Chương 558: Tà Mạc Kiếm tạo phản?
“Bẩm lão tổ, ta là…”
Lời của Nguyên Tường còn chưa dứt, cả người đã bay ngược ra ngoài, đập mạnh vào bức tường phía sau lưng.
“Phụt!” Một ngụm máu tươi phun ra, Nguyên Tường ngẩng đầu, bàng hoàng nhìn về phía Ngự Phong tôn giả đang ngồi ở vị trí chủ tọa. Hắn không hiểu nổi tại sao Ngự Phong tôn giả lại đột nhiên ra tay với mình.
“Tông môn sao lại có hạng ngu xuẩn như ngươi tồn tại?”
Ánh mắt Ngự Phong tôn giả nhìn Nguyên Tường như nhìn một kẻ chết rồi. Loại người ngu ngốc này để lại tông môn, sớm muộn gì cũng mang đến tai họa. Vừa rồi lão đã nói rõ mười mươi là muốn giao hảo với người của Thừa Vân Kiếm Tông, vậy thì cái chết của Tần Lệ, tự nhiên cứ thế mà bỏ qua.
Mọi người xung quanh đều nhìn Nguyên Tường với ánh mắt đầy cảm thông.
Ho khan hai tiếng, Nguyên Tường gian nan lên tiếng: “Lão tổ bớt giận, không biết ta đã…”
Không đợi hắn nói hết câu, Ngự Phong tôn giả đã đưa ra quyết định: “Phế bỏ tu vi kẻ này, trục xuất khỏi Huyền Cực Tông.”
Nguyên Tường đại kinh thất sắc, không màng đến thương thế trên người, vội vàng cầu xin: “Không, lão tổ, rốt cuộc ta đã làm sai điều gì? Cầu lão tổ cho ta một cơ hội để hối cải làm mới mình.”
Ngự Phong tôn giả không muốn nói nhiều, phất phất tay, lập tức có hai người tiến lên lôi Nguyên Tường ra ngoài.
Người của các tông môn khác đều đang quan sát phản ứng của Huyền Cực Tông. Khi thấy Nguyên Tường bị kéo ra khỏi phủ đệ, phế sạch tu vi rồi ném ra khỏi trận pháp, mọi người đều vây quanh lại xem.
Từ một trưởng lão tông môn cao cao tại thượng đến khi bị phế tu vi, đuổi khỏi tông môn, chẳng qua chỉ là chuyện trong vòng hai phút ngắn ngủi. Không còn linh khí hộ thân, diện mạo Nguyên Tường lập tức từ ba mươi tuổi biến thành một lão già năm sáu mươi tuổi đầy nếp nhăn, mái tóc đen mượt cũng hóa thành một màu xám xịt.
Chịu đả kích quá lớn, Nguyên Tường cứ thế mà phát điên.
Vì vậy, khi mọi người hỏi chuyện, hắn chỉ biết cười ngây dại.
Mọi người: “…”
Người đã điên rồi, đến cả Sưu Hồn Thuật cũng không thể sử dụng được nữa.
Tiếp theo đó, mọi người lại thấy đệ tử Huyền Cực Tông không ngừng tìm cách lấy lòng đệ tử Thừa Vân Kiếm Tông. Nào là tặng đan dược, pháp bảo, nào là mời đi ăn cơm, những chuyện này ngày nào cũng diễn ra. Đệ tử Huyền Cực Tông cho rằng Thừa Vân Kiếm Tông quá nghèo, nên họ làm vậy coi như là “đúng bệnh bốc thuốc”.
Thậm chí có đệ tử Huyền Cực Tông vì muốn hoàn thành nhiệm vụ giao hảo mà sư tôn giao phó, còn đảm nhận luôn vai trò quân xanh bồi luyện. Nhìn chung, đệ tử hai tông đều vô cùng hài lòng và hưởng thụ quá trình này.
Đệ tử Huyền Cực Tông tự cho rằng mình đã kết giao được với đệ tử Thừa Vân Kiếm Tông. Mà đệ tử Thừa Vân Kiếm Tông vốn chẳng thiếu linh thạch, nhưng thấy một đám “oan đại đầu” (kẻ ngốc thừa tiền) chủ động dâng tận cửa, bọn họ tự nhiên cũng không nương tay mà nhận lấy hết.
Tất nhiên, đó là chuyện về sau.
“Ầm đùng đoàng!” Lại một tiếng sấm rền vang dội.
Sở Nghi An lo lắng nhìn về phía Tiết Tử Kỳ đang ở trung tâm lôi kiếp. Năm đó khi hắn độ kiếp Luyện Hư kỳ, uy lực cũng không lớn như của Tiết Tử Kỳ. So ra, lôi kiếp của hắn lúc trước uy lực còn kém hơn một nửa.
Lúc này Tiết Tử Kỳ đã bị sét đánh đến mức chẳng còn hình tượng gì, pháp y trên người rách nát tả tơi, mái tóc xanh mềm mại giờ biến thành một cái ổ quạ, gương mặt đen thui như than, chỉ còn đôi mắt phượng sáng rực như tinh tú là còn lấp lánh.
Mỗi khi tia sét giáng xuống, đôi bàn tay Sở Nghi An lại vô thức siết chặt.
Vũ Văn Thần Vũ đứng bên cạnh nhìn thấy rõ ràng, biết hắn thực lòng lo lắng cho an nguy của Tiết Tử Kỳ, nên lời an ủi cũng vô thức thốt ra: “Nghi An, ngươi đừng lo lắng, Tiểu Kỳ có pháp khí chống đỡ lôi kiếp, nhất định sẽ không sao.”
Lạnh lùng liếc Vũ Văn Thần Vũ một cái, Sở Nghi An đương nhiên biết Tiết Tử Kỳ có một cái lò luyện đan có thể chống đỡ lôi kiếp, trước đó Vũ Văn Thần Vũ đã nói với hắn rồi. Nhưng biết là một chuyện, chừng nào lôi kiếp chưa dứt thì vẫn không thể đảm bảo Tiết Tử Kỳ an toàn một trăm phần trăm.
Vũ Văn Thần Vũ: “…”
Hắn lại nói sai gì rồi sao?
Nhìn thoáng qua vẻ mặt vẫn còn ngưng trọng của Sở Nghi An, Vũ Văn Thần Vũ cẩn thận khẽ gọi một tiếng: “Nghi An.”
Sở Nghi An thong thả nói: “Tu sĩ độ kiếp, vốn là đi bên bờ vực sinh tử. Mỗi lần ta độ kiếp, chẳng phải ngươi còn căng thẳng hơn cả người độ kiếp là ta sao? Tiểu Kỳ mà có mệnh hệ gì, Tà nhi chắc chắn sẽ tuẫn tình.”
Bảo hắn làm sao mà không lo cho được?
Hơn nữa Tiết Tử Kỳ là đứa trẻ hắn nhìn lớn lên từ nhỏ, đứa nhỏ này thuở bé chịu nhiều khổ cực, quá đỗi khiến người ta thương xót. Lúc đầu hắn là yêu ai yêu cả đường đi, sau này chung đụng lâu ngày, hắn cũng rất thích đứa hậu bối như Tiết Tử Kỳ.
Nghe đến hai chữ “tuẫn tình”, mí mắt Vũ Văn Thần Vũ giật nảy một cái.
Rõ ràng lúc trước hắn không lo mấy, nhưng bị Sở Nghi An nói vậy, hắn cũng thấy lo theo. Biết thế thì nên đợi Tiết Tử Kỳ độ kiếp xong rồi mới để Sở Thần Tà vào chiến trường lịch luyện bế quan.
Ngước mắt nhìn bầu trời đen kịt, Vũ Văn Thần Vũ chỉ muốn rút kiếm ra, một kiếm chém tan đám mây đen trên không trung kia cho xong.
“Ầm đùng đoàng!”
Mười đạo lôi kiếp đầu tiên, Tiết Tử Kỳ đều không mở Dẫn Lôi Trận, hắn dựa vào nhục thân cường hãn của mình để cứng rắn chống đỡ. Điều này cũng nhờ vào việc hắn đã dành trọn một năm luyện thể trong chiến trường lịch luyện. Nếu là trước kia, hắn tối đa chỉ chịu được hai đạo lôi kiếp, có thể thấy tầm quan trọng của việc luyện thể.
“Ầm đùng đoàng…”
Trước khi đạo lôi kiếp thứ mười lăm giáng xuống, Tiết Tử Kỳ lấy ra Càn Khôn Cửu Lô. Rất nhanh, tia chớp xé toạc mây đen, lao thẳng về phía Tiết Tử Kỳ và Tiểu Lục Nha dưới mặt đất. Theo cấp độ của Tiểu Lục Nha tăng lên, độ cứng cỏi của dây leo cũng tăng theo. Tia sét lúc này Tiểu Lục Nha vẫn còn gánh được, nên nó không trốn dưới Càn Khôn Cửu Lô.
Thấy tia sét giáng xuống thật sự bị Càn Khôn Cửu Lô hấp thụ, Sở Nghi An mới coi như buông lỏng tâm tình.
“Vũ, đợi Tiểu Kỳ độ kiếp xong, chúng ta đi dạo Giao Dịch Tháp nhé.”
“Được, ngươi nói đi đâu thì chúng ta đi đó.” Vũ Văn Thần Vũ đối với Sở Nghi An có thể nói là phục tùng mọi bề, ánh mắt nhìn hắn đầy tình tứ.
“Đúng rồi, Vũ, phân thân này của ngươi còn có thể ở lại Tu Chân giới bao lâu nữa?”
Liếc nhìn Sở Nghi An một cái, Vũ Văn Thần Vũ mới trầm giọng đáp: “Chưa tới hai mươi năm.”
Nghe vậy, tim Sở Nghi An như bị ai đó gõ một nhát, vừa đau đớn, vừa như có một tảng đá đè nặng khiến hắn cảm thấy nghẹn khuất. Hắn không muốn xa rời Vũ Văn Thần Vũ, những năm qua hai người hình bóng không rời, hắn đã quen với việc có Vũ Văn Thần Vũ bên cạnh bầu bạn.
Chỉ khi từng có được, mới sợ hãi mất đi.
Nhận ra sự bất an và không nỡ của Sở Nghi An, trong lòng Vũ Văn Thần Vũ thấy ngọt lịm. Tuy thái độ của Sở Nghi An hiện tại không quyết liệt theo đuổi như lúc ở trong thế giới sách, nhưng đây cũng coi như một khởi đầu tốt. Tương lai bọn họ còn rất nhiều thời gian, hắn nhất định có thể sưởi ấm trái tim Sở Nghi An.
Chợt nghĩ ra điều gì, mắt Sở Nghi An lóe lên tia sáng: “Vũ, ngươi có biết Thời Quang Bí Cảnh sẽ mở ra trong bao nhiêu năm không?”
“Hai mươi năm.”
Hai mươi năm sao. Sở Nghi An nhớ lại lúc trước Vũ Văn Thần Vũ nói Thời Quang Tháp xuất hiện sau khi bí cảnh mở ra được năm năm, vậy là còn lại mười lăm năm. Nếu ở tầng thứ nhất của Thời Quang Tháp, thì sẽ là một trăm năm mươi năm; tầng thứ hai là ba trăm năm.
May mắn là còn có Thời Quang Tháp, chỉ cần hắn tiến vào đó, nhất định có thể phi thăng Tiên giới sau hai mươi năm nữa. Đến lúc đó biết đâu chừng, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ cũng sẽ cùng hắn phi thăng. Nghĩ vậy, Sở Nghi An đối với Thời Quang Bí Cảnh lại thêm mấy phần mong đợi.
Thoắt cái đã hai ngày sau.
Mây đen tan đi, để lộ bầu trời xanh mây trắng. Tùy tay bố trí một đạo kết giới, Tiết Tử Kỳ vội vàng thay bộ quần áo mới. Đợi sau khi tắm xong linh vũ, hắn thu hồi Tiểu Lục Nha, sải bước về phía Sở Nghi An và Vũ Văn Thần Vũ.
Đến gần hai người, Tiết Tử Kỳ lập tức lên tiếng cảm ơn: “Đa tạ gia gia, tổ phụ đã hộ pháp cho con.”
Tuy đang độ kiếp nhưng hắn biết trong thời gian đó có tới mấy đợt người kéo đến. Những kẻ đó còn chưa kịp áp sát đã bị uy áp của Vũ Văn Thần Vũ đuổi đi mất.
Hiện giờ thần thức của Tiết Tử Kỳ đã là Luyện Hư kỳ đỉnh phong, thần thức của hắn có thể đột phá nhanh như vậy là nhờ lúc ở chiến trường lịch luyện, hắn thỉnh thoảng lại để Sở Thần Tà tiến vào thức hải, chạm vào linh hồn của mình.
Vũ Văn Thần Vũ: “Người một nhà cả, không cần khách sáo.”
Ba người nhanh chóng rời khỏi nơi đó.
Trở về trong trận pháp, ba người đi thẳng tới Giao Dịch Tháp.
Đêm hôm đó.
Chiến trường lịch luyện.
Trong một sơn động cách lối vào không xa, Sở Thần Tà đang khoanh chân ngồi giữa động. Ma khí cuồn cuộn từ bên ngoài tràn vào, thi nhau chui tọt vào cơ thể hắn. Trước mặt hắn chất một đống linh thạch cao như núi, linh khí hòa quyện cùng ma khí trong đống linh thạch đều bị Sở Thần Tà hấp thụ hết sạch.
Không lâu sau, Sở Thần Tà ngừng tu luyện, thần thức tiến vào không gian Thanh Chi.
Biết Tiết Tử Kỳ có Càn Khôn Cửu Lô hộ thân khi độ kiếp sẽ không sao, nhưng Sở Thần Tà vẫn không yên tâm. Ước chừng Tiết Tử Kỳ đã độ xong lôi kiếp, hắn bèn để lại một tờ giấy trong không gian Thanh Chi, bảo Tiết Tử Kỳ thấy giấy thì hồi âm cho mình.
Trước đó hắn đã vào xem hai lần nhưng tờ giấy vẫn không có gì thay đổi. Không ngờ lần này thần thức dò vào căn phòng, liền thấy trên giường đặt năm sáu bộ y phục mới, cùng một tờ giấy nhắn.
“Thần Tà, ta đã độ qua lôi kiếp Luyện Hư kỳ rồi.”
“Yên tâm đi, có Càn Khôn Cửu Lô và linh tuyền thuỷ, ta không bị thương.”
“Độ kiếp xong, ta cùng gia gia, tổ phụ đi Giao Dịch Tháp, ta còn chọn cho ngươi mấy bộ y phục nữa.”
“Ngươi an tâm bế quan, ta đợi ngươi ra ngoài.”
Khi Sở Thần Tà nhìn thấy nội dung trên giấy, hắn như thể nhìn thấy cảnh Tiết Tử Kỳ đang ngồi bên bàn, cầm bút nắn nót viết từng chữ một.
Lấy từ trong nhẫn không gian ra bàn, bút và giấy, hắn bắt đầu viết thư hồi âm cho Tiết Tử Kỳ.
“Y phục ta rất thích.”
“Tất nhiên, ta càng thích ngươi hơn.”
Nghĩ đoạn, Sở Thần Tà vẽ một trái tim ở cuối trang giấy, rồi mới ký tên một chữ “Tà”. Sau khi đặt tờ giấy vào không gian Thanh Chi, Sở Thần Tà lập tức thu liễm tâm thần, tranh thủ thời gian tu luyện đột phá.
Thoắt cái đã mười ngày trôi qua.
Bên ngoài mười ngày, trong chiến trường lịch luyện đã qua một trăm ngày. Sở Thần Tà đã đột phá tu vi tới Luyện Hư kỳ, đợi sau khi độ xong lôi kiếp, hắn sẽ chính thức là tu sĩ Luyện Hư kỳ. Thế nhưng ngay lúc này, Tà Mạc Kiếm vốn luôn nằm trong đan điền của hắn, cư nhiên lại tự mình chui ra ngoài. Vừa mở mắt, hắn đã thấy Tà Mạc Kiếm lơ lửng giữa không trung.
Sở Thần Tà: “???”
Chuyện gì thế này?
Tà Mạc Kiếm muốn tạo phản sao?
Tâm niệm vừa động, Sở Thần Tà đưa tay ra, vốn định thu Tà Mạc Kiếm về lại trong tay. Nào ngờ Tà Mạc Kiếm chẳng những không rơi vào tay hắn, ngược lại còn bay thẳng ra phía ngoài sơn động.
Đạo linh hồn lưu lại trong Tà Mạc Kiếm năm đó sớm đã bị hắn tiêu diệt. Tình huống hiện tại rõ ràng là Tà Mạc Kiếm đã nảy sinh ra khí linh mới.
—