Chương 407: Gặp lại gia gia
“Đã có ý trung nhân rồi mà còn tới trêu chọc ngươi, hẳn là hắn nhìn trúng thân phận của ngươi. Duy Lạc, loại người này đa phần là muốn lợi dụng ngươi, ngươi chớ có mắc mưu.”
Tây Á Duy Lạc ngượng ngùng cười một tiếng.
“Mẫu phụ, không phải hắn tới trêu chọc ta. Là ta nhìn trúng hắn, hắn lại không nhìn trúng ta. Trong mắt hắn chỉ có tên ca nhi bên cạnh hắn thôi.”
Lời này khiến Đới Duy Nhã càng thêm tức giận.
“Hừ! Chẳng qua chỉ là một tên bình dân đến từ tinh cầu hẻo lánh, lại dám không nhìn trúng ca nhi của ta.” Hắn nheo mắt lại, trong mắt lóe lên một tia âm hiểm, “Ngươi gửi ảnh của bọn chúng qua đây, những chuyện khác ngươi không cần quản nữa, cứ chờ hắn chủ động tới theo đuổi ngươi đi.”
“Được, đa tạ mẫu phụ.”
Trong mắt Tây Á Duy Lạc tràn đầy ý cười.
Hai cha con bàn tính đánh vang lên váng đầu, nhưng không biết rằng kế hoạch vĩnh viễn không đuổi kịp sự biến hóa.
Một đêm không lời.
Sáng sớm hôm sau.
Trong cơn mê mang, Sở Thần Tà bỗng nhiên mở mắt. Khi hắn nhìn thấy ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, liền làm một cái “lý ngư đả đĩnh” (*) cực soái, lập tức nhảy xuống giường. (động tác lật ngược về phía sau rồi lộn một vòng)
Rửa mặt xong, hắn lấy ra một ống dịch dinh dưỡng, vừa uống vừa đi ra ngoài.
Bên cạnh tòa nhà giảng dạy của hệ Chiến đấu có một sân tập rất lớn.
Bình thường trong tiết huấn luyện thể năng, lão sư luôn bắt học sinh chạy mấy vòng quanh sân tập. Một vòng là hơn một ngàn mét, mỗi lần chạy xong đều có thể nghe thấy một mảnh tiếng gào khóc thảm thiết.
Lúc này, trên sân tập đã đứng đầy học sinh hệ Chiến đấu.
Đến sân tập, Sở Thần Tà lập tức nhìn thấy Tiết Tử Kỳ trong đám đông.
Chân vừa chuyển, hắn liền đi về phía Tiết Tử Kỳ.
Thấy trên trán Sở Thần Tà có mồ hôi rịn ra, rõ ràng là chạy tới, Tiết Tử Kỳ hỏi hắn: “Ngươi ngủ quên à?”
Đón lấy tờ giấy mà Tiết Tử Kỳ đưa qua, Sở Thần Tà lau mồ hôi trên trán, mặt không đỏ khí không loạn đáp: “Không có, nhân vật quan trọng thường thường đều là người cuối cùng mới xuất hiện.”
Sáng nay hắn quả thật đã ngủ quên, tối qua dạo Tinh Võng xem tài liệu đến tận bốn giờ sáng mới đi ngủ. Trong cơ thể không có năng lượng chống đỡ, hiện tại hắn chính là một người bình thường đến không thể bình thường hơn.
Tiết Tử Kỳ cạn lời.
Bọn họ bây giờ ở thế giới này chính là học sinh nghèo rớt mồng tơi, hoàn toàn không dính dáng gì đến hai chữ “quan trọng”.
Nhếch cằm lên, y chỉ về phía lễ đài: “Nhân vật quan trọng không nên bị đám đông vùi lấp, mà nên đứng lên trên đài kia kìa.”
Sở Thần Tà nhất thời nghẹn lời.
Tức phụ nhi cư nhiên cũng đã học được cách trêu chọc người khác rồi.
Đột nhiên, hắn cảm nhận được có một luồng ánh mắt gắt gao khóa chặt mình.
Thuận theo hướng ánh mắt truyền tới, hắn quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy trong đám người có một tên ca nhi bộ dạng thanh tú, đang dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm hắn.
Trong ánh mắt kia tràn đầy vẻ “thế tại tất đắc” (quyết tâm đạt được).
Đây là coi hắn thành con mồi rồi sao?
Tiết Tử Kỳ tự nhiên cũng nhìn thấy chủ nhân của ánh mắt đó.
Ngay khi y nhìn qua, đối phương còn ném cho y một ánh mắt khiêu khích. Nghiến nghiến răng, trong mắt y lóe lên một tia tàn nhẫn, kẻ nào cũng đừng hòng dòm ngó Sở Thần Tà.
“Thần Tà, ta muốn móc mắt của hắn ra.”
“Ta đưa đao cho ngươi.” Sở Thần Tà cảm thấy đề nghị này của Tiết Tử Kỳ rất hay, hắn cũng không thích ánh mắt mang tính xâm lược của đối phương.
“Chẳng lẽ không phải là ngươi đi móc ra, sau đó đưa cho ta sao?”
“Ta tưởng ngươi thích tự mình ra tay hơn.”
Đứng xung quanh hai người đều là học sinh lớp tân sinh hệ Chiến đấu, mọi người đều biết hai người bọn họ tốt đến mức như là một người. Thấy hai người thân mật kề sát nhau như vậy, sớm đã thấy quái nhưng không lạ.
Đến cả lão sư cũng nhắm một mắt mở một mắt, bọn họ cũng chỉ có thể mỗi ngày lẳng lặng ăn “cẩu lương”.
Thế nên không ai tò mò đi nghe hai người đang nói cái gì. Huống hồ hai người ghé sát nhau, giọng nói lại nhỏ. Nếu không phóng tinh thần lực ra thì căn bản không nghe thấy được.
Tây Á Duy Lạc ở lớp bên cạnh thấy hai người có hành động thân mật như thế, hận đến mức suýt nữa cắn nát một hàm răng bạc. Khi nhìn về phía Tiết Tử Kỳ, trong mắt hắn tràn đầy ác ý.
Trong lòng thầm nhủ: Cứ để ngươi đắc ý thêm mấy ngày nữa. Rất nhanh thôi, ngươi sẽ không đắc ý nổi đâu.
Từ nhỏ đến lớn mỗi khi có người bắt nạt hắn, hắn chỉ cần nói với Đới Duy Nhã một tiếng. Không lâu sau, kẻ đã bắt nạt hắn sẽ biến mất khỏi La Nạp Tinh.
Hắn tin rằng, kết cục của Tiết Tử Kỳ cũng sẽ giống như những kẻ đó thôi.
Sự ác ý trong mắt Tây Á Duy Lạc, Sở Thần Tà tự nhiên cũng nhìn thấy. Tối qua hắn đã tra qua một số chuyện về tên Tây Á Duy Lạc này.
Dĩ nhiên cũng biết gia gia của Tây Á Duy Lạc định đem Tây Á Duy Lạc quá kế cho Sở Nghi An, trở thành tôn tử duy nhất của Sở Nghi An.
Gia đình này, nghĩ cũng thật đẹp quá nhỉ.
Cũng may Sở Nghi An không nhận Tây Á Duy Lạc, nếu không hắn nhất định sẽ thấy ghê tởm chết đi được. Cho dù Sở Nghi An không phải gia gia của hắn, hắn cũng sẽ thấy ghê tởm.
Lúc này, trên đài truyền tới giọng nói vang dội của hiệu trưởng.
“Yên lặng, tất cả học sinh dựa theo thứ tự niên kỷ cao thấp mà đứng cho chỉnh tề.”
Lời của hiệu trưởng vừa dứt, đám đông vốn còn lưa thưa, trong vòng chưa đầy một phút đã đứng ngay ngắn chỉnh tề.
“Tiếp theo chúng ta bắt đầu kiểm tra thể chất, lớp nào được ta niệm tới thì đi vào phòng kiểm tra. Lớp nào chưa được niệm tới thì về phòng học trước.”
“Lớp tân sinh hệ Chiến đấu, lớp sơ cấp 1 hệ Chiến đấu, lớp sơ cấp 2 hệ Chiến đấu, lớp sơ cấp 3 hệ Chiến đấu.”
Sân tập vốn dĩ còn rất náo nhiệt, sau khi hiệu trưởng nói xong, người trên sân lập tức tản đi sạch sành sanh.
Trong một phòng học rộng lớn, một nhóm học sinh đang căng thẳng và bất an chờ đợi.
Rất nhanh, Nguyễn Thần dẫn theo Loan Chí Văn từ một cánh cửa chính diện phòng học đi ra. Nhìn về phía mọi người, Nguyễn Thần niệm: “Đinh Khải Xướng vào đi, người tiếp theo Sở Thần Tà chuẩn bị.”
Đinh Khải Xướng lập tức đi theo Nguyễn Thần vào trong cửa.
Loan Chí Văn vừa ra tới liền lập tức bị mọi người vây quanh.
“Thế nào, Loan Chí Văn, thể chất của ngươi là cấp mấy?”
Loan Chí Văn mặt đầy hưng phấn: “Thể chất của ta vừa vặn đạt tới cấp B.”
“Chúc mừng, chúc mừng.”
Đi tới bên cạnh Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ lo lắng nói: “Thần Tà, kế tiếp là tới lượt ngươi rồi.”
“Hay là bây giờ ta dùng ‘niệu độn’ (chuồn đi vệ sinh)?” Sở Thần Tà đề nghị.
Mắt Tiết Tử Kỳ sáng lên: “Hay là chúng ta cùng đi luôn.”
Nào ngờ lời y vừa dứt, phía sau đã truyền tới giọng nói của Nguyễn Thần.
“Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ, hai ngươi cùng vào đây.”
“Nguyễn lão sư, Đinh Khải Xướng chẳng phải còn chưa kiểm tra xong sao? Sao đã tới lượt bọn ta rồi?” Sở Thần Tà đứng tại chỗ không nhúc nhích, phát ra nghi vấn.
Kiểm tra đại khái cần năm phút, nhưng Đinh Khải Xướng mới vào chưa tới hai phút.
Nguyễn Thần hơi nhíu mày, quát: “Nói nhảm cái gì, gọi các ngươi vào thì nhanh vào đi.”
Tránh không khỏi, hai người đành phải đi theo Nguyễn Thần vào bên trong. Chỉ hy vọng người đã phân phối ký túc xá cho bọn họ sẽ một lần nữa ra tay giúp đỡ.
Trong phòng có một máy kiểm tra thể chất, bên cạnh bàn điều khiển thiết bị có một người đang ngồi. Lúc này đối phương đang chăm chú nhìn nội dung hiển thị trên màn hình, rõ ràng hắn là lão sư kiểm tra.
Đi ra ngoài vài bước chân, Nguyễn Thần phát hiện hai người Sở Thần Tà còn đứng tại chỗ nhìn chằm chằm máy kiểm tra, hắn lập tức lên tiếng nhắc nhở: “Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ, mau đuổi theo.”
Hai người nhìn nhau, rõ ràng chỗ kiểm tra đã tới rồi, sao còn đi tiếp về phía trước?
Mang theo nghi hoặc, hai người theo bước chân của Nguyễn Thần.
Đến trước một cánh cửa, Nguyễn Thần đưa tay gõ gõ.
“Đông đông đông!”
“Vào đi.”
Nguyễn Thần nói với hai người Sở Thần Tà: “Lát nữa cùng vào.”
Sau đó hắn mới đẩy cửa ra.
Đập vào mắt Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ là một căn phòng không lớn. Trong phòng rất trống trải, chỉ có một chiếc bàn làm việc. Sau bàn làm việc ngồi một ca nhi mặc quân trang, hắn đang cúi đầu phê duyệt văn kiện trên bàn.
Tiếng viết chữ “soạt soạt” nghe rất rõ ràng.
Tiến lên phía trước hai bước, Nguyễn Thần cẩn thận từng li từng tí nói: “Nguyên soái, người ngài muốn tìm, ta đã đưa tới rồi.”
“Ta biết rồi, ngươi ra ngoài trước đi, thuận tiện khép cửa lại.”
Ca nhi lúc nói chuyện cũng không ngẩng đầu lên.
“Rõ.” Nguyễn Thần lập tức đáp lời.
Quay người lại, hắn đưa tay vỗ vỗ vai hai người Sở Thần Tà, sau đó liền đi ra ngoài.
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ lại bị hai chữ “Nguyên soái” phát ra từ miệng Nguyễn Thần làm cho chấn động.
Hai người ngây ngốc nhìn người ở bàn làm việc.
Đợi đến khi phê duyệt xong văn kiện trên bàn, Sở Nghi An mới ngẩng đầu lên, cười nhìn hai người.
“Sao thế, không nhận ra gia gia nữa à?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, hốc mắt Sở Thần Tà trong nháy mắt đỏ lên, giọng nói nghẹn ngào gọi: “Gia gia.”
“Gia gia.” Tiết Tử Kỳ cũng gọi theo một tiếng.
Hai người đều không ngờ lại có thể gặp được Sở Nghi An nhanh như vậy, vốn dĩ hai người tưởng rằng Sở Nghi An đã ra chiến trường, ít nhất cũng phải một hai tháng sau bọn họ mới có cơ hội gặp mặt.
Sở Nghi An gật đầu với hai người, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh: “Ngồi xuống trước rồi nói.”
“Đã lâu không gặp, gia gia chẳng lẽ không nên cho ta một cái ôm sao?” Sở Thần Tà bất mãn nói.
“Thằng lanh chanh, ngươi đã bao lớn rồi mà còn đòi ôm?”
Nói thì nói vậy, nhưng Sở Nghi An vẫn đứng dậy, rời khỏi bàn làm việc, dang rộng hai tay với Sở Thần Tà.
Sở Thần Tà kéo theo Tiết Tử Kỳ cùng cho Sở Nghi An một cái ôm kiểu gấu.
Đột nhiên, mũi Sở Thần Tà động động: “Sao lại có mùi máu tanh? Gia gia, ngài bị thương sao?” Nói rồi, hắn định đưa tay kéo tay Sở Nghi An để kiểm tra cho đối phương.
Gạt tay hắn ra, Sở Nghi An bất đắc dĩ nói: “Gia gia ngươi là ai chứ, sao có thể bị thương được? Ta là vì gấp gáp tới gặp các ngươi nên chưa kịp thay quần áo thôi.”
“Thật sao?” Sở Thần Tà không quá tin tưởng.
“Tự ngươi nhìn xem trên áo ta có phải còn vết máu không.” Sở Nghi An chỉ bộ quần áo dính máu cho Sở Thần Tà xem.
“Có vết máu thật.” Sở Thần Tà gật đầu, không để lại dấu vết mà trao đổi một ánh mắt với Tiết Tử Kỳ.
Sau đó, ba ông cháu liền kể về trải nghiệm của mỗi người. Chỉ là vừa nói được một lát, cửa phòng đã bị gõ vang.
“Đông đông đông!”
“Vào.”
Sở Nghi An vốn đang nở nụ cười trên mặt lập tức thu lại, vẻ mặt nghiêm túc.
Nguyễn Thần bước vào phòng, không dám nói nhảm, trực tiếp nói: “Nguyên soái, học sinh lớp tân sinh chỉ còn Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ là chưa kiểm tra thể chất thôi.”
Nghe vậy, Sở Nghi An quay đầu hỏi hai người Sở Thần Tà: “Các ngươi có muốn kiểm tra thể chất không?”
Thấy Sở Nghi An cư nhiên hỏi ý kiến của hai người, Nguyễn Thần kinh hãi đến mức rớt cả cằm.
Người đang nói chuyện kia là Nguyên soái sao?
Sở Thần Tà: “Ta muốn biết cấp bậc thể chất của mình.”
Tiết Tử Kỳ: “Ta cũng muốn biết.”
“Được, vậy thì đi kiểm tra một chút.” Nói rồi, Sở Nghi An đứng dậy, đi cùng hai người ra ngoài cửa.
Nguyễn Thần ngây ngốc đi theo sau ba người.
Hắn cảm thấy nhất định là do vừa nãy mình vào phòng không đúng cách, bởi vì hắn chưa bao giờ thấy Nguyên soái ôn tồn với ai như vậy. Trong ấn tượng của hắn, Sở Nghi An luôn luôn nghiêm túc, uy nghiêm, lãnh tuấn, không thích đùa giỡn.
Mười phút sau.
Kiểm tra kết thúc, sau khi báo cáo kiểm tra của Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ được đưa ra, Nguyễn Thần mặt đầy chấn động. Chỉ vì thể chất của Sở Thần Tà kiểm tra ra là cấp S, mà thể chất của Tiết Tử Kỳ kiểm tra ra là cấp A.
Tuy nhiên đối với kết quả như vậy, Tiết Tử Kỳ lại không hài lòng. Rõ ràng y và Sở Thần Tà luôn cùng nhau tu luyện, luyện thể cũng là cùng nhau.
Nhưng tại sao cấp bậc thể chất của y lại kém hơn Sở Thần Tà một cấp?
Quả nhiên không có so sánh thì không có đau thương.
Chần chừ một lát, Nguyễn Thần gọi: “Nguyên soái.”
Sở Nghi An thu lại báo cáo, liếc nhìn Nguyễn Thần hỏi: “Ngươi có chuyện gì?”
Nguyễn Thần: “Kết quả kiểm tra của Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ có cần bảo mật không?”
Trầm tư một lát, Sở Nghi An xua tay: “Không cần.”
Có lão hộ vệ, không ai dám làm gì bất lợi cho Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ. Sau này bọn họ phải điều khiển cơ giáp, chuyện tinh thần lực và thể chất sớm muộn gì cũng bị người ta biết được, chi bằng ngay từ đầu đã không giấu giếm.
Nguyễn Thần: “Rõ, ta đã biết.”
Sở Nghi An: “Đúng rồi, hai người Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ, ta muốn đưa đi.”
—