Chương 262: Hóa ra đây chính là chân tướng
Giang Thành Hàm đau lòng không thôi, bàn tay đặt bên sườn vô thức siết chặt, hận bản thân không phải là đối thủ của hai người kia.
“Giang gia chủ tốt nhất vẫn nên suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.” Tiết Tử Kỳ cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn có chút run rẩy.
Hắn không nói rõ được trong lòng mình là tư vị gì. Có lẽ là ghen tị chăng!
Rõ ràng đều là con trai, một kẻ được nâng niu trên đầu quả tim, một kẻ lại bị chính tay hắn muốn bóp chết. Hắn muốn một cái chân tướng. Tất cả chuyện này rốt cuộc là vì sao? Vì sao Giang Thành Hàm lại tính kế Tiết Vũ Phi? Lại vì sao sau khi Tiết Vũ Phi sinh hạ hắn, biết hắn là một song nhi, Giang Thành Hàm liền muốn bóp chết hắn?
“Cha, cứu con!”
Trên người truyền đến cơn đau rát như lửa bỏng, Giang Trí Lâm sâu sắc sợ hãi Tiết Tử Kỳ sẽ lại giáng xuống một roi nữa. Hắn gian nan quay đầu, ngước mắt nhìn về phía Giang Thành Hàm, đôi mắt tràn đầy vẻ ủy khuất. Từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng bị ai quất roi, ở Vân Trung Hải cũng không ai dám đối đãi với hắn như vậy. Cả đời này hắn chỉ chịu thiệt thòi hai lần đều là ở trong bí cảnh. Nhắc tới bí cảnh, trong đầu hắn có thứ gì đó lướt qua, tiếc là hắn không nắm bắt được.
Khẽ khép rèm mi, Giang Thành Hàm trong lòng đấu tranh kịch liệt. Đối phương rõ ràng vì Tiết Vũ Phi mà đến, vậy hai người này hẳn là người của Luyện Đan Sư Công Hội.
Không lâu sau, Giang Thành Hàm mở mắt, nhìn về phía hai người Sở Thần Tà, “Ta giao ra Tiết Vũ Phi cũng không phải không thể, nhưng các ngươi phải thả con trai ta ra trước.”
“Hừ, ngươi nghĩ ngươi có tư cách để đàm điều kiện với chúng ta sao?” Tiết Tử Kỳ cười như không cười nhìn hắn.
Thấy Tiết Tử Kỳ nói xong, roi trong tay lại giơ lên, Giang Thành Hàm cuống quýt: “Ta giao người, ta lập tức giao người.”
“Giang gia chủ quả nhiên thức thời.” Nói đoạn, Sở Thần Tà liền đứng dậy, đồng thời thu hồi uy áp đối với Giang Thành Hàm.
Lau mồ hôi trên mặt, Giang Thành Hàm trong đầu không ngừng suy tính làm sao để giải quyết khốn cảnh hiện tại. Rất nhanh hắn đã có chủ ý.
“Vũ Phi nàng không ở trên hòn đảo này, hiện tại trời đã tối, chi bằng ngày mai ta đưa hai vị tới hòn đảo nàng đang ở, hai vị ý hạ thế nào?” Ngừng một chút, hắn bổ sung: “Ban đêm trên biển sẽ có sương mù, dễ bị lạc phương hướng.”
Sở Thần Tà nhướng mày. Hắn từ sớm đã biết Giang Thành Hàm này là một kẻ tàn nhẫn, nay xem ra quả nhiên không sai, rõ ràng đứa con trai yêu quý còn nằm trong tay bọn họ mà đã bắt đầu tính kế.
“Được.” Đáy mắt Tiết Tử Kỳ lóe lên một tia u quang.
Thấy Tiết Tử Kỳ đồng ý, sự kinh hỉ trong mắt Giang Thành Hàm chợt lóe rồi biến mất, “Vậy ta lập tức sắp xếp chỗ ở cho hai vị.”
“Không cần phiền phức như vậy, chỗ ở của Giang thiếu chủ cũng không tệ.” Tiết Tử Kỳ liếc nhìn kẻ dưới đất.
Giang Thành Hàm cười gượng: “Hai vị công tử thích là được. Có thể phiền công tử thả tiểu nhi ra trước không, để nó còn dẫn đường cho hai vị.”
“Tất nhiên.”
Dứt lời, Hổ Địa Đằng lập tức buông lỏng Giang Trí Lâm. Tiễn ba người ra ngoài viện, đợi bóng dáng họ biến mất trong bóng đêm, Giang Thành Hàm thu hồi ánh mắt, lúc này ngọn lửa giận dữ trong mắt hắn gần như hóa thành thực chất. Vừa quay đầu, đúng lúc thấy Giang Thư Tài đang đứng phía sau do dự không yên. Cơn giận không chỗ phát tiết, hắn vung một chưởng đánh về phía Giang Thư Tài.
“A!” Giang Thư Tài trực tiếp bay ngược ra ngoài.
“Bành!” đập trúng một thân cây trong viện, rồi từ từ trượt xuống đất.
Hai người canh giữ cổng viện lập tức quỳ xuống: “Thuộc hạ thất trách, xin Gia chủ trách phạt.”
Lạnh lùng “Hừ” một tiếng, Giang Thành Hàm mới nói: “Giải dược tháng này, các ngươi đừng hòng có nữa.”
“Rõ.” Hai người lập tức đáp lời.
Thấy Giang Thành Hàm nhìn sang, Giang Thư Tài gian nan bò dậy, quỳ trên mặt đất: “Gia chủ tha mạng, ta thật sự không biết mục đích của hai người kia lại là bắt ta dẫn đường. Nếu biết, nói cái gì ta cũng không dám về Giang gia chủ đảo.”
“Ngu ngốc! Giữ ngươi lại có tác dụng gì?” Giang Thành Hàm bước tới hung hăng đá hắn hai cái. Phát tiết một hồi, nộ khí trong lòng hắn vẫn không tiêu tan. “Cút!”
“Rõ rõ rõ, ta cút ngay đây.” Giang Thư Tài lồm cồm bò dậy tháo chạy ra ngoài viện.
—
Nửa khắc đồng hồ sau, Tiết Tử Kỳ và Sở Thần Tà xuất hiện tại chỗ ở của Giang Trí Lâm. Chỉ nhìn kiến trúc nơi này cũng có thể thấy địa vị của Giang Trí Lâm tại Giang gia chắc chắn không thấp, nhất định vô cùng được Giang Thành Hàm sủng ái. Cả viện không chỉ linh lực nồng đậm mà còn rất rộng lớn, trong viện trồng đều là linh quả, linh thảo trân quý. Quét sơ qua một lượt, hai người liền theo Giang Trí Lâm đi tới trước phòng.
“Đông sương phòng là chỗ ở của ta, Tây sương phòng không có người ở.” Lời của Giang Trí Lâm không nói thẳng, nhưng ý tứ rõ ràng là muốn hai người ở Tây sương phòng.
“Ngươi nghĩ nhiều rồi, chúng ta không định thật sự ở lại chỗ này của ngươi đâu.” Tiết Tử Kỳ lạnh lùng nhìn hắn.
“Các ngươi có ý gì?”
“Ý là tự ngươi ngủ đi!”
Nói xong, Sở Thần Tà vung tay một cái, Giang Trí Lâm liền đổ gục xuống đất. Phía sau Giang Trí Lâm chính là cửa, Sở Thần Tà đưa chân, một cước đá hắn vào trong phòng.
“Phế hắn rồi mới rời đi?” Sở Thần Tà nhìn Tiết Tử Kỳ, hỏi ý kiến hắn.
“Được.” Nói rồi, Tiết Tử Kỳ rút kiếm ra.
“Để ta làm là được.” Sở Thần Tà cầm lấy kiếm trong tay hắn.
—
Trở lại trong phòng, Giang Thành Hàm ngồi ở vị trí chủ tọa, nhắm mắt lại lặng lẽ chờ đợi. Không biết qua bao lâu, cửa phòng lại bị người gõ vang.
“Cộc cộc cộc… cộc cộc.” Ba dài hai ngắn.
Khi Giang Thành Hàm mở mắt, trước mặt hắn không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người dáng người lùn nhỏ. Cúi mướt nhìn người đó, hắn hỏi: “Thế nào?”
“Hai người kia vô cùng cảnh giác, ta vừa tiếp cận bọn họ đã phát giác. Tuy nhiên bọn họ dường như rất hài lòng với viện tử của thiếu chủ, nghĩ là đêm nay sẽ không ra ngoài nữa. Hơn nữa ta thấy bộ dạng của họ, chắc là sẽ không làm gì thiếu chủ.”
Giang Thành Hàm gật đầu. Trong lòng thầm nghĩ: Chẳng qua là hai tiểu tử miệng còn hôi sữa, muốn đấu với hắn, rốt cuộc vẫn còn non lắm. Cho dù tu vi cao thì đã sao? Vẫn bị hắn đùa giỡn trong lòng bàn tay như cũ. “Ngươi đi tiếp tục nhìn chằm chằm bọn họ.”
“Rõ.”
Người dáng lùn nhỏ chỉ mở cửa một nửa liền lách mình ra khỏi phòng. Đợi một lúc lâu, Giang Thành Hàm mới đứng dậy, đi vào nội thất của căn phòng. Hắn sờ soạng một hồi dưới đầu giường, khoảnh khắc sau liền thấy bức tường trống không đối diện đột nhiên xuất hiện một lối thông đạo. Cẩn thận nhìn trái ngó phải, Giang Thành Hàm mới bước vào thông đạo.
Sau lối thông đạo dài dằng dặc là một gian thạch thất rộng rãi. Chính giữa thạch thất có một chiếc giường, mà Tiết Vũ Phi lúc này đang nằm trên đó, nàng nhắm chặt hai mắt, lồng ngực hơi phập phồng cho thấy nàng vẫn còn sống. Từ bờ vai thơm lộ ra, có thể đoán được nàng hẳn là không mặc quần áo. Cách giường không xa có một chiếc bàn đá, một nữ tử đang ngồi cạnh bàn, hai tay gối lên bàn, đầu tựa lên cánh tay, trông như đã ngủ rồi. Khi nghe thấy tiếng bước chân, đôi mắt nhắm chặt của nữ tử chậm rãi mở ra.
“Sơ Dao, để nàng đợi lâu rồi.” Giọng nói của Giang Thành Hàm rất nhẹ nhàng, dường như sợ làm nữ tử trước mặt giật mình, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy thâm tình cùng vẻ nhu hòa không tan.
“Hàm ca, sao chàng đi lâu vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Giọng nói của nữ tử như u lan nơi thung lũng vắng, mềm mại tận xương tủy, khiến người ta cảm thấy thoải mái, tâm khoáng thần di (tâm hồn rộng mở, tinh thần vui vẻ, sảng khoái và thư thái), ít nhất Giang Thành Hàm nghe thấy cảm giác chính là như vậy. Nữ tử tên gọi Ôn Sơ Dao, là chính thất của Giang Thành Hàm, cũng là người trên đầu quả tim hắn.
“Không có đại sự gì, chẳng qua là có hai con chuột hôi hám tìm đến, ta đã đuổi bọn chúng đi rồi.” Giang Thành Hàm không để tâm nói.
Đi theo sau Giang Thành Hàm vào đây, hiện tại vẫn đang trốn trong thông đạo, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ nhìn nhau một cái. Bọn họ rõ ràng phong độ ngời ngời, anh tuấn tiêu sái, vậy mà cái lão Giang Thành Hàm này lại dám nói bọn họ là chuột hôi hám!!! Đúng là đồ mù mắt!
Đứng dậy, Ôn Sơ Dao nhìn Tiết Vũ Phi nằm bất động trên giường, “Vậy chúng ta tiếp tục chuyện vừa nãy.”
“Được.”
“Để đề phòng những nữ nhân khác xuất hiện tình trạng như Tiết Vũ Phi, chàng hãy dành thời gian giải quyết hết bọn họ đi.” Nói đoạn, Ôn Sơ Dao cầm lấy đồ vật trên khay đá, đi về phía đầu giường.
“Sơ Dao là ghen sao?” Từ lúc vào thạch thất, đôi mắt Giang Thành Hàm chưa từng rời khỏi Ôn Sơ Dao, trong mắt hắn chỉ có đối phương.
“Nhìn chàng đắc ý chưa kìa, chàng có nỡ để thiếp ghen không?”
“Yên tâm, quay đầu ta sẽ giải quyết sạch đám nữ nhân đó. Còn cả đám con cái kia nữa, nếu nàng không thích, ta cũng giải quyết luôn một thể. Dù sao hiện tại thân thể Lâm nhi đã khỏi hẳn, linh mạch cũng có rồi, đã không còn cần đến bọn họ.”
Nghe đến đây, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ nhìn nhau. Hóa ra đây chính là chân tướng.
“Chàng nỡ giết sao, dù sao chúng cũng là…”
Giang Thành Hàm đưa ngón trỏ đặt lên môi Ôn Sơ Dao, không để nàng nói tiếp.
“Sơ Dao, trong lòng ta chỉ duy nhất nàng mới là thê tử của ta, sự tồn tại của đám nữ nhân đó chỉ để sinh ra nam anh có mộc hệ linh mạch, bọn họ tồn tại chỉ để Lâm nhi có được linh mạch, chúng ta cũng chỉ có một đứa con là Lâm nhi thôi.”
“Vậy còn Thiến nhi?” Ôn Sơ Dao liễu mi khẽ nhíu.
“Lúc sinh nó, suýt chút nữa đã khiến nàng mất mạng.” Ý tứ trong lời của Giang Thành Hàm chính là không muốn thừa nhận đứa con gái suýt hại chết Ôn Sơ Dao này.
Ôn Sơ Dao tự nhiên hiểu rõ hàm ý trong lời hắn, nũng nịu nói: “Chuyện này cũng đâu phải lỗi của Thiến nhi, nó cũng là con thiếp mang thai mười tháng mới sinh ra mà. Huống hồ giờ thiếp chẳng phải vẫn bình an sao? Thiến nhi cũng là con của chúng ta, giống như Lâm nhi vậy, sau này chàng phải đối xử với nó như với Lâm nhi.”
Thấy Ôn Sơ Dao nghiêm túc đòi một câu trả lời, Giang Thành Hàm tính khí tốt đáp lại: “Được, ta nghe nàng.”
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến bên giường. Thấy Giang Thành Hàm định lật chăn của Tiết Vũ Phi lên, Sở Thần Tà vung một đạo phong nhận bay tới. Giang Thành Hàm cảm giác được nguy hiểm, vội vàng rụt tay lại. Lúc này, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đã đứng bên cạnh giường.
“Các ngươi, sao các ngươi lại xuất hiện ở đây?” Giang Thành Hàm mắt đầy chấn kinh, vô thức chắn Ôn Sơ Dao ra sau lưng.
“Chúng ta tự nhiên là đi theo ngươi vào đây rồi.” Sở Thần Tà ánh mắt như băng nhìn Giang Thành Hàm.
Tiết Tử Kỳ thì bước tới kiểm tra thân thể cho Tiết Vũ Phi. Một lát sau, Tiết Tử Kỳ thu tay lại, phẫn nộ nhìn Giang Thành Hàm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi lại dám đối với nàng sử dụng Thiên Nhật Hương.”
Nghe vậy, Sở Thần Tà nhíu mày. Nhìn dáng vẻ của Tiết Vũ Phi, thời gian hôn mê rõ ràng không phải một hai ngày, càng không nói tới chuyện nửa canh giờ. Phen này chuyện quả thực không dễ giải quyết.
Thấy Tiết Tử Kỳ đối với Giang Thành Hàm thái độ như vậy, Ôn Sơ Dao từ sau lưng Giang Thành Hàm bước ra chỉ tay vào hai người: “Các ngươi là ai? Đây là địa bàn của Giang gia, há dung cho các ngươi ở đây làm càn.”
“Địa bàn của Giang gia? Hì hì, địa bàn Giang gia cái gì chứ? Quy củ của Vân Trung Hải không phải là nắm đấm của ai lớn thì người đó có quyền quyết định sao?” Tiết Tử Kỳ cười lạnh nhìn nữ nhân mang bộ mặt vô tội trước mắt.
Ôn Sơ Dao mặc một thân bạch y, trong mắt Tiết Tử Kỳ đích thực là một đóa bạch liên hoa. Trên đời cư nhiên có người vì con trai mình mà để phu quân đi ngủ với nữ nhân khác, chỉ để sinh ra nam anh có mộc hệ linh mạch. Nên nói nàng mẫu tử tình thâm vĩ đại, hay nên nói nàng tàn nhẫn đây? Con nàng là con, vậy con của người khác thì không phải là con sao?
Nghe lời Tiết Tử Kỳ xong, Ôn Sơ Dao mới kéo kéo tay áo Giang Thành Hàm, nhỏ giọng hỏi: “Hàm ca, bọn họ tu vi thế nào?”
Ôn Sơ Dao vốn là một người bình thường không có linh mạch, Giang Thành Hàm từ chỗ Trạch Khoát có được phương pháp nối lại linh mạch, hắn đã tìm cho Ôn Sơ Dao mộc hệ linh mạch ôn hòa nhất. Nhưng do linh mạch vốn dĩ không phải của Ôn Sơ Dao, cộng thêm lúc nối mạch nàng đã trưởng thành, bởi vậy tu vi đời này của nàng đều không thể đột phá đến Linh Vương trở lên.
—