← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 528: Đến Thừa Vân Kiếm Tông

21 min read 03.09.2026

Tiết Tử Kỳ: “Thủy yêu trong sông lợi hại lắm sao?”

Gã chèo thuyền trong mắt xẹt qua một tia kinh hoàng, lắc đầu: “Chưa từng có ai thấy qua hình dáng của thủy yêu, tốc độ của nó cực nhanh. Những tu sĩ từng đứng trên boong thuyền còn chưa kịp phản ứng đã bị thủy yêu lôi tuột xuống sông rồi.”

Sở Thần Tà: “Chẳng lẽ không có tu sĩ tu vi cao nào tới trừ hại cho dân sao?”

Gã chèo thuyền: “Có chứ, Huyền Cực Tông từng phái một vị tiền bối có tu vi đạt tới Đại Thừa kỳ đến Minh Thành Hà. Đáng tiếc cuối cùng thủy yêu không diệt được, mà vị tiền bối Đại Thừa kỳ kia lại bỏ mạng trong dòng sông.”

Tiết Tử Kỳ: “Thủy yêu cư nhiên lợi hại đến thế.”

Mấy người đứng trên boong thuyền khi nhìn lại dòng sông, trong đáy mắt đều mang theo vài phần kiêng dè.

Gã chèo thuyền: “Thủy yêu quả thực lợi hại, nhưng còn một nguyên nhân chủ yếu nữa là tu sĩ một khi dính phải nước Minh Thành Hà, linh khí trong đan điền sẽ trôi mất rất nhanh.”

Bốn người khác nghe vậy vội vàng đi vào trong khoang thuyền, sâu sắc sợ hãi bị nước Minh Thành Hà bắn lên người. Ngược lại, Sở Thần Tà khi nhìn thấy nước sông, trong mắt toàn là tia sáng rực rỡ.

Tiểu Lục Nha lúc này lại truyền âm cho Tiết Tử Kỳ: 【Chủ nhân, dưới sông có đồ tốt.】

Tiết Tử Kỳ: 【Đồ tốt trong miệng ngươi là hữu dụng đối với ta, hay là hữu dụng đối với ngươi?】

Tiểu Lục Nha: 【Hì hì, chúng ta là ai với ai chứ, hữu dụng với ta, chẳng phải cũng là hữu dụng với người sao!】

Tiết Tử Kỳ chọc chọc cánh tay, nổi cả da gà: 【Nếu đồ đó hữu dụng với ngươi, vậy ta ném ngươi xuống sông nhé.】

Tiểu Lục Nha vội vàng truyền âm: 【Chủ nhân, ngàn vạn lần đừng.】

Tiết Tử Kỳ: 【Hửm?】

Tiểu Lục Nha: 【Hiện tại ta đánh không lại thứ dưới sông kia.】

Tiết Tử Kỳ: 【…】

Gã chèo thuyền không biết suy nghĩ trong lòng Sở Thần Tà, thấy hắn và Tiết Tử Kỳ vẫn đứng trên boong, lập tức nói với hai người: “Ta sắp mở tàu rồi, hai vị công tử cũng vào khoang thuyền đi!”

Sở Thần Tà áy náy nói: “Xin lỗi, chúng ta tạm thời không định rời khỏi Minh Hà Thành.”

Gã chèo thuyền vốn dĩ thái độ còn tốt, nghe thấy lời này của Sở Thần Tà, mặt lập tức sa sầm xuống: “Các ngươi không đi thì lên bờ, có điều linh thạch sẽ không trả lại đâu.”

“Chúng ta còn chưa qua sông, ngươi dựa vào cái gì mà không thối linh thạch.” Tiết Tử Kỳ thoáng chốc xù lông, đó là bốn trăm trung phẩm linh thạch đấy.

“Các ngươi hoặc là qua sông, hoặc là lên bờ.”

Gã chèo thuyền tuy rằng chỉ có tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng nơi này là Minh Hà Thành, tu sĩ Minh Hà Thành trước nay rất đoàn kết. Bởi vậy, cho dù lão nhìn không thấu tu vi của hai người Sở Thần Tà, cũng không hề sợ hãi.

Suy nghĩ một chút, Sở Thần Tà nói với Tiết Tử Kỳ: “Tử Kỳ, ngươi ở trên thuyền chờ ta một lát.”

Nói xong, hắn nhảy lên bờ.

Gã chèo thuyền thấy Tiết Tử Kỳ vẫn đứng trên thuyền, lập tức hướng về bóng lưng Sở Thần Tà hét lớn: “Này, ngươi rốt cuộc có đi hay không?” Không đợi được Sở Thần Tà trả lời, gã chèo thuyền lại nhìn sang Tiết Tử Kỳ: “Ngươi không đi thì lên bờ, đừng làm lỡ việc làm ăn của ta.”

Tiết Tử Kỳ: “Ngươi thối linh thạch, ta liền lên bờ.”

Gã chèo thuyền giận dữ nói: “Không thể nào!”

Bên này, Sở Thần Tà sau khi lên bờ liền đi về phía cổng thành. Thấy một nam một nữ mặc đồ bình thường từ trong thành đi ra, hắn lập tức bước tới, ôm quyền nói: “Hai vị đạo hữu đây là muốn qua sông sao?”

Tìm đến hai người này là vì hắn đã xem tướng mạo của họ —— đều là người thành thật.

Nam tu cảnh giác nhìn Sở Thần Tà, cân nhắc rồi gật đầu.

Sở Thần Tà nhíu mày, vẻ mặt đầy u sầu: “Chuyện là thế này, vốn dĩ ta và đạo lữ của ta định qua sông, nhưng lên thuyền rồi mới phát hiện có đồ để quên chưa mang theo. Nhưng chúng ta đã nộp linh thạch đi thuyền rồi, mà gã chèo thuyền lại không chịu trả lại linh thạch cho chúng ta. Cho nên…”

Nam tu lập tức hiểu ra dự tính của Sở Thần Tà, tiếp lời: “Cho nên ngươi muốn chúng ta ngồi con thuyền đó, rồi đưa linh thạch đi thuyền cho ngươi?”

Sở Thần Tà gật đầu: “Chính xác. Bốn trăm khối trung phẩm linh thạch tuy không nhiều, nhưng linh thạch của chúng ta cũng không phải gió thổi mà đến.”

Nghĩ đến dáng vẻ coi tiền như mạng của tức phụ nhà mình, khóe miệng Sở Thần Tà không nhịn được mà cong lên. Nếu không đòi lại được bốn trăm khối linh thạch này, e là trong lòng Tiết Tử Kỳ sẽ rất không cam tâm.

“Gã chèo thuyền đó cũng quá đáng ghét rồi.” Nữ tu vẻ mặt đầy phẫn nộ, quay sang nói với nam tu: “Ca, hay là chúng ta giúp đạo hữu này đi?”

Nam tu thấy Sở Thần Tà cười vẻ mặt không chút hại người, khí tức trên thân thuần khiết, giống như một vị khiêm khiêm quân tử, chắc không phải người xấu. Hắn quay đầu nhìn nữ tu bên cạnh: “Được, ca nghe muội.”

Nói xong, hắn lập tức lấy ra bốn trăm khối trung phẩm linh thạch đưa cho Sở Thần Tà.

Rất nhanh Sở Thần Tà đã dẫn hai người đi tới bờ sông, hắn nói với Tiết Tử Kỳ trước: “Tử Kỳ lên bờ đi.” Sau đó nói với gã chèo thuyền: “Tiền thuyền của chúng ta để lại cho hai vị đạo hữu này.”

Gã chèo thuyền có chút không cam lòng, nhưng cuối cùng không nói gì.

Hai người Sở Thần Tà lại quay trở về Minh Hà Thành.

Chẳng bao lâu sau, hai người bước vào một cửa tiệm bán các loại vật liệu.

Thấy hai người, một gã sai vặt Trúc Cơ kỳ lập tức tiến lên hỏi thăm: “Hai vị tiền bối muốn mua đồ gì?”

Sở Thần Tà: “Quý điếm có bán Minh Tinh Thạch không?”

Gã sai vặt chỉ vào đống đá đen chất bên cạnh nói: “Bên kia đều là Minh Tinh Thạch.”

Chọn ba khối Minh Tinh Thạch tương đối lớn, Sở Thần Tà lại chọn thêm một số vật liệu khác, sau đó mới thanh toán rời đi.

Bước ra khỏi cửa tiệm, Tiết Tử Kỳ cuối cùng không nhịn được tính hiếu kỳ: “Thần Tà, ngươi mua Minh Tinh Thạch không phải là muốn tự mình luyện một con thuyền đấy chứ?”

“Dĩ nhiên không phải, ta chuẩn bị luyện chế mấy cái bình đựng nước.”

“Ngươi định đựng…” Nước Minh Thành Hà.

Lời phía sau Tiết Tử Kỳ không nói ra, Sở Thần Tà lại hiểu ý tứ chưa nói hết của y.

“Đúng vậy.”

Sau đó hai người tìm một khách điếm tạm trú, Sở Thần Tà liền chui vào phòng luyện khí, bắt đầu luyện chế bình.

Hai ngày sau.

Hai người ra khỏi Minh Hà Thành, tùy tiện ngồi một con thuyền. Đợi đến phía đối diện Minh Thành Hà, hai người không vội rời đi mà men theo bờ sông đi về phía hạ lưu.

Chờ đến khi không thấy một bóng người, hai người mới dừng lại.

Sở Thần Tà lấy ra bốn cái bình luyện chế từ Minh Tinh Thạch, đưa cho Tiết Tử Kỳ hai cái. Sau đó hai người bắt đầu hứng nước, chỉ thấy dòng nước màu đen kịt từ dưới sông bay lên, chuẩn xác rơi vào trong bình.

Đợi đến khi cái bình thứ hai đầy được một nửa, Sở Thần Tà thông qua Ám Nhãn nhìn thấy dưới đáy sông có năm sáu sợi giống như dây leo, đang nhanh chóng vươn về phía bọn họ. Hắn vội vàng nói với Tiết Tử Kỳ: “Tử Kỳ, đừng hứng nữa, mau đi.”

Tiết Tử Kỳ không nói hai lời, thu hồi linh khí, cất bình rồi cùng Sở Thần Tà ngự không phi hành rời xa bờ sông. Hai người quay đầu lại, liền thấy mấy sợi dây leo xông ra khỏi mặt nước, đang cuốn về phía bọn họ.

Uy áp đột ngột ập tới khiến hai người đang định bay đi liền rơi thẳng xuống mặt đất.

Mắt thấy sắp bị dây leo cuốn trụ, Sở Thần Tà nắm lấy Tiết Tử Kỳ biến mất tại chỗ. Dây leo cuốn vào không trung, dị thường phẫn nộ, không ngừng vỗ đập mặt nước.

Tiếng nước “ào ào” vang lên không dứt.

Mãi đến nửa canh giờ sau, mấy sợi dây leo mới không cam lòng co lại trong nước.

Trong không gian Thanh Chi.

Cảm giác chân chạm đất truyền đến, Tiết Tử Kỳ vỗ ngực, vẫn còn sợ hãi nói: “Dọa chết ta rồi, khí tức thật mạnh.”

Tiểu Lục Nha kích động truyền âm: 【Chủ nhân, nếu ta có thể ăn được nó, tuyệt đối có thể mang người bay. Phút chốc là có thể đột phá đến Hợp Thể kỳ, thậm chí liên tiếp đột phá đến Luyện Hư kỳ cũng không phải không thể.】

Tiết Tử Kỳ suýt chút nữa không thở nổi, Tiểu Lục Nha đúng là đứng nói không đau lưng.

【Có bản lĩnh thì ngươi đi mà ăn nó. Ta đợi ngươi mang ta bay.】

Tiểu Lục Nha: 【…】

Hiện thực thật tàn khốc, nó đánh không lại yêu thực dưới đáy sông.

Aiz!

Thật đáng tiếc.

Cơ duyên tấn cấp cực tốt, gặp được mà không chiếm được.

Lòng Tiểu Lục Nha lúc này lạnh ngắt như tiền.

Sở Thần Tà từng cảm nhận qua uy áp của Chu Hạ, khí tức của gốc yêu thực vừa rồi còn mạnh hơn Chu Hạ rất nhiều, đẳng cấp của gốc yêu thực đó ít nhất cũng là cấp bảy.

Hai người nghỉ ngơi nửa ngày mới rời khỏi không gian Thanh Chi. Khi hai người lại xuất hiện bên bờ sông, không thấy gốc yêu thực kia đâu nữa. Không dừng lại, hai người trực tiếp ngự không phi hành rời xa Minh Thành Hà.

Đi đi dừng dừng, khi hai người đến Thừa Vân Kiếm Tông thì vừa vặn bắt kịp lúc Thừa Vân Kiếm Tông chiêu thu đệ tử.

Toàn bộ Thừa Vân Kiếm Tông có mấy chục ngọn núi, ngọn núi càng về sau linh khí càng nồng đậm. Tất nhiên những ngọn núi linh khí nồng đậm đều là nơi ở của những đại lão tu vi cao thâm của Thừa Vân Kiếm Tông.

Lúc này, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đang đứng dưới chân ngọn núi phía trước nhất của Thừa Vân Kiếm Tông. Ngoài hai người ra, dưới chân núi còn có mấy ngàn người. Trong những người này, có nam nữ trạc tuổi bọn họ, còn có hài đồng vài tuổi.

Đứng dưới chân núi ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên núi mây mù bao phủ, chân núi có hai đường thiên thê nhìn không thấy điểm cuối.

Thu hồi ánh mắt nhìn về đỉnh núi, Tiết Tử Kỳ hỏi: “Thần Tà, hai vị gia gia có ở Thừa Vân Kiếm Tông không?”

Sở Thần Tà nhíu mày, lắc đầu nói: “Huyết mạch cảm ứng không có phản ứng.”

“Ta nghe nói Thừa Vân Kiếm Tông có rất nhiều ngọn núi, gia gia bọn họ có khi nào là ở cách quá xa nên ngươi không cảm ứng được không.”

Huyết mạch cảm ứng không phải là vô khoảng cách, bởi vậy Tiết Tử Kỳ mới nói như thế.

“Có khả năng.”

“Gia gia đã để lại đồ vật cho chúng ta, sao không để lại một cái truyền âm ngọc giản nhỉ.” Tiết Tử Kỳ nghi hoặc nói.

“… Có lẽ là quên mất rồi.” Sở Thần Tà tìm một cái cớ tự an ủi mình.

Thực ra không phải Sở Nghi An quên.

Về chuyện truyền âm ngọc giản, Sở Nghi An căn bản không biết. Lão và Vũ Văn Thần Vũ luôn ở bên nhau, cho dù vào bí cảnh có bị tách ra, Vũ Văn Thần Vũ dựa vào thần thức mạnh mẽ của mình cũng có thể nhanh chóng tìm được Sở Nghi An, bọn họ căn bản không cần truyền âm ngọc giản.

“Chúng ta đi hỏi thử trước đã.”

Ánh mắt Sở Thần Tà rơi trên đỉnh núi, đệ tử Thừa Vân Kiếm Tông đều trực tiếp bay lên đỉnh núi, bọn họ muốn hỏi thăm cũng phải bay lên đỉnh núi mới được.

“Được.”

Hai người vận khởi linh khí bay về phía đỉnh núi.

Ngọn núi nhìn có vẻ rất cao, nhưng nếu trực tiếp bay lên thì rất nhanh đã tới đỉnh.

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đáp xuống trước sơn môn, chỉ thấy trên một tấm thạch bi khổng lồ khắc bốn chữ lớn rồng bay phượng múa “Thừa Vân Kiếm Tông”.

Bên cạnh thạch bi có tám danh tu sĩ mặc pháp y màu trắng đứng hai bên, mà phía sau bọn họ bị trận pháp bao phủ, mờ mịt một mảnh, khiến người ta không nhìn rõ bên trong là dáng vẻ gì.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy hai người, một nam tu tên là Minh Ngân bước đến trước mặt họ: “Đệ tử tham gia khảo hạch đợi ở dưới chân núi.”

Sở Thần Tà: “Chúng ta tìm người.”

Minh Ngân có chút ngoài ý muốn: “Các ngươi tìm ai?”

Suy nghĩ một chút, Sở Thần Tà báo ra tên của hai vị gia gia: “Sở Nghi An và Vũ Văn Thần Vũ.”

Minh Ngân lọc lại một lượt những người quen biết trong tông môn, hình như gã chưa từng nghe qua tên của hai người này. Thế là gã quay đầu hỏi các đồng môn phía sau: “Tông môn chúng ta có hai người này không?”

“Đợi chút, để ta tra một chút.” Một người trong đó lập tức lấy truyền âm ngọc giản ra gửi đi một tin.

Rất nhanh, truyền âm ngọc giản của người nọ sáng lên một cái. Sau khi xem nội dung, gã nói với hai người Sở Thần Tà: “Tông môn chúng ta không có người mà hai vị đạo hữu muốn tìm.”

“Không nên như vậy chứ.” Sở Thần Tà lấy ra ngọc giản mà gia gia để lại cho mình, phóng ra nội dung bên trong.

Tám danh đệ tử Thừa Vân Kiếm Tông nhìn nhau, khi nghe thấy Hạ Thiên Châu, mấy người đều rất kinh ngạc. Cuối cùng Minh Ngân đề nghị: “Hay là hai vị đạo hữu gia nhập Thừa Vân Kiếm Tông trước, rồi sau đó từ từ tìm kiếm gia gia của các ngươi?”

Vốn dĩ Sở Thần Tà định đến để ôm đùi, nhưng giờ người lại không tìm thấy. Hắn có chút hoài nghi liệu hai vị gia gia có phải không ở Thừa Vân Kiếm Tông, chỉ là muốn bọn họ gia nhập Thừa Vân Kiếm Tông nên mới để lại lời nhắn như vậy hay không.