← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 437: Di tích Thiên Khải Tông

21 min read 03.09.2026

“Năm khối hạ phẩm linh thạch!” Tiết Tử Kỳ kinh hãi hô lên một tiếng.

Bọn hắn hiện tại một khối hạ phẩm linh thạch cũng không có, lão đầu nhi này thật đúng là nhìn trọng bọn hắn quá rồi.

“Vẻn vẹn năm khối hạ phẩm linh thạch mà thôi, một tấm bình an phù liền có thể bảo bình an, hai vị muốn mấy tấm?” Lão ông cười híp mắt hỏi.

Sở Thần Tà cười khổ một cách ngượng ngùng: “Xin lỗi, lão bá, thực sự là trong túi túng quẫn, chúng ta một khối linh thạch cũng không lấy ra được.”

Hắn còn chưa bao giờ nghèo túng đến mức này.

Dĩ nhiên, nếu bọn hắn thật sự có linh thạch, khẳng định cũng sẽ không đưa cho lão ông này.

“Thật sự không có?” Lão ông hiển nhiên không tin.

Sở Thần Tà đề nghị: “Hay là ngươi khám người đi?”

Thấy Sở Thần Tà thẳng thắn như vậy, lão ông vẻ mặt ghét bỏ, “Không có linh thạch thì các ngươi nói sớm đi! Làm trễ nải thời gian của ta.”

Lão đầu nhi mắng mỏ lẩm bẩm đi về phía sạp hàng của mình.

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đều biểu thị rất cạn lời, rõ ràng là lão đầu nhi tự kéo bọn hắn lại chào mời nửa ngày, hiện tại ngược lại quay sang trách móc bọn hắn.

Nhưng ai bảo lão ông là một tên tu sĩ, bọn hắn chỉ là phàm nhân, bị mắng cũng chỉ có thể chịu đựng.

Tiết Tử Kỳ chỉ vào con hẻm trước mặt, hỏi: “Thần Tà, bên trong là nơi nào, chúng ta thật sự muốn đi vào sao?”

Sở Thần Tà lắc đầu, “Không biết là nơi nào, lúc trước ta đi tới cửa phường thị, có một thanh âm kêu gọi ta tới đây. Theo như lời của lão bá, tưởng chừng người nhận được lời kêu gọi hẳn không chỉ có một mình ta.”

Thở dài một hơi, Sở Thần Tà tiếp lời: “Vốn dĩ ta còn tưởng rằng mình là thiên tuyển chi tử, xem ra không phải rồi.”

Tiết Tử Kỳ vội vàng an ủi: “Ta ngay cả lời kêu gọi là gì cũng không cảm nhận được, so với ta, ngươi tốt hơn nhiều rồi.”

Sở Thần Tà đưa tay nhéo nhéo mặt Tiết Tử Kỳ, cười gật đầu: “Hình như đúng là như thế thật.”

Tiết Tử Kỳ: “…”

Hắn muốn thu hồi lời an ủi vừa rồi.

Hắn mới nên là người cần được an ủi ấy.

“Chúng ta đi vào xem một chút.” Nói đoạn, Sở Thần Tà hướng về phía Tiết Tử Kỳ đưa tay ra.

“Đã tới rồi thì vào xem một chút đi.” Đặt tay vào trong tay Sở Thần Tà, vốn dĩ vừa rồi Tiết Tử Kỳ còn có chút sợ, sau khi cảm nhận được độ ấm truyền đến từ đầu ngón tay, tâm hắn kỳ lạ thay đã bình tĩnh trở lại.

Tiến vào con hẻm, giống như bước vào một phương thiên địa khác. Con hẻm này chỉ có phàm nhân mới có thể tiến vào, tu sĩ khi đi ngang qua nơi này, sẽ theo bản năng mà bỏ qua địa phương này.

Lão ông có thể phát hiện nơi đây, cũng là nhờ sạp hàng của lão ở cách đó không xa.

Cuối con hẻm là một cánh cửa gỗ, Sở Thần Tà đưa tay đẩy cửa ra, bên trong đen kịt một màu. Hai người vừa bước vào cửa gỗ, truyền tống trận dưới chân liền được khởi động.

Không rõ tình huống ra sao, hai người chỉ có thể ôm chặt lấy đối phương.

Rất nhanh, cảm giác chóng mặt do truyền tống truyền đến.

Cũng không biết là đã trôi qua nửa canh giờ hay một canh giờ, cảm giác chân đạp đất truyền đến, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ song song mở mắt, đập vào mắt là mấy kẻ lôi thôi lếch thếch.

“Đã lâu không có người tới, không ngờ lại tới thêm hai tên ngốc.” Không biết là ai nói một câu.

Một kẻ trong đó đưa tay gạt mái tóc trước mặt ra, lộ ra một hàm răng đỏ tươi như máu.

“Tiểu tử, có thức ăn không?”

“Không có thức ăn.” Sở Thần Tà theo bản năng trả lời một câu, chỉ hy vọng mấy người này tránh xa bọn hắn một chút. Mùi vị trên người mấy kẻ này có thể trực tiếp hun người ta đến ngất đi.

Mấy kẻ trước mặt đều như hổ đói rình mồi mà nhìn chằm chằm bọn hắn.

Không cảm nhận được năng lượng trong cơ thể mấy người này, có thể thấy, đây đều là phàm nhân.

Một lão đầu khác đánh giá hai người một lượt, mắt lóe kim quang: “Nhìn các ngươi diện mạo non mịn, đã không có gì ăn, vậy thì ăn các ngươi.”

Những người khác nghe vậy, cũng đều bắt đầu đánh giá hai người.

“Mọi người cùng lên đi.”

Không biết ai hô lên một tiếng, bảy tám người lập tức nhào về phía hai người, dáng vẻ kia cư nhiên thật sự muốn ăn tươi nuốt sống bọn hắn.

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ tung chân, mỗi người một cước, đem những kẻ nhào tới đá văng xuống đất.

Cơn đau ập đến, mấy kẻ đói đến mức mắt nổ đom đóm mới hồi phục tinh thần, lập tức lùi về sau, cảnh giác nhìn hai người.

Lúc này hai người mới có thời gian quan sát xem mình đang ở nơi nào.

Xung quanh bọn hắn có mấy bộ hài cốt, cách đó không xa có một thi thể chỉ còn lại một nửa da thịt, máu thịt trên người hắn hiển nhiên là bị người ta cắn xé, thủ phạm không cần nói cũng biết, chính là bảy tám người vừa vây quanh bọn hắn.

Đã từng thấy qua tang thi ăn thịt người, lại nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hai người Sở Thần Tà cũng không có cảm xúc quá lớn.

Trời đất nơi này xám xịt một mảnh, dưới chân là cỏ khô, tầm mắt kéo dài ra xa, trên mặt đất cũng toàn là hài cốt. Cũng không biết có bao nhiêu người đã vùi thây tại chốn này?

“Xem ra lão bá kia không có lừa chúng ta, người tiến vào quả thực không một ai có thể sống sót trở ra.”

“Nếu chúng ta cũng không ra được nữa, ngươi có sợ không?” Sở Thần Tà nhìn Tiết Tử Kỳ hỏi.

Tiết Tử Kỳ ngẩng đầu nhìn lại hắn: “Chỉ cần có ngươi ở đây, ta sẽ không sợ.”

“Vậy chúng ta trước tiên tìm xem nơi này có lối ra không.” Sở Thần Tà cười cười, đưa tay xoa xoa đầu Tiết Tử Kỳ.

“Vô dụng thôi, không ra được đâu. Phàm là người tiến vào, đều đừng hòng nghĩ đến chuyện trở ra.”

Một giọng nói già nua vang lên từ phía sau hai người.

Hai người không có quay đầu lại nhìn, kẻ khác không ra được, không đại biểu bọn hắn cũng không ra được, ít nhất hai người là nghĩ như vậy.

Cơ hồ trong thời gian ngắn, bọn hắn sẽ không giống những người khác bị chết đói.

Vừa tiến về phía trước, Sở Thần Tà vừa phóng ra thần thức để dò đường.

Rất nhanh, hai người đi tới trước một sơn môn đổ nát.

Tiết Tử Kỳ đang định cất bước đi tới, Sở Thần Tà vội vàng đưa tay giữ hắn lại.

“Làm sao vậy?”

“Có cổ quái.” Sở Thần Tà đưa tay chỉ chỉ dưới chân.

Tiết Tử Kỳ cúi đầu nhìn, dưới chân bọn hắn vẫn là cỏ khô héo úa, nhưng bên trong sơn môn lại là cây cối xanh tươi, rõ ràng không bình thường.

Hoàn toàn giống như hai thế giới khác biệt.

Sở Thần Tà tiến lên hai bước, sau khi quan sát một phen, hắn nhặt một cành cây khô dưới đất. Khi hắn đưa cành cây trong tay ra, trước mặt bọn hắn lập tức xuất hiện một tầng bình chướng.

“Quả nhiên đúng như ta nghĩ, nơi này có trận pháp.”

Tiết Tử Kỳ nghi hoặc nói: “Người tiến vào đều là phàm nhân, tuy chỉ là một sơn môn rách nát, nhưng có trận pháp bảo vệ, ai mà vào cho được?”

Cài đặt bên ngoài chỉ cho phàm nhân vào, nhưng phàm nhân vào đây, cho dù có chết đói cũng không mở được trận pháp.

Ngoảnh đầu liếc mắt một cái, Sở Thần Tà bỗng nhiên phát hiện một vấn đề vẫn luôn bị hắn ngó lơ: “Tử Kỳ, ngươi có chú ý thấy trên đường chúng ta đi tới, từ lúc nào bắt đầu không còn thấy hài cốt của nhân loại không?”

Tiết Tử Kỳ bị hỏi đến ngẩn người.

Vừa rồi hắn chỉ mải đi theo Sở Thần Tà, căn bản không chú ý phía sau, dưới chân dĩ nhiên cũng không để tâm mấy.

Nhìn dáng vẻ mơ hồ của hắn, Sở Thần Tà đưa tay xoa xoa tóc hắn: “Không biết thì thôi, đừng nghĩ nữa.”

Tiết Tử Kỳ cảm thấy mình vẫn cần thiết giải thích một chút: “Ta thật sự không có chú ý.”

“Biết rồi, biết rồi, chính ta cũng không chú ý.”

Ngay sau đó, Tiết Tử Kỳ cũng nghĩ đến một vấn đề: “Phía bên này không có hài cốt, vậy chẳng phải là nói, bên này không có ai đi qua sao?”

“Không sai, chúng ta có thể tìm tới đây, chắc là vì lúc nãy ta vẫn luôn dùng thần thức dò đường.”

“Nhưng chúng ta hiện tại không vào được, tới đây rồi cũng chẳng khác gì không tới.” Nói đoạn, Tiết Tử Kỳ nhìn xuống mặt đất, tìm một hòn đá sạch sẽ, đặt mông ngồi xuống.

Vốn dĩ hắn tưởng hòn đá mọc trên đất, nào ngờ sau khi hắn ngồi lên, hòn đá cư nhiên lắc lư trái phải hai cái, suýt chút nữa làm hắn ngã lộn nhào.

Hắn vội vàng đứng lên, đưa chân đá một cái vào hòn đá, tâm thầm nói: Người đã đen đủi, ngay cả hòn đá cũng muốn đối nghịch với mình.

Nào ngờ một cước này của hắn, trong thoáng chốc, cư nhiên nhìn thấy một vật dưới hòn đá.

“Thần Tà, ngươi mau qua đây.”

Sở Thần Tà bước vài bước đến bên cạnh hắn, hỏi: “Ngươi phát hiện cái gì?”

Tiết Tử Kỳ đưa tay chỉ chỉ hòn đá dưới chân: “Dưới hòn đá này có vật.”

Sở Thần Tà dời hòn đá ra.

Tiết Tử Kỳ liền nhặt được một khối ngọc giản dưới hòn đá.

Một mặt của ngọc giản có khắc ba chữ “Thiên Khải Tông”, mặt còn lại để trống.

“Cái này có tác dụng gì?”

“Thiên Khải Tông, ta nghĩ đây chắc là tên của tông môn này, có thể thử truyền linh khí vào.” Sở Thần Tà đón lấy ngọc giản, gọi ra tiểu hắc xà trong không gian Thanh Chi.

Sau khi tiểu hắc xà truyền linh khí vào ngọc giản, ngọc giản lập tức phát ra một luồng sáng chiếu lên trận pháp trước mặt.

Khắc sau, một lối đi xuất hiện trước mặt hai người.

“Đi, chúng ta vào thôi.” Nói rồi, Sở Thần Tà nắm lấy tay Tiết Tử Kỳ, đi vào trong trận pháp.

Sau khi hai người tiến vào, trận pháp chậm rãi khép lại.

Bảy tám người đuổi theo tới nơi, không nhìn thấy trận pháp, nhưng bọn hắn thấy rõ mồn một Sở Thần Tà hai người đi vào trong sơn môn, thế là mấy kẻ đó không chút phòng bị mà tông thẳng vào kết giới trận pháp trong suốt.

“Mẹ kiếp, chuyện gì thế này?”

“Cư nhiên không vào được.”

“Chắc là có trận pháp thủ hộ.”

“Tiếc quá, suýt chút nữa thôi, chỉ kém một chút thôi!”

“Chao ôi!”

“Trời muốn diệt ta!”

Mấy người đó ngồi bệt xuống đất, lòng đầy không cam tâm nhìn về phía sơn môn đổ nát gần ngay trước mắt.

Sau khi bước vào trận pháp, Sở Thần Tà vẫn dùng thần thức mở đường. Hắn phát hiện thần thức dùng tốt hơn mắt nhiều, rất nhiều thứ mắt thường không thấy được đều có thể dùng thần thức nhìn thấy, hơn nữa thần thức còn có thể quan sát được nơi rất xa.

Không lâu sau, hắn dẫn Tiết Tử Kỳ tới Tàng Thư Các của Thiên Khải Tông.

Hắn hiện tại đang gấp rút cần một bộ công pháp tu luyện, ở cái thế giới lấy võ vi tôn này, không có chút tu vi hộ thân khiến hắn rất thiếu cảm giác an toàn.

Hai người bước vào Tàng Thư Các.

Bên trong giăng đầy mạng nhện, đồ đạc trên giá sớm đã bị người ta lục lọi loạn thất bát tao, trên mặt đất và trên giá đều có đủ loại ngọc giản.

Ngồi xổm xuống, Tiết Tử Kỳ nhặt lên hai khối ngọc giản: “Ngự Thủy Quyết, Độn Địa Thuật.”

Hắn vừa định hỏi những ngọc giản này có tác dụng gì, bên tai đã vang lên giọng của Sở Thần Tà.

“Tử Kỳ, chúng ta trước tiên thu thập những ngọc giản này lại.”

“Ồ.” Tiết Tử Kỳ không hỏi Sở Thần Tà thu thập ngọc giản làm gì, dù sao mặc kệ Sở Thần Tà nói gì, hắn cũng sẽ làm theo. Lấy từ trong không gian Thanh Chi ra một cái túi, hắn bắt đầu nhặt ngọc giản dưới đất vào.

Đợi đến khi hai người thu dọn xong toàn bộ ngọc giản trong Tàng Thư Các, đã là hai canh giờ sau.

Lúc này, trước mặt hai người đặt hai bao tải ngọc giản lớn.

Cuối cùng, Sở Thần Tà tìm được trong đó hai bộ công pháp tu luyện phù hợp với hắn và Tiết Tử Kỳ. Một bộ là: Thiên Mộc Quyết, bộ còn lại là: Hỗn Hợp Quyết.

Thiên Mộc Quyết tự nhiên là thích hợp cho Tiết Tử Kỳ tu luyện.

Hỗn Hợp Quyết thích hợp cho người có đa linh căn tu luyện.

“Thần Tà, công pháp ngươi nói ở đâu?” Tiết Tử Kỳ cầm ngọc giản, vẻ mặt mịt mờ. Sở Thần Tà nói muốn đưa công pháp cho hắn, nhưng chỉ đưa cho hắn một khối ngọc giản, vậy công pháp đâu?

Sở Thần Tà không nhịn được đưa tay đỡ trán.

Hắn cầm lấy ngọc giản trong tay, bắt đầu giảng giải cho Tiết Tử Kỳ: “Công pháp ở trong ngọc giản, ngươi đặt ngọc giản lên mi tâm, dùng tinh thần lực để chạm vào. Nếu trên ngọc giản không có cấm chế, nội dung bên trong sẽ được ngươi đọc được.”

“Sao ngươi biết?” Tiết Tử Kỳ kinh ngạc nhìn ngọc giản trong tay, hóa ra công pháp nằm ở trong này.

“Vừa rồi lúc ta xem ngọc giản, vô ý phát hiện ra.”

“Ồ.” Tiết Tử Kỳ dán ngọc giản trong tay lên mi tâm, dựa theo cách Sở Thần Tà nói bắt đầu đọc thông tin trong ngọc giản.

Cũng may bọn hắn đã từng đi qua tinh tế một chuyến, bằng không hắn hiện tại làm gì có tinh thần lực.

Rất nhanh, nội dung của Thiên Mộc Quyết từng dòng từng dòng xuất hiện trong não hắn, so với đọc nội dung trong sách còn nhanh hơn gấp mấy lần, hơn nữa còn không dễ quên.