Chương 347: Hoàng thúc của Minh Hoàng
Cục diện bên ngoài đại trận rơi vào cảnh giằng co. Luân phiên tiếp quản mọi việc vặt vãnh, Lục Phái đang lúc làm quen với trận pháp thì nhạy bén phát hiện tình hình bên ngoài có dị trạng. Hắn bước ra khỏi đại trận một lần nữa, vừa vặn chứng kiến sự xuất hiện của Lê Cẩm Xuyên.
Lê Cẩm Xuyên bị người ta ngăn cản thì tỏ ra vô cùng khó chịu. Vừa thấy Lục Phái xuất hiện, gã liền cất giọng gọi lớn: “Tiểu tử kia, ngươi qua đây! Nhắn lại với hai tiểu tử bên trong giúp ta, lão tử muốn gặp chúng.”
Nhìn thấy vị này, Lục Phái cũng có chút đau đầu. Lý tu giả bước đến, kể lại chuyện gã nhất quyết đòi gặp mặt hai vị ân nhân.
Lục Phái bất đắc dĩ tiến lên phía trước nói: “Tiền bối có việc gì sao? Lục Phái có thể chuyển lời giúp ngài.”
Lê Cẩm Xuyên uất ức nói: “Ta làm sao lại không thể gặp người chứ? Ta dù gì thực lực cũng không tệ, thân phận cũng có chút tiếng tăm. Ngươi vào hỏi hai tiểu tử bên trong xem muốn báo đáp thế nào, lão tử đều có thể chi trả.”
Lý tu giả thầm nghĩ hoàng thất Tây Minh chuyên sinh ra mấy kẻ quái thai. Chẳng hạn như Tây Minh Hoàng không màng quyền lực, Ngũ công chúa tình nguyện chung nam nhân với nữ nhân khác, rồi còn cả vị hoàng thúc không chịu yên phận, thích lưu lạc bên ngoài này nữa.
Chuyện này rõ ràng là ép người khác phải nhận tạ lễ của mình, nhưng thái độ cũng không nên phách lối như vậy chứ.
Lục Phái thì nghĩ, thân phận Phong Minh của Bạch Kiều Mặc cũng đâu có thấp, sau khi được mình thông báo thân phận của gã thì hắn cũng chẳng buồn giao thiệp.
Nhưng hắn cũng không thể tự ý quyết định, đành phải nói: “Vậy ta vào trong hỏi một chút.”
“Đi mau.” Giọng điệu này đã quen ra lệnh cho người khác rồi.
Lục Phái liền vội vàng rời đi, để lại một Lê Cẩm Xuyên mặt mày đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang uống Tam phẩm Cực phẩm Hắc Tinh Đan để trải nghiệm hiệu quả tôi luyện nhục thân của loại đan dược này.
Dù sao cũng chỉ là đan dược tam phẩm, với thực lực của bọn họ thì tiêu hóa rất nhanh. Hai người vừa đánh quyền vừa giao lưu cảm nhận.
Lúc này Lục Phái đi tới, lặng lẽ đứng một bên định đợi bọn họ đi quyền xong rồi mới nói chuyện.
Phong Minh lại một tâm đôi dụng, lên tiếng hỏi: “Bên ngoài lại có chuyện gì nữa sao?”
Lục Phái vội vàng kể lại chuyện Lê Cẩm Xuyên náo loạn đòi gặp bọn họ, còn nói thêm chuyện đối phương hứa hẹn cho báo đáp.
Phong Minh đảo mắt một vòng: “Gã có thể lấy ra báo đáp gì chứ? Có thể cho chúng ta vào xem bảo vật của hoàng thất Tây Minh một lần không?”
Lục Phái suýt nữa bị nước bọt của chính mình làm cho sặc. Phong luyện dược sư quả nhiên là nói lời kinh người, nghĩ những điều người thường không dám nghĩ.
Bạch Kiều Mặc bật cười: “Có lẽ là không thể nào đâu.”
Phong Minh hừ hừ hai tiếng. Hiện tại thân gia của hắn rất cao, báo đáp thông thường căn bản không lọt vào mắt hắn. Hắn ngược lại muốn biết tên kia có thể lấy ra loại báo đáp gì.
Quyền pháp đã đi xong, dược lực của một viên đan dược cũng được hấp thụ toàn bộ.
Tuy chỉ là đan dược tam phẩm nhưng cũng có thể cảm nhận được cường độ nhục thân có chút nâng cao.
Đan dược tam phẩm có thể tiếp tục dùng, thẳng đến khi không còn hiệu quả nữa mới chuyển sang dùng đan dược tứ phẩm. Tiến hành từng bước một như vậy có thể tối đa hóa công hiệu của Hắc Tinh Đan.
Phong Minh hất cằm nói: “Ta đi gặp lão gia hỏa kia xem sao.”
Bạch Kiều Mặc muốn nói, dung mạo của Lê Cẩm Xuyên kia thực ra không hề già. Chỉ là vì bị nhốt trong địa lao thời gian dài, không có điều kiện chăm chút bản thân nên mới khiến người ta không nhìn ra tuổi tác thật sự. Minh đệ liền đương nhiên coi gã thành lão gia hỏa rồi.
Nhưng Bạch Kiều Mặc một chút cũng không có ý định sửa lưng Minh đệ.
Bạch Kiều Mặc cũng thu quyền, đi theo phía sau Phong Minh cùng nhau đi ra ngoài. Hắn là đi để chống lưng cho Minh đệ.
Trận pháp một lần nữa gợn lên gợn sóng. Người bên ngoài trận liền nhìn thấy hai vị ân nhân cùng với Lục Phái xuất hiện. Lê Cẩm Xuyên thấy vậy lập tức đắc ý cười lớn.
Thế nhưng diễn biến tiếp theo lại không hề giống với những gì gã nghĩ. Phong Minh ra khỏi trận, đi thẳng tới trước mặt gã, nhìn gã bằng nửa con mắt, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ.
Cửa miệng hắn cũng thốt ra những lời quái gở: “Nhọc công nửa ngày ta mới biết, hóa ra chúng ta còn cứu được cả hoàng thúc của Tây Minh Hoàng nữa cơ đấy. Vậy nói xem nào, vị hoàng thúc này đáng giá bao nhiêu tiền?”
Lê Cẩm Xuyên kinh ngạc nhìn hắn: “Ngươi đã biết thân phận của ta mà còn có thái độ này sao?”
Phong Minh nhướng mày nói: “Thế thì phải thế nào? Chẳng lẽ muốn ta tam quỳ cửu khấu chắc? Là hoàng thúc của Tây Minh Hoàng thì đã sao? Ta chỉ biết trước đó ngươi là tù nhân mà thôi, bây giờ cũng là hai bàn tay trắng, còn phải dựa vào người khác giúp đỡ. Bằng không, tự ngươi có thể bẻ gãy gông xiềng này sao?”
Nhìn thấy lão gia hỏa này kéo theo xiềng xích nặng nề đi một mạch từ địa lao đến đây, trong lòng Phong Minh đã cười thầm không ngớt.
Đáng đời, ai bảo nói năng không khách khí, đáng đời phải chịu tội lớn.
Lê Cẩm Xuyên tức tới mức trợn mắt há mồm: “Hóa ra ngươi là cố ý! Là lão tử trước đây từng đắc tội với ngươi, hay là đắc tội với trưởng bối nhà ngươi sao?”
Phong Minh phất tay nói: “Ai thèm có quan hệ với ngươi trước đây chứ. Không thể là do ta ngứa mắt với thái độ của ngươi sao? Cái thân phận này của ngươi đặt trước mặt Hắc Hổ bọn họ có tác dụng gì không? Hắc Hổ có nể mặt ngươi không? Vậy dựa vào cái gì mà ta cứ phải nể mặt ngươi? Như thế chẳng phải ta còn không bằng cả Hắc Hổ sao?”
Cái logic này… xem như thông suốt. Lý tu giả cùng những người khác đều cúi đầu nhịn cười.
Lục Phái lập tức bồi thêm một câu: “Hắc Hổ sao có thể so sánh được với hai vị tiền bối, xách dép cho hai vị tiền bối còn không xứng.”
Phong Minh vỗ vỗ vai hắn để ngỏ ý khen thưởng, biết nói chuyện đấy! Hắn nhướng mày ra hiệu với Lê Cẩm Xuyên: “Nhìn xem, đây mới là người biết nói chuyện này. Đã luân lạc thành tù nhân rồi thì nên có giác ngộ của một tù nhân đi chứ.”
Lê Cẩm Xuyên tức đến mức sắp không nói nên lời. Đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, Lê Cẩm Xuyên gã nếm trải cảnh ngộ thế này bao giờ chưa.
Nhìn gã bị mình chọc tức đến nghẹn lời, Phong Minh liền vui vẻ.
Hắn chắp tay sau lưng đi vòng quanh Lê Cẩm Xuyên, vẻ mặt đầy tò mò dò hỏi: “Nghe nói ngươi bị người ta ám toán mới rơi vào tay Hắc Hổ. Nói nghe thử xem, đường đường là hoàng thúc của Tây Minh Hoàng, kẻ nào lại gan to bằng trời dám ám toán ngươi vậy? Hay là bị người thân cận bán đứng thế?”
Nhìn vẻ mặt hóng hớt đầy phấn khích của hắn, Lê Cẩm Xuyên càng thêm uất ức đến mức muốn hộc máu: “Ngươi rốt cuộc là đứa nhỏ nhà ai, sao lại tò mò chuyện của người khác đến vậy chứ?”
Lê Cẩm Xuyên thực ra nhìn ra được, tuổi tác của hắn và Bạch Kiều Mặc đều không tính là lớn. Tuổi trẻ thế này mà thực lực đã vô cùng bất phàm, nhổ tận gốc cả Hắc Giao Bang, theo gã nghĩ thì không phải là hạng người bách tính vô danh, có lẽ gã còn quen biết với trưởng bối của đối phương không chừng.
Phong Minh chắp tay sau lưng nói: “Ngươi quản ta là đứa nhỏ nhà ai làm gì, muốn tìm trưởng bối của ta để cáo trạng sao? Thế thì ta càng không thể nói cho ngươi biết rồi.”
Phong Minh bày ra rõ mười mươi cái bộ dạng muốn chọc tức gã, chính là không thèm phối hợp với Lê Cẩm Xuyên gã.
Lê Cẩm Xuyên cứ ngỡ bản thân mình đã là kẻ khó chơi rồi, không ngờ hôm nay lại đụng phải một kẻ còn khó chơi hơn cả mình.
Nhưng ngặt nỗi, kẻ khiến gã ăn quả đắng thế này, sâu trong lòng gã thực ra lại khá tán thưởng đối phương, có chút yêu thích đối phương. Đương nhiên, đây là sự yêu thích của trưởng bối dành cho vãn bối.
Cứ dây dưa thế này chắc chắn sẽ không có hồi kết, hơn nữa còn mắc bẫy của đối phương, khiến đối phương càng thêm đắc ý.
Lê Cẩm Xuyên đành phải chịu thua, nói: “Ngươi muốn nguyên tinh? Đan dược? Linh khí, công pháp hay là thiên tài địa bảo thượng hạng nào khác? Cứ nói ra đi, lão tử rời khỏi nơi này rồi đều có thể kiếm về cho các ngươi.”
Phong Minh sờ cằm, trong mắt tràn ngập ánh nhìn xảo quyệt: “Nói như vậy, vị hoàng thúc này vẫn đang vẽ một chiếc bánh nướng trống rỗng sao?”
Lê Cẩm Xuyên nói: “Bánh nướng trống rỗng là cái ý gì? Thân phận của ta đặt ở đây, nhiều tu giả như vậy đều làm chứng, chẳng lẽ đường đường là Lê Cẩm Xuyên ta lại có thể lừa gạt các ngươi sao?”
Phong Minh không có ý định giải thích từ ngữ của mình, hắn bỗng nhiên gật đầu nói: “Nói cũng phải. Nếu Lê hoàng thúc ngươi nói lời không giữ lời, ta sẽ giúp ngươi tuyên truyền thật tốt một phen, toàn bộ hoàng thất Tây Minh sẽ mất mặt đến tận cùng đại lục Phi Hồng luôn. Sau này Lê hoàng thúc ngươi chắc cũng không còn mặt mũi nào đi lại bên ngoài nữa đâu nhỉ.”
Lê Cẩm Xuyên đầy đầu vạch đen, đừng để gã biết tên tiểu hỗn đản này là do nhà ai nuôi dạy, bằng không gã nhất định phải tìm tới tận cửa đánh một trận.
Gã hung dữ nói: “Lê Cẩm Xuyên ta là loại người đó sao?”
Phong Minh liếc xéo gã, kết quả chưa ra thì bất kỳ khả năng nào cũng có thể xảy ra.
Phong Minh hỏi: “Vậy ngươi nói xem, nếu cho nguyên tinh thì có thể cho bao nhiêu? Hai mươi ức, hay là năm mươi ức?”
Các tu giả khác cùng với Lục Phái nghe vậy đều vội vàng đỡ lấy cằm mình, bằng không cằm vỡ nát rơi đầy đất mất. Phong Minh thật đúng là dám sư tử ngoạm.
Chỉ có Bạch Kiều Mặc là có thể hiểu được Phong Minh. Thân gia của bọn họ hiện tại đã vượt qua mười ức rồi, đường đường là hoàng thúc của Tây Minh Hoàng, lại là cao thủ Nguyên Đan Cảnh đỉnh phong, thân giá đó tự nhiên phải cao hơn rồi.
Cái logic này vô cùng chính xác.
Lê Cẩm Xuyên cũng nghe đến mức trợn tròn mắt. Nhìn biểu cảm này của gã, Phong Minh liền biết gã có lẽ không thể một mực lấy ra được nhiều nguyên tinh như vậy, liền khinh bỉ nói: “Không phải hoàng thất đều nắm giữ mạch khoáng nguyên tinh của toàn bộ cảnh nội hoàng triều sao, chút nguyên tinh này cũng không lấy ra được? Ngươi vị hoàng thúc này xem ra cũng quá nghèo rồi đó. Nếu không có nguyên tinh thì tới vài viên Lục phẩm Đan đi? Phẩm tướng kém một chút cũng không được, tạm chấp nhận loại thượng phẩm vậy.”
Khá khen cho gã, trong lòng mọi người chỉ còn lại tiếng phục sát đất. Vị này thật sự là cái gì cũng dám mở miệng đòi.
Phong Minh thấy gã lại trợn mắt thì càng thêm khinh bỉ. Cho hắn một chút thời gian, loại đan dược như vậy chính hắn cũng có thể luyện chế ra được.
Hắn chê bai nói: “Vậy ngươi còn có thể đưa ra cái gì? Chi bằng tới chút linh thảo lục phẩm như Ngưng Hồn Thảo đi. Ta còn từng nghe nói có một loại thánh dược trị thương tên là Huyết Nguyệt Liên, tu giả phòng hờ bên người có thể cứu mạng mình vào thời khắc nguy cấp, thấy sao?”
Lê Cẩm Xuyên chỉ còn lại một cảm giác duy nhất là muốn hộc máu. Gia tộc nào gã biết cũng không thể dạy dỗ ra một đứa trẻ như thế này được.
Lục Phái nhịn cười nhịn đến mức vô cùng khổ sở.
Chỉ có Bạch Kiều Mặc cảm thấy Minh đệ nhà mình nói toàn là lời nói thật. Chút đồ vật này còn không lấy ra được thì những thứ khác cũng chẳng lọt nổi vào mắt.
Phong Minh kỳ quái nói: “Chẳng lẽ đường đường là hoàng thúc của Tây Minh Hoàng như ngươi, lại tự cho rằng thân giá của mình không đáng giá chút đồ này sao? Hóa ra hoàng thúc của Tây Minh Hoàng cũng chỉ đến thế mà thôi. Thôi bỏ đi, không đưa ra được thì thôi vậy, loại không bằng thứ này đưa cho chúng ta cũng chẳng có tích sự gì.”
Nói xong Phong Minh liền muốn quay người kéo Bạch Kiều Mặc vào trong trận. Không đưa ra được báo đáp của hắn mà còn kéo dài thời gian với hắn, chẳng phải là lãng phí thời gian của hắn sao.
Cứ ngỡ là nhân vật trâu bò hống hách đến nhường nào, hóa ra lại như vậy?
Thấy Phong Minh thật sự muốn đi, Lê Cẩm Xuyên lập tức lên tiếng: “Chờ đã!”
Phong Minh quay đầu: “Còn có chuyện gì nữa?”
Nghe xem cái giọng điệu thiếu kiên nhẫn này kìa, Lê Cẩm Xuyên đành phải nói: “Ta chọn cái thứ nhất. Cho ta một chút thời gian, ta sẽ gom đủ hai mươi ức.”
Phong Minh vừa nghe thấy có hai mươi ức sắp sửa vào tài khoản, lập tức mày bay mắt múa hẳn lên. Đó là hai mươi ức lận đó, thân gia của hắn và Bạch đại ca có thể lập tức tăng vọt lên ba mươi ức rồi!
Nhìn cái biểu cảm nhỏ bé đầy vui mừng này của hắn, Lê Cẩm Xuyên bỗng nhiên cảm thấy, hai mươi ức này dường như cũng đáng giá.
Không đúng, gã sao có thể nghĩ như vậy chứ. Chính là với thân phận của gã, muốn điều động nhiều nguyên tinh như vậy cũng là chuyện vô cùng phiền phức có được không.
Phong Minh xoát một cái lấy ra một khối ngọc giản trống rỗng: “Lời nói gió bay, chúng ta phải lập khế ước làm bằng, hôm nay những người có mặt ở đây đều là nhân chứng nha.”
Lê Cẩm Xuyên… thật muốn hộc máu, tự khiến mình ngất lịm đi cho xong chuyện.
—