Chương 329: Suýt nữa thi biến
Hư kinh một trận, Tiết Tử Kỳ lại trở về trên giường, chui vào trong lòng Sở Thần Tà, tiếp tục ngủ.
Ngày thứ hai.
“Ắt xì!” Tiết Tử Kỳ hắt hơi một cái, chậm rãi mở mắt. Hắn đột nhiên cảm thấy rất lạnh, thân hình không kìm được mà co rúm lại một chút.
Nguồn lạnh đến từ bên cạnh.
Vốn dĩ đầu óc còn có chút mơ hồ của hắn trong nháy mắt tỉnh táo lại, ngẩng đầu nhìn về phía Sở Thần Tà.
Lại thấy lúc này sắc mặt Sở Thần Tà xanh trắng một mảnh.
Tiết Tử Kỳ chỉ cảm thấy trong đầu “ong ong” vang lên, đại não vào giờ khắc này cũng ngừng vận chuyển, huyết dịch toàn thân dường như đều ngưng trệ.
Hồi lâu sau hắn mới hoàn hồn, đưa tay lay lay Sở Thần Tà, trong miệng gọi: “Thần Tà, Thần Tà ngươi tỉnh lại đi.”
“Thần Tà, Thần Tà…” Đáng tiếc Sở Thần Tà vẫn không nhúc nhích như cũ.
Tay run rẩy, Tiết Tử Kỳ đi thăm dò hơi thở của Sở Thần Tà. Khi hắn đặt tay dưới mũi Sở Thần Tà, thật lâu sau mới có thể cảm nhận được hơi thở yếu ớt.
“Thần Tà, ngươi mau tỉnh lại.”
“Thần Tà, ngươi mau tỉnh lại đi, ngươi đừng dọa ta.”
“Thần Tà, Thần Tà…”
Tiết Tử Kỳ hết lần này đến lần khác hô hoán Sở Thần Tà.
Đáng tiếc Sở Thần Tà từ đầu đến cuối không có hồi âm.
Chạm vào thân thể băng lãnh của Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ lập tức xuống giường, từ trong tủ lấy ra hai chiếc chăn bông đắp lên người Sở Thần Tà, chỉ hy vọng như vậy có thể khiến thân thể Sở Thần Tà trở nên ấm áp hơn.
“Thần Tà, có phải đợi thân thể ngươi trở nên ấm áp rồi, ngươi liền có thể tỉnh lại?” Tiết Tử Kỳ vừa nói, nước mắt trong mắt không tự chủ được từ gò má trượt xuống.
Chỉ dựa vào chăn cũng không thể làm cho thân thể Sở Thần Tà ấm lên, Tiết Tử Kỳ cởi quần áo chui vào chăn ôm chặt lấy Sở Thần Tà, chỉ hy vọng có thể truyền hết thể ôn trên người mình cho đối phương.
“Thần Tà, ngươi mau tỉnh lại có được không?”
“Ngươi đã ngủ ba ngày rồi, nên tỉnh lại thôi.”
Tiết Tử Kỳ ôm lấy Sở Thần Tà, vừa hô hoán vừa hôn lên, hy vọng như vậy có thể khiến Sở Thần Tà tỉnh lại.
Lúc bắt đầu, Sở Thần Tà cảm thấy mình rất nóng, đợi đến khi khó khăn lắm mới hết nóng, hắn lại bắt đầu cảm thấy mình rất lạnh. Muốn mở mắt ra, hắn lại phát hiện mi mắt nặng trĩu, thế nào cũng không mở ra được.
Không biết qua bao lâu, bên tai truyền đến tiếng hô hoán của Tiết Tử Kỳ, cảm nhận được nước mắt của Tiết Tử Kỳ rơi trên người mình, làm bỏng trái tim hắn, nhưng hắn lại không khống chế được thân thể của mình.
Hắn cảm giác thân thể mình đang phát triển theo một hướng không tốt. Nếu mặc kệ không quản, cứ để nó tiếp tục phát triển, hắn rất có khả năng sẽ mất đi ý thức tự ngã, biến thành một con tang thi.
Tin rằng bất luận là ai, đều không nguyện ý mình biến thành một con tang thi không có ý thức, chỉ biết ăn thịt người.
Theo thời gian trôi qua, Sở Thần Tà cảm giác thân thể mình đang cương hóa. Hơn nữa thanh âm của Tiết Tử Kỳ cũng cách hắn càng ngày càng xa.
Hắn biết, không phải Tiết Tử Kỳ đang rời xa hắn, mà là hắn đang mất đi cảm ứng với ngoại giới.
Ngay khi Sở Thần Tà cảm giác ý thức của mình đang mơ hồ, trong đan điền đột nhiên truyền đến cảm giác ấm áp dễ chịu.
Ý thức hỗn độn của hắn, bắt đầu từ từ thanh tỉnh.
Là Phần Thiên Diễm!
Thứ vừa rồi sưởi ấm đan điền của hắn là dị hỏa Phần Thiên Diễm.
Trong đan điền của Sở Thần Tà, thanh kiếm vốn dĩ không nhúc nhích, sau khi Phần Thiên Diễm phát ra hỏa quang, thanh kiếm bắt đầu không ngừng xoay tròn.
Những vật chất vốn dĩ xâm nhập vào thân thể Sở Thần Tà, phá hoại cơ năng thân thể hắn, lúc này toàn bộ đều hướng về thanh kiếm trong đan điền hắn mà tuôn tới.
Nếu Sở Thần Tà có tu luyện ra thần thức, vậy hắn hiện tại nội thị thân thể, liền có thể nhìn thấy từng luồng hắc sắc vụ khí đang tranh nhau chen lấn chui vào trong kiếm.
Đáng tiếc, hắn bây giờ cũng không có tu luyện ra thần thức.
Cho nên đối với tình huống trong thân thể hắn cũng không rõ lắm.
Tuy rằng nhìn không thấy, nhưng hắn có thể cảm nhận được thân thể mình đang chuyển biến tốt đẹp.
Mà thanh kiếm trong đan điền Sở Thần Tà giống như một cái động không đáy. Bất luận bao nhiêu hắc sắc vụ khí tới, đều có thể bị nó hút vào trong thân kiếm.
Ý thức của Sở Thần Tà vừa khôi phục thanh minh, bên tai liền truyền đến tiếng lải nhải của Tiết Tử Kỳ.
“Thần Tà, ngươi đã nói, còn phải đưa ta đi các thế giới khác, chúng ta phải vĩnh viễn vĩnh viễn ở bên nhau.”
“Ngươi không thể nói lời không giữ lời.”
“Ngươi còn nhớ rõ ban đầu ngươi đã hứa với gia gia, nhất định sẽ đi tìm người. Ngươi mau tỉnh lại có được không, đợi ngươi tỉnh lại, chúng ta liền cùng nhau đi tìm gia gia.”
“Thần Tà, ngươi đừng ngủ nữa, mau tỉnh lại.”
Thân thể vừa khôi phục tri giác, Sở Thần Tà liền cảm giác trước ngực ướt sũng. Hắn muốn bảo Tiết Tử Kỳ đừng khóc nữa, đáng tiếc thân thể hắn tuy rằng đã khôi phục tri giác, nhưng tạm thời vẫn không nằm trong tầm khống chế của hắn.
Nửa giờ sau.
Sở Thần Tà rốt cuộc có thể mở mắt, đầu tiên hắn nhìn thấy là lớp chăn bông dày cộm trên người, kế đến mới là đỉnh đầu của Tiết Tử Kỳ.
Lúc này, thân thể của hắn cũng rốt cuộc có thể cử động.
Trở tay ôm lấy Tiết Tử Kỳ, Sở Thần Tà nhu thanh đạo: “Đồ ngốc, đừng khóc nữa.” Bởi vì ba ngày không nói chuyện, giọng nói của hắn có chút khàn khàn, cổ họng cũng có chút khô khốc.
Tiết Tử Kỳ ngẩng đầu lên.
Ngơ ngác nhìn về phía Sở Thần Tà.
Trong nhất thời lại quên mất cả phản ứng.
Thấy mắt hắn đều khóc sưng lên, Sở Thần Tà đầy mắt đau lòng, đưa tay nhẹ nhàng lau đi giọt lệ còn vương trên khóe mắt hắn.
“Vi phu còn sống sờ sờ đây, ngươi dù có muốn khóc tang, thì cũng phải đợi vi phu đoạn khí rồi, ngươi hãy khóc tiếp!”
Tiết Tử Kỳ lập tức đưa tay bịt miệng Sở Thần Tà lại.
“Phi phi phi, không được nói bậy bạ.”
Nói xong, hắn còn có chút không hả giận, bỏ tay ra, cúi xuống nhắm ngay môi Sở Thần Tà nhẹ nhàng cắn một cái. Sau khi buông đôi môi Sở Thần Tà ra, nước mắt trong mắt hắn không khống chế được lại trượt xuống, giọng nói nghẹn ngào, dùng giọng điệu ra lệnh nói: “Sau này không được lại dọa ta.”
Nói xong, hắn ôm chặt lấy Sở Thần Tà.
Lúc trước cảm nhận không được thể ôn trên người Sở Thần Tà, hơi thở gần như sắp đứt đoạn. Khi đó Tiết Tử Kỳ cảm giác cả thế giới của mình đều sụp đổ.
Sự sợ hãi và hoảng loạn trong lòng đã đạt đến đỉnh điểm.
Cũng may.
Cũng may Sở Thần Tà đã tỉnh lại.
Cũng may Sở Thần Tà không có việc gì.
“Được rồi, không khóc nữa, vi phu không phải không có việc gì sao?” Sở Thần Tà nhỏ nhẹ dỗ dành.
Tiết Tử Kỳ sụt sịt mũi, nói: “Ta đây gọi là vui quá mà khóc.”
Hắn cũng không muốn khóc, làm cho mình giống như một nữ nhân!
Nhưng nước mắt cứ không khống chế được mà trào ra ngoài.
Thấy hạt lệ của hắn thu không lại, Sở Thần Tà vội vàng chuyển chủ đề: “Tức phụ nhi, ngươi lột hết quần áo của vi phu, chính mình còn không mặc quần áo, có phải muốn thừa dịp vi phu không thể cử động, sau đó làm gì đó với vi phu không?”
Thân thể Tiết Tử Kỳ cứng đờ, ngay sau đó hắn hừ đạo: “Ta có lòng tốt sưởi ấm thân thể cho ngươi, ngươi cư nhiên hoài nghi ta có ý đồ xấu! Hơn nữa, ta không phải còn để lại cho ngươi một cái quần lót sao?”
Nói xong, hắn liền định đứng dậy, kết quả bị Sở Thần Tà ôm chặt lấy.
“Để ta sờ một chút xem có thật là còn để lại quần lót không.” Trong lúc nói chuyện, tay Sở Thần Tà thuận theo lưng Tiết Tử Kỳ một đường lướt xuống dưới.
Nơi bị Sở Thần Tà chạm qua, Tiết Tử Kỳ cảm giác giống như bị điện giật, tê tê dại dại. Đột nhiên, hắn cảm giác mông của mình bị Sở Thần Tà nhéo một cái.
Cả khuôn mặt hắn nháy mắt cảm thấy nóng rát, thẹn thùng phẫn nộ trừng mắt nhìn Sở Thần Tà, túm lấy cánh tay Sở Thần Tà: “Mau lấy tay ngươi ra.”
“Ta đã xác nhận qua ngươi quả thực có mặc quần lót.” Nói xong, Sở Thần Tà lại nhéo một cái lên mông Tiết Tử Kỳ, cảm giác mềm mại làm hắn có chút yêu không nỡ rời tay.
Nhưng bị hắn quấy rầy như vậy, Tiết Tử Kỳ đã quên mất việc khóc, chỉ còn lại sự thẹn thùng. Khuôn mặt đỏ bừng bừng, cộng thêm việc vừa khóc xong, khóe mắt ửng hồng, giống như vừa bị người ta chà đạp qua vậy.
Cổ họng vốn dĩ đã có chút phát khô của Sở Thần Tà lại càng thấy khát vô cùng, yết hầu lên xuống chuyển động. Ngay sau đó hắn ôm lấy Tiết Tử Kỳ, một cái xoay người, vị trí hai người lập tức hoán đổi.
“A!” Tiết Tử Kỳ không ngờ Sở Thần Tà sẽ đột nhiên tới một chiêu này, chỉ là hắn vừa phát ra một tiếng kinh hô, thân thể nháy mắt bị Sở Thần Tà trói buộc trong lòng, lời chưa nói hết đều bị chặn lại trong miệng.
Khắc tiếp theo, thứ hơi lạnh của Sở Thần Tà trượt vào trong miệng hắn, tham lam thăm dò từng ngóc ngách.
Sự rung động trong khoảnh khắc này, khiến cả hai quên đi hết thảy xung quanh. Hai người môi răng gắn bó, tham lam chiếm lấy hơi thở của đối phương.
Ngay khi hai người đang say đắm hôn nhau, tai họ đột nhiên truyền đến tiếng “ọc ọc” vang lên.
Hai người tạm dừng một chốc, chậm rãi tách ra.
Nhìn đối phương, sau đó nhìn nhau cười.
“Dậy nấu cơm ăn trước đã.” Tiết Tử Kỳ đẩy đẩy Sở Thần Tà, ra hiệu hắn đi xuống.
“Nhưng ta muốn ăn ngươi.” Sở Thần Tà nằm bò trên người Tiết Tử Kỳ, lười biếng không muốn dậy.
Tiết Tử Kỳ có chút mong đợi, lại có chút khẩn trương, nhưng hắn vẫn nói: “Chúng ta lúc trước không phải đã nói rõ rồi sao?”
Họ còn tương lai dài lâu, không vội ở nhất thời này.
“Nói rõ lúc nào, sao ta không nhớ rõ?” Sở Thần Tà cố ý giả vờ không biết hỏi.
Tiết Tử Kỳ giả bộ tức giận, hừ đạo: “Ta biết ngay ngươi không để lời ta nói ở trong lòng.”
“Có để ở trong lòng, mỗi một câu ngươi nói ta đều nhớ rõ, vừa rồi vi phu chỉ là đùa với ngươi thôi.” Sở Thần Tà lập tức đầu hàng, trong lúc nói chuyện đã từ trên người Tiết Tử Kỳ ngồi dậy.
Ở góc độ hắn không nhìn thấy, trong mắt Tiết Tử Kỳ lóe lên một tia sáng giảo hoạt.
Mười phút sau.
Hai người đi tới phòng bếp, Tiết Tử Kỳ từ trong tủ lạnh lấy ra cơm thức ăn hắn làm từ trước, nói với Sở Thần Tà đi theo phía sau: “Ta hâm nóng thức ăn một chút, ngươi ra ngoài đợi ta.”
“Để ta hâm nóng, ngươi ở bên cạnh nhìn là được.” Nói xong, Sở Thần Tà lấy tạp dề mặc lên người, tiếp lấy bát trong tay Tiết Tử Kỳ.
Tiết Tử Kỳ: “…”
Không bao lâu sau, cơm thức ăn liền được hâm nóng.
Hai người ngồi xuống bên bàn ăn, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm bâng quơ.
“Đúng rồi, Thần Tà, chuyện lúc trước của ngươi là thế nào?”
“Ta cảm giác mình đang tang thi hóa, sau đó Phần Thiên Diễm thức tỉnh, sau đó virus tang thi trong thân thể hình như là bị thanh kiếm ta có được ở thế giới trước thôn phệ rồi.” Sở Thần Tà có chút không chắc chắn nói.
“Hai chúng ta ăn uống đều tương tự nhau, vì sao ngươi bị nhiễm virus tang thi hóa, mà ta lại không?” Tiết Tử Kỳ khó hiểu nói.
Húp một ngụm canh, Sở Thần Tà mới nói: “Ta hình như biết vì sao chúng ta lại tới thế giới này rồi.”
Tiết Tử Kỳ dừng động tác gắp thức ăn, tò mò hỏi: “Vì sao?”
“Chúng ta vì mạt thế mà đến.”
Vì mạt thế mà đến.
Tiết Tử Kỳ suy nghĩ một lát, suy đoán đạo: “Ý của ngươi là chúng ta cần phải kết thúc mạt thế?”
“Không sai.”
“Chỉ hai người chúng ta?”
“Tất nhiên không phải, chúng ta còn cần phụ tá.”
“Vậy ngươi định tìm ai hỗ trợ?” Tiết Tử Kỳ nghi hoặc đạo.
Họ mới tới thế giới này vài ngày, đã tới mạt thế, nhân vật lớn một người cũng không quen biết, có thể tìm ai hỗ trợ?
“Tạm thời chưa có manh mối, nhưng chúng ta phải rời khỏi Đế đô trước đã.”
Đế đô là trung tâm của Hoa quốc, có chuyện xảy ra, mọi người đều muốn hướng về Đế đô tụ tập, Sở Thần Tà lại muốn làm ngược lại. Tiết Tử Kỳ có chút không hiểu ý tưởng của hắn, không nhịn được hỏi: “Vì sao phải rời khỏi Đế đô?”
Sở Thần Tà đặt bát đũa xuống, thuận tay lấy một tờ khăn giấy lau miệng, lại húp một ngụm canh, mới bắt đầu giải thích.
“Đế đô là trung tâm quyền lực của Hoa quốc, quân chính nhân vật lớn quá nhiều, dễ phát sinh tranh chấp, cũng không dễ khống chế, nhưng các tỉnh khác thì không giống vậy.”
Suy nghĩ một chút, Tiết Tử Kỳ liền hiểu ra.
“Vậy khi nào chúng ta xuất phát?”
“Sáng mai rời đi, ngươi thấy thế nào?”
“Được, ta nghe ngươi.” Đối với quyết định của Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ hoàn toàn không có ý kiến.
Ăn cơm xong, hai người liền bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Ngày thứ hai.
Chiếc Santana chậm rãi lái ra khỏi biệt thự, vừa rẽ qua một khúc quanh liền gặp phải một chiếc Volkswagen.
“Kít… ” Hai chiếc xe suýt chút nữa thì đụng nhau.
Sở Thần Tà đang định lùi xe, bên tai liền truyền đến một giọng nữ sắc nhọn: “Này, ngươi lái xe kiểu gì vậy, không có mắt sao?”
—