Chương 512: Quá vãng của Cửu Huyền Môn
Nhìn lệnh bài Cửu Huyền Lệnh đưa tới trước mặt, Sở Thần Tà nhận cũng không được, mà không nhận cũng chẳng xong. Hắn vốn chẳng muốn làm Môn chủ Cửu Huyền Môn gì cả, nhưng đúng là hắn đã đắc được truyền thừa bên trong nơi này.
“Vãn bối chỉ là một kẻ đi ngang qua góp vui thôi, ba vị tiền bối có thể xem vãn bối như một cái rắm mà thả đi cho rồi.” Nói đoạn, Sở Thần Tà lùi lại hai bước về phía bên cạnh, đứng cách xa Lưu Thượng một chút. Miếng lệnh bài Môn chủ trong tay Lưu Thượng cứ đung đưa làm hắn nhức cả mắt.
Sở Thần Tà ôm quyền nói: “Thiên nhai lộ viễn, chúng ta hậu hội vô kỳ.”
Nói xong, hắn liền đảo mắt nhìn quanh thạch thất một lượt, kết quả phát hiện gian thạch thất này cũng không có cửa. Hắn cười gượng gạo: “Ba vị tiền bối, xin hỏi ta phải đi ra ngoài bằng cách nào?”
Lưu Thượng nhìn lệnh bài Môn chủ trong tay, tâm tình ngũ vị tạp trần. Nhất thời không biết nói gì cho phải, gã bèn chuyển ánh mắt sang Cô Phàm.
Trường Minh cũng đồng dạng nhìn về phía Cô Phàm.
Cô Phàm vuốt râu, nheo mắt cười nói: “Tiểu hữu muốn đi ra ngoài?”
Sở Thần Tà gật đầu.
Hắn không muốn làm Môn chủ Cửu Huyền Môn, tự nhiên là muốn rời đi.
“Muốn ra ngoài thì rất đơn giản.” Nói đến đây, Cô Phàm liếc nhìn Lưu Thượng một cái: “Chỉ cần cầm lấy Môn chủ lệnh là có thể tự do ra vào tòa cung điện này.”
Khóe miệng Sở Thần Tà khẽ giật.
Cầm Môn chủ lệnh, vậy hắn không phải Môn chủ thì cũng thành Môn chủ rồi.
“Vậy còn có cách nào khác để ra ngoài không?”
“Ngoài Môn chủ lệnh ra, quả thật còn một cách nữa.” Ý cười trong mắt Cô Phàm càng đậm.
Lời nói đầy ẩn ý, Sở Thần Tà trực giác thấy mình như sắp bị rơi vào tròng, nhưng lại không thể không dày mặt hỏi: “Tiền bối, dám hỏi là phương pháp gì?”
“Chỉ cần tu vi đạt đến Độ Kiếp kỳ, ở nơi truyền thừa này có thể đến đi tự nhiên.” Cô Phàm cười híp mắt nói, trong mắt loé lên một tia gian trá.
Sở Thần Tà: “…” Quả nhiên là bị gài bẫy rồi.
“Ngoài hai cách này, còn cách nào khác nữa không?” Hắn vẫn có chút không cam lòng mà hỏi lại.
Cô Phàm lắc đầu: “Các thạch thất khác quả thực có thể dùng Cửu Huyền Lệnh để rời đi, nhưng gian thạch thất này vốn được xây dựng chuyên biệt để chọn người truyền thừa, kẻ đắc được toàn bộ truyền thừa cuối cùng đều phải cầm Môn chủ lệnh mới rời đi được.”
Sở Thần Tà buồn bực không thôi.
Xem ra cái nồi “Môn chủ Cửu Huyền Môn” này là không vứt đi đâu được rồi!
Bị ép làm chuyện không muốn khiến trong lòng Sở Thần Tà rất khó chịu. Hắn làm việc xưa nay đều tùy tâm sở dục, cho nên hắn mới không muốn làm Môn chủ Cửu Huyền Môn.
Thấy Sở Thần Tà một mực muốn bỏ chạy, Trường Minh rốt cuộc nhịn không được, mở miệng nói: “Hắc tiểu tử, ngươi đã đạt được truyền thừa thuật pháp của Cửu Huyền Môn rồi, cho dù ngươi không muốn làm Môn chủ thì ngươi vẫn là Môn chủ. Đây là môn quy của Cửu Huyền Môn.”
Lại gọi hắn là Hắc tiểu tử!
Sở Thần Tà cúi đầu nhìn bộ pháp y màu đen đang mặc trên người, chữ “Hắc” trong miệng vị tiền bối này chắc hẳn là từ màu áo mà ra.
“Vãn bối là Sở Thần Tà, không phải họ Hắc.” Hắn đính chính lại.
“Phải, ngươi họ Sở, Sở tiểu hữu.” Trường Minh gật đầu, bộ dạng như kiểu ngươi nói sao thì là vậy, dù sao ngươi cũng đúng.
“Nhưng ta không phải đệ tử Cửu Huyền Môn.”
Sở Thần Tà còn muốn giãy giụa thêm chút nữa.
Lưu Thượng tiếp lời: “Trước kia không phải, giờ ngươi chính là đệ tử rồi.”
Sở Thần Tà: “…” Đây chẳng phải là ép mua ép bán sao?
Cô Phàm lại tung thêm mồi nhử: “Bí cảnh còn ba năm nữa mới đóng cửa, ngươi vừa vặn có thể đổi sang tu luyện công pháp của Cửu Huyền Môn. Tranh thủ trước khi bí cảnh đóng lại, nâng cao tu vi lên đến Hóa Thần kỳ. Như vậy khi ngươi rời khỏi bí cảnh, liền có thể đi Thượng Thiên Châu.”
Hai chữ “Công pháp” lập tức thu hút sự chú ý của Sở Thần Tà. Phải biết rằng, “Hỗn Hợp Quyết” mà hắn đang tu luyện hiện tại mới chỉ cấp Nhân. Công pháp kéo lùi bước chân hắn rất nhiều, vả lại bộ Hỗn Hợp Quyết này chỉ có đến Nguyên Anh kỳ.
Không chỉ có công pháp của hắn, mà cả “Thiên Mộc Quyết” của Tiết Tử Kỳ tu luyện cũng chỉ đến Nguyên Anh kỳ. Khẩu quyết đoạn sau đến Hóa Thần kỳ là do hắn tự mình suy diễn ra. Vốn dĩ hắn dự định sau khi đến Thượng Thiên Châu sẽ tìm công pháp phù hợp, nhưng nếu có thể đạt được công pháp tốt hơn sớm hơn thì tự nhiên là tốt nhất.
Ba người Trường Minh vẫn luôn quan sát từng cử động của Sở Thần Tà, thấy hắn rõ ràng có hứng thú với công pháp. Cô Phàm nói tiếp: “Cửu Huyền Môn vốn là đại môn phái đệ nhất của Thiên Hoàng Giới, công pháp các loại thuộc tính đều có đủ. Không chỉ có công pháp cấp Thiên, ngay cả công pháp cấp Tiên cũng có.”
Trong lòng Sở Thần Tà kinh ngạc vô cùng, ngay cả công pháp cấp Tiên cũng có, xem ra Cửu Huyền Môn vào thuở xa xưa quả thực không hề đơn giản.
Công pháp quá đỗi hấp dẫn.
Lòng hắn đã dao động một cách đáng hổ thẹn.
Tiết tháo gì đó, hoàn toàn có thể vứt sang một bên.
Nghĩ đoạn, hắn có chút hiếu kỳ hỏi: “Dám hỏi ba vị tiền bối, Cửu Huyền Môn hiện tại có bao nhiêu đệ tử?”
Ba người không nói gì, trên mặt đều lộ ra một tia thần sắc không tự nhiên.
Thấy biểu tình này của ba người, Sở Thần Tà không khỏi hỏi: “Không lẽ… chỉ có ba vị thôi sao?”
Trường Minh nhắc nhở: “Giờ chẳng phải có thêm một mình ngươi đó sao?”
Sở Thần Tà: “…”
Bỗng nhiên hắn nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng: “Nếu ta làm Môn chủ Cửu Huyền Môn, có phải còn phải chịu trách nhiệm chấn hưng Cửu Huyền Môn không?”
Ba vị này đều không phải là người! Nếu hắn tiếp nhận thân phận Môn chủ Cửu Huyền Môn này, vậy Cửu Huyền Môn chỉ còn lại một mình hắn là quang can tư lệnh (cty TNHH 1 mình tao).
Cảm giác thật thê lương làm sao!
Cô Phàm: “Chúng ta hy vọng ngươi có thể truyền thừa Cửu Huyền Môn xuống dưới, chứ không cưỡng cầu ngươi phải chấn hưng Cửu Huyền Môn. Tất nhiên, nếu có thể chấn hưng thì càng tốt.”
Sở Thần Tà: “Tiền bối nói vậy là ý gì?”
Trường Minh giải thích: “Ngươi còn, Cửu Huyền Môn còn. Nếu có một ngày ngươi cảm thấy bản thân sắp không xong rồi, thì hãy mau chóng tìm một người truyền thừa. Nếu thấy có mầm non nào tốt, cũng có thể thu nhận truyền nhân trước.”
Sở Thần Tà trong lòng từ chối.
Bảo hắn tìm truyền nhân?
Hắn còn bận tu luyện, lại còn bận cùng tức phụ tâm tình yêu đương, đâu ra thời gian mà dạy đồ đệ?
“Chẳng phải còn có ba vị tiền bối ở đây sao?”
Cô Phàm thở dài nói: “Hồn thể của chúng ta đã không duy trì được bao lâu nữa.” Nếu không bọn họ cũng sẽ không nắm chặt lấy Sở Thần Tà không buông, mà đã trực tiếp tống hắn ra ngoài rồi.
Im lặng giây lát, Sở Thần Tà trịnh trọng đáp: “Vãn bối xin nhận việc làm Môn chủ Cửu Huyền Môn.”
“Tốt quá rồi.”
Lưu Thượng vội vàng nhét lệnh bài Môn chủ vào tay Sở Thần Tà, cứ như sợ hắn sẽ đổi ý vậy.
Sở Thần Tà có chút dở khóc dở cười.
Trường Minh và Cô Phàm cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Ngũ trưởng lão Cô Phàm, kiến quá Môn chủ.”
“Thập tam trưởng lão Trường Minh, kiến quá Môn chủ.”
“Nhị thập tam trưởng lão Lưu Thượng, kiến quá Môn chủ.”
Ba người đồng loạt hành lễ với Sở Thần Tà.
Sở Thần Tà vội giơ tay: “Ba vị trưởng lão không cần đa lễ.”
Cô Phàm: “Môn chủ chỉ cần làm cho Môn chủ lệnh nhận chủ, là có thể tìm hiểu chi tiết về Cửu Huyền Môn.”
Trước mặt ba người, Sở Thần Tà cắt đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên Môn chủ lệnh. Khi thần thức của Sở Thần Tà vừa chạm vào Môn chủ lệnh liền bị hút vào bên trong, sau đó trong đầu hắn hiện ra từng thước phim về quá vãng của Cửu Huyền Môn.
Vào thời điểm Thiên Hoàng Giới còn là một chỉnh thể, Cửu Huyền Môn xưng bá Thiên Hoàng Giới, là thiên đường của những người tu luyện, mỗi một tu sĩ đều cảm thấy kiêu ngạo vì có thể vào được Cửu Huyền Môn.
Chỉ là sau đó vào một ngày nọ, Thiên Hoàng Giới xuất hiện hai vị tu sĩ tu vi cao thâm. Bọn họ ở Thiên Hoàng Giới đại đả xuất thủ, hai người sở hữu năng lượng hủy thiên diệt địa, tùy tiện một loại pháp thuật cũng khiến sơn hà đảo lưu, thiên địa khuynh phúc.
Rất nhiều tu sĩ ở Thiên Hoàng Giới bị dư ba từ cuộc chiến của hai người làm cho bị thương, cuối cùng thân tử đạo tiêu.
Hai người chiến đấu giữa không trung, những ngọn núi linh khí nồng đậm bị hai người thuận tay nhổ tận gốc rồi đâm sầm vào nhau. Do đó, rất nhiều thế lực lớn sau trận đại chiến đó đã không còn tồn tại, mà Cửu Huyền Môn chính là một trong số đó.
Trận chiến của hai người kinh thiên động địa.
Nếu hai người tiếp tục đánh tiếp, Thiên Hoàng Giới cuối cùng chắc chắn sẽ biến mất. Vào thời khắc mấu chốt, một nam tử áo trắng nhìn không rõ diện mạo từ trên trời rơi xuống, một chiêu liền chế phục cả hai.
Cũng chính lúc đó, Thiên Hoàng Giới bị phân thành Thượng Thiên Châu và Hạ Thiên Châu. Sau trận chiến ấy, linh khí ở cả Thượng Thiên Châu và Hạ Thiên Châu đều trở nên rất loãng. Về sau nam tử áo trắng đem huyết nhục của hai kẻ đại chiến kia rải xuống Thượng Thiên Châu, vì vậy linh khí ở Thượng Thiên Châu không lâu sau đã khôi phục lại.
Cửu Huyền Bí Cảnh là do khi hai người chiến đấu đã rơi vào kẽ hở không gian. Hiện tại nơi truyền thừa mà Sở Thần Tà đang đứng chỉ là một tòa thành trì nhỏ của Thiên Hoàng Giới.
Sở Thần Tà bị chấn động sâu sắc. Hai người đại chiến kia chắc chắn không phải tu sĩ của Tu Chân Giới, bởi vì tu sĩ Độ Kiếp kỳ của Tu Chân Giới ở trong tay hai người đó đến cả cơ hội hoàn thủ cũng không có đã bị hôi phi yên diệt rồi.
Mất một lúc lâu Sở Thần Tà mới hồi thần lại.
Cửu Huyền Môn hóa ra đã mất đi như thế!
Ngay sau đó, ánh mắt hắn sáng rực nhìn về phía ba người Trường Minh: “Ba người kia có phải đến từ Tu Tiên Giới không?”
Ánh mắt ba người Trường Minh phức tạp, nhưng cũng đầy bất lực. Cả ba đồng thời gật đầu.
Sở Thần Tà nảy sinh lòng hướng vãng.
Rất nhanh hắn lại bình tĩnh lại, hiện tại hắn bất quá mới chỉ có tu vi Nguyên Anh kỳ, ngay cả cảnh giới cao nhất của Tu Chân Giới là Độ Kiếp kỳ còn chưa đạt tới, mà đã nghĩ đến chuyện của Tu Tiên Giới thì còn quá sớm.
Trong lòng không khỏi dâng lên một luồng hào tình, hiện tại trong đầu hắn toàn là tu luyện, tu luyện.
“Bây giờ ta muốn tới tàng thư thất xem thử.”
Nói xong, người hắn liền biến mất tại chỗ.
Ba người: “…”
Bên trong thạch thất truyền thừa Thuần Thú Thuật, đột nhiên xuất hiện một luồng bạch quang, đợi khi bạch quang biến mất, lộ ra thân ảnh của Sở Thần Tà.
Đi đến bên cạnh Tiết Tử Kỳ, Sở Thần Tà tiến vào mảnh không gian nơi Cửu Thải Phượng Hoàng đang ở.
Hắn vừa lộ diện, Cửu Thải Phượng Hoàng liền bay đến trước mặt hắn.
Cửu Thải Phượng Hoàng cung kính gọi: “Tà thiếu.”
Sở Thần Tà gật đầu với nàng: “Ta muốn đưa Tử Kỳ rời khỏi đây, ngươi muốn ở lại đây đợi đến khi bí cảnh đóng cửa ta tới tìm ngươi, hay là vào không gian khế ước?”
Phượng Cửu Nhiễm không cần nghĩ ngợi liền nói: “Ta vào không gian khế ước.” Tính kế một hồi chẳng được ích gì, nàng không muốn cuối cùng ngay cả nơi này cũng không rời đi được.
“Được.”
Sở Thần Tà thu Cửu Thải Phượng Hoàng vào không gian khế ước, lại đưa Tiết Tử Kỳ ra ngoài.
Vừa tỉnh lại, Tiết Tử Kỳ liền đưa tay sờ sờ trán mình.
Thấy hành động của cậu, Sở Thần Tà quan tâm hỏi han: “Tử Kỳ, đầu không thoải mái sao?”
“Đầu có chút không thoải mái, còn hơi nóng nữa, có cảm giác choáng váng.” Tiết Tử Kỳ bỏ tay ra, nắm lấy tay Sở Thần Tà đặt lên trán mình: “Có phải rất nóng không?”
Sở Thần Tà nhẹ nhàng xoa xoa trán Tiết Tử Kỳ: “Ngươi trước tiên hãy xem thần thức của mình đang ở cảnh giới nào.”
Vừa mới tỉnh lại, Tiết Tử Kỳ còn có chút mơ hồ, Sở Thần Tà nói gì, cậu lập tức làm theo ngay.
Nhắm mắt lại, cậu liền bắt đầu kiểm tra.
Rất nhanh, cậu liền mở mắt ra, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc: “Thần Tà, thần thức của ta thế mà đã đột phá đến Hóa Thần hậu kỳ rồi!”
—