← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 268: Ta là gia gia của ngươi

21 min read 02.09.2026

“Biết rồi mà ngươi còn muốn xem, không sợ bị đau mắt hột sao?”

“Ta chỉ là hiếu kỳ, chuyện loại này chẳng lẽ không phải đều là ngươi tình ta nguyện sao? Tại sao người kia lại phát ra tiếng kêu cứu?”

“Có lẽ là sở thích của người ta.”

Nói đoạn, Sở Thần Tà định đem viên ngói đặt lại chỗ cũ, chỉ là khi hắn vừa đặt ngói xuống, lại nhìn thấy một màn khiến hắn nổi cả da gà.

Thấy Sở Thần Tà đột nhiên bất động, Tiết Tử Kỳ thuận theo tầm mắt của hắn, cúi đầu nhìn xuống dưới.

Khắc sau, hai mắt Tiết Tử Kỳ trợn trừng.

Chỉ thấy trong phòng, hai kẻ đang vận động trên giường kia, tu vi của kẻ ở trên thăng tiến theo đường thẳng, từ Lục tinh Linh Hoàng sơ kỳ, đến trung kỳ, lại đến hậu kỳ, chậm rãi thăng lên Thất tinh Linh Hoàng; ngược lại, tu vi của kẻ nằm bên dưới lại rớt thăng thiên, từ Ngũ tinh Linh Hoàng rớt xuống Tứ tinh Linh Hoàng, lại từ Tứ tinh rớt xuống Tam tinh Linh Hoàng.

Chỉ trong vài hơi thở, đã rớt xuống Linh Vương.

Nhìn thấy cảnh này, cả hai đều không nhịn được mà hít vào một ngụm khí lạnh.

Trách không được lúc trước người bên dưới lại kêu cứu, hắn chắc là biết tu vi của mình sắp bị hút cạn.

“Đây chẳng lẽ chính là tà thuật mà lúc trước Qua gia gia từng nhắc tới?”

“Ừm, chắc là vậy. Chúng ta về trước đã.”

“Được.”

Sở Thần Tà đặt lại viên ngói, hai người trực tiếp phi thân rời xa nơi này.

Khi bọn họ trở lại gian viện nát ở rìa hải đảo, lại phát hiện trong phòng cư nhiên có tiếng người đang nói chuyện. Theo lý mà nói, Sở Bác Minh và Thiên Nguyệt Lê lúc này đáng lẽ phải đang tọa thiền tu luyện mới đúng, mang theo hiếu kỳ, hai người đẩy cửa bước vào.

Trong phòng tổng cộng có bốn người, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ liếc mắt một cái liền thấy Thiên Chỉ Ly đang nói chuyện, cùng với Tập Mạn Huyên ở bên cạnh nàng.

Hai người lập tức tiến lên chào hỏi: “Cha, nương, cô nãi nãi, Tập tiền bối.”

Hàn huyên vài câu, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ liền về gian phòng bên cạnh thay y phục.

Nhìn khuôn mặt vốn dĩ tuấn mỹ trong gương, hiện tại lại biến thành một mảnh xanh tím, Sở Thần Tà liền cảm thấy nắm đấm của mình có chút ngứa ngáy.

“Đừng soi nữa, ngày mai sẽ khỏi thôi.” Nói đoạn, Tiết Tử Kỳ đoạt lấy lưu ly kính trên tay Sở Thần Tà.

“Tức phụ nhi, ta nếu sau này đều như thế này, ngươi còn thích ta không?”

“Yên tâm, mặc kệ ngươi biến thành bộ dạng gì, ta với tư cách là một Luyện đan sư, nhất định sẽ nghĩ cách trị khỏi cho ngươi.” Tiết Tử Kỳ nghiêm túc nói.

“Tử Kỳ, ngươi quan tâm dung mạo của ta như vậy, xem ra cái ngươi thích chỉ là gương mặt này thôi.”

“Ôi!” Sở Thần Tà vẻ mặt lạc lõng.

Tiết Tử Kỳ đầy đầu chấm hỏi.

Y đưa tay nâng lấy mặt Sở Thần Tà, hạ một nụ hôn lên cái trán xanh tím của hắn, nhìn hắn, chân thành nói: “Thần Tà, ta thích ngươi, thích toàn bộ con người ngươi. Mặc kệ ngươi biến thành bộ dạng gì, chỉ cần là ngươi, ta đều thích.”

Vốn dĩ Sở Thần Tà chỉ muốn trêu chọc Tiết Tử Kỳ, không ngờ y lại nghiêm túc nói thích mình như vậy, Sở Thần Tà đưa tay kéo y ngồi lên đùi mình.

“Miệng ngọt như vậy, để vi phu nếm thử xem có phải bôi mật hay không.”

Tiết Tử Kỳ vội vàng đưa tay chống lên lồng ngực Sở Thần Tà: “Đừng quậy, cha nương bọn họ còn đang đợi.”

“Vậy thì để bọn họ đợi thêm một lát.”

“Ngươi da mặt dày, ta thì không.”

Hai người vừa bước ra khỏi cửa phòng, liền thấy có một người từ bên ngoài viện đi vào. Nơi này vốn cực kỳ hẻo lánh, ban ngày khi bọn họ tìm chỗ dừng chân đã xem xét qua, phụ cận hẳn là đã rất lâu không có người tới, vậy kẻ vừa vào viện là ai?

Dưới ánh trăng soi rọi, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đều phát hiện y phục của đối phương có chút quen mắt, hai người nhìn nhau.

Tâm đạo: Không lẽ trùng hợp đến vậy sao?

“Ngươi là ai?” Sở Thần Tà lên tiếng hỏi trước.

Thanh âm quen thuộc như vậy, Vũ Văn Thần Vũ vừa nghe, liền biết là kẻ vừa mới đánh nhau với hắn cách đây không lâu. Lại nghĩ đến những người ở đây là ai, hắn nhất thời khựng lại tại chỗ.

Vũ Văn Thần Vũ làm sao cũng không ngờ tới, hai kẻ đụng độ lúc trước cư nhiên chính là tôn tử và tôn tế của mình. Lại nghĩ đến việc hắn còn đánh nhau với hai người một trận, nhất thời cả người hắn đều cảm thấy không ổn.

Tuy rằng trước kia hắn có gặp qua hai người, nhưng lúc đó trong lòng hắn chỉ toàn là chuyện Sở Nghi An đã kết hôn sinh con, ngay cả tôn tử cũng có rồi.

Trách không được hắn lúc trước nghe giọng của Sở Thần Tà lại thấy quen tai.

“Ta…” Vũ Văn Thần Vũ nhất thời không biết trả lời thế nào.

“Ngươi là ai?”

Nghĩ đến sớm muộn gì cũng phải biết, thế là Vũ Văn Thần Vũ trực tiếp nói: “Ta là gia gia của ngươi.”

Nheo mắt nhìn kẻ đối diện, giọng Sở Thần Tà cực lạnh: “Ngươi nói ngươi là gia gia của ta?”

“Ta quả thực là gia gia của ngươi.”

“Hừ!” Trong tay Sở Thần Tà nhất thời tụ tập vô số phong nhận, đẩy mạnh về phía trước, những phong nhận đó liền lao về phía Vũ Văn Thần Vũ.

Dù biết Sở Thần Tà nhất thời sẽ không dễ dàng chấp nhận một người gia gia từ trên trời rơi xuống như hắn, nhưng Vũ Văn Thần Vũ làm sao cũng không ngờ tới Sở Thần Tà vừa dứt lời đã ra tay.

Thấy phong nhận lao tới, Vũ Văn Thần Vũ vội vàng phất tay đánh tan chúng.

Tiết Tử Kỳ thấy Sở Thần Tà ra tay, tự nhiên sẽ không đứng nhìn, y cũng chẳng cần quan tâm đối phương rốt cuộc có phải gia gia của Sở Thần Tà hay không, cứ đánh trước rồi tính.

Rút ra roi dài, y trực tiếp quất về phía đối phương.

Hổ Địa Đằng bị y ném xuống đất, dây leo nhất thời mọc ra, cũng quấn về phía Vũ Văn Thần Vũ.

Vũ Văn Thần Vũ không chỉ phải đối phó phong nhận của Sở Thần Tà, còn phải chống đỡ roi của Tiết Tử Kỳ, cùng với sự quấn quýt của Hổ Địa Đằng. Khiến hắn nhất thời luống cuống tay chân, quan trọng nhất là, hiện tại hắn đã biết đối phương là tôn tử của mình, khẳng định sẽ không giống như lúc trước, không chút cố kỵ mà tùy tiện tẩn hai người.

Bốn người Sở Bác Minh đang đợi trong phòng, nghe thấy động tĩnh ngoài viện, vội vàng bước ra cửa.

Vừa ra tới, bọn họ liền thấy ba người trong viện đang đánh nhau đến không thể tách rời.

“Sao lại đánh nhau rồi?” Thiên Chỉ Ly thấy ba người đang chiến đấu trong sân, không khỏi hỏi.

Tiếc là không ai giải đáp cho nàng.

Ba người còn lại cũng muốn biết tại sao đôi bên lại đánh nhau.

Thấy Vũ Văn Thần Vũ chịu không ít thiệt thòi ngầm, Thiên Chỉ Ly trong lòng thầm đồng tình với hắn một phen, bị tôn tử của chính mình đánh, không biết lúc này tâm tình hắn thế nào.

“Tà nhi, Tiểu Kỳ, quay lại.” Thấy sư tôn của mình chịu mấy vố đau, Sở Bác Minh không thể không lên tiếng gọi.

Sở Thần Tà không cam lòng thu tay.

Tiết Tử Kỳ thu hồi roi, Hổ Địa Đằng cũng được y thu lại.

Ba người vừa rồi tuy đang chiến đấu, nhưng đều rất có chừng mực, không hề phát ra đại chiêu gì, cũng không gây ra tiếng động lớn. Cộng thêm nơi này hẻo lánh, tiếng sóng biển không ngừng vỗ vào bờ cát đủ để che lấp tiếng đánh nhau của ba người.

Thấy ba người đã ngừng đánh, Sở Bác Minh dẫn Thiên Nguyệt Lê đi tới, hành lễ với Vũ Văn Thần Vũ: “Bái kiến sư tôn.”

“Không cần đa lễ.” Thanh âm vốn luôn lạnh lùng của Vũ Văn Thần Vũ, lúc này lại ôn hòa hơn không ít. Đoạn hắn nhìn về phía Thiên Chỉ Ly, “Ngươi chưa nói với bọn họ?”

“Ngươi là nhân vật chính, ngươi còn chưa tới, ta nói làm sao được?”

Khi gặp Sở Bác Minh và Thiên Nguyệt Lê, Thiên Chỉ Ly đã muốn nói ra chân tướng sự việc. Nhưng nếu nàng nói bây giờ, đợi Sở Thần Tà hai người trở về, chẳng lẽ nàng lại phải nói thêm lần nữa.

Thế là nàng định đợi người đến đông đủ rồi mới nói.

Chỉ là nàng còn chưa kịp nói, ba người đã đánh nhau rồi.

“Vào phòng rồi nói.” Liếc nhìn mọi người một cái, Vũ Văn Thần Vũ nói xong liền trực tiếp đi về phía đại đường.

“Các con sao lại đánh nhau với sư tôn?” Sở Bác Minh đi đến bên cạnh Sở Thần Tà, nhỏ giọng hỏi.

“Cha đi mà hỏi hắn.” Sở Thần Tà lúc này vẫn còn đang bực bội.

Sở Bác Minh đưa mắt nhìn về phía Tiết Tử Kỳ, hắn rất hiếu kỳ sư tôn của mình rốt cuộc đã nói cái gì, cư nhiên khiến con trai tức giận đến mức này.

Cảm nhận được ánh mắt của nhạc phụ, Tiết Tử Kỳ mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn tim.

“Vào trong trước rồi nói.” Thấy không hỏi được gì, Thiên Nguyệt Lê nói với mấy người.

Đợi mấy người bước vào đại đường, Vũ Văn Thần Vũ đã ngồi ở vị trí thượng thủ. Trong phòng thắp nến, nên mấy người vừa vào cửa liền thấy gương mặt xanh tím kia của Vũ Văn Thần Vũ.

Thiên Chỉ Ly đi đầu ngoảnh lại giơ ngón tay cái với Sở Thần Tà, bao nhiêu năm nay, nàng vẫn là lần đầu thấy Vũ Văn Thần Vũ cư nhiên bị đánh thành dạng này.

Nhìn mà trong lòng nàng sướng rơn. =))))

Sau khi mọi người ngồi xuống, đại đường đột nhiên trở nên tĩnh lặng.

Vũ Văn Thần Vũ nhìn về phía Thiên Chỉ Ly: “Ngươi nói đi.”

“Ngươi là đương sự, ngươi nói không phải tốt hơn sao?”

Vũ Văn Thần Vũ không nói lời nào, cứ thế nhìn chằm chằm vào Thiên Chỉ Ly. Hắn tuy là đương sự, nhưng chuyện này hắn thực sự có chút không nói nên lời, càng không biết phải bắt đầu từ đâu.

Thiên Chỉ Ly bị nhìn đến mức da gà nổi khắp người.

Thế là nàng đành phải đem chuyện của Sở Nghi An và Vũ Văn Thần Vũ lược thuật lại một lần cho mấy người nghe.

Kể xong, nàng và Tập Mạn Huyên liền chuồn trước, để lại không gian cho người nhà Sở Thần Tà.

Sở Thần Tà đưa tay chống cằm, cứ thế không chớp mắt nhìn Vũ Văn Thần Vũ. Hắn nghĩ đến chuyện bát quái nghe Phó Minh Huy kể lúc trước, giờ xem ra, kẻ kiên trì không bỏ theo đuổi Vũ Văn Thần Vũ chính là gia gia của mình.

Lúc đó khi nghe thấy chuyện bát quái này, bọn họ còn từng cười nhạo người nọ đúng là kẻ cố chấp. Bây giờ biết người đó chính là gia gia của mình, hắn không tài nào cười nổi nữa.

Nhất thời không ai lên tiếng.

Năm người trong phòng đều im lặng.

Hồi lâu sau, Sở Bác Minh mới phá vỡ sự im lặng, nhìn về phía Vũ Văn Thần Vũ, hắn hỏi: “Sư tôn, ngài thực sự là phụ thân của con?”

Dù vừa rồi Thiên Chỉ Ly đã nói rất rõ ràng, hắn vẫn có chút khó mà tin nổi, sư tôn cư nhiên biến thành phụ thân ruột thịt.

“Phải.”

“Dù sao gia gia không thừa nhận ngài, ta sẽ không nhận ngài.” Sở Thần Tà đột nhiên thốt ra một câu.

“Ta cũng là gia gia của ngươi.” Trong lòng Vũ Văn Thần Vũ cay đắng không thôi, lúc trước nghe Thiên Chỉ Ly kể lại chuyện những năm qua của Sở Nghi An, hắn đã sợ đứa tôn tử này không nhận mình, giờ xem ra nỗi lo lắng của hắn quả nhiên đã thành hiện thực.

“Là thái sư tôn.” Sở Thần Tà đính chính lại.

Thấy hắn kiên định như vậy, Vũ Văn Thần Vũ khẽ thở dài một tiếng, lại đặt tầm mắt lên người Sở Bác Minh.

Sở Bác Minh lúc này cũng biết tại sao cha mình năm đó khi nhìn thấy mình lại lộ ra ánh mắt phức tạp như vậy, chắc hẳn ông nhìn thấy mình liền nghĩ đến sư tôn, ai bảo bọn họ lớn lên trông giống nhau chứ!

Con trai không nhận sư tôn làm gia gia, hắn hình như cũng không có lập trường để nói chuyện nhận hay không nhận.

“Sư tôn, chúng ta vẫn là trước tiên tìm cách cứu cha và Mộc Tuyết ra, rồi hãy bàn chuyện khác.”

“Cũng được.” Vũ Văn Thần Vũ biết, Sở Nghi An nếu không tha thứ cho hắn, hắn không chỉ không có con trai, mà tôn tử lại càng không.

Ôi!

Chỉ có thể thầm thở dài bất lực trong lòng.

Nhưng tôn tử ưu tú như vậy, khiến hắn tự hào đồng thời cũng có chút chua xót.

Thu lại tâm tư trong lòng, hắn nói vào chính sự: “Chủ đảo ta đã kiểm tra qua, không hề phát hiện Nghi An và Mộc Tuyết.”

“Thái sư tôn, cung điện trung tâm nhất, ngài cũng đã đi xem xét qua rồi?” Sở Thần Tà biểu thị hoài nghi.

Nếu không biết Sở Thần Tà là tôn tử ruột của mình, nghe hắn gọi mình là thái sư tôn, Vũ Văn Thần Vũ sẽ rất vui mừng. Nhưng giờ đã biết hắn là tôn tử ruột, mà vẫn cứ gọi mình là thái sư tôn, Vũ Văn Thần Vũ chỉ thấy xưng hô này chói tai cực kỳ.

“Tự nhiên.”

“Không bị phát hiện?”

“Ta dùng phương pháp của mình để xem xét, không cần phải đi vào bên trong để kiểm tra.”

Sở Thần Tà hiếu kỳ nói: “Phương pháp gì?”

Mấy người còn lại đều vểnh tai lên nghe, bọn họ cũng rất hiếu kỳ rốt cuộc là phương pháp gì.

Vũ Văn Thần Vũ xoa xoa chân mày, nhìn về phía bầu trời ngoài phòng.

Mọi người thuận theo ánh mắt của hắn, chẳng nhìn thấy gì cả.

Quay đầu lại liền thấy hắn há miệng, một câu cũng không nói ra được.

Bốn người đều dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn.

“Ôi!” Vũ Văn Thần Vũ chỉ có thể bất lực thở dài, Thiên đạo của phương thế giới này không cho phép hắn nói, hắn là có miệng mà không thể trả lời. Đoạn nhìn về phía Sở Bác Minh: “Đừng quản phương pháp gì vội, các ngươi thực sự có thể xác định Nghi An và Mộc Tuyết là bị người của Vân Trung Hải bắt đi sao?”