Chương 148: Chiến Đao Bá Thiên
Hai tên tiểu đệ liếc mắt nhìn nhau, phát ra những tiếng cười dâm đãng “hắc hắc”, rồi sải bước tiến về phía đám người Sở Thần Tà.
Thấy vậy, Sở Thần Tà nháy mắt ra hiệu với Tiết Tử Kỳ.
Tiết Tử Kỳ hiểu ý, lập tức phóng ra Hổ Địa Đằng, trói chặt hai kẻ đang tiến tới cùng lão bản và gã tiểu nhị lại với nhau.
Trong năm ngày ở khách sạn, tu vi của hắn đã thăng lên Nhị Tinh Linh Vương. Để đối phó với hai tên Nhất Tinh Linh Vương và hai kẻ chỉ có tu vi Đại Linh Sư, tự nhiên là dễ như trở bàn tay.
Sở Thần Tà ngưng tụ phong nhận trong tay, tấn công bốn kẻ đang bị trói gô.
Bốn người kia rõ ràng còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy từng đạo phong nhận ập tới. Vừa định kêu cứu, những dây leo của Hổ Địa Đằng đã bịt chặt miệng bọn chúng.
Phong nhận không chút trở ngại rạch qua cổ bốn tên.
Không gian giới chỉ của chúng bị Hổ Địa Đằng thuận thế cuộn lấy, sau đó đặt vào tay Tiết Tử Kỳ.
Sở Thần Tà phóng ra Phần Thiên Diễm, chỉ trong chốc lát đã thiêu rụi bốn kẻ kia thành tro bụi, sạch sẽ vô cùng.
Đám người Sở Hạo Lôi bất lực sờ mũi, bọn họ còn chưa kịp làm gì thì bốn kẻ kia đã biến mất tăm. Cả bốn người đều cảm thấy bản thân hơi vô dụng, ngay cả việc thu dọn không gian giới chỉ mà một sợi dây leo làm còn thành thạo hơn bọn họ.
Ngay lập tức, bốn người hạ quyết tâm phải nỗ lực tu luyện, bằng không sau này đến tư cách bưng trà rót nước cũng chẳng có.
Gã nam tử mặt sẹo đang nhàn nhã ngồi bên bàn đá ở hậu viện, vừa nhâm nhi chút rượu nhỏ, vừa thưởng thức thịt yêu thú không rõ tên. Nghe thấy tiếng bước chân, hắn cũng chẳng buồn ngẩng đầu, nói: “Không ngờ lại giải quyết nhanh như vậy, so với lần trước tốc độ của các ngươi tiến bộ không ít.”
“Phụt!” Mấy người không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Nghe thấy âm thanh không đúng, nam tử mặt sẹo lập tức ngẩng đầu nhìn về phía tiếng cười phát ra.
Thấy người tiến vào không phải tiểu đệ của mình mà là sáu người Sở Thần Tà, trong lòng hắn không khỏi kinh ngạc.
Hắn tùy tiện cầm lấy thanh đại đao bên cạnh, một cước đá văng cái bàn trước mặt, chỉ đao về phía đám người Sở Thần Tà:
“Không ngờ Đao Bá Thiên ta đây lại có lúc nhìn lầm người.”
“Các ngươi lui ra sau.” Sở Thần Tà đầu cũng không ngoảnh lại mà dặn dò.
Bốn người Sở Hạo Lôi lập tức lui về đại đường khách sạn.
Sở Thần Tà ngưng tụ phong nhận trên tay, từng đạo phong nhận lao vùn vụt về phía Đao Bá Thiên.
Phong nhận còn chưa tới gần, Đao Bá Thiên đã cảm nhận được luồng hàn quang thấu xương mang theo trên đó. Thấy phong nhận ngày càng sát nút, hắn vung đao trong tay, múa may liên hồi trái phải.
“Đương đương đương…” Tiếng va chạm giữa phong nhận và đao vang lên rõ mồn một trong sân viện tĩnh mịch.
Chiêu đầu tiên chỉ là thử thăm dò, Sở Thần Tà không ngờ Đao Bá Thiên này lại lợi hại đến vậy, hơn nữa đối phương cũng có luyện thể.
Lúc Đao Bá Thiên vung đao, hắn cảm nhận rõ ràng đối phương đã rót linh lực vào trong đao.
Mà thanh đao trong tay Đao Bá Thiên không hề bị rạn nứt như tưởng tượng, có thể thấy đó là thanh đao chuyên dụng cho linh tu.
Trước kia tại Vu Yêu sâm lâm, khi Tiết Tử Kỳ phát hiện sau khi rót linh lực vào vũ khí thì uy lực tấn công sẽ tăng gấp bội, lúc trở về Phong Thành họ đã tìm đến luyện khí sư, hy vọng luyện chế được một thanh kiếm có thể chứa đựng linh lực, nhưng đáng tiếc cuối cùng không thành công.
Xem ra hiện tại, luyện khí sư ở thế giới bên ngoài có thể luyện chế ra vũ khí dành cho linh tu.
Hổ Địa Đằng trên cổ tay Tiết Tử Kỳ đang chờ thời cơ, chuẩn bị đợi lúc Đao Bá Thiên sơ hở sẽ trói hắn lại.
Thanh đao trên tay Đao Bá Thiên sắc bén vô cùng, hoàn toàn khác biệt với đao kiếm luyện chế ở Phong Thần Quốc của bọn họ.
Tu vi của Tiết Tử Kỳ không cao bằng Đao Bá Thiên, Hổ Địa Đằng nếu chạm phải thanh đao kia chắc chắn sẽ bị chém đứt.
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ nhìn nhau, cả hai cùng lúc nghĩ đến việc luyện khí sư ở đây có thể luyện ra vũ khí cho linh tu, trong mắt đều tràn đầy khao khát.
Nếu có vũ khí trong tay, khi đối địch, chiến lực chắc chắn sẽ thăng tiến không ít. Tuy nhiên, hiện tại phải hạ gục Đao Bá Thiên mới có thể tính đến chuyện vũ khí.
“Chỉ có chút bản lĩnh này thì các ngươi cứ chuẩn bị chịu chết đi!”
Nói đoạn, Đao Bá Thiên vung vẩy đại đao, hắn cách hai người Sở Thần Tà tầm mười mét.
Thấy Đao Bá Thiên ở cách xa như vậy đã vung đao, Sở Thần Tà còn đang thắc mắc đối phương rốt cuộc muốn làm gì. Ngay khắc sau, hắn liền thấy từng thanh tiểu đao từ trong đại đao kia bay ra.
Cảnh tượng này khiến Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ suýt chút nữa rớt cả cằm.
Tấn công mà còn có thể chơi kiểu này sao? Đây là lần đầu tiên bọn họ chứng kiến phương thức tấn công như vậy.
Nhìn thấy những tiểu đao kia bay tới, khoảng cách ngày càng gần, lúc này không cho phép hai người nghĩ ngợi thêm. Sở Thần Tà tâm niệm vừa động, trong tay tụ lại từng đạo phong nhận, nghênh tiếp phi đao đang ập tới.
“Bành bành bành!” Hai luồng công kích do linh lực ngưng tụ va chạm tạo ra những đốm sáng lấp lánh, cuối cùng lũ lượt tiêu tán.
Tiết Tử Kỳ vốn dĩ còn muốn thử xem những tiểu đao đó lợi hại đến mức nào, hắn rút ra một thanh kiếm, chém mạnh về phía tiểu đao đang bay tới.
“Loảng xoảng” một tiếng giòn giã.
Tiểu đao sắc bén trực tiếp chém thanh kiếm làm hai đoạn.
Nhìn thanh kiếm chỉ còn lại một nửa trong tay, hắn không ngờ kiếm của mình lại không chịu nổi một chiêu của những tiểu đao kia. Thấy vậy, hắn vội vàng né người, tránh thoát tiểu đao đang lao tới.
Sở Thần Tà và Đao Bá Thiên, một người phát ra phong nhận, một người phát ra tiểu đao.
Lúc đầu, tiểu đao và phong nhận va chạm ở vị trí giữa hai người, nhưng dần dần vị trí va chạm bắt đầu di chuyển về phía Sở Thần Tà.
Rõ ràng là tiểu đao của Đao Bá Thiên chiếm ưu thế hơn.
Hơn nữa, Sở Thần Tà thông qua phong linh lực cảm nhận được sau khi Đao Bá Thiên truyền linh lực vào đao, bản thân hắn tiêu hao linh lực không hề nhiều. Cứ tiếp tục thế này, cho dù Sở Thần Tà sở hữu hai cái linh mạch, linh lực tích trữ trong đan điền nhiều hơn người khác, thì cuối cùng nếu không bị Đao Bá Thiên giết chết, cũng sẽ bị đối phương làm cho kiệt sức mà chết.
Theo thời gian trôi qua, khoảng cách va chạm giữa phong nhận và tiểu đao ngày càng gần Sở Thần Tà hơn.
Thấy vậy, Tiết Tử Kỳ sốt ruột không thôi, thúc giục Hổ Địa Đằng đi giúp sức, nhưng Hổ Địa Đằng lại sợ dây leo của mình bị đao của đối phương chém thành từng đoạn.
Tiết Tử Kỳ suýt chút nữa bị Hổ Địa Đằng làm cho tức chết.
Hiện tại hắn vẫn chưa biết dùng khế ước chi lực để ước thúc Hổ Địa Đằng, nên nó mới có thể ngạo mạn thêm một thời gian. Đợi đến lúc tới Tu Chân Giới, khi Tiết Tử Kỳ biết dùng khế ước chi lực, Hổ Địa Đằng nếu còn không nghe lời sẽ bị hắn hành hạ cho “sống không bằng chết”.
Cuối cùng, Tiết Tử Kỳ chỉ còn cách đe dọa Hổ Địa Đằng, nếu nó không chịu giúp, sẽ bảo Sở Thần Tà dùng Phần Thiên Diễm thiêu nó.
Giữa việc bị dị hỏa thiêu và bị đao chém thành từng khúc, đấu tranh tư tưởng một hồi, Hổ Địa Đằng cảm thấy bị chém thành từng khúc vẫn tốt hơn. Ngộ nhỡ Sở Thần Tà vì muốn trả thù nó mà không khống chế được hỏa thế, chẳng phải nó sẽ tiêu đời sao?
Hổ Địa Đằng bị Tiết Tử Kỳ ném xuống đất, lập tức bén rễ sinh trưởng, trong nháy mắt mọc ra vô số sợi dây leo, từng sợi từng sợi quất mạnh về phía Đao Bá Thiên.
Thấy dây leo đột ngột tấn công mình, Đao Bá Thiên ngẩn người trong chốc lát, đao trong tay lập tức chém về phía dây leo.
Sở Thần Tà cuối cùng cũng có được một chút thời gian để thở dốc. Tên Đao Bá Thiên này không phải lợi hại bình thường.
Hai tên Nhất Tinh Linh Vương trước đó bị bọn họ dễ dàng giải quyết, có lẽ là do đối phương khinh địch, xem thường bọn họ mà thôi. Sau khi giao thủ với Đao Bá Thiên, Sở Thần Tà mới biết, người bên ngoài cùng mức tu vi lại lợi hại hơn người ở Phong Thần Quốc gấp mấy lần.
Từng sợi dây leo của Hổ Địa Đằng bị chém đứt, nó đau lòng khôn xiết. Những dây leo đó đều cần linh lực để duy trì, mắt thấy việc khôi phục đang có triển vọng, không lẽ lại một bước trở về trắng tay.
Phát hiện Sở Thần Tà ngừng tấn công, Hổ Địa Đằng vội vàng dùng ý niệm giao tiếp với Tiết Tử Kỳ: “Mau bảo nam nhân của ngươi tới giúp ta đi!”
Tiết Tử Kỳ vốn là kẻ thù dai, giả vờ như không hiểu ý của Hổ Địa Đằng.
Ai bảo ban nãy mình bảo nó ra tay, nó lại lề mề, dáng vẻ không tình nguyện.
Không những không bảo Sở Thần Tà giúp đỡ, hắn còn quay sang mắng Hổ Địa Đằng: “Ngươi ngốc chết đi được, thấy đao của hắn lợi hại, sao không biết đoạt lấy đao của hắn đi?”
Hổ Địa Đằng cũng muốn đoạt đao của Đao Bá Thiên lắm chứ, nhưng nó mãi chẳng tìm được cơ hội, hơn nữa Đao Bá Thiên sau khi phát hiện ý đồ của nó, tốc độ ra đao còn nhanh hơn mấy phần.
Nó có nỗi khổ mà không nói ra được.
Sở Thần Tà không hề đứng xem kịch như Hổ Địa Đằng tưởng, mà đang tìm kiếm nhược điểm của Đao Bá Thiên. Đao Bá Thiên sở hữu linh mạch hệ Kim, thanh đao kia đối với hắn như hổ mọc thêm cánh.
Bây giờ muốn hạ gục Đao Bá Thiên, cách tốt nhất là đoạt lấy đao của hắn, nhưng điều này gần như không thể. Với người dùng đao hay dùng kiếm, đao còn người còn.
Nếu phương pháp quang minh chính đại không hạ được đối phương, thì chỉ có thể dùng âm mưu thủ đoạn.
Nghĩ đoạn, Sở Thần Tà lập tức lấy ra mấy tấm phù, cùng vài viên độc đan. Nhân lúc Đao Bá Thiên đang dồn hết sự chú ý vào Hổ Địa Đằng, hắn kích hoạt phù trong tay rồi ném về phía gã, cùng lúc ném đi cả độc đan.
Thấy vật lạ bay về phía mình, Đao Bá Thiên theo bản năng dùng đao chém tới, độc đan trực tiếp bị gã chém vỡ, bột thuốc rắc đầy mặt gã.
Không đợi gã kịp có hành động khác, phù đã nổ tung ngay trước mặt.
“Bành bành bành!”
Trên mặt truyền đến cảm giác đau rát, trên cánh tay cũng đau nhói từng cơn, Đao Bá Thiên nộ khí xung thiên: “Thật hèn hạ, các ngươi đều đáng chết, ta nhất định phải băm các ngươi thành vạn đoạn.”
Tiết Tử Kỳ lập tức đáp trả: “Các ngươi sai đứa trẻ dẫn chúng ta đến đây, không chỉ muốn cướp bóc mà nếu không giết thì cũng sẽ bán chúng ta đi, nói cứ như ngươi không hèn hạ ấy.”
“Ngươi…”
“Ngươi cái gì mà ngươi, ta đâu có nói sai.”
“Hừ, lát nữa xem ngươi còn cứng miệng được không.” Trong mắt Đao Bá Thiên đầy vẻ căm hận, còn xen lẫn một tia bất lương.
Khắc sau, hai người Sở Thần Tà thấy gã lấy từ trong không gian giới chỉ ra một bình sứ. Tuy không biết trong bình chứa thứ gì, nhưng cả hai đều không cho Đao Bá Thiên cơ hội để thong thả mở bình.
Sở Thần Tà lấy ra mấy tấm phù, kích hoạt rồi ném về phía gã. Tiết Tử Kỳ cũng chỉ huy Hổ Địa Đằng tiếp tục tấn công Đao Bá Thiên.
Đao Bá Thiên trực tiếp ném bình sứ về phía hai người Sở Thần Tà. Thấy bình sứ sắp đến gần, gã lập tức tung đòn tấn công làm vỡ bình.
Đúng lúc này, phù Sở Thần Tà ném ra cũng nổ tung trước mặt gã.
“Bành bành bành!” Gã vội vàng lùi lại, đồng thời còn phải vung đao chém đứt dây leo đang bay tới.
Tuy nhiên Đao Bá Thiên chỉ mải ném bình sứ về phía Sở Thần Tà, mà quên mất rằng khi nãy giao chiến, Sở Thần Tà luôn sử dụng phong nhận.
Thế nên gã đã gặp bi kịch.
Sở Thần Tà thấy bột thuốc bay ra từ bình có màu hồng nhạt, còn thoang thoảng một mùi hương kỳ quái, liền lập tức biết đó là thuốc gì.
Chẳng nói chẳng rằng, hắn lập tức thi triển phong linh lực, thổi toàn bộ đám bột thuốc đó ngược về phía Đao Bá Thiên.
Đao Bá Thiên đang đối phó với Hổ Địa Đằng, bỗng ngửi thấy mùi hương quen thuộc nơi cánh mũi, gã trợn trừng mắt không thể tin nổi, tranh thủ liếc nhìn đối diện.
Đúng lúc thấy trên lòng bàn tay Sở Thần Tà có một đạo phong nhận đang xoay tròn, đối phương còn tặng gã một ánh mắt khiêu khích.
Đao Bá Thiên biết mình đã tính sai một nước.
Nhưng ngay thời khắc mấu chốt, gã phát hiện bản thân không thể rót linh lực vào đao được nữa, gã không tin vào chuyện tà môn này nên thử lại mấy lần nhưng đều không có kết quả.
Hổ Địa Đằng thấy thanh đao trong tay Đao Bá Thiên không thể chém đứt dây leo nữa, liền lập tức quất gã tới tấp.
“Chát! Chát! Chát!” Tiếng quất giòn tan êm tai, Hổ Địa Đằng càng quất càng hưng phấn.
Nếu đối phương là người bình thường, dù Đao Bá Thiên không thể dùng linh lực, nhưng gã có luyện võ, thực lực của một võ tu vẫn còn, ít nhất cũng có sức đánh trả. Nhưng thứ gã đối mặt là Hổ Địa Đằng, thực lực võ tu của gã căn bản chẳng thể làm gì được nó.
Trên mặt đất có một đống dây leo bị chặt đứt của Hổ Địa Đằng từ trước đó. Nhìn thấy đống dây leo kia, Hổ Địa Đằng tức giận đến bốc hỏa. Nhưng nó không dám trút giận lên Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ, nên Đao Bá Thiên nghiễm nhiên trở thành đối tượng để nó phát tiết.
—