← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 158: Ân ân oán oán

22 min read 02.09.2026

Sở Thần Tà quét mắt nhìn quanh viện tử một vòng, vị trí bọn họ đang đứng hiện tại là đông sương phòng, chính phòng ở giữa, còn tây sương phòng thì đang để trống.

Thế là hắn dẫn Tiết Tử Kỳ đi về phía tây sương phòng, đồng thời nói với y chuyện tạm thời ở lại đây một đêm.

Hai người còn chưa bước vào phòng, phía sau đã truyền đến tiếng trò chuyện.

“Bái kiến Thái thượng trưởng lão.”

“Không cần đa lễ, chuyện của Đại trưởng lão, các ngươi đã nói với Hội trưởng chưa?”

“Đã nói rồi, Hội trưởng bảo chúng ta đưa người tới đây giao cho ngài xử lý.”

Trong lúc trầm ngâm, dư quang của Qua Tu Trúc thoáng thấy hai tiểu gia hỏa đang nghe lén ở cách đó không xa.

Khóe miệng hiện lên một tia ý cười, lão phất tay về phía đó: “Tiểu Tà, Tiểu Kỳ, hai đứa lại đây một chút.”

Nghe lén bị bắt quả tang, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ dứt khoát quang minh chính đại đi tới.

“Qua Đan sư!” Hai người đồng thanh gọi.

“Qua Đan sư cái gì, phải gọi là Qua gia gia.” Qua Tu Trúc sửa lại.

Khi nói lời này, lão còn đặc biệt liếc nhìn Tiết Tử Kỳ một cái. Chỉ cần Tiết Tử Kỳ gọi lão là Qua gia gia, thì Sở Thần Tà không cần nói cũng sẽ đi theo gọi Qua gia gia.

Thế nhưng Tiết Tử Kỳ lại ngẩng đầu nhìn trời, giả vờ như không nghe thấy.

Thấy y như vậy, Qua Tu Trúc tức tới mức suýt nữa nhảy dựng. Có điều nơi này còn có người ngoài, lão cố kỵ hình tượng của bản thân nên không có nhảy lên thật.

Ngoài mặt thì một phái phong khinh vân đạm, nhưng trong lòng Qua Tu Trúc lại đang mắng đứa đồ đệ ngu xuẩn không tranh khí kia của mình, khó khăn lắm mới có đứa đồ tôn, vậy mà đồ tôn lại không nhận lão.

Thấy hai người trực tiếp đối chọi nhau, để Qua Tu Trúc không bị mất mặt, Sở Thần Tà đành phải tiếp lời: “Không biết Qua Đan sư gọi chúng ta qua đây là có chuyện gì?”

Qua Tu Trúc chỉ tay vào lão giả đang bị hai nam tử hắc y kẹp ở giữa, giới thiệu: “Hắn, Đại trưởng lão của Luyện đan sư Công hội.”

Nghe vậy, hai người Sở Thần Tà mới quay đầu lại, tỉ mỉ đánh giá lão giả tóc xám kia.

Chỉ thấy lão giả mặc một thân bào phục luyện đan sư xen kẽ đen trắng, từ mi thiện mục, trong mắt không chút gợn sóng.

Chỉ khi nhìn về phía Qua Tu Trúc, trong mắt hắn mới xẹt qua một tia không cam lòng.

“Hắn là phạm phải chuyện gì sao?” Tiết Tử Kỳ biết rõ còn hỏi.

“Lúc khảo hạch luyện đan đã sai người động tay động chân, biết rõ mà còn cố phạm, các ngươi thấy hạng người như thế này nên xử lý thế nào?” Nói đoạn, ánh mắt của Qua Tu Trúc rơi trên người Tiết Tử Kỳ.

Rõ ràng là đợi y trả lời.

Tiết Tử Kỳ nào biết xử lý thế nào?

Nếu để y trả lời, chỉ có một chữ: Giết!

Nhưng y không phải người của Luyện đan sư Công hội, cũng không tiện nhúng tay vào chuyện của nội bộ công hội.

Cho nên y vẫn giữ im lặng.

Lúc trước Qua Tu Trúc còn định đợi tiểu đồ đệ nhận Tiết Tử Kỳ xong thì sẽ bồi dưỡng y thật tốt. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, e là có chút khó khăn.

Không cần nghĩ, Sở Thần Tà cũng biết câu trả lời của Tiết Tử Kỳ chỉ có một, đó chính là trực tiếp giết người.

Vốn dĩ Sở Thần Tà còn khá kính ngưỡng vị Cửu cấp Đan sư này, nhưng thấy lão cứ ép Tiết Tử Kỳ đi đắc tội người khác như vậy, hảo cảm đối với lão giảm mạnh.

Tiết Tử Kỳ vì kinh nghiệm sống nên vốn dĩ không giỏi giao thiệp với người khác, xử sự không đủ khéo léo là một khuyết điểm của y.

Nhưng Sở Thần Tà lại thích chính cái khuyết điểm này của y.

Bởi vì không biết vòng vo Tam quốc, có chuyện gì đều nói thẳng.

Ở bên cạnh y không cần phải đoán già đoán non, bất kể có chuyện gì y cũng sẽ trực tiếp hỏi ra.

Sở Thần Tà thích sự thành thật và không hề làm bộ làm tịch của y.

Tức phụ là của mình, người khác không xót thì Sở Thần Tà tự mình xót.

Tiếp lời, Sở Thần Tà áy náy nói: “Luyện đan sư Công hội chắc hẳn có quy chương chế độ riêng, Qua Đan sư hỏi hai người ngoại nhân như chúng ta, xin thứ cho chúng ta không thể đưa ra đáp án cho ngài.”

Câu trả lời của hắn hợp tình hợp lý, khiến người ta không thể bới móc ra một chút lỗi lầm nào.

Qua Tu Trúc không khỏi kinh ngạc nhìn hắn một cái.

Trong lòng thầm nghĩ: Tiểu tử thật giảo hoạt!

Tuy nhiên qua đây cũng thấy được Sở Thần Tà là chân tâm thích Tiểu Kỳ, không nỡ để Tiểu Kỳ chịu một chút ủy khuất nào.

Tiểu Kỳ ở bên một người như thế này, nghĩ lại chỉ cần tiểu tử này còn ở đó, định sẵn sẽ luôn bảo hộ y.

Có điều thực lực của tiểu tử này sao lại kém như vậy, xem ra lát nữa mình phải chuẩn bị một ít tài nguyên tu luyện mới được.

Đang lúc Qua Tu Trúc thầm tính toán, Đại trưởng lão nãy giờ chưa từng mở miệng lại lên tiếng: “Thái thượng trưởng lão muốn giết muốn mổ thì tùy ngài, hà tất phải tìm hai kẻ tiểu bối tới để làm nhục ta.”

Cười lạnh một tiếng, Qua Tu Trúc đánh giá hắn một lượt từ trên xuống dưới, mới thong thả nói: “Làm nhục ngươi, đó là coi trọng ngươi!”

“Ngươi…” Đại trưởng lão tức tới mức lồng ngực phập phồng liên hồi, muốn đưa tay chỉ vào Qua Tu Trúc, nhưng tay hắn lại bị nam tử hắc y bên cạnh nắm chặt.

Không nhìn hắn nữa, Qua Tu Trúc nhìn về phía hai người Sở Thần Tà, xua tay: “Bỏ đi, các ngươi có việc thì cứ đi bận việc của mình đi!”

Hai người hành lễ một cái, liền đi về phía tây sương phòng.

Còn về vị Đại trưởng lão kia xử lý thế nào, cũng không liên quan đến bọn họ nữa.

Đang nghĩ ngợi, phía sau bọn họ truyền đến lời nói băng lãnh của Qua Tu Trúc: “Đưa xuống xử lý đi. Bảo Hội trưởng, sau này khi chọn người thì mắt mũi để ý một chút.”

“Rõ!”

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ nhìn nhau một cái.

Người có thể ngồi lên vị trí Trưởng lão đều không phải nhân vật đơn giản, bất kể ở thế lực nào thì thân phận Đại trưởng lão cũng không hề thấp. Vậy mà Qua Tu Trúc nói giết là giết, có thể thấy địa vị của lão ở Luyện đan sư Công hội phi phàm cỡ nào.

Hai người tiến vào phòng, đóng cửa lại rồi đi tới cạnh bàn ngồi xuống, Sở Thần Tà lập tức lấy toàn bộ số sách đoạt được từ trong không gian giới chỉ của Phong Tề ra.

Có sách về phương diện luyện đan, ngoài ra có hai cuốn liên quan đến cổ trùng, tên là “Khống Cổ Thuật” và “Như Hà Bồi Dưỡng Cổ Trùng”.

Hai người mỗi người cầm một cuốn, bắt đầu xem.

Sau khi xem xong, hai người lại đổi cho nhau xem.

Một canh giờ sau.

Hai người đồng thời đặt sách trong tay xuống.

Ánh mắt của Tiết Tử Kỳ rơi trên những cuốn sách trên mặt bàn, trong mắt không có tiêu cự, rõ ràng là đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Sở Thần Tà ngồi ở một bên, không hề quấy rầy y.

Nghĩ lại hiện giờ trong lòng y hẳn là đang rất loạn, biết được Tiết Vũ Phi bị Khống Tâm Cổ khống chế, những lời nói trái với lòng trước kia đều không phải bản ý của bà.

Nhưng có những tổn thương, tuy không phải xuất từ bản ý, nhưng lại chân thật xảy ra. Cho dù là thánh nhân, cũng không phải lập tức có thể tiêu tan.

Cầm lấy cuốn sách trên bàn, Sở Thần Tà tiếp tục nghiên cứu.

Cổ thuật trong mắt những người không biết thì rất thần bí, cũng mang lại cảm giác nguy hiểm, khiến người ta không tự chủ được mà muốn tránh xa nó.

Nhưng đợi sau khi ngươi tìm hiểu rồi sẽ phát hiện, cổ thuật thực ra rất đơn giản, chính là mấy chục mấy trăm con sâu tàn sát lẫn nhau, con chiến thắng cuối cùng mới được gọi là Cổ.

Sau đó là người nuôi cổ bồi dưỡng, người nuôi cổ khi bồi dưỡng một số cổ trùng đặc biệt, cứ cách một thời gian sẽ cho chúng ăn máu của chính mình.

Thường thấy nhất chính là người nuôi cổ nuôi cổ trùng ngay trong chính cơ thể mình.

Đối với người ngoài mà nói, trong cơ thể có sâu, có thể nói vừa ghê tởm vừa sợ hãi.

Nhưng đối với người nuôi cổ, cổ trùng là thứ rất thần thánh, phàm là cổ trùng sống sót được đều xứng đáng để bồi dưỡng, cổ trùng gần như chính là tín ngưỡng của bọn họ.

Đã tìm hiểu về cổ trùng, Sở Thần Tà tự nhiên cũng biết, loại cổ mà An quản gia trúng trước kia và Tiết Vũ Phi trúng là cùng một loại, đều là Khống Tâm Cổ.

Khống Tâm Cổ còn có tên là Khôi Lỗi Cổ.

Đúng như tên gọi, người trúng Khống Tâm Cổ sẽ trở thành khôi lỗi của người hạ cổ.

Mà một loại cổ khác trong cơ thể Tiết Vũ Phi tên là Tình Nhân Cổ, nhưng nó và Tình Nhân Cổ thực sự lại có chút không giống nhau.

Tình Nhân Cổ thực sự là một đối một, giữa hai bên không thể phản bội.

Nhưng Tình Nhân Cổ mà Tiết Vũ Phi trúng lại chia thành Tử cổ và Mẫu cổ, Tử cổ có thể có nhiều con, nhưng Mẫu cổ thì chỉ có một con.

Mà người trúng Tử cổ thì không thể phản bội người sở hữu Mẫu cổ, nhưng người sở hữu Mẫu cổ lại có thể phát sinh quan hệ với nhiều người sở hữu Tử cổ.

Loại Tử Mẫu Tình Nhân Cổ này là do một vị lão tổ tông của Cừu Quang Lượng nghiên cứu ra để tự mình sử dụng.

Trang trước của cuốn sách giới thiệu chi tiết tác dụng của Tử Mẫu Tình Nhân Cổ, trang tiếp theo lại là bìa sau của sách. Giữa bìa sau và trang cuối cùng rõ ràng có dấu vết giấy bị xé đi.

Nghĩ lại phần bị xé đi đó, viết chắc hẳn là phương pháp bồi dưỡng liên quan đến Tử Mẫu Tình Nhân Cổ.

Cũng không biết mấy trang cuối cùng đó đã rơi vào tay ai.

Hai người ngồi trong phòng suốt một buổi chiều.

Khi ráng chiều từ cửa sổ chiếu vào trong phòng, Tiết Tử Kỳ đang trầm tư rốt cuộc đã ngẩng đầu lên.

Thấy y cuối cùng cũng cử động, Sở Thần Tà lập tức rót một chén trà đưa vào tay y.

Uống một ngụm trà, Tiết Tử Kỳ mới hỏi: “Thần Tà, ngươi có biết loại cổ khác trong cơ thể bà ấy là cổ gì không?”

“Bà ấy” mà Tiết Tử Kỳ nói, tự nhiên là Tiết Vũ Phi.

Ánh mắt phức tạp nhìn y một cái, Sở Thần Tà lật sách tới trang cuối cùng, để y tự xem.

Mang theo hiếu kỳ, Tiết Tử Kỳ cúi đầu nhìn cuốn sách trên bàn.

Xem xong, y trầm mặc.

Dựa theo thời gian Sở Thần Tà kiểm tra ra Tiết Vũ Phi trúng cổ mà nói, y chắc hẳn được sinh ra sau khi Tiết Vũ Phi trúng cổ.

Vậy chẳng phải nói, người hạ cổ cho Tiết Vũ Phi có khả năng chính là người cha hờ kia của y sao.

Nghĩ đến khả năng này, lại nhìn thấy tác dụng của Tử Mẫu Tình Nhân Cổ trên sách, Tiết Tử Kỳ cảm thấy cả người mình đều không ổn.

Cảm nhận được quanh thân Tiết Tử Kỳ đột nhiên bao phủ một luồng bi thương, Sở Thần Tà đưa tay nắm lấy tay y: “Họ là họ, ngươi là ngươi, ngươi có ta!”

Thấy y nhìn về phía mình, Sở Thần Tà lại đưa tay xoa xoa đầu y.

“Bất kể giữa họ có ân ân oán oán gì, đều là chuyện giữa họ. Không liên quan đến ngươi. Hiện tại ngươi là người của Sở Thần Tà ta, người có liên quan đến ngươi chỉ có ta.”

Nghe hắn nói bá đạo như vậy, Tiết Tử Kỳ cười nhẹ nhõm: “Phải, ta là người của ngươi.”

“Thế mới đúng chứ, những chuyện không vui đó thì đừng nghĩ nữa.”

Tiết Tử Kỳ gật đầu: “Được, ta nghe ngươi.”

Thấy y thực sự không để tâm, cũng không định nghĩ ngơi thêm nữa, trái tim lo lắng của Sở Thần Tà mới xem như được buông xuống.

“Đúng rồi, bây giờ ta phải đi nói cho Tiết tiền bối biết bà ấy trúng loại cổ gì, ngươi muốn đi cùng không? Bà ấy… muốn gặp ngươi.”

“Ta vẫn là không đi thì hơn, biết đâu sau khi bà ấy biết mình trúng loại cổ gì, lại không muốn nhìn thấy ta nữa.”

“Cũng tốt, ngươi có thể xem những cuốn sách liên quan đến luyện đan này.” Nói đoạn, Sở Thần Tà đặt những cuốn sách luyện đan trên bàn tới trước mặt y.

“Được!”

“Vậy ta qua đó trước đây.”

Thấy hắn miệng nói là đi, nhưng không hề có ý định đứng dậy, Tiết Tử Kỳ đứng lên, cúi người nhanh chóng hôn một cái lên mặt hắn.

Sở Thần Tà hài lòng nhếch miệng, đưa tay nhéo nhéo mũi y: “Ngoan ngoãn đợi ta về!”

Đông sương phòng.

Sau khi nghe xong lời kể của Sở Thần Tà, hai tay Tiết Vũ Phi không tự chủ được mà nắm chặt chăn, dòng suy nghĩ quay về ngày đầu tiên gặp Giang Thành Hàm.

Nhớ khi đó Nhị sư huynh bày tỏ tâm ý với bà, nhất thời tâm bà loạn như ma trận. Không phân rõ được rốt cuộc bà thích Nhị sư huynh, hay chỉ coi Nhị sư huynh như ca ca?

Thế là bà lén rời khỏi Luyện đan sư Công hội, ngồi truyền tống trận đi đến Lưu Diệp Thành. Vừa vặn Lưu Diệp Thành đang tổ chức thi đấu luyện đan, lần đầu tiên một mình đi xa, rảnh rỗi không có việc gì làm, bà liền tham gia thi đấu.

Cũng chính vào lúc đó bà quen biết Giang Thành Hàm.

Giang Thành Hàm chính là phụ thân của Tiết Tử Kỳ.

Tiết Vũ Phi nhớ rõ lúc đó ấn tượng của bà đối với Giang Thành Hàm không hề tốt, nhưng sau đó không biết thế nào lại mê luyến đối phương.

Về sau, bà được Giang Thành Hàm đưa tới một hòn đảo.

Giờ nghĩ lại, những người sống ở đó thoạt nhìn thì vô ưu vô lự, nhưng lại mang đến một cảm giác không tự nhiên.

Nghĩ đến chuyện mình trúng cổ, hiện tại bà hoài nghi liệu có phải những người trên đảo đó đều đã trúng cổ hay không.

Sau khi bà mang thai Tiểu Kỳ, Giang Thành Hàm bắt đầu trở nên rất bận rộn, thường xuyên không thấy mặt mũi đâu.

Nhưng đối với Tiểu Kỳ chưa chào đời, Giang Thành Hàm vẫn luôn rất kỳ vọng.

Thế nhưng khi Tiểu Kỳ ra đời, biết y là một song nhi, Giang Thành Hàm lập tức thay đổi sắc mặt.

Có một lần, Tiết Vũ Phi vô tình nhìn thấy Giang Thành Hàm cư nhiên muốn giết Tiểu Kỳ.