Chương 151: Có Lẽ Là Ngươi
Nam tử nheo mắt nhìn hắn, lạnh giọng hỏi: “Ngươi lại là ai?”
“Ta là phu quân của y.”
Thấy nam tử cau mày, Sở Thần Tà sợ hắn lại bày ra trò gì khác, bèn nói tiếp: “Các ngươi cũng đâu có nói người đã thành thân thì không được báo danh.”
Dứt lời, chỉ thấy vẻ mặt nam tử kia như đang nghẹn đại tiện.
Người nam tử trước mặt này làm việc rõ ràng rất hời hợt, nhìn bộ dạng hẳn là không muốn vị Qua đan sư kia thu đồ đệ.
Sở Thần Tà không khỏi suy luận theo hướng âm mưu: Đối phương có phải cũng muốn bái Qua đan sư làm sư phụ nhưng tư chất không đủ; hay đối phương chính là đồ đệ của Qua đan sư, sợ người thu thêm đồ đệ mới sẽ quên mất đồ đệ cũ; hoặc giả đối phương có hậu bối báo danh, hiện tại đang giúp hậu bối trừ khử đối thủ cạnh tranh.
Bên cạnh vẫn còn người đang nhìn, nam tử tự nhiên không tiện nói lời đuổi Tiết Tử Kỳ đi nữa.
Hắn đành đầy bụng không cam lòng lấy ra một khối ngọc bài đưa cho Tiết Tử Kỳ: “Ba ngày sau cầm ngọc bài đến Luyện Đan Sư Công Hội tham gia khảo hạch.”
“Đa tạ tiền bối.” Tiết Tử Kỳ nhận lấy ngọc bài, vội vàng đạo tạ.
Lấy được lệnh bài, hai người không lập tức rời đi, báo danh chỉ là ý định nhất thời. Mục đích họ vào đây là để mua linh thảo, đợi mua xong linh thảo, hai người mới rời khỏi Vạn Đan Các.
Đi chưa được mấy bước, Tiết Tử Kỳ không khỏi thở dài: “Linh thạch cũng thật không chịu nổi tiêu xài mà.”
Vừa rồi họ cũng chẳng mua bao nhiêu linh thảo mà đã tiêu tốn mất hai ngàn khối linh thạch.
“Ngươi chỉ cần đem số linh thảo vừa mua luyện thành đan dược, không chỉ thu hồi vốn mà còn kiếm được không ít.”
“Vậy ta phải ôm chặt đùi ngươi mới được.”
“Đang yên đang lành, ngươi ôm đùi ta làm gì?” Sở Thần Tà đầy đầu dấu hỏi.
“Bởi vì ngươi biết luyện đan dược ngũ cấp, nếu ta có chỗ nào không biết có thể thỉnh giáo ngươi.”
“Đây chính là cái ‘ôm đùi’ mà ngươi nói?”
“Đúng vậy!”
Sở Thần Tà cạn lời.
Hóa ra là hắn nghĩ lệch đi đâu rồi, thảo nào ban ngày ban mặt mà Tiết Tử Kỳ lại có thể cùng hắn thảo luận chuyện ôm đùi như vậy.
Hóa ra cái “ôm đùi” mà Tiết Tử Kỳ nói không phải là thật sự muốn ôm cái đùi của hắn.
Hắn không khỏi tiếc nuối: “Tử Kỳ, ta vốn còn định nói, nếu ngươi thật sự muốn ôm đùi ta thì buổi tối ta sẽ để ngươi từ từ ôm. Dù sao hiện tại người qua kẻ lại đông đúc…”
Không đợi Sở Thần Tà nói xong, Tiết Tử Kỳ đã rảo bước đi nhanh về phía trước. Đã biết trên phố người qua kẻ lại, vậy mà Sở Thần Tà còn dám cùng y thảo luận chuyện buổi tối.
“Tử Kỳ, chờ ta với!” Sở Thần Tà vội vàng bước nhanh đuổi theo.
Một khắc đồng hồ sau.
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ bước vào một tửu lâu tên là Túy Hương Lai, hai người còn chưa nhìn rõ tình hình trong đại đường thì bên tai đã truyền đến tiếng của điếm tiểu nhị.
“Hai vị công tử ngồi ở đại đường hay vào bao gian?”
Liếc sơ qua đại đường, thấy gần như không còn chỗ trống, Sở Thần Tà liền đáp: “Bao gian.”
“Được rồi, hai vị mời đi theo ta.”
Nói xong, điếm tiểu nhị liền dẫn đường phía trước.
Hai người Sở Thần Tà lập tức đi theo sau hắn.
Ba người trực tiếp lên lầu hai.
Tiến vào một bao gian, đợi hai người ngồi xuống, tiểu nhị mới hỏi: “Hai vị muốn dùng chút gì?”
Trong lúc nói chuyện, hắn đưa lên một tờ thực đơn.
Nhìn thấy giá linh thạch niêm yết trên thực đơn, Tiết Tử Kỳ theo bản năng sờ sờ giới chỉ không gian của mình, y cảm thấy linh thạch của mình lại sắp không giữ được rồi.
Thấy động tác của y, Sở Thần Tà liền biết y là không nỡ tiêu linh thạch. Nhận lấy thực đơn, Sở Thần Tà trực tiếp gọi một món mặn, hai món chay cùng một món canh.
“Hai vị công tử xin đợi cho một lát, thức ăn sẽ có ngay.”
Nói xong, tiểu nhị chuẩn bị rời đi.
Sở Thần Tà vội vàng lên tiếng gọi lại: “Tiểu nhị ca xin dừng bước.”
“Công tử còn việc gì sao?”
Sở Thần Tà lấy ra hai khối linh thạch: “Có chút việc muốn hỏi thăm ngươi.”
Nhìn thoáng qua linh thạch trên bàn, tiểu nhị lộ vẻ nịnh nọt: “Công tử có gì cứ việc nói, tiểu nhân nhất định sẽ nói đúng sự thật.”
Mục đích đến tửu lâu chính là để nghe ngóng tin tức, Sở Thần Tà tự nhiên sẽ không khách khí với hắn.
“Chúng ta vừa từ nơi khác tới, đối với sự việc ở đây hoàn toàn không biết gì. Vừa nãy đi ngang qua Vạn Đan Các, nghe nói có vị đan sư họ Qua đang thu đồ đệ. Không biết tiểu nhị ca có biết vị Qua đan sư này là người phương nào không?”
“Ồ, người các vị nói hẳn là Qua Tu Trúc đan sư. Qua đan sư là một luyện đan sư cửu cấp, cũng là Thái thượng trưởng lão của Luyện Đan Sư Công Hội. Vốn dĩ ngài ấy có ba đồ đệ, lão đại tên là Vu Việt Bính; lão nhị tên là Vạn Hạo Không; lão tam tên là Tiết Vũ Phi.”
Nói đến đây, tiểu nhị lại thở dài một tiếng.
“Cũng không biết có phải ba vị đồ đệ trước đó đều không làm Qua đan sư hài lòng hay không, ba năm trước Qua đan sư đã phát ra thông cáo, nói muốn tìm một quan môn đệ tử, đem toàn bộ sở học cả đời truyền thụ cho người đó.”
“Ba năm trước? Vậy chẳng phải là vị Qua đan sư này đã chiêu mộ đồ đệ suốt ba năm mà vẫn chưa tìm được người khiến ngài ấy vừa ý sao?” Tiết Tử Kỳ mặt đầy kinh ngạc.
Họ đến nơi này mới biết tỷ lệ giữa người phàm và linh tu ở đây là một chọi năm, hoàn toàn ngược lại so với Phong Thần Quốc.
Nói cách khác, người có linh mạch hệ mộc ở đây tương đối rất nhiều.
Hơn nữa nhìn tình hình báo danh hôm nay, trước đây chắc hẳn cũng có rất nhiều người báo danh mới đúng.
Tiểu nhị gật đầu: “Đúng vậy, cũng chẳng biết Qua đan sư muốn chiêu mộ kiểu đồ đệ thế nào? Có những người thiên tư rất tốt đều bị ngài ấy từ chối.”
“Có thể nói về ba vị đồ đệ của Qua đan sư không?”
Thực ra Sở Thần Tà muốn hỏi về chuyện của Tiết Vũ Phi, nhưng nếu chỉ hỏi một người thì có vẻ hơi cố ý, cho nên hắn mới hỏi cả ba người một lượt.
“Về ba vị đồ đệ kia của Qua đan sư, tiểu nhân biết không nhiều. Chỉ biết Vu đan sư và Vạn đan sư đều đã là luyện đan sư bát cấp. Còn về Tiết đan sư, tiểu nhân không rõ lắm.”
Sở Thần Tà không khỏi có chút thất vọng, người hắn muốn biết chỉ là vị Tiết đan sư kia thôi.
Thấy cả hai đều không nói gì, tiểu nhị liền hỏi: “Hai vị công tử còn việc gì khác không?”
“Tạm thời không có, đa tạ ngươi đã giải đáp thắc mắc.” Nói đoạn, Sở Thần Tà đẩy linh thạch về phía điếm tiểu nhị.
Tiểu nhị hớn hở nhận lấy linh thạch: “Hai vị công tử xin đợi cho, thức ăn sẽ lên ngay.”
Nói xong, hắn liền rời khỏi bao gian.
“Thần Tà, ngươi không phải thật sự muốn để ta bái sư đấy chứ?”
“Dĩ nhiên không phải, ngươi lẽ nào không nhận ra vị Qua đan sư này túy ông chi ý bất tại tửu (ý không ở trong lời), mục đích không phải ở chỗ chiêu đồ đệ sao?”
Tiết Tử Kỳ thuận miệng nói một câu: “Ngài ấy không chiêu đồ đệ, chẳng lẽ là đang tìm người?”
Nói xong, chính y cũng sững sờ.
Y quay đầu nhìn Sở Thần Tà, thấy hắn đang mỉm cười nhìn mình: “Chẳng lẽ Qua đan sư thật sự đang tìm người, chứ không phải chiêu đồ đệ?”
Sở Thần Tà gật đầu: “Ta thấy ngài ấy hẳn là đang tìm người, hơn nữa ta đoán người ngài ấy muốn tìm rất có thể là ngươi.”
“Ta?” Tiết Tử Kỳ chỉ tay vào mũi mình, mặt đầy kinh ngạc.
Sở Thần Tà gật đầu: “Đúng vậy, đồ đệ lão tam của Qua đan sư cùng họ với ngươi, ta đang nghĩ liệu nàng ấy có phải là… của ngươi hay không.”
“Mẫu thân.”
“Không phải nên là cô cô sao?” Lần này đến lượt Sở Thần Tà kinh ngạc.
Trong mắt Tiết Tử Kỳ thoáng qua một tia mất mát: “Thật ra ta không được phụ thân yêu thích, ta đoán ta hẳn là theo họ mẹ.”
“Vậy sao trước đây ngươi không nói với ta?”
“Trước đây ta cảm thấy cả đời này chắc sẽ không gặp lại họ nữa, dù sao ta thấy mình dường như không có duyên với cha mẹ.” Tiết Tử Kỳ buồn bã nói.
“Không sao, sau này có ta ở bên cạnh ngươi, chân trời góc bể đều sẽ cùng ngươi.” Nói rồi, Sở Thần Tà vươn tay nắm lấy tay y.
“Ừm.” Tiết Tử Kỳ gật đầu, trên mặt rạng rỡ một nụ cười tươi tắn.
Người khác thế nào y không quản, đời này y chỉ cần Sở Thần Tà.
Thấy người bưng thức ăn vào, hai người liền ngừng trò chuyện.
Tiết Tử Kỳ phát hiện thức ăn ở đây còn ngon hơn cả bữa sáng họ ăn, vả lại linh lực chứa trong thức ăn cũng nhiều hơn.
Đúng thật là tiền nào của nấy.
Nhưng cứ nghĩ đến bàn thức ăn này đã tiêu tốn của họ hơn một ngàn khối linh thạch, y lại xót xa không thôi.
“Thần Tà, sau này chúng ta đừng tới đây ăn cơm nữa.”
“Tại sao? Ta thấy hương vị cơm canh ở đây cũng khá tốt.” Sở Thần Tà vừa nói vừa gắp thức ăn cho y.
Tiết Tử Kỳ tức giận nói: “Tiêu tốn nhiều linh thạch như vậy, có thể không tốt sao?”
“Tử Kỳ, ngươi biết bộ dạng hiện tại của ngươi giống cái gì không?”
“Đừng nói, từ miệng ngươi thốt ra chắc chắn không có lời nào tốt đẹp.” Nói đoạn, Tiết Tử Kỳ còn gắp một đũa thịt nhét vào miệng hắn.
Sở Thần Tà: “…”
Lời của Tiết Tử Kỳ khiến hắn lập tức nghĩ đến một câu: Miệng chó không mọc được ngà voi!
Tức phụ lẽ nào đang vòng vo chửi hắn?
Nghĩ tới đây, hắn nghiêng đầu nhìn Tiết Tử Kỳ.
Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Tiết Tử Kỳ trêu chọc: “Nhìn ta mà có thể no bụng?”
Sở Thần Tà gật đầu: “Có thể no, ngươi cũng rất thuận mắt.”
“Vậy ngươi đừng ăn nữa, thức ăn trên bàn đều thuộc về ta.”
“Tức phụ, ăn mảnh là không nên! Đồ tốt phải cùng phu quân chia sẻ thì mới thơm ngọt ngon miệng!”
“Còn nói nhìn ta là no rồi, nói cái gì mà ta rất thuận mắt! Thực ra trong lòng ngươi, ta còn không bằng thức ăn trên bàn.” Tiết Tử Kỳ giả vờ giận dỗi, nhưng động tác ăn cơm lại không hề chậm.
“Ăn từ từ thôi, ta cũng đâu có tranh với ngươi. Vả lại, nhiều thế này một mình ngươi ăn hết sao? Đừng có mắt to bụng nhỏ.” Nói đoạn, Sở Thần Tà vội vàng múc một bát canh đưa cho y.
Tiết Tử Kỳ vốn dĩ không bị nghẹn, nghe lời Sở Thần Tà xong liền thành công khiến mình bị nghẹn. Y nhận lấy bát canh hắn đưa, vội vàng uống một ngụm lớn.
“Thức ăn trên bàn ngon thế này mà vẫn không chặn được miệng ngươi.” Nói xong, Tiết Tử Kỳ liên tục gắp thức ăn bỏ vào bát của Sở Thần Tà, cho đến khi không chứa thêm được nữa mới dừng tay.
Thấy Sở Thần Tà định mở miệng nói chuyện, y cướp lời trước: “Tẩm bất ngôn, thực bất ngữ.” (ngủ không lên tiếng, ăn không nói chuyện)
Sở Thần Tà: “…”
Hắn vẫn nên thành thật ăn cơm thôi!
Hai người ăn no uống say, liền tìm một khách điếm để ở lại.
Do linh lực hệ hỏa ở Vân Hỏa Thành rất nồng đậm, sau khi vào khách điếm, Sở Thần Tà bắt đầu tu luyện.
Thấy vậy, Tiết Tử Kỳ thuê phòng luyện đan của khách điếm, chuẩn bị luyện đan dược ngũ cấp.
Vào phòng luyện đan, y vẫn như mọi khi, lấy ra lò luyện đan của mình, sắp xếp linh thảo xong xuôi liền bắt đầu luyện đan.
Dưới lòng đất Vân Hỏa Thành có một hỏa linh mạch, cho nên khách điếm sử dụng địa hỏa, không phải hỏa thạch.
Việc luyện đan đối với Tiết Tử Kỳ vốn đã quen tay hay việc.
Y làm theo các bước, dự định trước tiên sẽ tinh luyện tinh hoa trong chủ dược. Sau khi ném linh thảo vào lò luyện đan, y bắt đầu truyền linh lực vào lò.
Linh lực hệ mộc ôn hòa bao bọc lấy linh thảo, bắt đầu từ từ tan chảy trong đan lô, tinh hoa và tạp chất dưới sự khống chế linh lực của y dần dần tách rời.
Đột nhiên, trong đan lô vang lên những tiếng “xèo xèo xèo”.
Ngay sau đó, một luồng khói đen xanh bốc ra từ lỗ khí của đan lô.
Linh dược báo phế, tinh luyện tinh hoa thất bại.
Nghĩ rằng vừa rồi do mình sơ ý nên tinh luyện mới thất bại, Tiết Tử Kỳ điều chỉnh lại tâm trí rối bời, sau khi dọn sạch đan lô, y lại ném một cây linh thảo vào bên trong.
Chưa đầy năm phút sau, trong đan lô lại phát ra tiếng “xèo xèo xèo”.
Lại thất bại.
Sau khi liên tục thử ba lần đều thất bại, Tiết Tử Kỳ đành phải dừng lại. Nếu tiếp tục e rằng vẫn sẽ thất bại, y không nỡ lãng phí linh thảo.
Trở về phòng, thấy Sở Thần Tà vẫn đang tu luyện, muốn hỏi hắn vấn đề này tạm thời là không thể nào.
Thế là, Tiết Tử Kỳ cũng bắt đầu tu luyện theo.
Ba ngày trôi qua trong nháy mắt.
Chậm rãi mở mắt, Sở Thần Tà cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, hắn hiện tại đã là ngũ tinh Linh Vương. Có thể thành công tấn cấp, vẫn là nhờ công lao của yêu hạch mà họ lấy được ở Di Lạc Chi Sâm trước đó.
Vừa ngẩng đầu, liền thấy Tiết Tử Kỳ thần sắc uể oải ghé vào trên bàn, mắt không chớp nhìn chằm chằm hắn.
—