Chương 215: Cao thủ lâm môn
Chỉ là đi con đường này sẽ xa hơn những lối khác không ít.
Mà Sở Thần Tà bất quá mới có tu vi Nhất tinh Linh Hoàng, ngay cả hắn là Thất tinh Linh Hoàng còn chưa phát giác phía trước có yêu thú, Sở Thần Tà làm sao có thể phát giác ra được?
Cho nên vì sao Sở Thần Tà lại đột nhiên trở mặt?
Hẳn là hắn đã phát hiện ra điều gì?
Không nên như vậy mới đúng!
Trong lòng tuy đang suy tính, nhưng ngoài mặt Kỳ Lạc Chí lại làm ra vẻ mặt thành thật chất phác.
Thấy Kỳ Lạc Chí không giống như đang nói dối, Sở Thần Tà trong lòng thầm buồn bực, rõ ràng phía trước có một con yêu thú đẳng cấp không hề thấp hơn hắn, tại sao Kỳ Lạc Chí lại khẳng định phía trước không có yêu thú?
“Thần Tà.” Tiết Tử Kỳ cũng đồng dạng cảm nhận được phía trước có một con yêu thú thực lực không hề thua kém bọn họ.
Sở Thần Tà trao cho y một ánh mắt ra hiệu chớ nóng vội, lại dời tầm mắt hướng về phía Kỳ Lạc Chí.
“Kỳ sư huynh, hay là chúng ta đổi một con đường khác?”
“Nhưng chúng ta đã đi được một nửa rồi.” Kỳ Lạc Chí vẻ mặt đầy khó xử.
“Không sao, dù sao chúng ta cũng không gấp gáp thời gian.”
Thấy Sở Thần Tà rõ ràng sẽ không đi tiếp về phía trước, Kỳ Lạc Chí đành phải thỏa hiệp: “Vậy, được thôi!”
Thực chất vị trí ban đầu bọn họ dừng lại nằm ở ngoại vi của Hề Lạc Chi Sâm, bọn họ chỉ cần đi một khắc đồng hồ là có thể rời khỏi nơi này.
Đáng tiếc Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ cả hai đều chưa từng đến Hề Lạc Chi Sâm, nên bị Kỳ Lạc Chí dẫn đi sâu vào trong suốt nửa canh giờ.
Càng lúc càng cách xa vùng ngoại vi.
Nếu không phải phát giác phía trước có con yêu thú mạnh mẽ, e rằng hai người vẫn sẽ bị Kỳ Lạc Chí dẫn dắt đi sâu vào thêm nữa.
Đang đi, một luồng dị hương thoang thoảng bay vào mũi Sở Thần Tà, hắn không chút để lộ mà liếc nhìn Kỳ Lạc Chí một cái, sau đó giả vờ như không hay biết gì.
Cũng là một luyện đan sư, Tiết Tử Kỳ cũng ngửi thấy luồng dị hương này, rất nhanh y đã phân tích ra thứ chứa trong hương khí, hẳn là thuốc có thể khiến người ta hôn mê.
Y đưa tay kéo kéo ống tay áo của Sở Thần Tà.
Cảm nhận được tay áo bị người ta giật nhẹ, Sở Thần Tà nghiêng đầu nháy mắt với Tiết Tử Kỳ.
Nhìn dáng vẻ của Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ lập tức hiểu ra hắn chắc hẳn đã sớm phát hiện.
Biết trong lòng hắn đã có tính toán, Tiết Tử Kỳ cũng buông lỏng tâm tình.
Ba người vừa đi vừa nói chuyện phiếm bâng quơ.
Lại đi về phía trước được gần nửa khắc đồng hồ, Kỳ Lạc Chí đột nhiên cảm thấy đầu óc mình có chút choáng váng, hắn đưa tay xoa xoa trán, lắc đầu qua lại.
Cảm giác trầm trọng hôn trầm càng lúc càng nặng.
Thấy động tác của hắn, Sở Thần Tà lập tức đưa tay ôm đầu, “Kỳ sư huynh, ta đột nhiên cảm thấy đầu rất choáng.”
“Đầu của ta cũng có chút chóng mặt.”
Tiết Tử Kỳ cũng học theo như đúc.
Nói xong, y trực tiếp ngã về phía Sở Thần Tà.
Thấy tức phụ nhà mình ngã về phía mình, Sở Thần Tà vội vàng đưa tay ra đỡ lấy. Thấy y nói choáng là choáng ngay, còn diễn sâu hơn cả mình, khóe miệng Sở Thần Tà không khỏi giật giật.
Sau khi ôm y vào lòng, Sở Thần Tà vội vàng gọi: “Tử Kỳ, Tử Kỳ.”
Thấy Tiết Tử Kỳ ngất đi, trong đáy mắt Kỳ Lạc Chí xẹt qua một tia sáng, ân cần hỏi: “Tiết sư đệ hắn làm sao vậy?”
Liếc nhìn hoàn cảnh xung quanh một cái, Sở Thần Tà mới nói: “Ta cũng không…”
Lời còn chưa dứt, hắn cũng theo đó mà ngất đi.
Nơi hắn ngã xuống có nhiều lá rụng, không có đá tảng.
Điểm chi tiết này Kỳ Lạc Chí sẽ không phát hiện ra, hắn thấy Sở Thần Tà cũng đã hôn mê, giả vờ gọi Sở Thần Tà hai tiếng rồi cũng theo đó mà ngất lịm trên mặt đất.
Chờ đợi một hồi lâu, một nhóm bốn người mới từ trong rừng cây bên cạnh bước ra.
Trong đó có một người đi tới bên cạnh Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ, vươn chân đá đá Sở Thần Tà, phát hiện hắn không hề có chút phản ứng nào. Người nọ quay đầu nói với một người khác: “Nhị ca, không có phản ứng, xem ra là thật sự ngất đi rồi.”
Thấy vậy, người được gọi là Nhị ca đi tới bên cạnh Kỳ Lạc Chí, đưa tay lắc lắc hắn, thấp giọng gọi: “Kỳ ca, Kỳ ca.”
Kỳ Lạc Chí lập tức mở mắt.
Hắn trước tiên xoay người nhìn nhìn hai người Sở Thần Tà, sau đó phân phó bốn người kia: “Mang bọn họ theo, người mà chưởng môn Huyền Nguyệt Thần Giáo đích thân đi đón, tưởng chừng nhất định rất quan trọng với bà ta.”
“Hai người này diện mạo thật không tệ nha.” Một người trong đó mắt hiện lục quang, nhìn chằm chằm vào hai người Sở Thần Tà.
Kỳ Lạc Chí thản nhiên nhìn người vừa nói một cái: “Hành Võ, hai người này tạm thời không được động vào, đợi khi bọn họ hết giá trị lợi dụng, sẽ thưởng cho các ngươi sau.”
“Được thôi!” Hành Võ lập tức hớn hở ra mặt.
Cảm nhận được có người đang tiến lại gần, Sở Thần Tà bỗng nhiên mở mắt, đưa tay bẻ gãy bàn tay vừa chạm vào mình.
“Rắc!”
“A!” Người nọ đau đớn hét thảm một tiếng.
Tiết Tử Kỳ ở bên cạnh cũng mở mắt ra, y chẳng nói chẳng rằng liền phóng ra Hổ Địa Đằng.
“Các ngươi, các ngươi lại có thể không sao?” Kỳ Lạc Chí không dám tin chỉ vào hai người.
“Làm ngươi thất vọng rồi.” Nói đoạn, Sở Thần Tà đứng dậy.
“Các ngươi rõ ràng không phải người của Vân Trung Hải, trúng Thất Nhật Tán, làm sao có thể vô sự?” Kỳ Lạc Chí đầy mặt kinh hãi, bởi vì chỉ có người của Vân Trung Hải bị gieo cổ trùng mới có thể kháng lại Thất Nhật Tán.
“Như ngươi đã thấy, chúng ta quả thực không sao cả.”
Tiết Tử Kỳ cũng đứng dậy theo, phủi phủi lá cây trên người.
Tu vi của bốn người kia bất quá chỉ là Tam tinh, Tứ tinh Linh Hoàng, Hổ Địa Đằng rất dễ dàng đã trói chặt bốn người lại.
Biến cố đột ngột xảy ra khiến Kỳ Lạc Chí hoảng loạn tâm thần.
Hắn mười bốn tuổi đã vào Huyền Nguyệt Thần Giáo, nay đã bốn mươi lăm tuổi.
Biết chưởng môn muốn đến Thanh Thương bí cảnh đón người, hắn liền dùng kế khiến cho những người khác có khả năng được sắp xếp điều khiển phi thuyền đều không thể lên đường. Vất vả lắm mới có được cơ hội này, hiện tại sự việc đã thành công được hơn nửa, hắn đã tiết lộ hành tung của chưởng môn cho Tả hộ pháp Tả Hoằng Nghị — một trong tứ đại hộ pháp.
Chỉ cần hắn đưa được Sở Thần Tà hai người đến chỗ Tả hộ pháp, vậy hắn cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ.
Bao nhiêu năm khổ tận cam lai.
Lại không ngờ đến bước cuối cùng, hắn lại bị vấp ngã.
“Các ngươi, tu vi của các ngươi căn bản không phải là Nhất tinh Linh Hoàng.”
Hắn chỉ vào hai người, một bộ dạng như bị lừa dối.
“Hừ, chúng ta khi nào nói qua tu vi của mình là Nhất tinh Linh Hoàng?” Sở Thần Tà cười lạnh nói.
Ban đầu tưởng rằng Kỳ Lạc Chí là đệ tử Huyền Nguyệt Thần Giáo nên mới không hề nghi ngờ hắn, dù sao cũng là người đi theo bên cạnh cô nãi nãi, nhất định là đáng tin cậy.
Đến khi phát hiện hắn muốn dẫn hai người vào địa bàn của yêu thú mạnh mẽ, Sở Thần Tà mới bắt đầu hoài nghi hắn.
Quả nhiên người không thể nhìn tướng mạo.
Kỳ Lạc Chí mang một gương mặt thành thà chất phác, lại không ngờ hắn chính là gian tế của Vân Trung Hải.
Hiện giờ xem ra gia gia và cô nãi nãi của mình e là đã trúng mai phục, cũng không biết tình hình hiện tại của họ thế nào rồi?
Thấy người bên phía mình dễ dàng bị yêu thực khế ước của Tiết Tử Kỳ trói lại, cảm giác bất an trong lòng Kỳ Lạc Chí càng lúc càng mạnh.
Hắn không biết tu vi thực sự của hai người Sở Thần Tà là bao nhiêu, nhìn dáng vẻ không sợ hãi gì của bọn họ, ít nhất cũng cao hơn hắn không ít.
Nghĩ đến đây, trong tay Kỳ Lạc Chí xuất hiện thêm mấy cái bình sứ.
Sau đó, hắn hướng về phía Sở Thần Tà hai người phát ra một đạo công kích, tiện tay ném luôn mấy cái bình sứ ra ngoài.
Làm xong những việc này, hắn xoay người bỏ chạy.
Thấy có công kích ập tới phía hai người, Sở Thần Tà theo bản năng phát ra phong nhận để chống đỡ.
“Bành bành bành!” Bình sứ bị đánh vỡ, lập tức bay ra đầy trời bột phấn, đỏ, vàng, lục, trắng hỗn hợp vào nhau.
Cảnh tượng thật quen thuộc.
Từng có lúc bọn họ cũng dùng chiêu này để đối phó kẻ khác.
Nay Kỳ Lạc Chí lại dùng chiêu này đối phó với bọn họ.
Tuy nhiên kết quả cuối cùng chắc chắn phải khiến Kỳ Lạc Chí thất vọng rồi.
Vận khởi phong linh lực, đám bột phấn trước mặt còn chưa đến trước mặt hai người Sở Thần Tà đã bị gió thổi bay đi.
Mà Kỳ Lạc Chí vừa chạy đi không được bao xa đã bị Hổ Địa Đằng quấn lấy chân, dây leo dùng sức một cái, Kỳ Lạc Chí liền ngã lộn nhào xuống đất, sau đó bị Hổ Địa Đằng trực tiếp kéo ngược trở lại.
Tiết Tử Kỳ chỉ chỉ vào cái cây bên cạnh cho Hổ Địa Đằng.
Hổ Địa Đằng lập tức hiểu ý, dây leo quấn lên cây, liền đem Kỳ Lạc Chí treo ngược lên thân cây.
Kỳ Lạc Chí bị treo ngược trên cây, lủng lẳng đung đưa.
Hắn phát ra công kích, muốn cắt đứt dây leo của Hổ Địa Đằng, chẳng ngờ công kích hắn phát ra căn bản không tổn hại được Hổ Địa Đằng mảy may.
“Cũng không biết những thứ bột phấn đó có hiệu quả gì.” Tiết Tử Kỳ nhìn về phía đám bột phấn đang bị Sở Thần Tà khống chế.
“Muốn biết thì đâu có gì khó, tìm người thử một chút là được.”
Nói xong, Sở Thần Tà khống chế đám bột phấn đó bay về phía Kỳ Lạc Chí.
Thấy bột phấn bay tới chỗ mình, Kỳ Lạc Chí vội vàng đưa tay bịt miệng mũi.
Hổ Địa Đằng thấy động tác của hắn, lập tức có một sợi dây leo trói chặt hai tay hắn lại.
Sở Thần Tà không để đám bột phấn lập tức bay thẳng vào Kỳ Lạc Chí, mà để chúng dừng lại cách hắn một trượng.
“Kỳ Lạc Chí, chỉ cần ngươi nói ra kế hoạch của các ngươi là gì, ta sẽ thả ngươi.”
Không thể thoát ra được, Kỳ Lạc Chí hừ lạnh: “Muốn giết muốn mổ, tùy nghi xử lý.”
“Hừ, ta thấy ngươi là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.” Nói đoạn, đám bột phấn dưới sự khống chế của Sở Thần Tà lập tức bay ập tới Kỳ Lạc Chí.
Kỳ Lạc Chí mặt như tro tàn.
Tiết Tử Kỳ lấy ra roi dài, quất xuống đất mấy cái “chát chát” vang dội.
Thấy cây roi trong tay y, Kỳ Lạc Chí đã dự cảm được khoảnh khắc tiếp theo cây roi đó sẽ quất thẳng vào người mình.
Kỳ Lạc Chí vốn tưởng hôm nay là ngày may mắn của mình, không ngờ lại là ngày giỗ của bản thân.
Để không phải chịu tội, hắn dứt khoát há miệng, hớp từng ngụm lớn đám bột phấn các loại màu sắc đang bay tới chỗ mình.
Thấy vậy, Sở Thần Tà chỉ lạnh lùng đứng nhìn.
Biết rõ từ miệng Kỳ Lạc Chí không hỏi ra được thông tin gì quan trọng, thấy hành vi tự sát của hắn, cũng không có ngăn cản.
Không nhìn Kỳ Lạc Chí nữa, Sở Thần Tà dời tầm mắt sang bốn người còn lại.
“Chỉ cần trong các ngươi có người nói ra kế hoạch của Kỳ Lạc Chí, ta sẽ tha cho các ngươi, thậm chí còn có thể giúp các ngươi lấy cổ trùng trong người ra.”
Hổ Địa Đằng lập tức thu hồi dây leo đang chặn miệng bốn người lại.
“Có thật là chỉ cần chúng ta nói ra sự thật, ngươi sẽ thả chúng ta?”
“Còn có thể lấy được cổ trùng trong người chúng ta ra sao?”
“Ngươi chẳng lẽ là người Giang gia?”
“Nói như vậy ngươi cũng đến từ Vân Trung Hải?”
Bốn người ngươi một câu ta một câu hỏi dồn.
Sở Thần Tà: “Nói ra những gì các ngươi biết trước đi, chỉ cần thông tin có giá trị, ta tự nhiên sẽ thả các ngươi.”
Một người trong đó tranh mở miệng trước: “Để ta nói trước.”
Ba người còn lại đồng loạt đảo mắt.
“Ta biết Kỳ Lạc Chí là người của Tả hộ pháp — một trong tứ đại hộ pháp, mà kế hoạch lần này của bọn họ…”
Sở Thần Tà: “Tiếp tục!”
“Ta không biết kế hoạch của bọn họ là gì.”
“Các ngươi có ai biết không?” Sở Thần Tà nhìn về phía ba người còn lại.
Ba người kia đồng loạt lắc đầu.
Bọn họ chỉ là những kẻ làm việc ở tầng lớp thấp nhất, cấp trên phân phó xuống, bọn họ chỉ việc làm theo yêu cầu là được.
“Lãng phí thời gian.”
Nói xong, Sở Thần Tà ngưng tụ ra phong nhận, trực tiếp giết sạch cả bốn người.
Phía bên kia Kỳ Lạc Chí cũng bị chính độc của mình độc chết.
Thấy năm người đều đã chết, Sở Thần Tà ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, hắn vẫn luôn cảm thấy có một đạo tầm mắt đang rình rập, nhưng lại trước sau không thể bắt thóp được chủ nhân của ánh mắt đó đang ở nơi nào.
Vốn tưởng đối phương sẽ là người của Vân Trung Hải, nhưng năm người Vân Trung Hải đều đã bị giết mà vẫn không thấy đối phương ra cứu người, xem ra hẳn không phải người của Vân Trung Hải.
Để cẩn trọng, hắn không phóng hỏa hủy thi diệt tích.
Ngay khi hai người định rời đi, một nữ tử từ trên trời giáng xuống, chắn trước mặt hai người.
Nữ tử mặc một bộ y phục màu đỏ, dáng người cao gầy, trên mặt che một tấm khăn lụa đỏ, giữa lông mày có một ấn ký hoa sen đỏ.
Người này vừa xuất hiện, Sở Thần Tà liền biết, ánh mắt rình rập lúc nãy hắn cảm nhận được chính là từ người này.
Có thể ngự không phi hành, tu vi ít nhất cũng là Linh Tông.
Hơn nữa đối phương còn là người của Vân Trung Hải.
—