← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 373: Luyện hóa thôn phệ tinh hạch

21 min read 03.09.2026

Nghĩ đoạn, Sở Thần Tà gật đầu: “Được, vậy lát nữa do ngươi dẫn đường cho bọn Vân Thần.”

“Hả?” La Lão Tứ mặt đầy ngơ ngác.

Hắn chẳng qua là quay về đón người, cần hắn dẫn đường gì chứ?

Nỗi nghi hoặc của hắn hiển nhiên không có ai định giải đáp.

Nói xong với La Lão Tứ, Sở Thần Tà nhìn sang Ám Dạ, bảo hắn: “Ám Dạ, những dị năng giả quy thuận ở căn cứ Long Bá, tạm thời do ngươi phụ trách.”

Ám Dạ gật đầu: “Được.”

Ngay sau đó Sở Thần Tà lại nhìn sang Vân Thần đang đứng một bên: “Vân Thần, tự ngươi dẫn người qua đó không vấn đề gì chứ?”

Vân Thần theo bản năng liếc nhìn Ảnh Nguyệt một cái, sau đó mới đáp: “Không vấn đề gì.”

Sở Thần Tà nhắc nhở: “Ba người bọn An Tử không hề đi theo bên cạnh Quách Anh Duệ, ngươi đi căn cứ Long Bá chuyến này nói không chừng sẽ gặp phải.”

Vân Thần: “Được, ta biết phải làm thế nào.”

Sở Thần Tà phất phất tay với mấy người: “Xong rồi, không còn việc gì khác, các ngươi tự đi làm việc của mình đi.”

Thấy những người khác đều đã đi, Ảnh Nguyệt vẫn đứng tại chỗ, Sở Thần Tà nghi hoặc nhìn hắn, ra hiệu có lời thì nói.

Ảnh Nguyệt mím môi, do dự một lát mới mở lời: “Căn cứ tạm thời không có việc gì khác, chắc là Tà thiếu và Tiết thiếu chắc không có chỗ nào cần dùng đến ta, nên ta muốn…”

Liếc hắn một cái, không đợi hắn nói xong, Sở Thần Tà buông ra hai chữ: “Cho phép.”

Ảnh Nguyệt: “Hả?”

Sở Thần Tà: “Hả cái gì mà hả? Ngươi chẳng phải muốn đi theo đến căn cứ Long Bá sao? Chuyện này, ta cho phép.”

Ảnh Nguyệt: “…” Tà thiếu sắp thành con giun đũa trong bụng hắn rồi.

“Đa tạ Tà thiếu.”

Đợi sau khi mọi người rời đi hết, Sở Thần Tà mới đứng dậy đi về phía tầng hầm của biệt thự.

Tầng hầm biệt thự được Sở Thần Tà cải tạo thành phòng thí nghiệm, mà diện tích phòng thí nghiệm còn lớn hơn cả diện tích căn biệt thự bọn họ đang ở. Trong phòng thí nghiệm lúc này sáng như ban ngày, khí tài bên trong đều là đồ Sở Thần Tà tiện tay cuỗm được từ phòng thí nghiệm của Ferris.

Phòng thí nghiệm tổng cộng có sáu gian phòng, bốn gian có giường, hai gian còn lại đều để các loại khí tài. Trong bốn gian có giường, có hai gian trên giường nằm một con tang thi, còn một gian trên giường nằm Quách Anh Duệ bị Sở Thần Tà bắt về.

Lúc này Quách Anh Duệ bị cố định trên giường, tay chân hắn không chỉ bị xiềng xích trên giường khóa chặt, trên người còn quấn Hổ Địa Đằng.

Tuy đã tiêm cho Quách Anh Duệ loại thuốc khiến không thể sử dụng dị năng, nhưng dị năng của hắn đặc thù, cộng thêm thuốc đó là lấy từ chỗ Ferris. Chỉ sợ thuốc Ferris nghiên cứu chỉ có hiệu quả với dị năng giả thời kỳ đầu, vì thế Tiết Tử Kỳ vẫn để Hổ Địa Đằng tiếp tục trói chặt Quách Anh Duệ.

Tiến vào tầng hầm, Sở Thần Tà trực tiếp đi về phía gian phòng thí nghiệm nơi Quách Anh Duệ đang ở.

Thấy hắn đến, Tiết Tử Kỳ lập tức hỏi: “Thần Tà, gã này, ngươi định xử lý thế nào?”

“Tiểu phẫu cho hắn trước đã.” Vừa nói, Sở Thần Tà đã lấy ra dụng cụ phẫu thuật.

“Có cần ta giúp không?”

“Không cần, ngươi ở một bên nhìn là được.” Lời vừa dứt, Sở Thần Tà cảm thấy làm phẫu thuật dường như có chút máu me, hắn lại vội vàng bổ sung: “Hay là ngươi lên lầu đợi ta?”

Tiết Tử Kỳ chẳng cần nghĩ đã phủ quyết: “Không muốn, ta rất hiếu kỳ tinh hạch của dị năng thôn phệ trông như thế nào.”

“… Được thôi! Muốn xem thì ở lại.” Vừa nói, Sở Thần Tà đưa khay trên tay cho y: “Cầm giúp ta.”

Quách Anh Duệ nằm trên giường không hề hôn mê, hai mắt hắn vằn tia máu, đang trừng trừng nhìn Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ, trong miệng bị nhét một miếng vải. Rõ ràng hắn sở hữu dị năng thôn phệ mà ai ai cũng kiêng dè lại thèm muốn, hắn không hiểu sao mình lại sa cơ?

Rất nhanh Quách Anh Duệ liền cảm thấy trên bụng truyền đến cơn đau thấu xương. Hắn biết, đây là Sở Thần Tà rạch một nhát trên bụng hắn. Cơn đau ập đến, khiến hắn không nhịn được mà siết chặt hai tay, muốn vùng vẫy nhưng cơ thể lại không cử động được.

Rất nhanh Sở Thần Tà đã tìm thấy tinh hạch dị năng ở vị trí đan điền của Quách Anh Duệ, chỉ thấy cạnh một khối tinh hạch màu tím đen thế mà còn dính năm sáu viên tinh hạch. Những tinh hạch này lớn nhỏ không đều, màu sắc khác nhau. Sở Thần Tà dùng kẹp gắp tinh hạch ra, những tinh hạch khác dính bên trên cũng bị gắp ra theo.

Chằm chằm nhìn tinh hạch trong khay, Tiết Tử Kỳ suy đoán: “Khối tinh hạch màu tím đen này ước chừng chính là tinh hạch thôn phệ bản thân Quách Anh Duệ, những khối tinh hạch nhỏ hơn xung quanh chắc là tinh hạch dị năng của người khác mà hắn đã thôn phệ. Chỉ là thời gian quá ngắn, vẫn chưa hoàn toàn dung hợp.”

Quan sát nửa ngày, Tiết Tử Kỳ chỉ vào hai khối tinh hạch trông còn rất vẹn toàn nói: “Hai khối tinh hạch này chắc là mới thôn phệ gần đây, không biết trả lại thì người bị thôn phệ tinh hạch còn có thể trở thành dị năng giả hay không.”

“Muốn biết thì thử xem.” Sở Thần Tà vừa thu dọn vừa đáp.

“Khối màu xanh đen này chắc là tinh hạch hệ độc, còn một khối màu trắng sữa khác… sẽ là tinh hạch gì đây?”

“Lát nữa hỏi xem gần đây trong căn cứ ai bị mất dị năng, thì đó chính là tinh hạch của người đó.”

Tiết Tử Kỳ gật đầu: “Cũng không biết là kẻ đen đủi nào.”

Sau khi cất xong dụng cụ, Sở Thần Tà mới đi đến bên cạnh Tiết Tử Kỳ, hắn dùng kẹp gỡ hết những tinh hạch khác dính trên tinh hạch dị năng thôn phệ xuống.

Thấy vậy, Tiết Tử Kỳ lập tức đưa lên một cái chén sạch.

Sở Thần Tà thuận tay ném tinh hạch thôn phệ vào trong chén, đợi sau khi rửa sạch tinh hạch thôn phệ, hắn lập tức khai mở Ám Nhãn. Khắc sau, liền thấy tinh hạch thôn phệ hóa thành một luồng khói tím, bay vào trong mắt Sở Thần Tà, trong nháy mắt đã bị Ám Nhãn của hắn luyện hóa hấp thu.

“Thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?” Tiết Tử Kỳ quan tâm hỏi.

Chớp chớp mắt, Sở Thần Tà cảm nhận một chút mới đáp: “Ta cảm thấy khá ổn, công năng thôn phệ của Ám Nhãn dường như tăng lên một chút xíu.”

“Chỉ có một chút xíu thôi sao!” Tiết Tử Kỳ có chút thất vọng.

Giơ tay quẹt mũi y một cái, Sở Thần Tà cười nói: “Ngươi đó! Một chút xíu này mà để ta gặp được, cũng coi như là ta gặp đại vận rồi.”

Tiết Tử Kỳ lại cực kỳ nghiêm túc nói: “Ngươi xứng đáng với tất cả những gì tốt nhất.”

“Trong lòng ta, ngươi chính là tốt nhất!” Nói đoạn, Sở Thần Tà cúi người hôn lên má Tiết Tử Kỳ.

“Ngươi mới là tốt nhất, ưu tú nhất!” Trong lòng Tiết Tử Kỳ cũng luôn nghĩ như vậy.

Giơ tay ôm Tiết Tử Kỳ vào lòng, trong lòng Sở Thần Tà cười khổ, hắn nơi nào là tốt nhất, ưu tú nhất chứ?

Hắn nếu là tốt nhất ưu tú nhất, kiếp trước đã không bị lừa gạt, sẽ không đến mức ngay cả ân nhân cứu mạng thật sự cũng không đi kiểm chứng, bị kẻ xuyên thư xoay như chong chóng, người ta nói gì liền tin nấy, cuối cùng chết trong miệng yêu thú.

Hai người ở bên này nồng nàn thắm thiết, Quách Anh Duệ trên giường sắp đau chết rồi. Sở Thần Tà sau khi lấy tinh hạch dị năng ra liền làm việc của mình, để mặc hắn một bên, không thèm quản nữa.

“Ư ư ư!” Quách Anh Duệ muốn nói chuyện, nhưng miệng hắn vẫn bị bịt chặt, không thốt ra được một lời.

Liếc nhìn Quách Anh Duệ mồ hôi đầm đìa, Sở Thần Tà buông Tiết Tử Kỳ ra, đi đến bên giường, cao cao tại thượng nhìn Quách Anh Duệ. Thuận tay cầm lấy một cây tăm bông, chọc chọc lên bụng Quách Anh Duệ, sau đó Sở Thần Tà lộ ra một nụ cười rạng rỡ với hắn, hỏi: “Có phải cảm thấy rất đau không?”

Quách Anh Duệ trợn mắt, muốn nói: Nói nhảm, đương nhiên đau!

Sở Thần Tà lại hỏi: “Muốn ta cho ngươi một cái kết thúc sảng khoái?”

Quách Anh Duệ: Mau một đao giết ta đi!

Tiết Tử Kỳ chen lời: “Giết hắn như vậy chẳng phải quá hời cho hắn sao.” Gã này chính là muốn hạ độc chết toàn bộ người ở căn cứ Hy Vọng.

“Tự nhiên không thể để hắn hưởng hời, nếu hắn đã muốn độc chết người khác, vậy thì để hắn cũng nếm thử mùi vị bị độc chết là thế nào.” Nói xong, trong tay Sở Thần Tà hiện ra một ly nước, trước đó hắn đã nghĩ kỹ phải kết thúc mạng sống của kẻ hạ độc như thế nào rồi.

Vạn sự có nhân ắt có quả.

Hắn xưa nay đều là lấy đạo của người trả lại cho người.

Trong mắt Quách Anh Duệ đầy vẻ kinh hãi, lúc hắn hạ độc rõ ràng không bị ai phát hiện, nhưng người căn cứ Hy Vọng chẳng những không trúng độc, giờ đây đối phương còn muốn cho hắn uống thuốc độc.

Tiết Tử Kỳ lấy miếng vải bịt miệng Quách Anh Duệ ra.

Không đợi Quách Anh Duệ kịp mở miệng, một tay Sở Thần Tà bóp cằm hắn, tay kia hơi nghiêng ly nước, nước trong ly liền chảy vào miệng hắn.

Đợi Quách Anh Duệ nuốt nước xuống, Tiết Tử Kỳ lại nhét miếng vải về miệng hắn.

“Xong xuôi.” Tiết Tử Kỳ vỗ vỗ tay.

Hai mươi phút sau.

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ hai người xuất hiện trong một gian bệnh phòng của trạm y tế, trên giường bệnh đang nằm một người.

“Tà thiếu, ngài thật sự có thể khiến dị năng của ta khôi phục sao?” La Tử Ngang trên giường căng thẳng hỏi.

“Không chắc chắn, ta chỉ có thể thử xem.” Sở Thần Tà nói thật, dù sao hắn cũng chưa từng giúp người ta làm phẫu thuật tương tự, chỉ có sau khi làm xong mới biết được.

Há há miệng, cuối cùng La Tử Ngang coi cái chết nhẹ tựa lông hồng nói: “Thử thì thử đi! Cùng lắm là một cái chết.”

“Chết thì không đến mức. Nếu tinh hạch dị năng đặt trở lại mà nó không tương thích với cơ thể ngươi, thì tinh hạch dị năng sẽ từ từ ăn mòn cơ thể ngươi. Nếu ngươi nhận thấy cơ thể mình có điều bất ổn, thì mau chóng đến bệnh viện. Đến lúc đó, ta sẽ lấy tinh hạch dị năng ra cho ngươi.”

La Tử Ngang: “…” Hắn đột nhiên không muốn thử nữa!

Nghĩ đến bây giờ rạch bụng ra, qua một thời gian nữa còn phải rạch thêm lần nữa, La Tử Ngang liền cảm thấy bụng mình bắt đầu âm ỉ đau.

Hắn cẩn thận hỏi: “Cái đó, Tà thiếu, hay là, ta không làm nữa?”

Sở Thần Tà khổ tâm khuyên nhủ: “Đừng bi quan như thế. La Tử Ngang, ngươi nghĩ xem, nếu phẫu thuật thành công, sau này ngươi lại là dị năng giả. Ngươi cũng biết ở mạt thế có dị năng hộ thân, bất kể đi đâu cũng an toàn hơn nhiều.”

La Tử Ngang: “Nhưng ngộ nhỡ không thành công thì sao?”

Tiết Tử Kỳ: “Yên tâm, chết không được đâu. Vừa nãy Thần Tà chẳng phải đã giải thích cho ngươi rồi sao?”

Khóe miệng La Tử Ngang giật giật.

Khi Sở Thần Tà đặt tinh hạch hệ độc trở lại đan điền của La Tử Ngang, tinh hạch dị năng thế mà thần kỳ dung hợp vào trong cơ thể La Tử Ngang. Có điều Sở Thần Tà không hề nói những gì mình thấy cho La Tử Ngang biết, định để hắn tự mình phát hiện.

Cứ để hắn thấp thỏm lo âu thêm một hồi, Sở Thần Tà thầm nghĩ.

Sau đó Trình Lệ Hồng tiến lên trị liệu vết thương cho La Tử Ngang.

Đợi Trình Lệ Hồng thu tay, bụng của La Tử Ngang đã khôi phục như cũ.

“Đúng rồi, ta ở đây còn có một viên tinh hạch dị năng. Trình Lệ Hồng, lát nữa ngươi đi phát thanh hỏi một chút, xem dị năng của ai bị mất. Đến lúc đó ngươi giúp đối phương đặt tinh hạch trở lại.” Nói đoạn, Sở Thần Tà lấy ra một viên tinh hạch dị năng.

Liếc nhìn tinh hạch một cái, Trình Lệ Hồng xua xua tay: “Không cần phát thanh đâu, ta nghĩ ta biết viên tinh hạch này là của ai.”

Sở Thần Tà có chút kinh ngạc: “Ngươi biết?”

Trình Lệ Hồng gật đầu: “Chắc là của Tống Băng Chân, trước đó nàng nói mình bị đau bụng. Cứ ngỡ là đến kỳ kinh nguyệt, kết quả phát hiện không phải. Sau một hồi kiểm tra, thấy cơ thể nàng rất khỏe mạnh, không có gì bất ổn.”

Dừng một chút, Trình Lệ Hồng tiếp tục nói: “Nhưng ngay vừa nãy, Tống Băng Chân phát hiện dị năng của mình dường như mất linh rồi. Bất kể là đối với ta, hay đối với người khác đều không có hiệu quả. Ban đầu ta còn không biết nàng bị làm sao, nhưng sau khi xem La Tử Ngang, ta đoán tình trạng của nàng chắc cũng giống La Tử Ngang.”

Tiết Tử Kỳ bừng tỉnh: “Thảo nào lúc nãy ta gọi điện bảo nàng đến biệt thự, nàng nói mình đang ở trạm y tế kiểm tra sức khỏe.”

Lúc trước hỏi La Lão Tứ, gã đó sống chết không nói, Tiết Tử Kỳ liền nghĩ đến Tống Băng Chân. Kết quả Tống Băng Chân lúc mấu chốt lại hỏng việc, hóa ra nàng chính là kẻ đen đủi bị thôn phệ mất dị năng kia.

“Nói đi cũng phải nói lại, sao Quách Anh Duệ biết dị năng của Tống Băng Chân là…” Đọc tâm thuật.

Ba chữ sau Tiết Tử Kỳ không nói ra miệng, rõ ràng trước đó Sở Thần Tà đã hạ lệnh, dị năng giữa các đội viên, mọi người biết là được, đừng nói ra ngoài, chẳng lẽ là ai lỡ miệng?

Sở Thần Tà xoa cằm, suy tư một hồi rồi nói: “Xem ra phải rút thời gian họp một buổi với mọi người mới được.”

Trình Lệ Hồng: “…” Cảm giác có người sắp gặp họa rồi!