Chương 293: Bắt được một con tiểu quỷ
Phía sau truyền đến tiếng “xoạt xoạt xoạt”, Lãnh Hướng Minh lập tức quay đầu lại nhìn. Lại phát hiện là túi nilon đựng hoa quả trên bàn trà bị gió thổi phát ra tiếng động.
Hư kinh nhất trận.
Hắn lần nữa đặt sự chú ý vào phòng ngủ, tay đặt lên nắm cửa. Chuẩn bị sẵn sàng, hắn nhanh chóng mở cửa, đèn pin cũng theo đó quét qua toàn bộ căn phòng.
Trong phòng chỉnh tề sạch sẽ.
Đứng ở cửa một mắt là có thể thu hết đồ đạc trong phòng vào tầm mắt, giường, bàn trang điểm, tủ quần áo, bàn máy tính, ngoài ra không còn thứ gì khác.
Đột nhiên Lãnh Hướng Minh cảm giác phía sau bị một đạo ánh mắt âm lãnh nhìn chằm chằm, hắn nắm chặt đào mộc kiếm trong tay, cũng không vội quay đầu. Cảm nhận được âm khí phía sau càng ngày càng gần, chọn đúng thời cơ, hắn trực tiếp xoay người đâm ra một kiếm về phía sau.
“A a a!” Tiếng kêu thê lương theo đó truyền ra.
Ngay khi Lãnh Hướng Minh đối phó với con quỷ phía sau, trong phòng ngủ xuất hiện một bàn tay lớn do âm khí ngưng tụ thành, nhanh chóng vỗ về phía sau lưng hắn.
Mà sau lưng Lãnh Hướng Minh dường như mọc thêm mắt, trước khi bàn tay lớn rơi xuống thân mình, hắn bước sang bên cạnh hai bước, thành công tránh được bàn tay lớn đánh lén. Lúc này cửa phòng ngủ phát ra một tiếng “rầm”, cửa lần nữa bị đóng lại.
Bên vách ba người Sở Thần Tà đứng trên ban công, nhìn chằm chằm ban công phòng 1602. Chỉ thấy đèn trong nhà chớp tắt liên tục, thỉnh thoảng từ trong phòng phát ra tiếng “binh binh”.
Lãnh Hướng Vũ hai tay nắm chặt, căng thẳng không thôi, tuy nàng rất tin tưởng thực lực của ca ca nhà mình, nhưng chưa từng thấy qua trận thế này, trong lòng vẫn lo lắng không thôi.
Quá chừng mười lăm phút.
Bên vách bỗng nhiên không còn động tĩnh, ánh đèn cũng không còn nhấp nháy.
“Thế này là giải quyết xong rồi?” Tiết Tử Kỳ nghi hoặc đạo.
“Không nhất định.” Sở Thần Tà lắc đầu, nếu thật sự giải quyết xong, Lãnh Hướng Minh không thể nào không xuất hiện.
Đợi một lát, vẫn như cũ không có động tĩnh.
“Ta qua đó xem thử.” Nói xong, hắn lấy ra một xấp phù triện đã vẽ xong đưa cho Tiết Tử Kỳ.
Tiếp lấy phù triện, Tiết Tử Kỳ dặn dò đạo: “Ngươi cẩn thận một chút.”
“Ừm, ngươi tự chú ý một chút, nếu có thứ không sạch sẽ tới, ngươi cứ đem phù triện trong tay ném ra ngoài.” Nói xong, Sở Thần Tà trực tiếp leo lên lan can ban công, dưới chân nhẹ nhàng điểm một cái, người hắn đã tới đối diện.
“Oa, động tác của Tà thiếu thật soái!” Lãnh Hướng Vũ nhịn không được nói đạo.
“Đó là đương nhiên.”
“Cho ta mấy tấm đi.” Nói xong, Lãnh Hướng Vũ hướng Tiết Tử Kỳ vươn tay.
Tiết Tử Kỳ: “?”
Lãnh Hướng Vũ đưa tay chỉ chỉ phù triện trong tay hắn.
Tiết Tử Kỳ vội vàng đem phù triện bỏ vào túi, tương tự hướng Lãnh Hướng Vũ vươn tay. “Một ngàn một tấm, không mặc cả.”
“Dù sao cũng quen biết một trận, bàn chuyện tiền bạc thật tổn thương cảm tình.”
“Giữa chúng ta không có cảm tình. Hơn nữa bàn cảm tình là đang thương tiền bạc. Ăn mặc ở đi lại, thứ nào không cần tiền? Ta việc gì phải làm khó dễ với tiền?” Tiết Tử Kỳ hai tay khoanh trước ngực, lão thần tại tại (bình tĩnh).
Tuy những phù triện này đều là Sở Thần Tà tùy ý vẽ, nhưng đó cũng là hắn tốn thời gian, tốn tâm huyết mới vẽ ra được.
Tặng không cho người, Tiết Tử Kỳ có chút không nỡ.
“Một ngàn một tấm cũng quá đắt rồi, ngươi sao không đi cướp luôn đi?” Lãnh Hướng Vũ thử mặc cả.
“Hiện tại Thần Tà còn chưa có danh tiếng, đợi hắn danh tiếng vang xa, một vạn một tấm, có đầy người tranh nhau mua.” Tiết Tử Kỳ bất vi sở động.
“Ta thấy ngươi là rơi vào hố tiền rồi.” Lãnh Hướng Vũ tức giận đạo.
“Phải biết có tiền không phải là vạn năng, nhưng không có tiền tuyệt đối là vạn vạn bất năng.”
“Hôm khác ta để ca ca ta vẽ cho ta là được.”
Đắt chết đi được, nàng mới không làm kẻ ngốc bị thịt!
Bên kia.
Sau khi đứng trên ban công, Sở Thần Tà theo cái lỗ mà Lãnh Hướng Minh đập ra đi vào trong nhà, phòng khách không một bóng người. Cửa phòng ngủ phụ mở toang, bên trong ngoại trừ một chiếc giường và một cái tủ quần áo thì không còn thứ gì khác. Phòng vệ sinh và phòng bếp cũng không có người.
Cánh cửa duy nhất đóng chặt chính là phòng ngủ chính.
Tiếp cận phòng ngủ chính, Sở Thần Tà nghiêng tai lắng nghe một lát, bên trong không có một chút âm thanh nào. Phảng phất bên trong căn bản không có người tồn tại, nhưng hắn lại rất khẳng định Lãnh Hướng Minh nhất định ở bên trong.
Đặt tay lên nắm cửa, dùng lực vặn một cái.
Khắc tiếp theo, Sở Thần Tà trực tiếp ngây người.
Nắm cửa ở trên tay hắn, nhưng cửa lại không mở ra.
Khóe miệng hắn nhịn không được giật giật.
Chất lượng cái khóa này cũng quá kém, nên thay cái mới rồi.
Ngay khi Sở Thần Tà chuẩn bị sẵn sàng, muốn tung một cước đá bay cửa, thì cửa lại từ bên trong bị người mở ra, mà chân của hắn cách hạ tam lộ của Lãnh Hướng Minh chỉ có một công phân.
Cả hai đều ngẩn ra một chút, Sở Thần Tà trấn định thu chân về. Phảng phất người vừa rồi định đá đối phương không phải là hắn vậy.
Gân xanh trên trán Lãnh Hướng Minh nhảy “thình thịch”, suýt chút nữa hắn đã bị Sở Thần Tà phế bỏ.
“Thế nào?” Nói xong, Sở Thần Tà nhìn về phía trong phòng.
“Để hắn chạy thoát rồi.”
Lãnh Hướng Minh nhường ra một con đường.
Mùi tử thi thối rữa lập tức xộc vào mũi Sở Thần Tà, hắn đưa tay che mũi miệng, “Xem ra người đã chết được mấy ngày rồi.”
Lãnh Hướng Minh khẽ “ừm” một tiếng, hiển nhiên không muốn nhắc tới chuyện này.
Thấy hắn như vậy, Sở Thần Tà suy đoán đạo: “Ngươi quen biết đối phương?”
“Quen biết.”
Đi vào trong phòng, Sở Thần Tà nhìn thoáng qua thi thể dưới đất, một khuôn mặt xám ngoét, hai mắt trợn tròn, có thể thấy trong mắt hắn đầy rẫy sự không cam lòng. Hai má hóp lại, đã không nhìn ra diện mạo ban đầu của hắn.
“Hắn có thù với muội muội ngươi?”
Lãnh Hướng Minh lắc đầu: “Tiểu Vũ căn bản không quen biết hắn, hắn là đệ tử Long Hổ Sơn. Trước đó hắn và chúng ta cùng đi vào mộ huyệt, ở cửa mộ huyệt, hắn trúng đạn, lúc đó hắn hẳn là đã chết rồi.”
“Không quen biết muội muội ngươi, sao lại tìm tới nàng?”
Lúc này Sở Thần Tà còn chưa biết đối phương là vì hắn mà đến.
Lãnh Hướng Minh trầm mặc.
Hắn cũng không biết muội muội nhà mình sao lại trêu chọc phải người này.
Đột nhiên Sở Thần Tà nghĩ đến cái gì, vội vàng đi ra ngoài cửa. Phòng 1603.
Tiết Tử Kỳ và Lãnh Hướng Vũ hai người đang tụ tinh hội thần nhìn về phía ban công phòng 1602 bên cạnh, đột nhiên sau lưng thổi tới một luồng gió lạnh, hai người đồng thời rùng mình một cái.
“Sao đột nhiên nổi gió rồi.” Tiết Tử Kỳ lẩm bẩm một câu.
“Nổi gió mát mẻ không phải rất tốt sao?”
Lời vừa nói xong, Lãnh Hướng Vũ đột nhiên nghĩ đến trước đó lúc nàng ở trong thang máy, cũng là luồng gió lạnh như thế này. Nghĩ đến một khả năng nào đó, nàng đưa tay kéo nhẹ áo của Tiết Tử Kỳ.
“Ngươi làm gì? Nam nữ thụ thụ bất thân.” Tiết Tử Kỳ giật lại áo của mình, lập tức kéo dãn khoảng cách với Lãnh Hướng Vũ.
Lãnh Hướng Vũ cạn lời.
Nàng không dám quay đầu, chỉ có thể dùng ánh mắt ra hiệu.
Thấy nhãn cầu của nàng không ngừng chuyển động về phía sau, Tiết Tử Kỳ tâm lĩnh thần hội (ngầm hiểu), miệng lại nói đạo: “Ngươi đừng có liếc mắt đưa tình với ta, ta là người đã có bạn lữ.”
Mà trong tay hắn lại đột nhiên nhiều thêm một sợi dây mảnh.
Sợi dây mảnh này là một sợi mặc thằng (dây đen), xuất từ tay Tiêu Lăng Hàn. Mặc thằng đương nhiên cũng được Tiêu Lăng Hàn gia công qua, hiệu quả tự nhiên tốt hơn mặc thằng nguyên bản.
Nghe lời Tiết Tử Kỳ, Lãnh Hướng Vũ chỉ muốn trợn trắng mắt.
Lúc này, Tiết Tử Kỳ lại đột nhiên động, hắn xoay người đồng thời, mặc thằng trong tay cũng quất về phía trước.
Trước mặt không có vật gì, nhưng mặc thằng giống như đánh vào một thực thể nào đó.
Ngay sau đó truyền ra tiếng kêu thê lương.
Đồng thời Tiết Tử Kỳ cũng nhìn rõ con quỷ trước mặt, trên khuôn mặt trắng bệch có một vết sẹo dài, trong đôi mắt đỏ ngầu toàn là hung quang.
Đối phương đang âm u nhìn bọn họ.
Con quỷ này chính là con mà trước đó bọn họ thấy ở cửa thang máy, có điều lúc đó trên mặt đối phương không có vết sẹo, mà là một khuôn mặt trắng trẻo, trên người cũng không có huyết sát chi khí.
Lấy ra hai tấm phù, Tiết Tử Kỳ ném về phía đối phương.
Lãnh Hướng Vũ không nhìn thấy thứ trước mặt, nhưng nàng có thể cảm giác được phía trước có âm khí rất nồng, nàng biết con quỷ đó đang ở trước mặt mình.
“Ta muốn mười tấm phù, lát nữa chuyển khoản WeChat cho ngươi.” Lãnh Hướng Vũ sợ hãi không thôi, nhưng trong tay nàng không có thứ gì để đối phó với quỷ.
“Hai ngàn một tấm.” Tiết Tử Kỳ thừa cơ tăng giá.
“Một ngàn hai.” Lãnh Hướng Vũ tại chỗ mặc cả.
“Hai ngàn một tấm không mặc cả.”
“Ngươi rõ ràng là thừa hỏa đả kiếp.”
“Ngươi rốt cuộc có muốn hay không? Nó đang đi về phía chúng ta kìa.” Nói xong, Tiết Tử Kỳ lại ném ra một tấm phù triện về phía con quỷ đó.
Lãnh Hướng Vũ chỉ cảm thấy gió lạnh từng đợt, cắn răng đạo: “Ta lấy mười tấm, lát nữa chuyển khoản WeChat.” Hiện tại trong lòng nàng, Tiết Tử Kỳ chính là một kẻ chết vì tiền.
Trước đó nàng còn cảm thấy Tiết Tử Kỳ trông có vẻ tư văn thanh tú, giống như một cô nương. Cũng không biết nàng mù mắt thế nào mà lại xuất hiện ảo giác như vậy.
Đưa mười tấm phù triện cho Lãnh Hướng Vũ, thuận tiện còn lấy một lọ thuốc nhỏ đưa cho nàng, “Nể tình ngươi là vị khách đầu tiên của chúng ta, miễn phí tặng ngươi một lọ dược thủy. Chỉ cần nhỏ dược thủy vào trong mắt là có thể nhìn thấy những thứ ngươi không thấy được.”
Run rẩy tiếp lấy dược thủy, Lãnh Hướng Vũ thấy sợi dây trong tay Tiết Tử Kỳ rõ ràng là quất trên một vật thực, nhưng trong mắt nàng, chỗ đó cái gì cũng không có. Lấy lại can đảm, nàng nhỏ dược thủy vào mắt. Chớp chớp mắt, nàng lập tức nhìn về phía trước mắt.
Vừa mới thấy bộ dạng con quỷ, nàng đã bị dọa lùi lại hai bước.
Con quỷ này trên người có hồng quang, chứng minh trong tay có mạng người. Vừa rồi Tiết Tử Kỳ không có dùng toàn lực, hiện tại đồ đã bán xong, thu hoạch được khối tiền hai vạn, sau khi Lãnh Hướng Vũ lấy ra hai tấm phù triện ném về phía tiểu quỷ, hắn toàn lực xuất thủ, đem tiểu quỷ trói lại.
Thấy hắn nhẹ nhàng giải quyết như vậy, Lãnh Hướng Vũ cũng biết mình đã mắc lừa.
Tiểu quỷ bị trói, muốn hóa thành âm khí chạy trốn cũng không làm được, nó chỉ có thể căm hận trừng mắt nhìn Tiết Tử Kỳ.
Tiết Tử Kỳ lấy điện thoại ra, đặt trước mặt Lãnh Hướng Vũ, “Hai vạn, cảm ơn đã chiếu cố.”
Lãnh Hướng Vũ: “…”
Thấy số dư tăng thêm hai vạn, Tiết Tử Kỳ nở một nụ cười rạng rỡ với Lãnh Hướng Vũ, “Sau này nếu còn có nhu cầu về phương diện này, hoan nghênh tùy thời tìm ta.”
“Hì hì!” Lãnh Hướng Vũ thầm nghĩ: Có nhu cầu cũng không tìm ngươi, mình lại không phải kẻ ngốc bị thịt.
Hốt nhiên, nàng nhớ tới vừa rồi Tiết Tử Kỳ không nhỏ dược thủy cũng có thể nhìn thấy quỷ, nàng nghi hoặc đạo: “Ngươi có âm dương nhãn sao?”
“Không có.”
“Nói vậy phẩm cấp của ngươi đã đạt tới Tông sư rồi?”
“E hèm… không có, ta hiện tại chắc chỉ là một nhất phẩm thiên sư thôi!” Tiết Tử Kỳ có chút ngại ngùng nói đạo.
“Vậy tại sao ngươi có thể nhìn thấy quỷ?”
“Khai thiên nhãn nha!” Tiết Tử Kỳ nghi hoặc, đây không phải chuyện ai cũng biết sao?
“Nói vậy ngươi có một vị trưởng bối đẳng cấp đã đạt tới cửu phẩm Đại tông sư.” Lãnh Hướng Vũ hai mắt sáng rực nhìn về phía Tiết Tử Kỳ.
“Sư tôn khai thiên nhãn cho ta, ta không biết hắn là phẩm cấp gì.” Tiết Tử Kỳ nghi hoặc, sao nhìn bộ dạng Lãnh Hướng Vũ, khai thiên nhãn dường như là chuyện rất tốn sức. Nhưng hôm đó Tiêu Lăng Hàn khai thiên nhãn cho hắn, chỉ là tùy ý chỉ một cái là xong chuyện rồi.
“Sư tôn của ngươi còn thiếu đồ đệ không?” Một lúc kích động, Lãnh Hướng Vũ theo bản năng đưa tay nắm lấy cánh tay Tiết Tử Kỳ.
Vừa đi vào trong phòng Sở Thần Tà vừa vặn nhìn thấy cảnh này, sắc mặt hắn theo đó tối sầm lại. Mấy bước đi lên phía trước, ánh mắt hắn trầm trầm nhìn về phía tay Lãnh Hướng Vũ.
Nhiệt độ ngoài ban công trong nháy mắt giảm xuống mấy độ.
Tiết Tử Kỳ vội vàng rút tay mình ra.
Lãnh Hướng Vũ nhịn không được rùng mình một cái, áp bách cảm thật mạnh, nàng theo bản năng buông tay.
Lãnh Hướng Minh bước vào phòng sau một bước cảm thấy không khí trong phòng không đúng, lập tức đưa ra lời cáo từ, kéo muội muội nhà mình về lại bên vách.
Đợi hai anh em rời đi, Sở Thần Tà mới kiểm tra Tiết Tử Kỳ có bị thương hay không, trong miệng không quên dặn dò đạo: “Sau này cách xa nha đầu kia một chút.”
—