Chương 297: Cướp và phản cướp
Bốn người Phong Minh xuống đến chân núi thì thấy Trác Tú Dương và Triệu Dung Côn đang đợi sẵn ở đó. Người trước mặt mày hí hửng, hưng phấn khôn cùng, người sau lại có vẻ ảo não, bực dọc.
Nhưng Phong Minh sở hữu đôi mắt tinh đời, liếc một cái đã nhìn ra tên này đang giả vờ.
Trác Tú Dương có lòng hiếu thắng rất lớn, vì vậy không muốn ở lại biệt viện đợi kết quả, mà chạy thẳng xuống chân núi canh chừng để có thể biết được ngay ai thắng ai thua vào khoảnh khắc đầu tiên.
Hiện tại thời hạn hai canh giờ đã hết, bốn người Phong Minh bước ra, điều này đồng nghĩa với việc giao kèo đánh cược lần này y đã thắng.
Trác Tú Dương càng nghĩ càng đắc ý, ha ha cười lớn. Đến lúc đó y sẽ đi ngâm suối hạng hai, hung hăng đào mỏ tên họ Triệu một vớ Nguyên tinh lớn, cho hắn đau lòng đến chết thì thôi.
Đợi bốn người Phong Minh đến gần, Trác Tú Dương không nhịn nổi nữa, liền bô bô nói ra vụ cá cược giữa mình và Triệu Dung Côn.
Bốn người Phong Minh lập tức hiểu ra tại sao hai người này lại có biểu cảm như vậy. Hóa ra một người thì tự tưởng rằng mình đã thắng, còn một người thì giả vờ thua cuộc ảo não, nhưng thực chất trong lòng lại đang thầm vui sướng.
Phong Minh thầm nghĩ, Triệu Dung Côn quả nhiên là một con sói đuôi to gian xảo, cũng may là đối với Trác Tú Dương không có ý xấu gì.
Ngay cả việc theo đuổi cũng không dùng thủ đoạn cưỡng ép, chẳng qua là đi đường vòng hơi lắt léo một chút mà thôi.
Nhìn xem, bây giờ còn nghĩ cách để tặng Nguyên tinh cho Trác Tú Dương tiêu xài, giúp y thăng cấp nâng cao thực lực, đúng là tốn hết tâm tư.
Thế nên khi Phong Minh đi tới, hắn còn vỗ vỗ vai Triệu Dung Côn, trao cho hắn một ánh mắt tỏ ý “ta hiểu mà”.
Lại bị nhìn thấu, Triệu Dung Côn hơi chút mất tự nhiên, nhưng rất nhanh đã gạt sang một bên.
“Đi, đi thôi! Hôm nay vui vẻ, ta mời hai người các ngươi ăn một bữa ra trò.”
Trác Tú Dương ngạc nhiên: “Các ngươi vừa mới tiêu tốn nhiều Nguyên tinh như vậy, hay là để ta mời đi.”
Phong Minh xua tay: “Nguyên tinh để ăn một bữa cơm thì vẫn có, đi thôi.”
Trác Tú Dương cũng không khuyên nữa, hớn hở cùng bốn người Phong Minh bước lên xe ngựa. Sáu người lại chen chúc trong một khoang xe, hướng về phía tửu lâu trong thành thẳng tiến.
Trên xe vang lên tiếng cười nói vui vẻ, tâm trạng của mọi người đều vô cùng tốt, bao gồm cả Triệu Dung Côn – kẻ vốn đang vô cùng ảo não trong mắt Trác Tú Dương.
Khi bọn họ đến tửu lâu, lập tức trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người bên trong. Bốn vị “tám ngàn vạn” đã tới rồi!
Đó là tám ngàn vạn đấy! Ngưỡng mộ chết bọn họ mất thôi. Không ngờ Trác thiếu lại nhanh trí như vậy, thế mà đã nhanh chân bắt quàng làm họ, thiết lập quan hệ với những người này trước rồi.
Tám ngàn vạn, ở Tuyền Xuyên thành cũng đủ để xây dựng nên một thế lực không hề yếu. Có những gia tộc thế lực, toàn bộ tài sản cộng lại chưa chắc đã có nhiều đến thế.
Trác phụ – người luôn dõi theo tình hình của con trai từng chút một – sau khi biết được tin này cũng phải líu lưỡi kinh ngạc.
Toàn bộ gia sản của Trác gia chưa chắc đã ít hơn tám ngàn vạn, nhưng lượng tiền mặt có thể điều động được thì lại có hạn. Phần lớn gia sản là bất động sản, không thể dễ dàng quy đổi thành tiền mặt được.
Rượu và thức ăn đã vơi quá nửa, Triệu Dung Côn cất tiếng hỏi: “Bốn vị khi nào sẽ rời khỏi Tuyền Xuyên thành?”
Trác Tú Dương thất vọng: “Nhanh như vậy đã phải rời đi sao? Vẫn còn rất nhiều suối nước nóng chưa được ngâm qua mà.”
Triệu Dung Côn thầm nghĩ, những suối nước nóng khác đối với bốn vị tiền bối mà nói thì chẳng còn giá trị gì nữa, họ không thể tiếp tục lãng phí thời gian ở đây.
Phong Minh nói: “Phải, chính có dự định này. Bước tiếp theo chúng ta định tới Dung thành mà Triệu thiếu từng nhắc qua để xem thử, có lẽ sẽ dừng chân ở đó một thời gian.”
Trác Tú Dương rất ngây thơ: “Cái nơi Dung thành đó thì có gì vui chứ, nóng đến chết người, ở lại đó một thời gian có khi bị nướng khô mất, làm sao thoải mái bằng Tuyền Xuyên thành của chúng ta.”
Phong Minh ha ha cười lớn: “Đương nhiên là vì tu luyện rồi, còn chuyện gì có thể quan trọng hơn việc tu luyện nâng cao thực lực chứ?”
Triệu Dung Côn cười nói: “Dung thành quả thực là một nơi thích hợp. Những người ưa chuộng nơi đó đa phần là tu giả tu luyện công pháp thuộc tính Hỏa, những người đam mê rèn luyện thể chất, ngoài ra còn có rất nhiều luyện khí sư trú đóng lâu dài ở đó. Dung thành cách Tuyền Xuyên thành không xa, đi qua Dung thành không lâu chính là Khúc Dương thành nơi Triệu gia của ta tọa lạc. Bốn vị tiền bối có nhã hứng đến Khúc Dương thành du ngoạn một chuyến không?”
Phong Minh nhìn sang Kỷ Viễn và Thu Dịch, hai vị này không có ý kiến gì, thế nên Phong Minh liền nói: “Vậy đợi sau khi việc ở Dung thành xong xuôi, nếu có thời gian chúng ta sẽ đến Khúc Dương thành dạo chơi một vòng.”
“Được, đến lúc đó ta sẽ ở Khúc Dương thành cung nghênh đại giá của bốn vị.”
“Ta cũng muốn đi, ta cũng muốn đi nữa!” Trác Tú Dương chen vào góp vui.
Nụ cười trong mắt Triệu Dung Côn chân thật thêm vài phần: “Ta đương nhiên hoan nghênh ngươi. Yên tâm đi, ta trở về sẽ nghĩ cách gom góp Nguyên tinh, tuyệt đối không quên vụ cá cược với Trác thiếu đâu.”
Hừ, đúng là một con sói đuôi to, lừa gạt người ta mang về nhà luôn rồi.
Đêm hôm đó, bọn Phong Minh lại nghỉ qua đêm tại biệt viện của Trác Tú Dương.
Ngày thứ hai sau khi thức dậy, bọn họ liền từ biệt Trác Tú Dương và Triệu Dung Côn để lên đường tới Dung thành.
Triệu Dung Côn lên tiếng nhắc nhở bốn người: “Bốn vị tiền bối có thể không để tâm, nhưng hiện tại số lượng tu giả trong Tuyền Xuyên thành nhìn chằm chằm vào bốn vị chắc chắn không ít. Trong số đó nói không chừng sẽ có kẻ thừa cơ ra tay khi các tiền bối rời thành.”
Phong Minh nhướng mày: “Muốn động vào chúng ta? Hoan nghênh nha! Vừa hay dạo này tiêu tốn Nguyên tinh hơi nhiều, đang cần bổ sung một khoản đây. Đúng rồi, gia tộc của Triệu huynh đang để mắt đến vụ các tu giả mất tích đúng không? Nếu có tình hình gì thì có thể liên lạc với chúng ta.”
“Được, nhất định rồi. Đúng rồi, thiếu chủ Kim Thước của Kim gia – một thế gia luyện khí ở Dung thành – là bằng hữu của ta. Nếu có chuyện gì xảy ra, các ngươi cứ báo tên của ta rồi đến tìm hắn.”
Có câu nói này, Triệu Dung Côn coi như đã xác định được suy đoán trước đó của mình. Hiện tại hắn đã nắm chắc đến bảy tám phần, bốn vị này chính là bốn tu giả đã chọc thủng trời ở Ngân Phượng đảo.
Không thể không nói, bốn vị này thật quá mực tiêu sái tự tại. Trong tưởng tượng của mọi người, bốn vị tu giả đó đắc tội với một quái vật khổng lồ như Thánh Nguyên tông thì chắc chắn phải mệt mỏi chạy vạy giữ mạng, trốn càng kỹ càng tốt.
Thế nhưng bốn vị này thì hay rồi, chạy tới Tuyền Xuyên thành vung ra những khoản Linh thạch khổng lồ, chọn suối nước nóng đắt đỏ nhất để ngâm, khiến cho tu giả toàn thành vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.
Nhưng ngoại trừ hắn ra, còn có ai lại đi liên hệ họ với bốn tu giả ở Ngân Phượng đảo chứ?
Có lẽ làm việc càng cao điệu phô trương, ngược lại càng không chọc người hoài nghi.
Phong Minh và Triệu Dung Côn trao đổi phương thức liên lạc, cũng để tiện cho việc nếu họ đến Khúc Dương thành thì sẽ hội hợp với Triệu Dung Côn. Có sẵn một hướng dẫn viên du lịch thế này, dại gì mà không tận dụng.
Vẫy vẫy tay chào hai người kia, bốn người Phong Minh ung dung tiêu sái bước ra khỏi thành.
Rõ ràng mới chỉ ở cùng nhau vài ngày, hơn nữa phần lớn thời gian bốn người Phong Minh đều ngâm mình trong suối nước nóng, nhưng khi Trác Tú Dương nhìn theo hướng bóng hình họ biến mất, trong lòng lại trỗi dậy cảm giác lưu luyến không nỡ rời xa.
Triệu Dung Côn hỏi: “Đã không nỡ, tại sao không cùng đi Dung thành luôn?”
Trác Tú Dương thu hồi ánh mắt, quay người bước đi: “Cái nơi Dung thành đó ta chịu không thấu đâu. Hơn nữa bọn họ là đi làm chính sự, ta không đi theo làm phiền bọn họ nữa. Không phải ngươi nói muốn mời ta tới Khúc Dương thành chơi sao? Ăn uống gì ngươi bao hết chứ?”
“Được, ta bao hết. Hay là bây giờ chúng ta lên đường luôn đi, để còn tới Khúc Dương thành sớm mà đợi bốn vị tiền bối.”
Trác Tú Dương nghĩ bụng thế cũng được, đi càng sớm thì càng chiếm được nhiều hời từ con sói đuôi to họ Triệu kia.
Y phải ăn thật ngon uống thật đã, tốt nhất là ăn sạch uống sạch số Nguyên tinh trên người Triệu Dung Côn, đương nhiên phải chừa lại số Nguyên tinh để ngâm suối nước nóng, sau đó biến hắn thành một tên nghèo kiết xác.
Nghĩ đến đây, Trác Tú Dương liền vui vẻ cùng Triệu Dung Côn lên đường. Trác gia và Triệu gia đều có hộ vệ đi theo tùy tùng.
Đối với Triệu gia, Trác phụ vô cùng yên tâm, hơn nữa còn có thể mượn cơ hội này để bám kết quan hệ với Triệu gia. Vì vậy ngoại trừ việc phái hộ vệ bảo vệ ra, ông không can thiệp thêm chuyện gì khác.
Trác Tú Dương và Triệu Dung Côn đi chưa được bao lâu thì Lộ Mễ cuối cùng cũng không kìm nén được nữa mà tìm đến biệt viện bên này.
Nếu hắn còn tiếp tục đợi nữa, e là xôi hỏng bỏng không, chẳng thu hoạch được gì.
Bởi vì những lời Phong Minh nói, Lộ Mễ bây giờ quay đầu suy nghĩ kỹ lại, tên Triệu Dung Côn kia sợ rằng thật sự không phải nhắm vào hắn, mà là nhắm thẳng vào Trác Tú Dương.
Sau khi nghĩ thông suốt, Lộ Mễ suýt chút nữa đã cắn nát cả hàm răng của mình.
Hắn không hận Triệu Dung Côn, ngược lại hận Trác Tú Dương. Một nam nhân đại trượng phu mà lại đi tranh giành nam nhân với một song nhi như hắn, thật là không biết xấu hổ!
Nhưng đã mất đi cơ hội trèo cao vào Triệu gia, hắn chỉ có thể nắm thật chặt lấy Trác Tú Dương. Hắn còn muốn từ đó châm ngòi ly gián, tốt nhất là khiến cho Trác Tú Dương cũng căm ghét Triệu Dung Côn, hoàn toàn tuyệt giao với hắn ta, không còn khả năng duy trì quan hệ nữa.
Hắn không có được thì một nam nhân như y thì Trác Tú Dương dựa vào cái gì mà có được? Sau đó hắn sẽ tiếp tục tiêu Nguyên tinh của Trác Tú Dương.
Lộ Mễ chính là hùng hồn đầy lý lẽ như vậy, không mảy may cảm thấy cách làm của mình có gì sai trái, ngược lại cho rằng đây là biểu hiện cho sự nỗ lực cầu tiến của bản thân.
Thế nhưng không ngờ tới, khi hắn tìm đến nơi thì Trác Tú Dương đã không còn ở đây nữa. Người canh cửa nói: “Trác thiếu đã đi xa rồi, qua một thời gian nữa ngươi hãy đến xem thử thiếu gia đã về chưa.”
Lộ Mễ không dám tin vào tai mình. Trác Tú Dương ngay cả một lời cũng không nói với hắn mà đã bỏ đi rồi sao? Chuyện này làm sao có thể xảy ra được?
Hắn cứ ngỡ Trác Tú Dương chẳng qua chỉ là một con chó bên cạnh hắn, mặc cho hắn sai bảo. Cho dù có đi xa thì cũng sẽ nói với hắn một tiếng trước tiên.
“Không thể nào! Y đã đi đâu rồi?”
Trước kia Trác Tú Dương coi trọng Lộ Mễ, người của Trác gia cũng sẽ nhìn hắn bằng con mắt khác. Nhưng kể từ khi những lời của Phong Minh truyền ra ngoài, người Trác gia nhìn lại Lộ Mễ liền cảm thấy tên song nhi này rõ ràng là coi thiếu gia nhà mình làm bàn đạp, có hiềm nghi dùng xong là vứt bỏ.
Hiện tại người Trác gia cầu còn không được việc Trác Tú Dương hoàn toàn quăng Lộ Mễ ra sau đầu, thế nên ngay cả tung tích cũng không thèm tiết lộ: “Chuyện của thiếu gia sao có thể nói cho những kẻ hạ nhân như chúng ta biết được. Lộ thiếu cứ về cho.”
Lộ Mễ chỉ đành quay người rời đi.
Hắn không biết rằng, lần rời đi này, khoảng cách giữa hắn và Trác Tú Dương sẽ ngày càng xa xôi, không bao giờ có thể quay trở lại như ngày xưa được nữa.
—
Vừa ra khỏi Tuyền Xuyên thành, bốn người Phong Minh liền phát hiện phía sau có hai nhóm người đang đi cùng một hướng với họ. Thật khó mà tin nổi bọn họ lại trùng hợp cùng đường một cách ngẫu nhiên như thế.
Thu Dịch cảm thấy mới lạ liền nói: “Thật sự có người đến cướp chúng ta sao?”
Kỷ Viễn vỗ vỗ đầu y: “Thu sư đệ muốn bị cướp đến vậy à?”
Phong Minh ha ha vui vẻ: “Thu Dịch là muốn nếm thử mùi vị của việc phản cướp bóc đó thôi.”
Kỷ Viễn đầy vạch đen trên mặt. Thu sư đệ thật sự bị cái tên Phong Minh này dạy hư rồi, Thu sư đệ trước kia làm sao có thể muốn làm ra loại chuyện này chứ.
Phong Minh lại thở dài: “Nhưng mà lần này Nguyên tinh tiêu tốn hơi bị nhiều thật, phải nghĩ cách bổ sung một khoản mới được.”
Thu Dịch kiến nghị: “Chúng ta không phải đang đi Dung thành sao? Nơi đó nhu cầu đối với đan dược chắc chắn sẽ không nhỏ đâu, chúng ta có thể bán đan dược.”
Chi tiêu của y và Kỷ Viễn cũng lớn không kém, một hơi bay mất hơn bốn ngàn vạn Nguyên tinh, số còn lại cũng chẳng còn bao nhiêu.
Thực ra trên người họ đồ tốt không thiếu, nhưng có những thứ không thể tùy tiện đem ra ngoài ánh sáng, ví dụ như Vạn Niên Linh Nhũ và Nguyên Linh Quả, những thứ đó chỉ càng khiến người ta kéo đến cướp bóc họ mà thôi.
Kỷ Viễn cũng nói: “Luyện khí sư ở đó có lẽ sẽ cần hợp tác với trận pháp sư, ta cũng phải nghĩ cách kiếm chút Nguyên tinh.”
Hắn còn phải nuôi một đàn bọ cạp lớn, không thể chỉ dựa vào một mình Thu sư đệ nỗ lực, nếu không hắn thành cái gì rồi chứ.
Phong Minh sờ cằm: “Nói như vậy thì ta chọn cái nơi Dung thành này quả là chuẩn xác rồi.”
Thu Dịch tò mò hỏi: “Ngươi còn chưa nói tới Dung thành để làm gì đâu đấy.”
Phong Minh hắc hắc cười rộ lên, Bạch Kiều Mặc cười mà không nói.
Ngay khi Kỷ Viễn và Thu Dịch tưởng rằng hắn sẽ không nói, Phong Minh lại giở trò treo khẩu vị của họ: “Đến Dung thành các ngươi sẽ biết ngay thôi mà, giữ bí mật trước đã.”
Phong Minh đến Dung thành là vì muốn đem khối Tinh Toại thạch thu được từ trong Thiên La bí cảnh ra sử dụng, trích xuất hỏa chủng bên trong ra để thu làm của riêng.
Hắn đã thèm thuồng khối đá này từ lâu rồi, có điều Bạch Kiều Mặc đã nhắc nhở hắn, tốt nhất là sau khi đạt tới Nguyên Đan cảnh mới nên dùng, cho nên hắn có phần không nhịn nổi nữa.
Sở dĩ ở Tuyền Xuyên thành không lập tức trích xuất là vì lo lắng động tĩnh khi thu phục hỏa chủng sẽ quá lớn, dẫn đến việc tiết lộ khí tức.
Chuyện này hoàn toàn khác với việc tiêu một khoản tám ngàn vạn rồi bị người ta nhìn chằm chằm. Chuyện hỏa chủng một khi rò rỉ ra ngoài, có thể sẽ thu hút cả các cao thủ đỉnh phong Nguyên Đan cảnh kéo tới, thậm chí ngay cả cường giả Khai Hồn cảnh cũng phải động tâm.
Vừa vặn lúc trò chuyện khi ấy, Triệu Dung Côn có nhắc tới một địa danh là Dung thành nằm không xa Tuyền Xuyên thành.
Đây cũng là một tòa thành trì vô cùng có đặc sắc. Địa hỏa mạch của Dung thành nằm rất gần bề mặt đất, hơn nữa diện tích bao phủ cực rộng, phẩm cấp lại cao, dẫn đến hỏa nguyên khí ở Dung thành vô cùng nồng đậm.
Quanh năm bốn mùa, nhiệt độ ở nơi đó đều rất cao, tu giả có tu vi thấp một chút đều không thể trụ lại được.
Nhưng Dung thành vẫn vô cùng náo nhiệt, không chỉ thu hút các luyện khí sư trong cương vực bản triều, mà còn thu hút cả luyện khí sư từ các khu vực khác tới.
Khi đó Phong Minh vừa nghe xong liền cảm thấy nơi này rất tốt. Khi thu phục hỏa chủng ở đó, cho dù có khí tức hỏa chủng rò rỉ ra ngoài thì cũng sẽ hòa lẫn cùng với hỏa nguyên khí nồng đậm của bản địa, khiến người ta rất khó phân biệt.
Mặc dù Phong Minh rất muốn nhanh chóng tới Dung thành, nhưng để thỏa mãn ý nghĩ của Thu Dịch, bọn họ vẫn chọn di chuyển trên mặt đất, cưỡi bốn con giác mã để lên đường.
Hai đội ngũ xuất thành phía sau họ vậy mà cũng bám đuôi suốt chặng đường, hoàn toàn không biết rằng nhất cử nhất động của mình đều đã lọt vào tầm mắt của bốn người Phong Minh.
Trong hai đội ngũ đó, mỗi bên đều có một vị cao thủ Nguyên Đan cảnh, hơn nữa đều là cao thủ Nguyên Đan cảnh trung kỳ. Số còn lại ngoại trừ Nguyên Dịch cảnh ra, vậy mà còn có cả tu giả Tụ Khí cảnh.
Thu Dịch không tài nào hiểu nổi: “Đầu óc của những tu giả này bị hỏng rồi sao, Tụ Khí cảnh mà cũng dám nhảy ra ngoài đi cướp chúng ta?”
Kỷ Viễn cười nói: “Chắc là tụi nó tưởng rằng trong bốn người chúng ta chỉ có một mình Phong Minh là Nguyên Đan cảnh, hơn nữa còn là Nguyên Đan cảnh mới vừa đột phá thăng cấp.”
Tình hình của bốn người sau khi vào thành vẫn rất dễ dàng điều tra ra được. Có thể tra được Phong Minh trong thời gian thuê động phủ tu luyện đã đột phá thăng cấp lên Nguyên Đan cảnh, nhưng trong động phủ của ba người còn lại thì không có động tĩnh gì quá mức rõ ràng.
Còn về việc tại sao cả bốn người đều ngâm suối nước nóng ích nguyên hạng nhất, có người lại tự cho là đúng mà nghĩ rằng bốn người này Nguyên tinh quá nhiều, ngâm suối nước nóng cũng phải chọn loại tốt nhất.
Phong Minh cưỡi trên lưng giác mã, miệng ngậm một cọng cỏ, dáng vẻ vô cùng bất cần đời, bỗng nhiên lại chậc chậc thành tiếng: “Phía trước lại có thêm một nhóm nữa tới rồi. Thực lực của nhóm người này có vẻ cao hơn một chút, Nguyên Đan cảnh tuy cũng chỉ có một vị, nhưng số còn lại đều là Nguyên Dịch cảnh, khí tức trên người bọn họ cảm giác cũng mạnh hơn hai nhóm người phía sau, không giống tu giả thông thường.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu nói: “Nhóm người đi tới từ phía trước tương đối chuyên nghiệp.”
Phong Minh suýt chút nữa bị hai chữ “chuyên nghiệp” làm cho phì cười. Kỷ Viễn và Thu Dịch cũng bật cười theo. Bạch Kiều Mặc rõ ràng nghiêm túc như vậy mà cũng biết nói đùa cơ đấy.
Chẳng phải là đang nói người ta chuyên làm cái nghề cướp bóc này hay sao, bảo sao mà chẳng chuyên nghiệp hơn hai nhóm người phía sau chứ.
Phong Minh hứng khởi ra mặt: “Các ngươi nói xem nhóm người phía trước kia có mối liên hệ gì với hai nhóm phía sau không?”
Kỷ Viễn nói: “Ngươi nói xem có khi nào nhóm người phía trước là do một trong hai nhóm phía sau liên lạc tới để chơi trò tiền hậu giáp kích không? Nếu quả thực là như vậy thì phải nói là tâm cơ của bọn họ khá sâu đấy. Thay bằng những tu giả bình thường một chút thì có lẽ thực sự đã bị bọn họ cướp bóc thành công rồi.”
Thu Dịch tiếp lời: “Đáng tiếc thay, bàn tính như ý của bọn họ gảy sai rồi, bọn họ đụng phải chúng ta.”
Bốn người bọn họ chẳng cần phải lên hết, chỉ riêng một mình Bạch Kiều Mặc thôi là đã đủ để quét ngang toàn bộ ba nhóm người này rồi, cho nên dám cướp bọn họ, lá gan của những kẻ này thật sự không hề nhỏ.
Thu Dịch xoa tay mài chưởng, chờ xem khi nào ba nhóm người này lao vào để cho y được thỏa cơn nghiện phản cướp bóc một phen.
—