Chương 147: Diện mạo không tệ
Người không quen biết!
Đột nhiên nghĩ đến một khả năng, nàng liền muốn đi qua tìm người vừa nhìn thấy kia. Nhưng đến khi nàng nhìn lại về phía đó, nơi ấy đã không còn bóng dáng của Sở Thần Tà.
Nhìn quanh bốn phía, vẫn không thấy người đâu.
Lúc này, giọng nói âm dương quái khí của Thiên Tiểu Vũ truyền đến: “Sư tỷ, tỷ đang tìm người sao?”
Thu hồi ánh mắt, Thiên Mộc Tuyết lạnh lùng liếc nàng ta một cái, không nói một lời mà đi về phía phi thuyền của Huyền Nguyệt Thần Giáo.
Thiên Tiểu Vũ âm thầm nghiến răng, tâm đạo: “Ngươi thần khí cái gì chứ? Chẳng phải cậy vào việc sư tôn sủng ái ngươi sao? Để xem đến khi sư tôn chán ghét ngươi rồi, ngươi tính làm thế nào?”
Nghĩ đến một màn xảy ra ở Di Lạc Chi Sâm trước đó, trong lòng nàng ta lập tức có chủ ý.
Trước đó bọn họ bị hai con yêu thú ngũ cấp đỉnh phong vây công, thừa lúc Thiên Mộc Tuyết không chú ý, nàng ta đưa tay trực tiếp đẩy Thiên Mộc Tuyết về phía yêu thú. Lúc đó có mấy người đứng cùng nhau, nàng ta chắc chắn Thiên Mộc Tuyết sẽ không nghi ngờ đến mình.
Nào ngờ mắt thấy Thiên Mộc Tuyết sắp bị một trảo của yêu thú vỗ trúng, thì tại thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, tiền bối Minh Không của Lưu Vân Kiếm Phái đi ngang qua nơi này, vừa vặn cứu được Thiên Mộc Tuyết.
Lúc đó bọn họ nhìn đối phương bằng ánh mắt hàm tình mạch mạch (tình tứ) như vậy, bảo hai người không có gì với nhau, quỷ cũng không tin.
Chờ đến khi nàng ta đem chuyện này kể cho sư tôn, sư tôn nhất định sẽ chán ghét Thiên Mộc Tuyết.
Phải biết rằng, vì duyên cớ của Chưởng môn, cả môn phái bọn họ đều rất ghét người của Lưu Vân Kiếm Phái.
Tâm tư nhỏ mọn của Thiên Tiểu Vũ, Thiên Mộc Tuyết không rõ, nhưng lúc đối chiến với yêu thú trước đó, khi bị đẩy ra, dư quang của nàng đã thấy rõ ống tay áo của kẻ đẩy mình có thêu hoa lan.
Trong nhóm bọn họ, ngoại trừ nàng là thủ tịch đệ tử có thể mặc y phục màu khác, những người còn lại chỉ có thể mặc màu trắng.
Nữ nhân ai mà chẳng yêu cái đẹp?
Nếu màu sắc y phục không thể thay đổi, vậy thì thay đổi ở những chỗ khác, thêu hoa lên ống tay áo chính là một cách.
Mà trong tất cả mọi người chỉ có Thiên Tiểu Vũ độc ái hoa lan, vả lại trên ống tay áo y phục nàng ta đang mặc vừa khéo lại thêu hoa lan, cho nên kẻ đẩy nàng lúc trước nhất định là Thiên Tiểu Vũ.
Cũng không biết bản thân rốt cuộc đã đắc tội gì với vị tiểu sư muội này?
Mà nàng ta lại một lòng muốn hại chết mình!
Chỉ tiếc nàng mạng lớn, đúng lúc phụ thân đi ngang qua đó, bằng không nàng cho dù không chết cũng phải trọng thương.
Nàng quyết định sau khi trở về nhất định phải cáo trạng với sư tôn một phen, có chỗ dựa mà không dùng, nàng cũng đâu có ngốc. Ở Huyền Nguyệt Thần Giáo không ai biết sư tôn của nàng thực chất lại chính là nương ruột của nàng.
Vì thế nàng hoàn toàn không cần lo lắng sư tôn không tin lời mình.
Vì quan hệ của sư tổ, người một nhà bọn họ tạm thời chưa thể nhận nhau.
—
Ngay sau khi sáu người Sở Thần Tà bước vào phi thuyền không lâu, một chiếc phi thuyền tinh xảo từ xa bay đến, dừng lại trên không trung ngay trên đầu bọn họ.
Đứng trên boong phi thuyền, Sở Nghi An cúi đầu nhìn xuống, những người đang đứng trên bãi cỏ bên dưới hiện rõ trong mắt ông, đáng tiếc không có một bóng dáng quen thuộc nào.
Cũng không biết bọn Thần Tà hiện giờ đang ở nơi nao.
Vũ Văn Thần Vũ từ trong phi thuyền bước ra: “Thế nào? Có người ngươi muốn tìm không?”
Sở Nghi An lắc đầu: “Không có, người bên dưới có một số đã vào phi thuyền rồi, nói không chừng người ta muốn tìm đang ở bên trong phi thuyền.”
Vũ Văn Thần Vũ trêu chọc: “Chẳng lẽ ngươi muốn bản tọa xuống dưới, bắt tất cả những người đã vào phi thuyền phải ra ngoài, rồi để ngươi nhìn kỹ từng người một?”
“Cách này hay đấy.” Mắt Sở Nghi An sáng lên.
“Vậy ngươi cầu bản tọa đi, biết đâu bản tọa tâm tình tốt sẽ đồng ý.”
Đồng ý là chuyện không thể nào, hắn tuy quý là Chưởng môn Lưu Vân Kiếm Phái, nhưng cũng không phải thiên hạ vô địch. Chỉ là không biết tại sao, nhìn thấy dáng vẻ của Sở Nghi An, hắn luôn không nhịn được muốn trêu chọc đối phương.
Vũ Văn Thần Vũ lúc này còn chưa biết, hiện tại hắn “ngược thê nhất thời sảng”, về sau sẽ phải “truy thê hỏa táng tràng”.
Sở Nghi An đứng trước mặt Vũ Văn Thần Vũ vì đã uống Biến Hình Đan nên dung mạo đại biến, hoàn toàn khác hẳn với trước kia, hơn nữa ông còn là một ẩn song.
Sở dĩ là ẩn song, bởi vì trên tai phải của ông không có nốt ruồi đỏ vốn có của song nhi. Người biết ông là ẩn song ngoại trừ phụ mẫu đã khuất, thì chỉ còn lại năm người. Một là quản gia An Thuận, hảo hữu Trần Hải Siêu, cùng hai vị thủ hộ giả, và người còn lại chính là bản thân ông.
“Ngươi… đừng hòng!” Sở Nghi An âm thầm nghiến răng, hận hận nói: “Nếu ta một ngày chưa tìm thấy Thần Tà, thì một ngày sẽ không nói cho ngươi biết tung tích của đệ đệ ta.”
Ông chỉ có thể dùng người đệ đệ không có thực kia để uy hiếp Vũ Văn Thần Vũ, năm đó cuộc gặp gỡ của bọn họ chính là một sai lầm.
Chuyện cũ không nỡ ngoái đầu nhìn lại!
—
Sở Thần Tà đang ngồi trong phi thuyền vẫn chưa biết rằng, người gia gia mà hắn một lòng muốn tìm đang ở ngay phía trên đầu không xa.
Thấy hắn nhìn vào một chỗ rồi ngẩn người ra, Tiết Tử Kỳ tò mò hỏi: “Thần Tà, huynh đang nghĩ gì vậy?”
“Ta đang nghĩ về Tà Mộc.”
“Huynh là nói Tà Mộc trong truyền thuyết?”
“Phải, khi nghe thấy cái tên Thiên Mộc Tuyết, không hiểu sao lại khiến ta nghĩ đến Tà Mộc.”
Tà Mộc, cao ba ngàn trượng, thân to hơn mười vòng người ôm, có khi bảy tám thước. Cành lá vươn thẳng lên cao, chạm đến tầng mây, đứng sừng sững không động.
Lá của nó giống lá dưa lê.
Ba trăm năm lá rụng hết mới nở hoa.
Hình dáng hoa giống lá dưa lê.
Hoa nở lại hai trăm năm, rụng hết mới sinh đài hoa.
Dưới đài hoa sinh ra quả.
Ba năm sau quả chín.
Sau khi chín, không lớn thêm cũng không nhỏ đi. Hình dáng quả giống như hàn qua (dưa hấu), đông qua (bí đao) vậy. Quả dài bảy tám tấc, đường kính tròn bốn năm tấc. Đài hoa lại từ trên đỉnh quả sinh ra. Phải là quả sinh ra từ đài hoa mới có thể chín.
Thịt quả giống như ruột dưa lê, vị ngọt lịm, ăn vào có thể khiến toàn thân nhuận trạch có hào quang. Không thể ăn nhiều, ăn nhiều người sẽ say, nửa ngày mới tỉnh lại được.
Suy nghĩ hồi lâu, Tiết Tử Kỳ nghẹn ra một câu khiến chính cậu cũng thấy không thể tin nổi: “Thần Tà, ngươi không phải là cảm thấy Thiên Mộc Tuyết kia là tỷ tỷ của ngươi đấy chứ?”
Sở Thần Tà tặng cậu một ánh mắt “chính là như vậy”.
“Vậy năm đó khi phụ thân trở về, có từng nói ngươi còn có một vị tỷ tỷ không?”
Sở Thần Tà lắc đầu: “Phụ thân người không nói gì cả, chỉ bảo với gia gia rằng người phải đi tìm mẫu thân. Sau đó gia gia để hai vị thủ hộ giả của mình đi theo người, bảo hộ người.”
“Đột nhiên cảm thấy chúng ta đều là những đứa trẻ không có cha mẹ cần.” Tiết Tử Kỳ u buồn nói.
“Ta còn tốt hơn ngươi, ít nhất ta còn có gia gia.”
“Còn có thể nói chuyện tử tế được không hả?”
“Ta nói là sự thật mà.”
“Hừ! Ta giận rồi!”
“Giờ gia gia ta chẳng phải cũng là gia gia ngươi sao, giận dỗi coi chừng biến thành một lão đầu tử đấy.”
Trong lúc nói chuyện, Sở Thần Tà nắm lấy tay cậu.
Tiết Tử Kỳ nghĩ đến dáng vẻ mình biến thành một lão đầu tử, lập tức phá công bật cười.
Vị trí hai người ngồi ngay sát nhau, hai bên trái phải đương nhiên là bốn người Sở Hạo Lôi. Nơi sáu người đang ngồi chính là đại sảnh của phi thuyền.
Người không có thân phận địa vị thì chỉ có thể ngồi ở đại sảnh, chỉ những ai có thân phận địa vị mới có gian phòng nhỏ riêng biệt.
Rất nhanh phi thuyền khởi động, một khắc trước còn ở trên không trung bãi cỏ, khắc sau đã bay xa mấy ngàn mét.
Mới đầu mười chiếc phi thuyền còn cùng tiến về phía trước, theo thời gian trôi qua, mười chiếc phi thuyền từ từ chia thành mười hướng mà đi.
Chỉ mới nửa ngày, phi thuyền đã cách vị trí ban đầu mười vạn tám ngàn dặm.
Khi sắp đến gần Lưu Ảnh Thành, phi thuyền bắt đầu từ từ giảm tốc, cuối cùng dừng lại trên quảng trường Lưu Ảnh Thành. Mọi người lục tục bước ra khỏi phi thuyền, sáu người Sở Thần Tà cũng ở trong số đó.
Lưu Ảnh Thành tuy là một tòa thành nhỏ, nhưng mức độ phồn hoa tơ hào không thua kém Phong Thành.
Bước ra khỏi quảng trường, nhìn thấy đại lộ náo nhiệt phồn hoa trước mặt, sáu người Sở Thần Tà nhất thời không biết nên đi hướng nào.
“Mấy vị ca ca có cần người dẫn đường không?” Giọng nói trong trẻo của một tiểu nam hài lọt vào tai mấy người.
Cúi đầu nhìn xuống, sáu người liền thấy một tiểu nam hài búi tóc chỏm thiên, mặc một bộ ma y đã giặt đến bạc màu.
Tiểu nam hài đang dùng vẻ mặt đầy mong đợi nhìn mấy người.
Nhìn thấy cậu bé, lời định từ chối không hiểu sao lại không thốt ra được.
Mấy người nhìn nhau, đều không nỡ khước từ.
Thế là bọn họ để tiểu nam hài dẫn đường đến một khách điếm đáng tin cậy mà giá cả phải chăng. Bọn họ quyết định ở lại một đêm, ngày mai mới rời đi.
Tiểu nam hài đi phía trước, mấy người theo sau, băng qua một con phố, lại rẽ vào một con hẻm. Đường bọn họ đi tuy hẹp nhưng không hề hẻo lánh. Vì vậy mấy người đều không nghi ngờ, cứ thế đi theo sau tiểu nam hài.
Chẳng bao lâu sau, mấy người đã đi đến trước một khách điếm tên là “Dạ Quy”.
“Mấy vị ca ca, khách điếm này thuộc sản nghiệp của Lưu Vân Kiếm Phái, giá cả công đạo, an toàn của khách điếm có bảo đảm.” Nói đoạn, tiểu nam hài đưa bàn tay nhỏ của mình ra trước mặt mấy người.
Tiết Tử Kỳ lấy ra một khối linh thạch đặt vào tay cậu bé: “Cảm ơn đệ nhé, tiểu đệ đệ.”
Nói xong, đang định đưa tay xoa đầu cậu bé.
Nào ngờ tiểu nam hài vừa nhận được linh thạch đã lướt một cái chạy mất tiêu.
Tay Tiết Tử Kỳ khựng lại giữa không trung, xoa vào hư không.
Thấy vậy, mấy người Sở Thần Tà vội vàng quay mặt sang chỗ khác, đều đang nín cười.
Lúc này một gã sai vặt từ trong cửa bước ra: “Mấy vị khách quan, mời vào trong trọ lại.”
Mấy người đi theo gã vào khách điếm.
Bên trong khách điếm trông rất vắng vẻ, chóp mũi còn phảng phất một mùi máu tanh. Mấy người bất động thanh sắc liếc nhau, trong mắt đều lóe lên một tia lãnh mang.
Không ngờ bọn họ lại bị một đứa trẻ trông có vẻ đơn thuần vô tri lừa gạt.
Chưa đợi mấy người rút khỏi khách điếm, cửa khách điếm đã tự động đóng sập lại, một luồng cuồng phong từ nội viện khách điếm thổi ra, làm rối loạn tóc của mấy người, thổi y phục của họ kêu phần phật.
Mấy người quay đầu nhìn về hướng nội viện.
Chỉ thấy một nam tử trên mặt có một vết mặt sẹo đang thong thả đi về phía bọn họ, trên tay hắn cầm một thanh đại đao vác trên vai, phía sau còn có hai người đi theo.
“Nếu biết điều thì tự giác giao không gian giới chỉ trên tay các ngươi ra đây.” Giọng nói thô lỗ của nam tử vang lên bên tai mấy người.
Sáu người: “…” Đây chính là “an toàn có bảo đảm” mà tiểu nam hài nói sao?
Quả nhiên là thành trì hẻo lánh, ở trọ thôi cũng bị cướp.
Tu vi của nam tử mặt sẹo là Lục tinh Linh Vương. Ở Lưu Ảnh Thành, tu vi cao nhất là Linh Hoàng, còn Linh Vương thì nắm được cả vốc.
“Đại ca, chẳng qua là mấy tên Đại Linh Sư, cứ giao cho tiểu đệ bọn ta là được. Mấy tên này tên nào tên nấy da dẻ mịn màng, diện mạo không tệ, có thể đem bán bọn chúng vào Di Lan Uyển.” Tên đàn em phía sau nam tử mặt sẹo dùng vẻ mặt dâm tà nhìn mấy người.
Diện mạo không tệ!
Mấy người nhìn nhau.
Mặc dù bốn người Sở Hạo Lôi tuổi tác không nhỏ, nhưng vì bọn họ tu luyện sớm, diện mạo tuy không trẻ trung như hai người Sở Thần Tà, nhưng lại mang vẻ quyến rũ của nam tử trưởng thành.
Đúng là diện mạo không tệ thật.
Vừa nghe cái tên Di Lan Uyển này, bọn họ đã biết đó là nơi nào rồi.
Xem ra lũ này hẳn là có chỗ dựa, nếu không đã sớm bị người ta dẹp tiệm rồi.
Hơn nữa bọn này chắc hẳn toàn ra tay với những người lạ mặt có tu vi thấp, cho nên đến giờ vẫn chưa “lật thuyền”.
Kẻ đi cướp thường rất có tiền, nếu bọn mình “cướp ngược” lại mấy tên này, không biết sẽ thu hoạch được bao nhiêu đây.
Cảm nhận một chút, Sở Thần Tà phát hiện trong khách điếm ngoài ba người trước mặt, cùng với tên tiểu nhị và chưởng quỹ đang đứng sau quầy xem kịch vui, cộng thêm sáu người bọn họ ra thì không còn hơi thở của ai khác.
Hơn nữa toàn bộ khách điếm còn được bảo vệ bởi một cái lục cấp trận pháp, cho dù bọn họ có dỡ sạch bàn ghế ở trong này thì người bên ngoài cũng không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào.
Nam tử mặt sẹo đương nhiên nhìn rõ tu vi của bọn Sở Thần Tà, đều là lũ Đại Linh Sư. Hai tên đàn em bên cạnh hắn đã có thực lực Nhất tinh Linh Vương, cho nên hoàn toàn không cần hắn ra tay cũng có thể giải quyết êm đẹp.
—