Chương 518: Món quà gia gia để lại
(Không có chương 517)
Trên đỉnh ngọn núi, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đang cầm thịt yêu thú vừa nướng chín, ăn đến là ngon lành.
Chợt, Sở Thần Tà đứng phắt dậy, trong phạm vi thần thức của hắn có một vật thể màu trắng đang bay về phía này với tốc độ cực nhanh.
Tiết Tử Kỳ cũng mang theo vẻ nghi hoặc đứng dậy, rất nhanh y cũng nhìn thấy vật thể màu trắng không rõ lai lịch kia: “Thần Tà, ngươi có nhìn rõ đó là thứ gì không?”
“Tốc độ quá nhanh, ta cũng không nhìn rõ là thứ gì.” Sắc mặt Sở Thần Tà có vài phần ngưng trọng.
“Cảm giác là nhắm vào chúng ta mà tới.”
Nói đoạn, Tiết Tử Kỳ lấy Càn Khôn Cửu Lô ra chắn trước thân mình hai người. Lúc này bí cảnh sắp đóng lại, không thích hợp để vào không gian Thanh Chi.
Vật thể lạ kia càng lúc càng gần, tuy Sở Thần Tà không cảm nhận được nguy hiểm từ thứ đó, nhưng hắn cũng không ngăn cản hành động của Tiết Tử Kỳ.
Vật thể lạ cách hai người năm ngàn mét.
Hai ngàn mét.
Một ngàn mét.
Năm trăm mét.
Mắt thấy vật thể lạ sắp lao đến trước mặt hai người Sở Thần Tà, đúng lúc này bí cảnh đóng cửa, hai người bị ánh sáng truyền tống bao phủ bên trong. Cảm giác chóng mặt ập đến, đợi đến khi Sở Thần Tà phản ứng lại được thì bọn họ đã xuất hiện ở bên ngoài Cửu Huyền bí cảnh.
Bị truyền tống ra giữa mặt hồ, đám đông không kịp vận chuyển linh khí, từng người một đều rơi tõm xuống hồ.
“Bõm, bõm…” Tiếng rơi xuống nước liên tiếp vang lên.
“Ào ào!” Các tu sĩ Nguyên Anh kỳ lần lượt bay lên khỏi mặt hồ, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ cũng ở trong số đó.
Đợi đến khi tất cả tu sĩ Nguyên Anh kỳ bay lên bờ một hồi lâu, những tu sĩ Kim Đan kỳ còn sống sót mới đạp phi kiếm bay về phía bờ hồ.
Những người quen biết hàn huyên với nhau, dồn dập chúc mừng đối phương tu vi tiến thêm một bước. Mỗi tông môn đều có người đến đón tiếp, mọi người nhanh chóng tìm được đội ngũ của mình, có người vui mừng cũng có kẻ ưu sầu.
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ không môn không phái, lên tiếng chào hỏi đám người Quý Hoành Khoát một tiếng, rồi hai người tiên phong rời khỏi Tử U Cốc.
Trong đội ngũ của Thiên Dịch Tông, đám người Quý Hoành Khoát thấy Đại trưởng lão Hà Hạo Quảng xuất hiện thì đều có chút kinh ngạc.
Quý Hoành Khoát hỏi: “Đại trưởng lão, sao ngài lại đích thân đến đón chúng ta?”
“Ta đến để tìm người.” Hà Hạo Quảng liếc nhìn mấy người một cái, không thấy Phó Nhuệ Hoa đâu, hắn cũng không cảm thấy kỳ quái, dù sao Tông chủ của Thiên Sơn Tông cũng đã chết rồi. Sau đó hắn liền đặt tầm mắt lên người đám đông bên bờ hồ, dáng vẻ rõ ràng là đang tìm kiếm ai đó.
Tưởng Phong Mậu hiếu kỳ hỏi: “Đại trưởng lão đang tìm ai?”
“Chính là hai người trẻ tuổi từng bị Tông chủ truy nã lúc trước.” Không thấy người cần tìm trong đám đông, Hà Hạo Quảng thu hồi ánh mắt, chuyển sang nhìn đám người Quý Hoành Khoát: “Hắn cũng vào bí cảnh, các ngươi có thấy không?”
Quý Hoành Khoát và Tưởng Phong Mậu nhìn nhau, Phó Nhuệ Hoa đều đã chết rồi, Đại trưởng lão sao lại tìm Sở Thần Tà? Mang theo nghi hoặc, Quý Hoành Khoát bất động thanh sắc hỏi: “Không biết Đại trưởng lão tìm người này có việc gì?”
Hà Hạo Quảng cũng là một lão hồ ly, nhìn thần sắc của Quý Hoành Khoát và Tưởng Phong Mậu là đã đoán ra được.
“Các ngươi quen biết?”
“Đã từng gặp qua.” Tưởng Phong Mậu nói một cách lập lờ nước đôi.
Hà Hạo Quảng có chút khẩn trương hỏi: “Người chắc là còn sống chứ?”
Tưởng Phong Mậu đáp: “Tự nhiên là còn sống.”
Hà Hạo Quảng: “Vậy người đâu?”
Tưởng Phong Mậu nhún vai: “Đi rồi.”
“Đi hướng nào, chúng ta bây giờ đi đuổi theo.” Hà Hạo Quảng lập tức lấy ra phi thuyền: “Lên phi thuyền ta sẽ từ từ giải thích với các ngươi.” Nói xong, hắn dẫn đầu bay vào trong phi thuyền.
Nhóm người Quý Hoành Khoát cũng theo lên phi thuyền.
Mà chín người của Thiên Sơn Tông vào bí cảnh, chỉ còn sống sót trở ra hai người. Các tông môn khác ít nhất cũng có ba người còn sống, chuyến đi bí cảnh lần này, Thiên Sơn Tông tổn thất thảm trọng.
Mọi người ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng lại vui mừng khôn xiết. Tu sĩ Nguyên Anh kỳ của Thiên Sơn Tông lập tức mất đi mấy vị, mà người có tu vi cao nhất là Hướng Lâm đã chạm đến ngưỡng cửa đột phá độ kiếp.
Sự suy tàn của Thiên Sơn Tông dường như đã thành định cục.
Người của các tông môn khác thấy vậy, hầu như đã có thể tưởng tượng ra chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, mọi người lần lượt ngồi lên phi thuyền, trở về tông môn nhà mình.
Chỉ trong vài phút, Tử U Cốc lại khôi phục sự tĩnh lặng.
Ngự không phi hành nửa canh giờ, sau khi đã cách xa đám đông, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ hạ xuống một vùng cỏ dại hoang vu.
Theo lý mà nói tu vi của hai người đã đột phá Hóa Thần kỳ, mạo muội sử dụng linh khí nhất định sẽ dẫn đến thiên kiếp. May mà có không gian Thanh Chi che giấu khí tức cho bọn họ, hai người ngược lại không bị ảnh hưởng.
Sau khi đứng vững, Sở Thần Tà từ trong tay áo lấy ra một vật.
Tiết Tử Kỳ hiếu kỳ ghé sát lại xem.
“Đây là… mô hình cung điện?”
Sở Thần Tà nói: “Lúc bí cảnh sắp đóng cửa, vật thể lạ bay về phía chúng ta chính là nó.”
Tiết Tử Kỳ: “Thần Tà, sao ta thấy nó có chút quen mắt?”
Nhìn kỹ vật trong tay, khóe miệng Sở Thần Tà không nhịn được mà giật giật. Bây giờ hắn rốt cuộc đã biết vì sao lúc trước ở trong cung điện truyền thừa nói với ba người Trường Minh rằng bọn họ sắp đi ra, ba người kia lại không nói gì.
Hóa ra ba người họ đã sớm tính kỹ việc mang theo cung điện truyền thừa đi theo hắn.
“Đây chính là cung điện truyền thừa trong Cửu Huyền bí cảnh.”
Tiết Tử Kỳ gật đầu, hóa ra là cung điện truyền thừa: “Xem ra ba vị trưởng lão là muốn cho ngươi một kinh hỉ.”
“Kinh hỉ thì không thấy, suýt chút nữa thành kinh hãi.”
Sở Thần Tà nghĩ đến lúc trước không nhìn ra vật thể lạ là cung điện truyền thừa, trong lòng thực sự toát mồ hôi lạnh. Hắn tùy tay ném cung điện truyền thừa vào một góc trong không gian Thanh Chi.
Ba người Trường Minh không ra khỏi cung điện được, hắn cũng không lo lắng không gian Thanh Chi sẽ bị bại lộ. Ba người nọ một lời chào cũng không nói, cứ để mặc họ ở đó đi. Đợi khi nào hắn nhớ ra thì tính sau.
Tiết Tử Kỳ âm thầm thắp cho ba người Trường Minh một nén nhang. Phen này, e là ba người phải ngủ say trong cung điện truyền thừa một thời gian rồi. Chỉ hy vọng khi Sở Thần Tà nhớ đến họ, họ chưa bị hồn phi phách tán.
“Chúng ta là bây giờ độ kiếp, hay là xem những người khác đạt đến Hóa Thần kỳ độ kiếp trước?”
“Tu vi của vị Đại trưởng lão Thiên Sơn Tông kia đã đột phá Hóa Thần kỳ, chúng ta đi xem hắn độ kiếp trước đã.” Sở Thần Tà quyết định xem thử lôi kiếp Hóa Thần kỳ rốt cuộc mạnh đến mức nào rồi mới tính tiếp. Dù sao Hạ Thiên Châu đã rất lâu rồi không có tu sĩ nào có thể phi thăng lên Thượng Thiên Châu, cẩn tắc vô ưu vẫn hơn. Đúng lúc hai người định rời đi, một chiếc phi thuyền bay về phía họ.
Hai người đứng yên không động.
Đợi phi thuyền lại gần, hai người cũng nhìn rõ ký hiệu trên phi thuyền là Thiên Dịch Tông. Rất nhanh, một lão giả tóc đen mặc đạo bào màu xám bay ra khỏi phi thuyền: “Hai vị tiểu hữu xin dừng bước.”
Phi thân đáp xuống cách hai người năm mét, Hà Hạo Quảng đi về phía hai người, lấy ra một chiếc không gian giới chỉ đưa cho Sở Thần Tà: “Lão phu là Đại trưởng lão Thiên Dịch Tông Hà Hạo Quảng, chiếc không gian giới chỉ này là vật mà năm năm trước có hai vị tiền bối nhờ lão phu chuyển giao cho hai vị tiểu hữu.”
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ nhìn nhau, thế mà lại có người tặng không gian giới chỉ cho bọn họ!
Sẽ là ai đây?
Đón lấy không gian giới chỉ, thần thức của Sở Thần Tà quét qua, phát hiện trên không gian giới chỉ đã được người ta thiết lập phong ấn.
“Hà đạo hữu, không biết hai vị tiền bối nhờ ngươi chuyển giao không gian giới chỉ là ai?”
“Lão phu không dám hỏi.” Hà Hạo Quảng có chút ngượng ngùng nói.
“Vậy hai vị tiền bối đó trông như thế nào?” Sở Thần Tà tiếp tục hỏi.
“Họ…” Hà Hạo Quảng đang định miêu tả diện mạo của hai người, nào ngờ vừa mở miệng, hắn liền cảm thấy đầu óc trống rỗng, trong ấn tượng về hai người chỉ còn lại hai khuôn mặt mờ ảo.
Hắn đầy mặt kinh ngạc: “Lão phu thế mà không nhớ rõ tướng mạo của họ nữa rồi.”
Sở Thần Tà cạn lời.
Hà Hạo Quảng cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng, cười khan một tiếng: “Tuy lão phu không nhớ rõ diện mạo của họ, nhưng trong ấn tượng của lão phu thì khí trường của họ rất mạnh mẽ. Bề ngoài trông rất trẻ trung, anh tuấn, tu vi cao thâm, đến từ Thượng Thiên Châu.”
Sở Thần Tà rơi vào trầm tư.
Tu vi cao thâm, đến từ Thượng Thiên Châu. Tu vi của Hà Hạo Quảng đã là Nguyên Anh hậu kỳ, mà lại nói đối phương tu vi cao thâm, vậy tu vi của họ nhất định là trên Hóa Thần kỳ.
Nhìn chiếc không gian giới chỉ trong tay, Sở Thần Tà cảm thấy hai vị tiền bối trong miệng Hà Hạo Quảng hẳn là hai vị gia gia nhà mình. Đến tu chân giới đã nhiều năm, bọn họ vẫn luôn không có tin tức của Sở Nghi An và Vũ Văn Thần Vũ.
Giờ xem ra hai vị gia gia chắc là đang ở Thượng Thiên Châu.
Thấy Sở Thần Tà không nói lời nào, Tiết Tử Kỳ nhìn Hà Hạo Quảng hỏi: “Có thể kể cho chúng ta nghe những chuyện đã xảy ra sau khi hai vị tiền bối đưa không gian giới chỉ cho ngài đến Hạ Thiên Châu không?”
Tiết Tử Kỳ tự nhiên cũng đoán được người đưa không gian giới chỉ cho bọn họ là Sở Nghi An và Vũ Văn Thần Vũ.
Hà Hạo Quảng nói: “Tất nhiên là được.”
“Vốn dĩ hai vị tiền bối định phát lệnh treo thưởng, nhưng sau khi từ miệng Tằng Viễn Đông biết được Sở tiểu hữu đã vào Cửu Huyền bí cảnh, hai vị tiền bối cũng không phát lệnh treo thưởng nữa.”
“Sau đó hai vị tiền bối bảo lão phu điều tra một chút về chuyện của Tằng Viễn Đông. …Sau khi nghe kể về chuyện của Tằng Viễn Đông, hai vị tiền bối bèn ở lại Thiên Dịch Tông. Một tháng sau, lão phu dẫn hai vị tiền bối cùng với Tằng Viễn Đông tiến về Phong Hỏa Thành. Đến Phong Hỏa Thành…”
Nói đến đây, Hà Hạo Quảng ấp úng.
Đang nghe đến đoạn gay cấn, kết quả Hà Hạo Quảng lại không nói nữa, Tiết Tử Kỳ vội vàng hỏi: “Sau khi đến Phong Hỏa Thành thì sao?”
Hà Hạo Quảng: “Hôm đó Phong Hỏa Thành vừa vặn có người thành thân, sau đó hai vị tiền bối liền đi cướp tân lang.”
“Cướp tân lang?” Tiết Tử Kỳ kinh ngạc không thôi.
Hai vị gia gia quả thực là thanh tân thoát tục, để giải quyết nhân quả, ngay cả chuyện cướp tân lang cũng làm.
“Đúng vậy! Đệ tử tông ta là Tằng Viễn Đông và Phong Thiên Dật vốn dĩ là đạo lữ. Kết quả phụ mẫu của Phong Thiên Dật chia rẽ uyên ương, bắt hắn thành thân với một nữ tu dòng chính của Tằng gia. Phong Thiên Dật không đồng ý, bọn họ liền phong ấn trí nhớ của hắn, lừa hắn thành thân với nữ tu Tằng gia.”
Hà Hạo Quảng không khỏi cảm thán.
Tiết Tử Kỳ: “Sau đó thì sao?”
“Chúng ta đến Phong gia, theo yêu cầu của hai vị tiền bối, lão phu nói với người Phong gia rằng Phong Thiên Dật đã giết đệ tử của lão phu, yêu cầu Phong gia phải đưa ra lời giải thích. Người Phong gia sợ rước họa vào thân, ngay tại chỗ đã đoạn tuyệt quan hệ với Phong Thiên Dật.”
Hà Hạo Quảng lắc đầu thở dài.
Hai vị tiền bối chẳng qua là muốn thử lòng người Phong gia một chút, kết quả người Phong gia lại chẳng chịu nổi thử thách chút nào.
“Sau đó hai vị tiền bối giải khai phong ấn trí nhớ của Phong Thiên Dật, lại đưa Phong Thiên Dật và Tằng Viễn Đông đi Thượng Thiên Châu rồi.” Hà Hạo Quảng có chút hâm mộ nói.
Hắn cũng muốn đi Thượng Thiên Châu, chỉ là hắn không dám mở miệng với hai vị tiền bối. Quan trọng nhất là hắn đã có tuổi, không gian tấn cấp không còn nhiều.
—