Chương 295: Đại gia phóng khoáng
Sáu người đồng hành trên một chuyến xe trở lại trung tâm thành thị. Đám người Phong Minh vẫn chưa có nơi dừng chân, vừa từ động phủ thuê tạm đi ra, ăn uống một bữa no nê rồi liền theo danh tiếng tìm đến Chích Dương Ôn Tuyền này.
Trác Tú Dương biết chuyện lập tức nhiệt tình đề xuất biệt viện của Trác gia. Hắn ra vẻ như đang muốn phân cao thấp với Triệu Dung Côn, bởi lẽ Triệu gia ở Tuyền Xuyên thành không có biệt viện nào, không cách nào an bài chỗ ở cho bốn người Phong Minh.
Bốn người Phong Minh cũng vui vẻ nhận lấy ý tốt này, dù sao bọn họ cũng có những phương thức khác để bù đắp lại cho Trác Tú Dương.
Khi đã dàn xếp xong xuôi tại biệt viện thì trời cũng đã sập tối. Triệu Dung Côn thừa cơ hội tự chọn lấy một căn phòng, làm Trác Tú Dương tức tới nhảy dựng, thầm mắng tên khốn này quả thực quá mức giảo hoạt.
Tuyền Xuyên thành quả không hổ danh nổi tiếng nhờ suối nước nóng. Ngay cả biệt viện này của Trác gia cũng có một hồ suối nước nóng, tuy rằng có phần bình thường, không có công hiệu gì đặc biệt nhưng dùng để tắm táp một chút cũng vô cùng thư thái.
Mọi người tắm rửa xong, Trác Tú Dương liền gọi tửu lâu phụ cận đưa tới một bàn tiệc rượu ngon thượng hạng. Mấy người bọn họ vừa thưởng nguyệt vừa ăn uống trò chuyện.
Trác Tú Dương kể về những suối nước nóng đặc sắc trong thành, còn chi tiết hơn cả những gì tiểu nhị tửu lâu ban ngày đã thuyết minh, đồng thời nhiệt liệt tiến cử cho đám người Phong Minh vài nơi đáng đi.
Trong đó có một nơi có danh tiếng sánh ngang với Chích Dương Ôn Tuyền, chính là suối thuốc rèn thể. Sau khi ngâm mình ở suối Chích Dương xong rồi sang suối rèn thể này, hiệu quả đạt được sẽ càng thêm mỹ mãn.
“Vậy ngày mai chúng ta liền đi suối nước nóng này.” Phong Minh lập tức vỗ bàn quyết định.
Trác Tú Dương lên tiếng nhắc nhở: “Suối thuốc này giá cả cao hơn rất nhiều, một canh giờ cần tới một trăm vạn nguyên tinh đấy.”
Phong Minh xua tay nói: “Nguyên tinh không thành vấn đề, chỉ cần đáng đồng tiền bát gạo là được.”
Trác Tú Dương ngưỡng mộ vô cùng. Hắn tuy cũng là một đại thiếu gia có tiếng trong thành, nhưng trong mắt hắn, bản thân vẫn chưa thấm tháp vào đâu so với mấy vị vung nguyên tinh như rác này.
Phong Minh nói: “Ta nói cho ngươi nghe một đạo lý chân thực, có thể dùng nguyên tinh để đổi lấy tu vi thì đó chính là chuyện đáng giá nhất. Đừng có không nỡ tiêu nguyên tinh, chỉ cần tiêu trên người mình là được rồi.”
Trác Tú Dương gãi gãi đầu, lời này nghe cứ thấy quái quái thế nào.
Triệu Dung Côn cụp mắt uống rượu, thầm cười trong lòng. Nếu mấy vị tiền bối có thể uốn nắn lại cái thói xấu trên người Trác Tú Dương thì tốt biết mấy.
Triệu Dung Côn cũng thấy lời này vô cùng có lý. Nguyên tinh có thể kiếm lại được, nhưng việc tăng tiến tu vi thì không thể chậm trễ. Nếu không, một bước chậm là từng bước chậm, đến cuối cùng có hối hận cũng đã muộn màng.
Có lẽ sau này mỗi khi Lộ Mễ muốn lừa nguyên tinh từ chỗ Trác Tú Dương, những lời mấy vị tiền bối nói hôm nay sẽ tự động hiện lên trong đầu hắn, lúc ấy hẳn là hắn sẽ biết thu liễm phần nào. Lại nói, bên cạnh còn có y nhìn chằm chằm nữa mà.
Trác Tú Dương tiếp tục kể về những suối nước nóng khác: “Hai nơi kia xem ra giá cả có vẻ cao đúng không, nhưng vẫn chưa phải là đắt nhất đâu. Đắt nhất phải kể đến Ích Nguyên Ôn Tuyền do Phủ Thành Chủ nắm giữ. Nơi đó có thể gia tăng tu vi nguyên lực cho người tu hành. Suối Ích Nguyên thu phí theo các hồ khác nhau, hồ rẻ nhất là một trăm vạn nguyên tinh một canh giờ, còn hồ đắt nhất thì cần tới một ngàn vạn nguyên tinh cho một lần ngâm.”
Bốn người Phong Minh nhìn nhau, xem ra Tuyền Xuyên thành này quả thực là một nơi tốt. Phong Minh nói: “Thế nào? Ngày kia chúng ta qua đó xem thử nhé?”
Bạch Kiều Mặc: “Không vấn đề.”
Kỷ Viễn, Thu Dịch: “Được thôi.”
Trác Tú Dương lại một lần nữa tặc lưỡi kinh ngạc. Bốn vị này thế mà không hề có lấy một tia do dự, cứ như thể nguyên tinh là thứ không đáng tiền vậy.
Triệu Dung Côn thì có phần bình tĩnh hơn, dù sao bốn vị này đều là cao thủ Nguyên Đan cảnh, trên người có vài ngàn vạn nguyên tinh hẳn là chuyện không khó. Đương nhiên cũng có những cao thủ Nguyên Đan cảnh tương đối nghèo túng, bởi lẽ khi đạt tới cảnh giới này, tài nguyên cần thiết cho việc tu luyện cũng trở nên vô cùng đắt đỏ.
Mấy vị này nhìn qua không giống như thiếu tài nguyên, cũng chẳng giống người thiếu nguyên tinh.
Đối với những suối nước nóng có công năng lòe loẹt khác, bốn người họ không có mấy hứng thú. Đám người Phong Minh muốn nghe ngóng về tình hình của Tây Minh hoàng triều ở bên ngoài Tuyền Xuyên thành hơn. Bọn họ cũng không che giấu việc bản thân không quen thuộc với Tây Minh hoàng triều, bởi vì nếu chung đụng lâu ngày, chuyện này rất dễ bị lộ ra ngoài.
Phong Minh nói: “Nếu nói chúng ta quen thuộc nhất với điều gì ở Tây Minh hoàng triều thì đó chính là vị đoàn trưởng Phi Long dong binh đoàn danh tiếng lẫy lừng Trạm Sinh kia, cùng với đám mỹ nhân bên cạnh hắn. Trong đó đứng đầu là Ngũ công chúa của hoàng thất, cách đây không lâu bọn họ còn chạy tới một biên thành của Tây Minh để cử hành một hôn lễ, một hơi cưới liền bốn mỹ nhân cơ đấy.”
Trác Tú Dương “phụt” một tiếng, rượu vừa hớp vào miệng liền phun sạch ra ngoài. Triệu Dung Côn vội vàng vỗ vỗ lưng hắn, tránh cho hắn bị sặc.
Thu Dịch lấy làm kỳ lạ: “Trác thiếu có phản ứng lớn như vậy sao?”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng phát hiện sắc mặt Triệu Dung Côn có chút không tự nhiên, không khỏi nảy sinh một phán đoán táo bạo.
Trác Tú Dương gạt tay Triệu Dung Côn ra, lau đi vệt rượu nơi khóe miệng, chỉ thẳng vào Triệu Dung Côn rồi ha hả cười lớn: “Chuyện này ở Tây Minh hoàng triều có ai mà không biết! Những nữ nhân khác không nói, ngay cả Triệu gia cũng có một cô nương gia nhập vào hàng ngũ đó đấy.”
Bốn người Phong Minh đều kinh ngạc nhìn về phía Triệu Dung Côn. Vạn vạn lần không ngờ tới, trước kia bọn họ chỉ xem kịch vui, cảm thấy những nữ nhân này cách mình quá xa, không ngờ lần này lại ở ngay sát sườn thế này.
Triệu Dung Côn đen mặt, vội chữa thẹn: “Chỉ là một cô nương của bàng chi mà thôi, quan hệ với chủ chi cũng không hề thân thiết.”
Chuyện này vốn đã đủ khiến Triệu gia mất mặt, may mà còn có Ngũ công chúa chắn ở phía trước, hơn nữa cô nương Triệu gia kia lại thuộc nhánh phụ, thế nên thể diện Triệu gia xem như vẫn còn giữ được chút đỉnh. Nếu không phải vì Trạm Sinh kia quá mức tà môn, Triệu gia đã muốn trực tiếp trục xuất cô nương kia cùng với nhánh Triệu gia của nàng ta ra khỏi tộc rồi.
Bây giờ bọn họ chỉ có thể nén giận, ngặt nỗi cái nhánh tộc nhân kia lại đắc ý vênh váo, làm cho những tộc nhân khác tức tới xì khói đầu.
Bốn người Phong Minh không ngờ lại hóng được một quả dưa lớn như vậy, mắt của Phong Minh và Thu Dịch lập tức sáng rực lên.
Triệu Dung Côn cạn lời nhìn hai người, thân là tiền bối cao nhân, sao lại thích buôn chuyện bát quái đến thế kia chứ.
Trác Tú Dương lại chộp lấy cơ hội này để giới thiệu tình hình Triệu gia cho bọn họ nghe. Hắn khó khăn lắm mới bắt thóp được Triệu Dung Côn, khiến cho cái gã họ Triệu này phải chịu nghẹn. Bây giờ có cơ hội đương nhiên phải nắm bắt ngay lập tức, không có cơ hội cũng phải tự tạo ra cơ hội để tiến tới.
“Các ngươi không biết đâu, cô nương Triệu gia này quen biết Trạm Sinh trước cả Ngũ công chúa, sau đó liền một lòng một dạ đi theo bên cạnh Trạm Sinh. Ta cũng không hiểu nổi, bên cạnh Trạm Sinh còn có những nữ nhân khác, sao cô nương Triệu gia kia lại cứng đầu cứng cổ như thế? Từ sau khi cô nương Triệu gia đi theo hắn, hắn ở bên ngoài liền tự xưng là con rể Triệu gia, làm cho chủ chi Triệu gia tức tới nghẹn họng.”
Cái tên này nói người khác cứng đầu cứng cổ, sao không tự nhìn lại bản thân mình đi chứ.
“Sao lại không lên tiếng phủ nhận?” Thu Dịch tò mò hỏi.
Trác Tú Dương gào lên: “Ái chà chà, các ngươi không biết cái tên họ Trạm kia tà môn tới mức nào đâu. Phàm là kẻ nào đối đầu với hắn, đại đa số cuối cùng đều không có kết cục tốt đẹp. Bên cạnh hắn có một nữ nhân nguyên bản vốn đã có vị hôn phu, Trạm Sinh dùng thủ đoạn cướp đoạt ái tình, vị hôn phu kia làm sao có thể cam tâm chịu nhục, thế là liền chống đối với Trạm Sinh kia. Các ngươi đoán xem cuối cùng thế nào?”
Phong Minh vô cùng khẳng định nói: “Cuối cùng liên lụy tới mức cả gia tộc cũng bị Trạm Sinh dìm cho phá sản chứ gì.”
Trác Tú Dương liên tục gật đầu: “Đúng vậy, vị hôn phu kia chết thảm dưới tay Trạm Sinh, ngay cả gia tộc của vị hôn phu kia cũng bị Trạm Sinh nhổ tận gốc, gia sản cũng bị hắn nuốt trọn. Cho nên có người nói Trạm Sinh trước nay đều dựa vào nữ nhân để phát tài, nhờ vào phương pháp này mà hắn đã nuốt trôi không ít của cải phi nghĩa đâu. Này này, Triệu Dung Côn, ngươi nói xem, tính đến thời điểm hiện tại, có bao nhiêu thế lực đã bị diệt vong trong tay cái tên họ Trạm kia rồi?”
Triệu Dung Côn nói: “Thế lực lớn nhỏ cộng lại, đã vượt quá mười cái rồi.”
Vượt quá mười cái? Bốn người Phong Minh nghe xong đều kinh hãi. Cho dù Phong Minh biết rõ cái mô-típ này thì vẫn không khỏi kinh ngạc, dù sao tiểu thuyết là tiểu thuyết, còn bây giờ nghe thấy lại là hiện thực ngoài đời.
Hơn mười thế lực này đều biến thành đá lót đường cho quá trình thăng cấp của Trạm Sinh, thật sự là quá thảm, cuối cùng đến một danh tiếng tốt cũng chẳng giữ lại được.
Triệu Dung Côn lúc này cũng không sợ mất mặt nữa: “Chính vì đã điều tra qua quá khứ của Trạm Sinh nên gia tộc mới không trục xuất nhánh tộc nhân kia ra ngoài, có điều nhìn thấy bọn họ nhảy nhót tưng bừng như vậy, trong lòng mọi người ai nấy đều nén một cục tức.”
Kỷ Viễn nói: “Nhìn cái tư thế và đà tiến tới này của Trạm Sinh, tương lai thiên địa của hắn chắc chắn không chỉ giới hạn ở Tây Minh hoàng triều và Phi Hồng đại lục này. Đến lúc đó, những gia tộc thế lực phụ thuộc vào hắn liệu sẽ ra sao? Bây giờ nhảy nhót quá hăng, không sợ sau này gặp phải quả báo hay sao?”
Triệu Dung Côn cười lạnh một tiếng: “Những kẻ thiển cận kia làm sao nhìn xa trông rộng được như thế.”
Gia tộc sở dĩ nhẫn nhịn cũng là vì nguyên nhân này. Cứ tạm thời nhẫn nhịn bọn họ một thời gian, đợi đến sau này tự khắc sẽ có lúc tính sổ với bọn họ.
Phong Minh hiếu kỳ hỏi: “Thế cái tên Trạm Sinh kia hiện tại đang ở đâu rồi?”
Trác Tú Dương cũng nắm được tin tức: “Khoảng thời gian trước, tại một vùng biển có một di phủ dưới đáy biển xuất thế, vừa vặn bị Trạm Sinh đụng phải. Có điều nghe người khác nói Trạm Sinh vốn có mưu đồ khác, hiển nhiên là không đắc thủ. Vận khí của tên này vẫn cứ tà môn như vậy, di phủ mà bao nhiêu thế lực tu sĩ tranh giành, đến cả Thánh Nguyên tông cũng xuất động đệ tử nòng cốt, thế mà cũng không tranh nổi với tên này, cuối cùng lại rơi vào tay hắn.”
Trác Tú Dương nghe chuyện này cũng giống như những tu sĩ khác, vừa hâm mộ lại vừa đố kỵ. Chuyện tốt như vậy sao không rơi trúng đầu bọn họ chứ.
“Hắn đạt được di phủ xong liền rời khỏi vùng biển kia, hội hợp với Ngũ công chúa cùng những nữ nhân khác rồi đi tới một nơi khác. Tin tức cuối cùng nhận được là hắn và các nữ nhân của hắn dường như đã tiến vào một nơi hiểm địa. Đợi đến khi tên này từ hiểm địa đi ra, chắc chắn lại thu hoạch được không ít đồ tốt.”
Triệu Dung Côn nắm rõ những chuyện này hơn: “Trạm Sinh là nhắm vào giao long ở vùng biển đó mà đi, hơn nữa nghe đồn vùng biển bên kia có di tích của long tộc. Chỉ tiếc là lần này bàn tính của Trạm Sinh không gõ vang được, tình huống này quả thực khá hiếm thấy, những việc hắn muốn làm xưa nay rất ít khi thất bại.”
“Hóa ra thật sự có giao long và long tộc sao? Sao ngươi chưa từng kể với ta thế?” Trác Tú Dương chỉ trích Triệu Dung Côn.
Triệu Dung Côn bất đắc dĩ cười nói: “Ngươi chịu nghe ta nói sao?”
Trác Tú Dương đảo đảo tròng mắt, hắn vốn định phản bác rằng sao lại không chịu nghe? Nhưng nghĩ kỹ lại thì hình như quả thật đúng là như vậy thật.
Hôm đó bọn họ trò chuyện mãi tới nửa đêm mới dừng lại để ai nấy về phòng nghỉ ngơi. Bốn người Phong Minh từ miệng Triệu Dung Côn đã biết thêm rất nhiều tình hình của Tây Minh hoàng triều, chẳng hạn như có những thế lực lớn nào, trong bờ cõi có những hiểm địa nổi tiếng nào cùng các địa điểm rèn luyện khác.
Có được những thông tin này, khi bốn người bọn họ bôn ba ở Tây Minh hoàng triều sẽ không bị mù mịt thông tin, đi loạn khắp nơi nữa. Có vài địa điểm nghe xong khiến bọn họ vô cùng hứng thú, muốn đi tới đó thám hiểm một phen.
Ngày thứ hai, bốn người Phong Minh liền đi tới suối thuốc rèn thể. Vừa áp sát nơi này, mùi thuốc nồng đậm quả nhiên đã ập thẳng vào mặt.
Đối với hai vị luyện dược sư là Phong Minh và Thu Dịch mà nói, từ trong mùi thuốc này có thể dễ dàng phân biệt ra được có những loại linh dược nào, lập tức có thể đọc tên được mấy chục loại, những loại khác còn cần phải tỉ mỉ phân biệt kỹ hơn.
Chỉ từ mùi thuốc là có thể phán đoán ra được, suối thuốc này đối với việc rèn luyện cơ thể quả thực có hiệu quả, còn có công năng trị thương nhất định, cho nên sau khi ngâm Chích Dương Ôn Tuyền rồi tới đây là tốt nhất.
Bốn người không chút do dự, mỗi người đều vung ra hai trăm vạn nguyên tinh để ngâm suối thuốc trong vòng hai canh giờ.
Trác Tú Dương và Triệu Dung Côn chỉ mua thời gian một canh giờ. Đây là do tối hôm qua người của Trác gia biết được tình cảnh của Trác Tú Dương nên mới đặc biệt phái người đưa tới cho hắn một khoản nguyên tinh. Nếu không hắn đang lúc túi tiền eo hẹp, chỉ đành đứng ở bên ngoài chờ đợi mà thôi.
Ngâm mình trong suối thuốc này cảm giác không quá khó chịu. Phong Minh và Thu Dịch còn có thong thả để nhận biết từng loại linh thảo bên trong. Tuy rằng việc dung luyện những linh thảo này cần đến pháp môn độc quyền, tỉ lệ bỏ vào cùng thứ tự trước sau khác nhau cũng sẽ ảnh hưởng tới việc phát huy dược hiệu, thế nhưng sau khi ngâm xong hai canh giờ, hai vị luyện dược sư cũng đã có thể suy diễn ra được phương thuốc này rồi. Suối thuốc này đối với bọn họ đã không còn bí mật gì nữa.
Nếu như chủ nhân của suối thuốc biết được tình huống này, không biết có hối hận vì đã thả hai vị ngũ phẩm luyện dược sư vào đây hay không. Đương nhiên cũng có khả năng là sẽ càng thêm hoan nghênh, dù sao danh tiếng của ngũ phẩm luyện dược sư cũng không hề nhỏ, bọn họ quang lâm tới suối thuốc này cũng sẽ khiến cho nơi đây thêm phần vẻ vang, thu hút nhiều khách khứa hơn.
“Quả thực không tệ, hai suối nước nóng cộng lại giúp cường độ nhục thân tăng lên hơn một phần mười rồi.”
Đừng nhìn chỉ có hơn một phần mười, thực chất hiệu quả đã vô cùng rõ rệt, bởi lẽ thời gian bọn họ bỏ ra không hề dài. Đương nhiên lần đầu tiên ngâm hiệu quả sẽ đặc biệt rõ rệt, sau này ngâm tiếp hiệu quả sẽ giảm dần đi.
Ngày thứ ba, bốn người đi tới Ích Nguyên Ôn Tuyền danh tiếng lẫy lừng. Suối Ích Nguyên không giống với những nơi khác, nơi đây có trọng binh do Phủ Thành Chủ phái tới canh gác tầng tầng lớp lớp.
Tu sĩ tìm tới nơi này không nhiều, dù sao chi phí quá cao, đa số tu sĩ đều phải tích lũy nguyên tinh trong một khoảng thời gian dài, sau đó đợi đến khi tu vi bị nghẽn lại ở bình cảnh mới tới suối Ích Nguyên. Cơ bản bọn họ đều có thể đột phá bình cảnh trong suối nước nóng để thăng lên một tiểu giai.
Có quản sự nhiệt tình tiến lên chào đón bốn vị khách nhân Phong Minh, đồng thời giới thiệu cho bọn họ công năng cùng giá cả của các cấp độ suối nước nóng khác nhau.
Suối Ích Nguyên được chia làm ba cấp độ: hồ cấp ba thích hợp cho tu sĩ Tụ Khí cảnh; hồ cấp hai thích hợp cho tu sĩ Nguyên Dịch cảnh; hồ cấp một là quan trọng nhất, thích hợp cho tu sĩ Nguyên Đan cảnh. Giá cả của ba cấp độ suối Ích Nguyên này lần lượt là một trăm vạn, năm trăm vạn và một ngàn vạn nguyên tinh.
Giá cả quả thực kinh người. Nếu muốn đột phá thì e rằng một canh giờ là không đủ dùng, vậy thì tới một lần ít nhất cũng phải vung ra vài trăm vạn nguyên tinh mới đủ.
“Mở cho chúng ta bốn hồ cấp một đi, trước tiên đặt một canh giờ, quá giờ thì tính thêm.”
Quản sự ban đầu kinh ngạc, sau đó liền vui mừng tới mức híp cả mắt lại. Tuy rằng không ngờ tới bốn vị này đều là cao thủ Nguyên Đan cảnh, nhưng một hơi có thể thu vào bốn ngàn vạn nguyên tinh, bốn vị này quả thực ra tay quá hào phóng.
Hồ cấp một tổng cộng cũng chỉ có năm cái, bốn người này một phát đã bao trọn bốn cái rồi.
Lần này Trác Tú Dương và Triệu Dung Côn không đi vào theo, chỉ đứng ở lối vào đưa mắt tiễn bốn người Phong Minh đi vào trong.
Phong Minh vẫy vẫy tay về phía sau, bảo bọn họ cứ về trước đi, không cần phải đứng ở ngoài đợi.
Trác Tú Dương ngoáy ngoáy tai: “Ta vừa rồi không nghe lầm chứ? Bọn họ đều muốn hồ cấp một sao?”
Triệu Dung Côn buồn cười nhìn hắn: “Trước đó không phải đã biết bốn vị này đều là cao thủ Nguyên Đan cảnh rồi sao? Muốn hồ cấp một là chuyện rất bình thường mà.”
Trác Tú Dương ngượng ngùng nói: “Nhìn bọn họ cũng không có dáng vẻ của cao thủ, lúc chung đụng với bọn họ cứ hay quên mất tu vi thực sự của bọn họ.”
Đặc biệt là Phong Minh, cái bộ dạng không đứng đắn kia có chỗ nào giống tiền bối cao nhân đâu chứ, cũng không có cái vẻ kiêu ngạo thường thấy trên người các thiên tài khác.
Dù không có bốn người Phong Minh ở đây, Triệu Dung Côn vẫn đi theo Trác Tú Dương trở về biệt viện của hắn, Trác Tú Dương thế mà cũng không phản đối.
Khi Triệu Dung Côn ở một mình, bên cạnh hắn liền xuất hiện một tu sĩ: “Thiếu gia, có cần chúng ta điều tra lai lịch của bốn vị kia không?”
Triệu Dung Côn lập tức phủ quyết: “Không cần, bốn vị tiền bối đối với ta và Tú Dương đều không có ác ý, đừng làm kinh động tới bọn họ.”
“Vâng, thiếu gia.”
—