Chương 25: Phản ứng của các phương
Phong Minh thức tỉnh hồn lực vốn không định giấu giếm bên ngoài. Lần này vừa hay Thịnh Đạc tự đâm đầu tới, bị hắn đại náo một trận như thế, trong Khánh Vân Thành lại có thêm tiếng đồn mới.
Chưởng quầy của Phong Vũ Lâu cười híp mắt nghênh đón khách khứa, nghe các vị khách đang bàn tán xôn xao về chuyện của Phong gia ở ngay đại sảnh.
“Các vị nói xem có buồn cười không chứ, vị Phong gia thiếu gia kia vừa mới thành thân với phế nhân của Bạch gia xong, liền bảo nhờ có hỷ sự lâm môn mà kích phát được cả thiên phú hồn lực, thế mà lại có người tin thật cơ đấy.”
“Sao lại có cách nói này?”
“Ban đầu là truyền ra từ Thịnh gia. Thứ tử của Thịnh gia là Thịnh Đạc thiếu gia nói Phong gia thiếu gia thành thân là để xung hỷ mà thành, thế nên Thịnh Đạc thiếu gia cũng muốn thành thân thử một phen, kết quả bị Thịnh gia chủ đánh cho một trận tơi bời, chuyện này mới truyền ra ngoài.”
“Giả đấy chứ, từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa từng nghe nói thành thân lại có thể xung hỷ ra cả thiên phú hồn lực. Ngươi và ta đều đã thành thân cả rồi, thiên phú tu luyện này chẳng phải vẫn dậm chân tại chỗ đó sao? Loại lời này cũng chỉ gạt được đứa trẻ vô tri mà thôi, chẳng phải Thịnh gia chủ cũng không tin đó sao.”
“Không bàn đến chuyện xung hỷ này nữa, điều mọi người quan tâm hiện tại là, tiểu thiếu gia của Phong gia thực sự thức tỉnh thiên phú hồn lực rồi sao?”
“Không thể nào! Muốn thức tỉnh thì đã thức tỉnh từ lâu rồi, vị Phong gia tiểu thiếu gia này năm nay đã mười sáu tuổi, làm gì có chuyện đến giờ mới thức tỉnh, trừ phi là dùng thứ thiên tài địa bảo ghê gớm nào đó, nhưng trước giờ có thấy tin tức gì về phương diện này truyền ra đâu.”
Chưởng quầy lúc mới nghe thấy tiếng đồn này cũng tò mò không thôi, bèn đem chuyện này bẩm báo cho lâu chủ nhà mình. Lâu chủ nhà gã cũng dứt khoát, trực tiếp đi hỏi chính miệng Phong gia chủ.
Qua lời xác nhận đích thân từ Phong gia chủ, Phong Minh thực sự đã thức tỉnh thiên phú hồn lực. Lâu chủ và chưởng quầy đều kinh ngạc khôn xiết, hiện tại gã vừa làm việc vừa hóng hớt lời bàn tán của người khác, nghe đến là ngon lành.
Đợi đến khi Phong Minh thiếu gia thực sự thể hiện ra thiên phú hồn lực và kỹ năng luyện dược, Khánh Vân Thành này không biết sẽ có bao nhiêu tu giả bị vỡ mặt đây.
Chưởng quầy thừa hiểu, Khánh Vân Thành này chẳng biết có bao nhiêu tu giả đối với Phong Minh thiếu gia là vừa hâm mộ vừa ghen tị đỏ mắt. Tử đệ các gia tộc khác phải là thiên phú xuất chúng mới có thể đạt được sự coi trọng của gia tộc, tài nguyên tu luyện phân phối tới tay mới nhiều thêm một chút.
Nhưng Phong Minh thiếu gia từ trước đến nay chưa từng phải lo nghĩ về những chuyện này, sản nghiệp mà Phong gia chủ kiếm được cứ tùy ý để Phong Minh thiếu gia tiêu xài, điều này làm cho thiếu gia tiểu thư của các gia tộc khác sao có thể không ghen tị đến bốc hỏa cho được.
Không chừng những lời đồn đại bảo là giả hiện tại cũng có bàn tay của những thiếu gia tiểu thư kia đẩy thuyền gõ sóng ở phía sau, bằng không mới có mấy ngày ngắn ngủi đã truyền đến mức sôi sục như nước nấu, khắp nơi đều nói thiên phú thức tỉnh của Phong Minh thiếu gia là giả.
Trước đây bọn họ còn có thể hơn Phong Minh một bậc về tư chất tu luyện, nếu như thật sự để Phong Minh thiếu gia trở thành luyện dược sư, những thiếu gia tiểu thư kia khi đối mặt với Phong Minh thiếu gia còn có thể lấy đâu ra cảm giác ưu việt nữa?
—
Phong Minh đang ở trong thư phòng đọc sách, sách là do Bạch Kiều Mặc trước kia để trong nhẫn trữ vật, thấy hắn thích đọc loại sách này liền lấy ra tặng hắn.
Cuốn sách này giới thiệu tổng quan về đại lục Phi Hồng vượt trội hơn hẳn những cuốn sách thuộc thể loại du ký mà Phong Minh từng đọc trước đây. Toàn bộ đại lục Phi Hồng được chia thành năm khối lớn, gồm Đông, Tây, Nam, Bắc, Trung. Mà Khánh Vân Thành nơi Phong gia tọa lạc thì lệ thuộc vào Đông Mộc hoàng triều ở phương Đông. Ngoài ra, phương Tây có Tây Minh hoàng triều, phương Nam có Nam Hoàng hoàng triều, phương Bắc có Bắc Minh tông, còn vùng trung ương thuộc về phạm vi thế lực của Thánh Nguyên tông.
Phong Minh xem đến mức say sưa, chỉ riêng cương vực của Đông Mộc hoàng triều đã vô cùng rộng lớn, không biết địa giới bên ngoài Đông Mộc hoàng triều là phong cảnh thế nào. Sau khi xem giới thiệu trong sách, Phong Minh càng muốn đi hết thảy các địa giới của đại lục Phi Hồng này một lần, ngắm nhìn cho trọn vẹn toàn bộ phong cảnh.
“Thiếu gia, thiếu gia…” Dương Tân từ bên ngoài chạy vào, “Bên ngoài đang truyền tai nhau chuyện thiếu gia thức tỉnh thiên phú hồn lực là giả, còn nói thiếu gia…”
Những lời tiếp theo Dương Tân có chút không thốt nên lời, dù sao nói cũng có hơi khó nghe.
Phong Minh chẳng mảy may bận tâm: “Nói thế nào? Nói bản thiếu gia hư vinh, chỉ giỏi dát vàng lên mặt mình, cố ý làm trò để gạt người à? Xì, bọn họ thích nói thế nào thì nói, dù sao trên người bản thiếu gia cũng chẳng mất đi miếng thịt nào, ngược lại mấy ngày nay hình như lại cao lên một chút rồi, nhìn xem vạt áo mới may này của ta có phải lại ngắn đi một chút không?”
Phong Minh dứt khoát đứng dậy bảo Dương Tân nhìn giúp hắn. Bạch Kiều Mặc lúc này cũng đang đọc sách trong thư phòng, nghe thấy lời của Phong Minh không nhịn được bật cười.
Y có thể nhìn ra, Phong Minh là thật sự không để tâm bên ngoài nghị luận về mình thế nào, chỉ quản tự mình hành sự, tính cách hoạt bát thẳng thắn đến mức có chút… đáng yêu.
Bạch Kiều Mặc cảm thấy ưu điểm này trên người Phong Minh rất đáng để y học hỏi. Y trước kia chính là có chút giữ kẽ, có lẽ bị danh tiếng làm mệt, quá mức lưu tâm, khi làm việc ngược lại sẽ có chút bó tay bó chân, chẳng được tự tại như Phong Minh.
Dương Tân quả nhiên bị Phong Minh dẫn dắt đi chệch hướng, không một lát sau đã có tiếng kinh hô vang lên: “Thiếu gia, thực sự ngắn đi hai phân rồi, thiếu gia thực sự lại cao lên một chút rồi kìa.”
Phong Minh lập tức đắc ý, vênh cằm nói: “Đó là đương nhiên rồi, bản thiếu gia sao có thể nhìn lầm, ngươi cứ nhìn xem, bản thiếu gia còn có thể tiếp tục cao lên, phải cao đến mức…”
Phong Minh nhìn quanh bốn phía tìm kiếm tiêu chuẩn, sau đó đặt tầm mắt lên người Bạch Kiều Mặc, đưa tay chỉ một cái, “Phải cao đến mức tương đương với Bạch đại ca mới thôi.”
Dương Tân hít vào một ngụm khí lạnh. Bạch Kiều Mặc tướng mạo thân hình không một chỗ nào không xuất chúng, dáng người thẳng tắp không nói, chiều cao cũng một mét chín. Thân hình này đặt trên người nam tử sẽ khiến người ta cảm thấy cao lớn vạm vỡ, nhưng một song nhi mà cao đến mức này thì có phải quá mức vĩ ngạn rồi không?
Dương Tân nhỏ giọng góp ý: “Thiếu gia, cao thêm mười phân nữa là vừa tầm rồi ạ.”
Cậu cảm thấy cao thêm mười phân nữa đã tính là quá cao rồi, nhưng không thể đả kích “dã tâm” của thiếu gia nhà mình quá mức được.
Phong Minh tự tin tràn trề: “Mười phân sao mà đủ, ngươi cứ nhìn xem, bản thiếu gia sau này phải nhìn xuống một đám lùn của Khánh Vân Thành.”
Bạch Kiều Mặc vội vàng cúi đầu xuống, che giấu khóe miệng đang co giật của mình. Y không ngờ có một ngày, y lại có thể rảnh rỗi ngồi nghe cuộc đối thoại vô vị như thế này, mà còn nghe đến mức khá có hứng thú.
—
Bên ngoài, ngoại trừ Thịnh gia, chẳng nhà ai coi việc này là thật.
Về phần Thịnh gia, một là vì Thịnh gia chủ và Thịnh đại tỷ đều có hiểu biết nhất định về Phong Minh, hắn không phải là kiểu người vì thể diện mà thích nói khoác.
Hắn đã nói thức tỉnh thiên phú hồn lực thì chính là thật sự thức tỉnh, hắn nói đã trở thành luyện dược sư thì chính là thật sự trở thành luyện dược sư.
Hai là bọn họ tin tưởng bản thân Phong gia chủ. Chuyện này đã có thể lưu truyền rộng rãi trong Khánh Vân Thành mà Phong gia chủ lại không hề ra tay ngăn cản, điều đó nói lên rằng quả thực có chuyện như vậy.
Thịnh tiểu đệ làm loạn một trận, không bao lâu sau cũng im hơi lặng tiếng. Cậu ta thuộc về tâm tính đứa trẻ chưa lớn hẳn, thật sự bắt cậu ta thành thân, ngược lại cậu ta chịu không nổi gò bó. Bị mẫu thân và đại tỷ quản thúc đã đủ mệt rồi, đâu còn muốn có thêm một người nữa tới quản thúc mình.
—
Thoắt cái, khoảng thời gian nửa tháng kể từ khi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc từ Lạc Hà Trấn trở về đã trôi qua. Bạch Kiều Mặc dần dần thói quen với những ngày tháng ở Phong gia.
Thói quen cùng Phong Minh dùng ba bữa cơm, cùng ở thư phòng đọc sách, thỉnh thoảng trò chuyện.
Thói quen ai về phòng nấy nghỉ ngơi và tu luyện, những phân nhiễu bên ngoài đều bị Phong gia ngăn chặn ở bên ngoài.
Đây là khoảng thời gian thoải mái nhất của y kể từ khi bị thương đến nay.
Lúc này, rốt cuộc cũng có một người trải qua muôn vàn gian khổ lặn lội đường xa, tới được cổng Khánh Vân Thành. Đó chính là Tô Văn Phàm, kẻ suýt chút nữa đã đụng trúng hai người Phong Minh tại Lạc Hà Trấn.
Chỉ là những người quen biết hắn trước kia nếu bây giờ có nhìn thấy hắn, sợ rằng cũng không nhận ra nổi, bởi vì hắn lúc này toàn thân chật vật cực kỳ, trên người còn mang theo không ít vết thương.
Khi đó Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngồi xe ngựa, chỉ mất nửa ngày là đã đi về một vòng giữa Khánh Vân Thành và Lạc Hà Trấn rồi. Còn Tô Văn Phàm, dựa vào đôi chân mà đi ròng rã suốt nửa tháng trời, mùi vị trong khoảng thời gian này đúng là khó mà nói hết bằng lời.
Tô Văn Phàm cảm thấy vận may trước kia đã dùng hết sạch rồi, nửa tháng này không phải là gặp hiểm cảnh bị hoang thú đuổi theo chạy trối chết, thì chính là bị lạc đường, suýt chút nữa chạy theo hướng ngược lại với Khánh Vân Thành.
Mãi cho đến cuối cùng gặp được một đội ngũ ra khỏi thành săn bắn, qua thăm dò biết được đối phương muốn trở về Khánh Vân Thành, Tô Văn Phàm lúc này mới có thể đứng ở cổng thành.
Hộ vệ nơi cổng thành suýt chút nữa đã chặn người có bộ dạng ăn mày này ở bên ngoài, cũng may có người của đội săn bắn đưa hắn về giúp đỡ giải thích một câu, lại nộp thêm phí vào thành, bấy giờ mới miễn cưỡng dùng ánh mắt ghét bỏ thả hắn vào thành, Tô Văn Phàm uất ức khôn cùng.
“Tô tiểu huynh đệ, chúng ta phải trở về trú địa của mình rồi, chi bằng cứ từ biệt tại đây đi. Tô tiểu huynh đệ nếu như có chuyện, có thể đến địa chỉ này tìm chúng ta.”
Tô Văn Phàm vội vàng nói lời cảm ơn: “Đa tạ Tôn đại ca, không có các anh dẫn đường, tôi hiện tại vẫn còn đang loanh quanh ở nơi hoang vu dã ngoại, chẳng biết đến bao giờ mới tìm thấy Khánh Vân Thành nữa. Đợi tôi ổn định lại chỗ ở, sẽ đi tìm bọn anh.”
“Được, ta ở đây chúc tiểu huynh đệ thuận buồm xuôi gió.”
Tuy rằng Tô Văn Phàm có hơi chật vật, nhưng được cái khéo mồm khéo miệng, thế nên sau khi gặp gỡ đội săn bắn này, chung sống với nhau cũng khá hòa hợp. Có điều, đây có lẽ là do Tô Văn Phàm đơn phương nghĩ như vậy mà thôi.
Sau khi tách ra, liền có người trong đội săn bắn hỏi: “Tôn ca, tại sao lại khách khí với thằng nhóc đó như vậy? Cả dọc đường nó cứ dò hỏi suốt về tình hình của Bạch gia đại thiếu và Phong gia, nhìn thế nào cũng thấy không đúng lắm.”
Tôn ca nói: “Ta đương nhiên biết có chỗ không đúng, tạm thời ứng phó một chút mà thôi. Cho người nhìn chằm chằm thằng nhóc đó, xem nó có hành động gì thì lập tức tới báo cho ta biết.”
Trong đội có người thông minh, liền lập tức lĩnh hội được ý tứ của Tôn ca: “Tôn ca là muốn xem nó có đánh ý đồ lên người Phong gia thiếu gia không? Mượn cơ hội này để bắt mối với Phong gia?”
Tôn ca gật đầu: “Chính xác, Bạch gia thì bỏ đi, Phong gia hành sự phóng khoáng hơn Bạch gia nhiều. Hiện tại Phong gia đã phất lên rồi, đội ngũ nhỏ như chúng ta muốn bắt mối với Phong gia đâu có dễ dàng gì. Nếu như có cơ hội, có thể bắt lấy thì phải nhanh chóng bắt lấy, hy vọng thằng nhóc này có thể giúp chúng ta một tay.”
Những người khác hiểu được ý đồ của đội trưởng, lập tức vui mừng ra mặt. Đối với một đội săn bắn nhỏ như bọn họ mà nói, Phong gia quả thực là hậu đạo hơn nhiều, danh tiếng của Phong gia chủ trong lòng các tu giả bọn họ từ trước đến nay cũng luôn tốt hơn Bạch gia.
Trước kia Bạch gia nhờ có sự tồn tại của Bạch Kiều Mặc – vị Bạch đại thiếu này – mà khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác. Nhưng ai mà ngờ được Bạch đại thiếu lại có thể bị người ta phế bỏ, mà chuỗi hành vi sau đó của Bạch gia chủ lại càng khiến những tản tu giả như bọn họ ngày một khinh miệt Bạch gia chủ hơn.
Trước kia Bạch đại thiếu cũng đã lập không ít công lao cho Bạch gia, nhưng một mai bị phế, ngoảnh mặt đi liền vứt bỏ người ta sang một bên, vô tình lãnh huyết đến cực điểm.
Đội săn bắn nhỏ như bọn họ cho dù có nương tựa qua đó, ước chừng cũng chỉ ở tầng lớp thấp nhất chịu sự bắt nạt, khi có việc còn bắt bọn họ tiến lên làm bia đỡ đạn, sẽ không coi bọn họ là con người.
Chỉ sợ Bạch gia chủ cũng không nghĩ tới, thái độ thờ ơ không thèm đoái hoài của lão đối với trưởng tử lại khiến danh tiếng của Bạch gia giảm sút nhanh đến vậy trong lòng các tán tu giả – vốn chiếm tỷ lệ dân số lớn nhất ở Khánh Vân Thành.
Có lẽ trong thời gian ngắn chưa nhìn ra hiệu quả thế nào, thời gian dài ra một cái là sẽ phản ứng ngay thôi, đến lúc đó có muốn cứu vãn e rằng cũng muộn rồi.
—