← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 234: Hai kẻ đen đủi

22 min read 02.09.2026

Cách hồ nước không xa là một con suối nhỏ đang chảy, trên đỉnh sơn động có một cái hố to bằng miệng giếng. Ánh nắng từ miệng hố nghiêng nghiêng chiếu xuống, nhưng vì lỗ hổng quá nhỏ nên ánh nắng còn chẳng sáng bằng những viên Dạ Minh Châu trong động.

Nước trong suối chảy ra từ khe hở trên vách đá.

Chỉ thấy từ trong khe đá kia, nước không ngừng tuôn xuống tí tách, như một cơn mưa nhỏ vương vãi trên dòng suối. Trong suối còn có vài phiến lá sen xanh biếc, một đóa sen xanh tĩnh lặng đứng trên mặt nước, nụ hoa chực nở.

Ngay khi Tiết Tử Kỳ đang nhìn chằm chằm vào đóa sen kia, đột nhiên từ dưới suối lao ra một con Bạch Nhãn Cự Mãng khổng lồ.

Bạch Nhãn Cự Mãng cao cao ngẩng đầu, từ trên cao nhìn xuống Tiết Tử Kỳ. Đôi mắt tam giác của nó toàn một màu trắng dã, thân mình cũng màu trắng, chỉ duy nhất trên lưng có một vệt hoa văn màu đen chạy dọc khắp toàn thân.

Tiết Tử Kỳ thầm nuốt một ngụm nước bọt.

Vừa rồi bất thình lình thấy cái gã to xác này, quả thực đã làm hắn giật mình một phen.

Tuy nhiên, sau khi nhìn rõ con Bạch Nhãn Cự Mãng này chỉ mới cấp sáu, trái tim treo cao của hắn mới hạ xuống.

Bạch Nhãn Cự Mãng thè lưỡi rắn, nhìn Tiết Tử Kỳ một lát, nó bỗng nhiên há to cái miệng đỏ ngòm như chậu máu.

Ngay lúc Tiết Tử Kỳ tưởng rằng con cự mãng sắp lao xuống cắn mình, thì nó lại không có hành động tiếp theo.

“Tí tách!” Nước dãi trong miệng Bạch Nhãn Cự Mãng nhỏ xuống nước.

Tiếng “xèo xèo” vang lên.

Tiết Tử Kỳ: “…”

Nhìn hắn mà chảy cả nước dãi, rõ ràng là muốn ăn thịt hắn!

Ngay khi hắn đang âm thầm đề phòng, chuẩn bị ra chiêu tấn công con cự mãng bất cứ lúc nào, thì nó lại rụt về trong suối.

Chuyện này…

Vẻ mặt Tiết Tử Kỳ ngơ ngác.

Hắn còn chưa ra tay, sao con Bạch Nhãn Cự Mãng này đã chuồn mất rồi?

Mất đi thứ đánh lạc hướng, Tiết Tử Kỳ lại cảm nhận được cảm giác đau rát truyền đến từ trên người. Hắn hơi nhíu mày, bơi về phía bờ.

Rất nhanh hắn đã bơi đến cạnh bờ, hai tay chống lên tảng đá, đang lúc chuẩn bị nhảy vọt lên, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, hắn lập tức dừng lại. Hắn đầy vẻ nghi hoặc nhìn chằm chằm vào nước hồ quanh thân.

Vì Dạ Minh Châu tỏa ra ánh sáng xanh lục, nên nước trong hồ cũng bị chiếu thành màu xanh.

Hắn vốc một vốc nước hồ lên, nhớ lại lúc mình vừa bị truyền tống vào, đã lỡ uống mất hai ngụm. Hồi tưởng lại lúc trước khi bị sặc nước, hình như hắn không chú ý nước có vị ngọt hay không.

Tặc lưỡi hai cái, Tiết Tử Kỳ cảm thấy trong miệng dường như chẳng có vị ngọt gì cả.

Hắn đang nghĩ xem có nên cúi xuống nếm lại vị nước lần nữa không? Nhưng nhìn vũng nước đang cầm trong tay, hắn dường như không thể xuống miệng nổi.

Chủ yếu là vì ban nãy con Bạch Nhãn Cự Mãng vừa nhỏ nước dãi vào trong này. Hơn nữa, lúc hắn chưa vào đây, biết đâu con cự mãng kia cũng đã xuống hồ bơi lội mấy vòng rồi không chừng.

Không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ đến khả năng này, hắn liền cảm thấy trong dạ dày cuộn trào khó chịu vô cùng.

Dù rất muốn kiểm chứng suy đoán của mình, nhưng hắn vẫn vội vàng leo lên bờ.

Chẳng kịp quan tâm đến quần áo trên người còn đang nhỏ nước, hắn lập tức lấy Hổ Địa Đằng ra, để Hổ Địa Đằng hộ pháp cho mình. Còn bản thân thì chạy đến một góc, bắt đầu nôn thốc nôn tháo.

Nôn sạch sành sanh những thứ hôm qua ăn ở Túy Tiên Lâu ra, hắn mới thấy dễ chịu hơn một chút. Sau khi rời khỏi hồ, cảm giác đau rát trên người cũng biến mất.

Điều này khiến suy đoán của hắn càng thêm phần khẳng định.

Vậy nên, hắn hẳn là đã bị truyền tống trực tiếp vào trong Linh Tuyền Trì. Linh Tuyền Trì chính là mục đích của bọn họ trong chuyến đi lần này.

Lúc này Tiết Tử Kỳ không khỏi thầm nghĩ, nếu như Sở Thần Tà không bị tách khỏi hắn thì tốt biết mấy. Tiếc là chỉ có thể nghĩ vậy thôi.

Chẳng rõ Sở Thần Tà hiện đang ở phương nào, nghĩ lại với thực lực của y, ở trong bí cảnh chắc hẳn sẽ không gặp nguy hiểm.

Nghỉ ngơi một lát, Tiết Tử Kỳ cảm thấy dạ dày cuối cùng không còn khó chịu nữa, lúc này mới đứng dậy.

Quay đầu lại, liếc mắt một cái liền thấy con suối nhỏ bên cạnh. Nghĩ đến trong suối có một con Bạch Nhãn Cự Mãng cấp sáu, cũng không biết cái Linh Tuyền Trì hắn đang đứng đây có phải cái mà kiếp trước Sở Thần Tà và bọn họ muốn vào hay không. Nếu đúng là vậy, chẳng phải chứng minh kiếp trước hai kẻ Tiết Dịch và Chung Tu Tề hại chết Sở Thần Tà cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì sao. Cuối cùng bọn chúng chắc chắn đã trở thành miếng mồi trong bụng con Bạch Nhãn Cự Mãng kia rồi.

Vừa rồi nếu không phải Bạch Nhãn Cự Mãng cảm nhận được thực lực của hắn, e là cũng sẽ không rút lui.

Lúc trước hắn chỉ mới lướt mắt nhìn qua sơn động này một lượt, giờ đây hắn định bụng sẽ thăm dò kỹ lưỡng nơi này.

Hắn nhấc chân chậm rãi tiến về phía bàn đá, trên mặt bàn phủ một lớp bụi mỏng, trên giường đá cũng như vậy. Linh Tuyền Trì nằm ở chính giữa sơn động, bốn phía ngoài vách đá ra vẫn là vách đá, hắn không hề thấy có đường thông ra bên ngoài.

Cuối cùng Tiết Tử Kỳ đi tới ven suối.

Dọc theo con suối đi được năm mét, lúc trước bị tảng đá che khuất tầm mắt, giờ hắn mới thấy ở phía đối diện con suối có một lối đi đang tỏa ra ánh sáng mờ nhạt.

Lúc này, con Bạch Nhãn Cự Mãng dưới suối hơi nhô đầu lên, đôi mắt tam giác trắng dã chằm chằm nhìn vào Tiết Tử Kỳ, quan sát nhất cử nhất động của hắn.

Liếc nhìn con cự mãng một cái, Tiết Tử Kỳ lại dời tầm mắt sang đóa sen xanh biếc trong suối, vừa rồi chỉ thấy đó là một bông hoa sen, chưa kịp nhìn kỹ chủng loại của nó. Một con yêu thú cấp sáu canh giữ bên cạnh, nghĩ lại chắc hẳn không phải loài hoa sen tầm thường.

Thấy Tiết Tử Kỳ nhìn về phía bông sen, Bạch Nhãn Cự Mãng lập tức vặn mình chậm rãi áp sát về phía đó. Ý đồ canh giữ vô cùng rõ ràng.

Thấy hành động của Bạch Nhãn Cự Mãng, Tiết Tử Kỳ càng khẳng định nụ hoa sen kia không phải vật phàm.

Hoa sen màu xanh lục…

Tiết Tử Kỳ lập tức bắt đầu nhớ lại những thiên tài địa bảo liên quan đến hoa sen. Trong ký ức không có loại hoa sen nào màu xanh biếc cả.

Hắn lại nhìn kỹ đóa hoa kia một lần nữa, khi thấy trên đỉnh nụ hoa có một chút sắc vàng nhạt, một loại hoa sen tên gọi Lạc Liên hiện ra trong trí óc.

Tiếc rằng Lạc Liên chỉ là thiên tài địa bảo cấp sáu, đối với hắn hiện giờ chẳng có ích lợi gì. Hắn chỉ đành tiếc nuối thu hồi tầm mắt.

Bạch Nhãn Cự Mãng thấy Tiết Tử Kỳ thu hồi ánh nhìn, không còn nhìn chằm chằm vào bảo bối của mình nữa thì mới thở phào nhẹ nhõm. Biết Tiết Tử Kỳ không có hứng thú với bảo bối của mình, nó lại rụt vào trong nước suối.

Còn Tiết Tử Kỳ lại đặt mục tiêu vào lối đi tỏa ánh sáng mờ kia. Suy nghĩ một lát, hắn liền để Hổ Địa Đằng tách ra một sợi dây leo đưa mình vào trong lối đi đó.

Sau đó hắn men theo ánh sáng mờ ảo đi thẳng về phía trước.

Chẳng bao lâu sau, trước mặt Tiết Tử Kỳ đã không còn đường, mà dưới chân hắn là vực sâu không thấy đáy. Phía đối diện cách đó năm trăm mét là một ngọn núi rất cao, xung quanh sương mù trắng bao phủ, trông có vẻ tiên khí lượn lờ, có chút giống như tiên sơn.

Tiết Tử Kỳ vốn tưởng đi hết con đường này sẽ thấy trận pháp thủ hộ, vạn lần không ngờ tới đây lại là một con đường cụt!

Chẳng lẽ hắn phải ở lại đây cho đến khi bí cảnh đóng cửa mới có thể rời đi?

Nghĩ đến khả năng này, cả người hắn đều cảm thấy không ổn. Giờ xem ra, hắn muốn rời khỏi đây trước khi bí cảnh đóng cửa, trừ phi hắn có thể ngự không phi hành, mà điều đó yêu cầu hắn phải đột phá đến Linh Tông.

Hồi tưởng lại lời mô tả của Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ hoài nghi hiện tại mình không còn ở Phong Trì bí cảnh nữa, vì linh lực ở đây rõ ràng nồng đậm hơn nhiều so với những gì Sở Thần Tà đã kể. Nhưng hiện tại xem ra hắn tạm thời không có cách nào rời khỏi đây.

Thở dài một tiếng, hắn đành phải quay về đường cũ.

Cảm nhận được con người vừa rời đi kia đã quay lại, Bạch Nhãn Cự Mãng dưới nước lại thò đầu ra. Tiết Tử Kỳ không thèm bố thí cho nó một ánh mắt, bảo Hổ Địa Đằng hộ pháp cho mình, còn bản thân thì bước vào trong Linh Tuyền Trì.

Hắn định sau khi tẩy kinh phạt tủy xong sẽ ở ngay tại đây bế quan tu luyện. Cũng may trước đó bọn họ ở Thanh Thương bí cảnh có cơ duyên không tệ, hiện giờ hắn hoàn toàn không thiếu tài nguyên tu luyện.

Nay hắn chỉ có đột phá đến Linh Tông mới có thể đi tìm Sở Thần Tà. Nghĩ đến Sở Thần Tà, toàn thân hắn tràn đầy động lực.

Trong khi đó, tu vi của những người khác trong Sở gia không phải Linh Sư thì cũng là Đại Linh Sư, nên bọn họ bị truyền tống đến ngoại vi của bí cảnh. Mỗi người bọn họ cũng đều có cơ duyên của riêng mình.

So với những người bản địa Phong Thần quốc này, đãi ngộ của Thiên Mộc Tuyết và Phó Minh Huy có thể nói là cách biệt một trời một vực.

Sau một hồi chóng mặt, Thiên Mộc Tuyết cảm thấy mình đang rơi xuống. Hiện tại tu vi của nàng bất quá mới là Linh Đế, căn bản chưa biết bay.

Nàng không ngờ mình lại đen đủi như vậy, cư nhiên bị truyền tống đến giữa không trung.

Bên tai vang lên tiếng gió “vù vù”, nàng hơi nghiêng đầu nhìn xuống dưới thân mình. Một mảng màu xanh đập vào mắt nàng.

Chỉ là không đợi nàng nhìn rõ, mảng xanh kia đã tới gần trước mặt. Sau đó là những tiếng “xoạt xoạt xoạt”, nàng bắt đầu rơi từ trên những cành cây rậm rạp xuống dưới.

Tâm niệm vừa động, một chiếc roi xuất hiện trong tay, Thiên Mộc Tuyết quất roi quấn quanh thân cây để ngăn mình rơi trực tiếp xuống đất. Đu trên cây hai vòng nàng mới đứng vững chân trên mặt đất, thu roi lại.

Chỉ là không đợi nàng quan sát vị trí mình đang đứng, trên đỉnh đầu đã vang lên tiếng “u u u”, nàng theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên phía trên.

Khắc tiếp theo, nàng vắt chân lên cổ mà chạy.

Hóa ra trên cái cây lớn nàng vừa rơi xuống, vừa vặn có một tổ Hổ Đầu Phong. Nếu chỉ là một tổ nhỏ thì nàng cũng chẳng sợ, dù sao nàng cũng có hỏa hệ linh mạch, hoàn toàn có thể thiêu chết chúng. Nhưng cái cây nàng vừa rơi xuống cần mấy người mới ôm xuể, tổ Hổ Đầu Phong trên cây to đến mức có thể chứa được ba bốn người như nàng, gặp tình cảnh này nàng chỉ có nước chạy.

Nếu nàng không chạy nhanh, không bị ngã chết thì cũng sẽ bị lũ Hổ Đầu Phong này đốt chết.

Thiên Mộc Tuyết cảm thấy Phong Trì bí cảnh này xung khắc với bát tự của nàng! Vừa vào đã xui xẻo thế này!

Hổ Đầu Phong cũng không phải hạng vừa, thấy Thiên Mộc Tuyết chạy, lập tức đuổi theo sau.

Thiên Mộc Tuyết vừa chạy về phía trước, vừa phóng hỏa tấn công lũ ong đang truy đuổi. Lúc mới bắt đầu nàng có chút hoảng loạn nên chạy loạn xạ, không cẩn thận xông vào địa bàn của một con Tê Giác Thú cấp bảy sơ kỳ. Vốn tưởng lũ Hổ Đầu Phong kia thấy Tê Giác Thú sẽ chia ra một ít để đối phó với nó.

Thế nhưng thực tế đã tạt cho nàng gáo nước lạnh, nàng đã nghĩ quá nhiều rồi.

Trước có Tê Giác Thú, sau có Hổ Đầu Phong, Thiên Mộc Tuyết đành phải đổi hướng chạy trốn. Chạy mù quáng thế này nói không chừng lại gặp phải yêu thú cấp cao, nàng bắt đầu âm thầm cảm nhận thủy thuộc tính linh lực có trong không khí. Vì nàng là hỏa hệ linh mạch nên rất dễ dàng cảm nhận được thủy thuộc tính linh lực tương khắc với mình.

Sau đó nàng liền lao về hướng thủy thuộc tính linh lực nồng đậm.

Thiên Mộc Tuyết uất ức không thôi.

Nàng chẳng qua chỉ vô tình đi ngang qua cái cây nơi Hổ Đầu Phong cư ngụ một chút thôi mà, lũ ong này lại cứ bám riết không buông đuổi theo nàng mãi.

Một khắc đồng hồ sau.

Một con sông rộng lớn hiện ra trước mắt Thiên Mộc Tuyết, lúc này nàng cũng chẳng màng trong sông có yêu thú hay nguy hiểm gì khác không, cứ trốn khỏi lũ Hổ Đầu Phong rồi tính sau.

“Tõm!” Nàng nhảy thẳng xuống nước.

Lũ Hổ Đầu Phong lượn lờ trên đỉnh đầu nàng, không hề theo xuống nước. Thấy vậy, Thiên Mộc Tuyết cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, may mà Hổ Đầu Phong có cánh, không được dính nước.

Vừa vào bí cảnh đã khiến nàng kích thích thế này, nàng nghi ngờ tiếp theo đây còn có rất nhiều “bất ngờ” đang chờ đợi mình. Cái bí cảnh này dường như chẳng thân thiện với nàng chút nào.

Chẳng rõ những người khác có đen đủi như nàng không.

Người được Thiên Mộc Tuyết nhắc đến, cùng chung cảnh ngộ đen đủi tự nhiên là có một người. Kẻ đó chính là Phó Minh Huy.

Phó Minh Huy trước đây từng đi qua một tiểu bí cảnh. Khi đó bên cạnh hắn có mấy người bảo vệ, khiến hắn căn bản không trải nghiệm được sự hung hiểm trong bí cảnh và sự quý giá khó tìm của thiên tài địa bảo. Lần này đã cho hắn trải nghiệm một cách thấu triệt.

Trước khi vào Phong Trì bí cảnh, trong lòng Phó Minh Huy rất khinh khỉnh, chỉ vì tu vi của những người Phong Thần quốc kia quá thấp. Cho nên hắn mặc nhiên cho rằng Phong Trì bí cảnh là một tiểu bí cảnh, chắc chẳng có gì nguy hiểm. Cho dù có yêu thú lợi hại, đối với mấy người bọn họ chắc chắn cũng chẳng cấu thành bất kỳ đe dọa nào.

Tuy nhiên, những chuyện xảy ra tiếp sau đó lại khiến hắn khổ không thấu.