Chương 289: Có muốn bái ta làm sư phụ không?
Trong cơn mê mang, Tiết Tử Kỳ lại thiếp đi lần nữa.
Không biết qua bao lâu, bên tai hắn truyền đến tiếng “lạch cạch” gõ phím, âm thanh kia mang theo một nhịp điệu khó tả. Trong đầu hắn không tự chủ được mà hiện ra hình ảnh một đôi tay thon dài trắng trẻo đang bay múa trên những phím đen trắng của đàn dương cầm.
Chủ nhân của đôi tay đó tự nhiên là Sở Thần Tà, nhưng Sở Thần Tà vốn sống trong thế giới trong sách nên sẽ không biết đánh đàn dương cầm.
Nghĩ như vậy, Tiết Tử Kỳ mở đôi mắt ngái ngủ, ngồi dậy tựa vào thành giường. Vừa ngước mắt lên, hắn đã thấy Sở Thần Tà đang ngồi trước máy tính, đôi tay y không ngừng di chuyển trên bàn phím, nhanh đến mức gần như hiện ra tàn ảnh.
Đầu óc Tiết Tử Kỳ đương trường “đứng máy”!
Hắn là ai?
Hắn đang ở đâu?
Chuyện gì đã xảy ra thế này?
Hắn chỉ mới ngủ một giấc, tại sao sau khi tỉnh lại Sở Thần Tà ngay cả máy tính cũng biết dùng rồi? Nhớ năm đó, lần đầu tiên hắn sử dụng máy tính, ngay cả nút nguồn nằm ở đâu cũng không biết.
Cảm nhận được ánh mắt nhìn chằm chằm từ phía sau, Sở Thần Tà quay đầu nhìn về phía Tiết Tử Kỳ: “Tỉnh rồi sao?”
“Đói rồi, ta bị đói đến tỉnh luôn đây này.” Tiết Tử Kỳ xoa xoa bụng mình nói.
Khẽ cười một tiếng, Sở Thần Tà đứng dậy vừa đi vừa nói: “Vậy chúng ta đi ra ngoài ăn cơm.”
“Được nha!” Tiết Tử Kỳ lập tức đáp ứng, cái bụng của hắn đã sớm đói đến kêu réo ầm ĩ rồi.
Đi đến bên giường, Sở Thần Tà cầm lấy bộ quần áo bên cạnh, định mặc vào cho hắn.
“Đừng, ta tự mặc được.” Tiết Tử Kỳ vội giật lấy quần áo.
“Đầu gối còn đau không?” Nói đoạn, Sở Thần Tà đưa tay lật chăn ra, kiểm tra đầu gối của Tiết Tử Kỳ.
“Đã không còn đau nữa rồi.”
Ngủ một đêm, dược hiệu phát huy, chút thương tích đó tự nhiên là khỏi hẳn. Cũng may, trong không gian giới chỉ của bọn họ còn không ít đan dược chữa thương. Lăng Hướng Minh có thể ngủ một giấc tỉnh dậy liền sinh long hoạt hổ, tự nhiên cũng là vì Tiết Tử Kỳ lén dùng đan dược cho hắn. Dù sao còn cần hắn giúp đỡ làm giấy tờ tùy thân, nhỡ đâu thân phận chưa xong mà người đã “ngoẻo” trước thì bọn họ lại phải tìm cách khác.
Mặc quần áo tử tế xong, Tiết Tử Kỳ liền đi về phía phòng vệ sinh.
Nghĩ đến việc tối qua hắn ngã một cú trong đó, Sở Thần Tà không quên nhắc nhở: “Cẩn thận một chút, đừng để lại ngã đấy.”
“Biết rồi, tối qua chỉ là ngoài ý muốn thôi.”
Lúc này đã là buổi trưa, Sở Thần Tà cầm lấy điện thoại của hai người, chuẩn bị đợi Tiết Tử Kỳ ra ngoài thì cùng đi ăn cơm.
Đang cầm điện thoại xem, Sở Thần Tà bỗng cảm thấy ánh sáng bị tối đi, ngẩng đầu lên thì thấy Tiết Tử Kỳ đang đầy mồm bọt kem đánh răng đứng trước mặt mình. Y nhíu mày nhìn hắn, nghi hoặc hỏi: “Tức phụ nhi, sao ngươi không đánh răng xong rồi mới ra?”
“Ta đang định hứng nước, ai ngờ lại mất nước rồi.” Tiết Tử Kỳ ú ớ nói không rõ chữ.
“Lúc nãy ta dùng vẫn có mà, sao đến lượt ngươi dùng lại mất nước?” Nói xong, Sở Thần Tà đứng dậy đi tới cạnh bàn, cầm lấy một chai nước khoáng đưa cho hắn: “Dùng cái này trước đi, lát nữa hỏi quầy lễ tân xem khách sạn có phải bị mất nước không.”
“Được.” Tiết Tử Kỳ nhận lấy chai nước khoáng quay lại phòng vệ sinh.
Rất nhanh, hắn lại bước ra: “Thần Tà, ta xong rồi.”
Mang theo thẻ phòng, hai người trước sau bước ra khỏi cửa.
Cửa thang máy vừa đóng lại, đèn chiếu sáng trên đỉnh đầu hai người liên tục nhấp nháy.
Không đợi hai người ngẩng đầu lên nhìn, đột nhiên trong thang máy chìm vào một mảnh bóng tối, thang máy vốn đang đi xuống bỗng nhiên dừng lại.
“Mất điện rồi sao?” Tiết Tử Kỳ lầm bầm thành tiếng.
“Chắc là vậy.” Sở Thần Tà lấy điện thoại ra, bật đèn pin, tìm nút gọi khẩn cấp trên thang máy. Chỉ là tay y vừa chạm vào nút đó, đèn chiếu sáng trong thang máy đã sáng lên, thang máy cũng bắt đầu vận hành bình thường.
Ra khỏi thang máy, hai người đi tới quầy lễ tân.
Sở Thần Tà trực tiếp hỏi: “Khách sạn mất nước sao?”
“Không có ạ.” Cô nàng lễ tân vẻ mặt ngơ ngác, khách sạn nếu mất nước, họ chắc chắn sẽ nhận được thông báo trước.
Tiết Tử Kỳ tiếp lời: “Lúc nãy khi ta đánh răng, đột nhiên không xả ra nước được nữa.”
Cô nàng đầy vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn lễ phép nói: “Thành thật xin lỗi vì đã mang lại sự bất tiện cho hai vị tiên sinh. Cho hỏi hai vị ở phòng số mấy, lát nữa tôi sẽ cho nhân viên chuyên môn đến kiểm tra một chút.”
“Phòng số 2316.”
“Vâng, cho hỏi căn phòng còn vấn đề gì khác không ạ?”
Nghĩ đến cảnh tượng vừa xảy ra trong thang máy, Sở Thần Tà tiếp tục hỏi: “Ở đây có thường xuyên mất điện không?”
“Thường thì không mất điện đâu ạ, nếu thật sự mất điện thì khách sạn có máy phát điện.”
“Vậy lúc nãy có mất điện không?”
“Không có ạ.”
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đối thị một cái, lúc nãy bọn họ ở trong thang máy, điện mất tầm mười mấy giây, đối phương lại nói không hề mất điện.
Tiết Tử Kỳ: “Có khi nào chỉ mất tầm mười giây nhưng cô không chú ý tới không?”
Cô nàng chỉ vào máy tính bên cạnh: “Không đâu ạ, máy tính vẫn đang bật, nếu mất điện thì tôi chắc chắn phải khởi động lại máy tính rồi.”
Ờ…
Không thể phản bác.
Đúng là một vụ án treo.
Cách khách sạn không xa có một quán ăn tên là “Tư Phòng Thái”, môi trường bên trong trang nhã, thanh tĩnh, có phòng bao và trang trí theo phong cách phục cổ. Bước vào liền cho người ta một cảm giác rất thoải mái, ăn cơm ở một nơi như vậy đúng là một sự hưởng thụ.
Mà những người có thể đến Tư Phòng Thái ăn cơm hầu hết đều là nhân vật thượng lưu, chủ yếu là vì giá cả thức ăn ở đây không hề rẻ. Lúc Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đến đúng vào giờ cơm, rất nhiều người đã đặt chỗ trước, cho nên vận khí của hai người hơi đen, không còn chỗ trống.
Ngay lúc hai người đang cân nhắc có nên đổi quán khác hay không, người đàn ông mặc cổ trang màu đỏ gặp trong thang máy tối qua lên tiếng mời bọn họ.
“Hai vị nếu không ngại, có thể ngồi ghép bàn với chúng ta.”
Vốn dĩ Sở Thần Tà định từ chối, chủ yếu là vì Tiết Tử Kỳ coi đối phương là thần tượng, tối qua lúc nghịch điện thoại, bọn họ vô tình phát hiện người đàn ông mặc áo đỏ kia lại là một diễn viên. Phim võ thuật đối phương đóng vô cùng đặc sắc.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy người đứng ở cửa phòng bao, y ma xui quỷ khiến thế nào lại đồng ý.
“Được.”
Bước vào phòng bao, bốn người ngồi xuống.
Thượng Quan Huyền Ý dẫn đầu giới thiệu: “Ta tên Thượng Quan Huyền Ý, vị này là ái nhân của ta Tiêu Lăng Hàn, không biết xưng hô với hai vị thế nào?”
Ái nhân.
Nói vậy hai người này là một đôi.
Rút ra kết luận này, Sở Thần Tà nhìn Thượng Quan Huyền Ý không còn địch ý nữa. Lập tức giới thiệu: “Sở Thần Tà, hắn là ái nhân của ta Tiết Tử Kỳ.”
“Chúng ta đã gọi món rồi, hai vị nếu không ngại thì có thể dùng chung với chúng ta, đương nhiên các ngươi cũng có thể tự gọi món.” Nói xong, Thượng Quan Huyền Ý đưa thực đơn cho hai người.
Mới quen biết, còn chưa biết đối phương là lai lịch thế nào, Sở Thần Tà vẫn chọn tự mình gọi món.
Gọi món xong, bốn người bắt đầu trò chuyện bâng quơ.
Tiêu Lăng Hàn ngồi đối diện luôn cho Sở Thần Tà một cảm giác quen thuộc, nhưng trong ký ức của y rõ ràng là chưa từng gặp đối phương. Ngoại hình của đối phương có thể so sánh được với y, chỉ là trông đối phương có phần thanh lãnh hơn.
“Tiêu tiên sinh, chúng ta có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?”
Nhấp một ngụm trà, giọng nói thanh lãnh của Tiêu Lăng Hàn truyền ra: “Có lẽ kiếp trước từng gặp chăng.”
Khóe miệng Sở Thần Tà không khỏi giật giật. Kiếp trước y cũng ở trong thế giới trong sách, không thể nào gặp được.
Lúc này, bên tai truyền đến tiếng ho khan kịch liệt của Tiết Tử Kỳ. Y vội vàng xoay người, đưa tay vỗ nhẹ lưng cho Tiết Tử Kỳ. Hồi lâu sau, Tiết Tử Kỳ mới bình phục lại được.
Sở Thần Tà đặt chén trà của mình trước mặt hắn: “Có muốn uống ngụm trà không?”
Tiết Tử Kỳ vội vàng xua tay, lúc nãy hắn chính là uống trà bị sặc, nếu còn uống trà nữa, hắn sợ mình lại sặc tiếp.
Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý nhìn nhau.
Hiệu quả của Đảo Môi Phù đúng là không tồi, uống trà cũng có thể bị sặc. Nó so với Môi Vận Phù thì dễ dùng hơn nhiều, Môi Vận Phù dùng cho người có khí vận tốt thì chỉ làm suy yếu vận thế của bọn họ thôi. Xem ra đối phương hẳn là biết khí vận của Tiết Tử Kỳ khá tốt, cho nên mới chọn dùng Đảo Môi Phù. (Môi: mốc)
Thấy thức ăn vẫn chưa lên, Tiêu Lăng Hàn đột nhiên mở miệng nói: “Tương phùng tức là duyên, hai vị có muốn bái ta làm sư phụ không?”
Chỉ là lời hắn vừa dứt, ngụm trà Thượng Quan Huyền Ý vừa uống vào liền phun thẳng ra ngoài: “Phụt!”
Tiêu Lăng Hàn lập tức rút hai tờ khăn giấy đưa cho y.
Lúc này Thượng Quan Huyền Ý cũng hiểu Tiêu Lăng Hàn đang tính toán điều gì, y đã nói cái tên Tiêu Lăng Hàn này sẽ không tốt bụng như vậy, khơi khơi tặng cơ duyên, hóa ra là đang đợi hai người ở đây.
Haiz!
Đây chính là hậu quả của việc kết giao không cẩn thận.
“Không biết Tiêu tiên sinh biết những gì?” Sở Thần Tà bất động thanh sắc hỏi.
Cũng không biết có phải là ảo giác của y không, y luôn cảm thấy trong ngữ khí của Tiêu Lăng Hàn ẩn chứa một tia mong đợi, dường như rất hy vọng bọn họ bái sư.
“Thế gian này dường như không có gì là ta không biết!” Tiêu Lăng Hàn không chút khiêm tốn nói.
“Ít nhất có một thứ ngươi không biết.” Thượng Quan Huyền Ý lập tức vạch trần.
Tiêu Lăng Hàn nhướng mày nhìn y, ý bảo y nói đi.
“Sinh con!”
Tiêu Lăng Hàn: “…” Cái này hắn đúng là không biết thật.
Tiếp đó hắn lại giới thiệu với Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ: “Xem tướng bói toán, bát quái chiêm bốc, hàng yêu trừ ma, khử sát bắt ma, tầm long điểm huyệt xem phong thủy, những thứ các ngươi hiện tại đang cần ta đều biết.”
Ai ngờ lời hắn vừa dứt, Tiết Tử Kỳ lập tức nghĩ đến hai chữ: “Thần côn!”
Tiêu Lăng Hàn đầy đầu vạch đen, đính chính: “Không phải thần côn, là thiên sư.”
Tiết Tử Kỳ cũng biết mình lỡ lời, gượng cười một tiếng.
Tiêu Lăng Hàn: “Thế nào, hai vị có muốn cân nhắc bái ta làm sư phụ không?”
Sở Thần Tà chân mày khẽ ngưng lại.
“Xem tướng bói toán” y biết, lúc ở Phong Thần quốc, Viên Nhất Vân liền sai người giả làm đạo sĩ, nói hươu nói vượn một phen, cuối cùng để Sở Nghi Sâm tính kế y. Nhưng mấy từ khác thì y không hiểu lắm. Nhìn dáng vẻ của Tiêu Lăng Hàn, chắc hẳn rất am hiểu thế giới này.
Chỉ là đối phương một lòng muốn thu đồ đệ, nếu y không bái sư, không biết đối phương có tiết lộ chút thông tin nào không. Nghĩ đến đây, y thử dò xét nói: “Nếu Tiêu tiên sinh cái gì cũng biết, hay là lộ một chiêu cho chúng ta xem thử.”
Sở Thần Tà nói vậy, Tiêu Lăng Hàn không hề ngạc nhiên.
“Tiểu Kỳ, ngươi gần đây phạm tiểu nhân.”
Tiết Tử Kỳ cạn lời. Hắn còn chưa bái sư mà đối phương đã dùng khẩu khí của bậc tiền bối rồi.
Sở Thần Tà lại là nghi hoặc không hiểu. Phạm tiểu nhân? Bọn họ đều chưa từng đắc tội ai, sao lại phạm tiểu nhân? Đối với đáp án này, Sở Thần Tà biểu thị hoài nghi.
Tiêu Lăng Hàn tự nhiên liếc mắt một cái liền nhìn thấu tâm tư của y. Lúc này, thức ăn cũng lần lượt được bưng lên bàn. Mấy người vừa ăn vừa chuyện trò.
Vừa bóc tôm cho Thượng Quan Huyền Ý, Tiêu Lăng Hàn vừa lơ đãng nói: “Các ngươi mới đến dị thế, có phải cảm thấy mình chưa từng đắc tội người nào nên không thể nào phạm tiểu nhân?”
Lời của hắn khiến trong lòng Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ dấy lên sóng to gió lớn, thức ăn đang kẹp trên đũa đều rơi xuống bàn. Hai người đối thị một cái, lai lịch của bọn họ vậy mà bị đối phương nhìn thấu chỉ qua một cái nhìn.
Thấy hai người ngẩn ra, Tiêu Lăng Hàn lấy đũa gõ gõ lên bát, đợi hai người hồi thần lại, hắn mới nói: “Mau ăn đi, thức ăn để lâu vị sẽ không còn tươi nữa. Các ngươi cũng không cần đại kinh tiểu quái, thế giới này ngoại trừ ta ra, sẽ không có thiên sư thứ hai nào nhìn ra được lai lịch của các ngươi. Đương nhiên, ngoại trừ những người có quan hệ nhân quả với các ngươi.”
Nén lại sự chấn kinh trong lòng, Sở Thần Tà hỏi: “Tiêu tiên sinh có biết người có quan hệ nhân quả với chúng ta là ai không?”
Liếc y một cái, Tiêu Lăng Hàn thản nhiên nói: “Ngươi có muốn bái ta làm sư phụ không? Phải biết rằng, ta thường không tùy tiện ra tay xem bói cho người khác đâu.”
Sở Thần Tà: “…”
Cái điệp khúc bái sư này qua không nổi rồi. Quả nhiên đúng như y nghĩ, y không bái sư thì đối phương sẽ không nói. Nhưng trong lòng có một giọng nói bảo y rằng, nếu bây giờ y thật sự bái Tiêu Lăng Hàn làm sư phụ, sau này y nhất định sẽ hối hận.
—