Thành, lúc này nhìn thấy ngọn lửa nhỏ bằng hạt đậu trên đầu Kim Tử liền kinh kỳ tột cùng.
“Đây chính là đóa hỏa linh kia sao?”
Phong Minh cũng không kinh ngạc việc hắn biết chuyện này: “Đúng vậy, người ngoài tưởng là do ta bắt cóc mang đi, thực ra là do Kim Tử dụ dỗ mang đi đấy, ngay cả khế ước cũng là do Kim Tử và Hỏa Hỏa ký kết với nhau, chẳng có quan hệ gì tới ta cả.”
Lục Phái cũng không ngờ tới sự thật lại là như thế, Kim Tử này chính là con dị thú màu vàng kim bên cạnh Phong Minh theo lời đồn đại của giới bên ngoài kia nhỉ. Lục Phái tức thì đắc ý hẳn lên, hắn thế mà lại được thấy chân diện mục của con dị thú màu vàng kim này rồi, hóa ra là một con thần điểu màu vàng kim.
Sau khi chiêm ngưỡng xong dị thú màu vàng kim và hỏa linh, Lục Phái mới nói tới chuyện của Lý gia bên ngoài.
“Thật không ngờ, Lý đại ca lại là người của Lý gia Thiên Ưng thành ở Bắc Minh,” Lục Phái còn đặc biệt hướng người khác tìm hiểu địa vị của Lý gia Thiên Ưng thành, thật sự không phải là gia thế tầm thường, “vả lại Lý đại ca thế mà lại là tử đệ đích hệ của Lý gia, nếu không phải hồn bài hắn lưu lại Lý gia luôn không có rạn nứt, người Lý gia trong khoảng thời gian hắn mất tích còn tưởng hắn sớm đã vẫn lạc rồi cơ.”
“Lý đại ca sở dĩ tên là Lý Lương, là bởi vì mẫu thân hắn họ Lương, cho nên phụ mẫu kết hợp sinh ra hắn liền đặt cái tên Lý Lương này. Mẫu thân hắn là một nữ tu mà phụ thân hắn quen biết khi ra ngoài lịch luyện, nhưng xuất thân bình thường, phụ thân Lý Lương khăng khăng đòi cưới, kết quả đợi đến năm Lý Lương lên năm tuổi, phụ thân hắn lại cưới thêm một cô nương của thế gia khác, hôn lễ năm đó nghe nói còn tổ chức khá là long trọng. Từ đó về sau, địa vị của Lý Lương liền vô cùng khó xử, ngay cả mẫu thân hắn cuối cùng cũng u uất mà chết.”
Phong Minh chớp mắt nói: “Không phải là phụ thân của Lý Lương hiện nay là Thiếu gia chủ của Lý gia đấy chứ?”
Lục Phái xua tay nói: “Không phải Thiếu gia chủ nữa rồi, mà là đã ngồi lên vị trí Gia chủ rồi.”
Phong Minh đáp: “Trách không được, sau này vì quyền thế địa vị mà cưới phu nhân mới rồi chứ gì, liền chê bai vị phu nhân đi trước thân phận quá thấp kém, cái đám nam nhân này nha…”
Lúc này Bạch Kiều Mặc ở bên cạnh khẽ hắng giọng một tiếng, Lục Phái nhịn cười, Phong Minh chính mình bây giờ còn đang mang một bộ dung mạo nam nhân, dường như cũng hoàn toàn coi bản thân là nam nhân, câu nói kia của Phong Minh chẳng phải là đem chính hắn cũng bao hàm vào trong rồi sao?
Phong Minh nhận ra phạm vi vơ đũa cả nắm rộng quá liền lập tức đính chính ngay: “Là một số nam nhân nha, thật sự không phải thứ tốt gì. Mẫu thân Lý Lương nói là u uất mà chết, ai biết được rốt cuộc là làm sao mà mất chứ, nếu không gả vào Lý gia, mẫu thân Lý Lương khẳng định có thể sống khá tự tại tiêu sái rồi.”
Lục Phái liên tục gật đầu: “Chẳng phải sao.” Đến hắn nghe xong còn thấy rất đồng tình với cảnh ngộ của hai mẫu tử Lý Lương, Lý Lương sa vào địa lao Hắc Ngục Lĩnh, sau lưng khẳng định không hề đơn giản. Lục Phái cảm thán nói: “Lý đại ca không nói, các tu giả khác bên ngoài ai cũng không ngờ tới hắn lại là người của Lý gia Thiên Ưng thành, dù sao cái họ Lý này quá mức phổ thông rồi.”
Lục Phái nói xong tình hình của Lý Lương lại đi ra ngoài, hắn khá quan tâm Lý Lương, muốn biết hắn và người Lý gia đàm luận ra sao, có đi theo người Lý gia rời khỏi đây không, với lại hắn làm sao sa vào tay Hắc Giao Bang nữa.
Nhìn Lục Phái cứ ra ra vào vào, Phong Minh chống cằm nói: “Hiện tại chính là thiếu một cái phân các của Lưu Dương Các, Lưu Dương Các sao không mở một cái phân các trên Hắc Ngục Trấn này nhỉ?”
Bạch Kiều Mặc bật cười, đưa tay xoa xoa đầu Phong Minh. Ý nghĩa của Lưu Dương Các đối với Minh đệ chính là dùng để hóng hớt ăn dưa thôi sao? Chẳng biết vị Liễu Thiếu các chủ kia biết được sẽ có cảm tưởng gì, cũng không chừng sẽ thật sự vì thỏa mãn Minh đệ mà mở Lưu Dương Các tới đây không biết chừng.
Lê Cẩm Xuyên – vị có thân phận cao quý nhất – đã đi rồi, quả dưa của hắn tạm thời không ăn được nữa, các tu giả bên ngoài liền đem ánh mắt chú ý chuyển dịch hết lên người Lý Lương – tử đệ đích hệ của Lý gia Thiên Ưng thành này.
Mặc kệ Lý Gia chủ sau này có cưới vị Gia chủ phu nhân hiện tại hay không, năm đó hắn và mẫu thân Lý Lương đó cũng là bái đường thành thân chính thức, khi đó Lý Gia chủ và Gia chủ phu nhân bây giờ còn chưa làm chủ được, do đó Lý Lương trên gia phả Lý gia chính là xuất thân đích mạch đích tử, ai cũng không đoạt đi được thân phận của hắn. Nhưng ai cũng biết, sau khi phụ thân hắn ngồi lên vị trí Gia chủ, thân phận của Lý Lương liền trở nên khó xử. Vị Lý gia Thiếu chủ mà hiện tại người người bên ngoài đều biết kia đâu có phần của Lý Lương, mà là vị đệ đệ cùng cha khác mẹ của hắn, Lý Lương ở bên ngoài không hề có tiếng tăm gì.
Vở kịch hay của Lê Cẩm Xuyên các tu giả bên ngoài không được xem, tuy nhiên các tu giả đặc biệt từ Hắc Ngục Trấn chạy tới đây cũng không uổng công vô ích, bởi vì họ đã ăn được quả dưa siêu to khổng lồ của Lý Lương và Lý gia: Lý Lương thế mà thực sự là bị người ta bán đứng cho Hắc Giao Bang.
Lý Lương không hề có ý định che đậy giấu giếm cho Lý gia, hắn ngay trong động phủ, cách trận pháp nói chuyện với người của Lý gia bên ngoài. Ngay trước mặt tất cả mọi người, Lý Lương liền báo ra tên của mấy người Lý gia, hỏi một vị trưởng lão Lý gia tiến đến rằng, mấy kẻ đã bán hắn cho Hắc Giao Bang này hiện tại đang tình hình thế nào. Các tu giả bên ngoài nghe xong từng người một mắt sáng như đèn pha.
“Ta biết ta biết, kẻ tên Lý Quế Đông kia, hiện tại chính là một trợ thủ đắc lực bên cạnh Lý Thiếu gia chủ đấy. Khá khen cho, Lý Lương thế mà lại bị bọn họ bán cho Hắc Giao Bang, điều này có phải cũng có thể nói là có người Lý gia cấu kết với Hắc Giao Bang hay không?”
“Ta thấy chính là vậy, bằng không làm sao lại nghĩ tới chuyện bán người cho Hắc Giao Bang chứ? Hắc Giao Bang mua tu giả để làm gì? Hắc Giao Bang đâu có đào mỏ.”
Chuyện mua bán tu giả, lén lút bên dưới là không thể cấm tuyệt được, phổ biến nhất chính là mua tu giả về làm khoáng nô dùng để đào mỏ. Vậy có phải nói mấy người kia của Lý gia là biết rõ tình hình Hắc Hổ của Hắc Giao Bang lợi dụng tinh huyết tu giả để tu luyện hay không? Khá khen chưa, vậy là Lý gia biết tình hình mà không báo rồi.
Lại có tu giả nói: “Sự tồn tại của Lý Lương rành rành là không ảnh hưởng được tới vị trí Thiếu gia chủ, vậy hắn việc gì phải dồn Lý Lương vào chỗ chết?”
“Ai biết được, có lẽ thuần túy là nhìn Lý Lương không vừa mắt thôi, tư chất Lý Lương lại không tệ, khi chưa vào Hắc Ngục Lĩnh đã tu luyện tới Nguyên Dan cảnh sơ kỳ rồi. Các ngươi nói xem vị Lý Thiếu gia chủ kia có phải là sợ thiên phú của Lý Lương quá cao, khiến những người khác trong gia tộc coi trọng lên không?”
“Ta thấy cực kỳ có khả năng, nghe nói Lý Thiếu gia chủ hiện tại còn chưa tới Nguyên Đan cảnh đâu, tư chất này khẳng định là thua xa Lý Lương rồi. Hắn muốn tu luyện, tài nguyên có thể sở hữu nhiều biết bao nhiêu, vậy mà vẫn chưa thể Nguyên Đan đấy thôi.”
Mọi người càng nói càng cảm thấy vị Lý Thiếu gia chủ này khả nghi rồi, chính là muốn tiên hạ thủ vi cường, trừ khử kẻ địch lớn nhất có uy hiếp tới thân phận Thiếu gia chủ của hắn, nhưng ai mà ngờ được Lý Lương lại được người ta cứu sống chứ. Ước chừng những kẻ ra tay hại Lý Lương đều hận chết hai vị huynh đệ họ Phương rồi.
Lý Lương vừa báo ra tên của mấy người này, tu giả câu thông với hắn liền vô thức xoay người lại nhìn Tam trưởng lão tiến đến. Bởi vì người Lý gia đều biết, mấy kẻ mà Lý Lương báo ra kia hiện tại đều đang sống sờ sờ rất tốt ở Lý gia cơ, không chỉ sống, mà còn sống khá là tự tại nữa.
Lý Tam trưởng lão cũng sa sầm nét mặt, đặc biệt là những ánh mắt hóng hớt phóng tới từ sau lưng khiến Lý Tam trưởng lão cũng có chút nổi cáu. Hắn bước lên phía trước nói: “Lý Lương, có thể để ta vào trong nói chuyện một chút không?”
Giọng nói của Lý Lương từ bên trong truyền ra: “Không thể, ta hiện tại đối với bất kỳ một ai của Lý gia đều không dám tin tưởng. Cái mạng này của ta có thể sống sót trở về đều nhờ vào hai vị Phương đạo hữu, quãng đời còn lại ta sẽ dùng cái mạng này để báo đáp họ. Sở dĩ liên lạc với người Lý gia chẳng qua là muốn đòi cho mình một sự minh bạch mà thôi.”
Lý Tam trưởng lão cắn răng nói: “Có lẽ trong đó có hiểu lầm gì chăng.”
Lý Lương cười giễu nói: “Có hiểu lầm hay không, đương sự là ta đây nói không tính là đúng phải không. Khi bọn chúng làm việc này chỉ dùng thuốc khiến ta không thể động đậy nguyên lực, nhưng không hề mất đi thần trí, ta tỉnh táo nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra, và tận tai nghe bọn chúng nói sự tồn tại của ta đã ngáng đường của một số người.”
“Các ngươi về đi, cái sống cái chết sau này của ta không còn nửa điểm can hệ với Lý gia Thiên Ưng thành nữa, một kiếp nạn năm đó xem như đem cái mạng này trả lại cho Lý gia các ngươi rồi.”
Sau câu nói này, bất kể người Lý gia bên ngoài có kêu gọi thế nào đi nữa, bên trong cũng không có âm thanh nào truyền ra ngoài nữa.
Lục Phái ở bên ngoài nghe được những lời này, chỉ muốn lau giùm Lý đại ca một giọt nước mắt đồng cảm. Cái thứ cha tồi gì vậy chứ, người nhà tộc nhân như vậy không cần cũng được, cùng lắm thì sau này Lý đại ca rời khỏi Bắc Minh là xong, thiên hạ rộng lớn, Lý gia Thiên Ưng thành còn chưa thể một tay che trời.
—