← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 293: Thiếu niên suy đoán

29 min read 28.08.2026

 

Nửa canh giờ trôi qua, các tu giả chờ đợi bên ngoài vẫn chưa thấy có ai bước ra, sôi nổi kinh hô lần này thật kỳ lạ.

Lại qua một khắc đồng hồ, Trác Tú Dương đã đạt tới cực hạn, thật sự không chịu nổi nữa. Gã giống như một con tôm luộc nhảy dựng ra khỏi ao đá nhỏ.

Thành tích này tốt hơn không ít so với hai lần trước của gã. Chỉ vì nhìn biểu hiện của Phong Minh quá đỗi ung dung, trong lòng Trác Tú Dương nghẹn một ngụm khí, không muốn thua cả người lần đầu tiên đến ngâm Chích Dương ôn tuyền, mới gượng chống đỡ đến tận bây giờ.

Chờ đến khi thu dọn sạch sẽ bản thân, cảm giác khó chịu cũng giảm bớt, Trác Tú Dương quay đầu lại thì thấy Phong Minh thế mà còn có nhàn tâm lấy ra một cái khay, pha một ấm trà, cùng Bạch Kiều Mặc thong thả uống trà, lại còn đưa cho Kỷ Viễn và Thu Dịch mỗi người một ly.

Theo lời Phong Minh nói, cái này gọi là bổ sung lượng nước, bằng không cơ thể sẽ bị thiếu nước. Trong nước trà này của hắn còn pha thêm vạn năm linh nhũ, nguyên khí dạt dào, uống vào không thể thoải mái hơn.

Trác Tú Dương nhìn đến ngây người, lên tiếng nói: “Các ngươi không phải là lừa ta chứ, đây không phải lần đầu tiên đến ngâm suối nước nóng này đúng không.”

Phong Minh ha ha cười lớn: “So không lại chúng ta, liền định vị chúng ta nói lời nói dối?”

Đừng nhìn Kỷ Viễn và Thu Dịch lúc đầu không thích ứng, chỉ đem một bộ phận cơ thể ngâm trong suối nước nóng, nhưng kiên trì đến hiện tại, bọn họ cũng đã đi vào trong ao đá nhỏ, hơn nửa phần cơ thể đều ngâm trong suối nước nóng rồi, bây giờ vẫn chưa rời khỏi ao đá nhỏ.

Xem thế cục này, Trác Tú Dương chính là người lót đáy trong số sáu người.

Triệu Dung Côn bất lực đỡ trán, Trác Tú Dương cái tên ngốc này không nhìn ra tu vi cảnh giới của mấy người này đều cao hơn bọn họ sao? Tuy rằng ban đầu không thích ứng, nhưng cảnh giới đã đến, cường độ nhục thân đương nhiên mạnh hơn so với những người tu vi thấp như bọn họ.

Triệu Dung Côn thử hỏi: “Mấy vị đạo hữu đều là Nguyên Đan cảnh tiền bối?”

Hắn là Nguyên Dịch cảnh trung kỳ, Trác Tú Dương còn ở Tụ Khí cảnh đỉnh phong, đây còn phải nhờ vào việc ngâm suối nước nóng vài lần mới tăng lên đến cảnh giới này, bằng không vẫn kẹt ở Tụ Khí cảnh trung kỳ đây. Trái lại là Lộ Mễ, nhìn qua có vẻ hơi yếu, thực chất tu vi cũng cao như Trác Tú Dương hiện tại.

Nói cách khác, nếu không phải Trác Tú Dương ngâm suối nước nóng nhiều lần, tu vi của vị đại thiếu gia này đã bị Lộ Mễ bỏ xa từ lâu. Gia cảnh Lộ Mễ bình thường, làm gì có lượng lớn nguyên tinh như vậy để mua sắm các loại tài nguyên tu luyện giúp hắn nhanh chóng trưởng thành. Vì sao tạo thành kết quả này, trong lòng Triệu Dung Côn biết rõ, giống như suy đoán vừa rồi của Phong Minh vậy.

Hóa ra Trác Tú Dương và Lộ Mễ là thanh mai trúc mã, phần lớn tiền tiêu vặt kếch xù của Trác Tú Dương đều dùng trên người Lộ Mễ. Nhưng hiện tại Trác Tú Dương từ Tụ Khí cảnh trung kỳ tăng lên đến Tụ Khí đỉnh phong rồi, Lộ Mễ lại vẫn dừng lại ở Tụ Khí cảnh đỉnh phong, là hắn không nỗ lực không muốn tấn giai sao? Đương nhiên không phải, mà là thiếu mất một cái oan đại đầu tiếp tục cung cấp tài nguyên tu luyện cho hắn.

Bởi vì Phong Minh vừa mới tấn cấp không lâu, khí tức trên người còn chưa thể thu liễm tốt, lộ ra ngoài tự nhiên khiến Triệu Dung Côn nhìn ra được. Phong Minh đã là Nguyên Đan cảnh, ba người khác cũng không yếu hơn hắn bao nhiêu, thậm chí vị Võ đại ca trong miệng hắn còn mạnh hơn, cho nên Triệu Dung Côn suy đoán bốn người đều là Nguyên Đan cảnh.

Suy đoán này thật ra cũng khiến Triệu Dung Côn trong lòng hít vào một ngụm khí lạnh. Nhìn tướng mạo tuổi tác của bốn người, cũng không lớn hơn hắn và Trác Tú Dương bao nhiêu, vậy mà tu vi cao hơn bọn họ một đại giai. Cho dù ở trong thế lực lớn, đệ tử như vậy cũng sẽ là thiên tài tuyệt đỉnh được trọng điểm bồi dưỡng, phóng nhãn khắp Tây Minh hoàng triều cũng sẽ không có bao nhiêu người.

Cho nên bốn người này tuyệt đối không thể là hạng người bối danh vô danh. Ánh mắt Triệu Dung Côn híp lại, vậy thì chỉ có một khả năng, bọn họ dùng không phải chân danh và chân mạo, mà là che giấu thân phận đi lại bên ngoài.

Triệu Dung Côn không hiểu sao lại nghĩ đến biến cố ở Ngân Phượng đảo bên phía Thánh Nguyên tông, dẫn phát trận phong ba này và vạch trần hiến tế trận pháp chính là bốn vị tu giả, chớ chẳng lẽ… Tim Triệu Dung Côn đập mạnh một cái.

Triệu Dung Côn suy đoán như thế, Trác Tú Dương thì trực tiếp nhảy dựng lên, lớn tiếng nói: “Không thể nào! Bọn họ mới bao nhiêu tuổi, sao có thể là Nguyên Đan cảnh tiền bối được?”

Phong Minh tự biết rõ tình huống của mình, uống một ngụm trà cười híp mắt nói: “Đúng vậy, ngươi nên gọi ta một tiếng tiền bối.”

Khuôn mặt vừa mới tiêu tán vẻ đỏ ửng của Trác Tú Dương, “vút” một cái lại đỏ bừng lên. Tự dưng thấp hơn đối phương một vế, bảo gã làm sao có thể đường hoàng mà đấu miệng với đối phương được nữa.

Nhìn thấy phản ứng này của Trác Tú Dương, bả vai Thu Dịch đều run lên. Hắn coi như đã biết vì sao Phong Minh cứ thích trêu chọc người khác như cái ác thú vị này rồi, bởi vì xác thực rất có ý tứ. Nhưng việc này cũng khiến hắn nghĩ đến tình cảnh trước đây khi Phong Minh trêu chọc hắn, trên đầu lại hiện lên vài vạch đen, hắn mới không thừa nhận mình ngốc nghếch giống như Trác Tú Dương này.

Triệu Dung Côn không nhìn nổi tên gia hỏa bất chính kinh Phong Minh này bắt nạt Trác Tú Dương, nhẹ khục một tiếng nói: “Văn tiền bối, Trác thiếu người không biết không có tội.”

Phong Minh liếc hắn một cái, Triệu Dung Côn này có thể không có ý tứ bằng Trác Tú Dương, liền phất phất tay nói: “Bỏ đi, ta cũng chẳng lớn hơn các ngươi bao nhiêu, cứ theo như cũ đi, đỡ phải cảm giác mình bị Trác thiếu và Triệu thiếu gọi đến già rồi.”

Thu Dịch và Kỷ Viễn đều giật giật khóe miệng, chỉ có Bạch Kiều Mặc là điềm nhiên nhất, vừa uống trà vừa mỉm cười nhìn xem.

Kỷ Viễn thầm nghĩ, Bạch Kiều Mặc tuyệt đối sở hữu một trái tim lớn, bất luận Phong Minh đưa ra cử động thế nào, Bạch Kiều Mặc đều sẽ không kinh ngạc đi.

Nếu Bạch Kiều Mặc biết ý nghĩ của hắn, sẽ vô cùng khẳng định mà nói cho hắn biết, đúng vậy, hắn nghĩ đúng rồi. Y và Minh đệ đều đã trải qua kỳ ngộ bất khả tư nghị, còn có thể có chuyện gì so với tế ngộ của bọn họ càng khiến người ta chấn động hơn.

Phong Minh cười nhìn Trác Tú Dương nói: “Trác thiếu có muốn đến uống ly trà không?”

Trác Tú Dương hoài nghi nhìn hắn, vị gọi là tiền bối này có tốt bụng như vậy sao: “Trà gì? Không phải bỏ độc đấy chứ?”

Phong Minh buồn cười: “Sợ bỏ độc thì đừng uống.”

Trác Tú Dương quả nhiên không chịu nổi kích tướng: “Ai sợ chứ? Ngươi dám cho thì ta dám uống.”

Phong Minh cười híp mắt lại rót một ly trà đưa qua, sẵn tiện cũng cho Triệu Dung Côn một ly.

Nước trà của hai người vừa vào miệng liền phẩm ra điều không bình thường, nguyên khí xông vào trong cơ thể quá mức nồng đậm lại ôn hòa, có thể làm dịu đi những ảnh hưởng xấu do năng lượng quá khích trong Chích Dương ôn tuyền mang lại.

Tuy nói Trác Tú Dương phải tích cóp tiền tiêu vặt một thời gian mới có thể vào ngâm một lần, nhưng trên thực tế, Chích Dương ôn tuyền không thích hợp thường xuyên đến ngâm, cần phải cách một khoảng thời gian, cơ thể tiêu trừ mặt bất lợi do Chích Dương ôn tuyền đem lại, nếu không chính là được không bù mất.

Nhưng hiện tại một ly trà xuống bụng, Triệu Dung Côn cảm thấy mình còn có thể ngâm thêm một khoảng thời gian nữa. Mấy người này quả nhiên rộng rãi thênh thang, trong nước trà này bỏ thêm chính là vạn năm linh nhũ đi. Có thể đem vạn năm linh nhũ lấy ra pha vào nước trà, phải nói rằng, ngay cả vị Triệu gia đại thiếu như hắn cũng không làm được.

“Đa tạ…”

“Ta tên Văn Trạch, đây là Võ đại ca của ta Võ Hải.”

“Đa tạ Văn đạo hữu và Võ đạo hữu.” Triệu Dung Côn khách khí tạ ơn.

Trác Tú Dương tâm lớn chậc chậc cái miệng: “Trong này thêm đồ tốt gì vậy, uống vào rất thoải mái.”

Phong Minh ha ha vui vẻ: “Chẳng có đồ gì, không phải là nước trà sao, bởi vì trong cơ thể bốc hơi mất không ít lượng nước, uống đương nhiên sẽ thoải mái rồi.”

Triệu Dung Côn thầm nghĩ Trác Tú Dương lần này xem như kẻ ngốc có ngốc phúc rồi, hắn là đi theo Trác Tú Dương mới có thể ké được ly trà uống. Tự giác uống ly trà, quan hệ với Phong Minh gần gũi hơn không ít, Trác Tú Dương chạy sang bên Phong Minh nói chuyện phiếm với hắn, đây cũng là một kẻ vô tâm vô phế.

Gã tò mò hỏi: “Ngươi thật sự Nguyên Đan cảnh rồi? Làm sao làm được vậy?”

Trác Tú Dương đưa cái ly không lại, Phong Minh thuận tay lại rót một ly cho gã, miệng trả lời: “Thì cứ luyện như vậy thôi, đầu tiên, ngươi phải đem tiền tiêu vặt của ngươi, đều dùng trên người mình.”

Trác Tú Dương bị nghẹn một cái, nói: “Tư chất của Lộ Mễ tốt hơn ta, hơn nữa hắn càng thêm cần thiết.”

Phong Minh kỳ quái với tư duy của Trác Tú Dương: “Chớ không lẽ ngươi liền không cần tăng lên? Hơn nữa ta không nhìn ra tư chất hắn tốt hơn ngươi ở chỗ nào, ngươi và hắn tu vi hiện tại không phải giống nhau sao?”

Trác Tú Dương hậu tri hậu giác phát hiện, tu vi hiện tại của gã đích thực là giống như Lộ Mễ rồi, đều là Tụ Khí cảnh đỉnh phong rồi. Kỳ quái thật, gã làm sao tăng lên tới bước này vậy? Tốc độ tăng lên của Lộ Mễ sao lại giảm xuống rồi?

Triệu Dung Côn nhìn bộ dạng khó hiểu này của gã, không nỡ nhìn thẳng mà quay đầu đi giật giật khóe miệng.

Trác Tú Dương nói: “Chẳng lẽ tư chất ta thật sự không kém hơn hắn?”

Bả vai Thu Dịch một lần nữa run lên, liều mạng nhịn cười. Người Trác gia nuôi dạy kiểu gì vậy, chẳng lẽ đem Trác Tú Dương này nuôi dạy đến mức quá mức đơn thuần rồi sao.

Phong Minh đầy ẩn ý nói: “Ngươi lại cùng Triệu thiếu đi ngâm suối nước nóng thêm vài lần, tốc độ tăng lên sẽ càng nhanh hơn đấy.”

Trác Tú Dương quay đầu nhìn Triệu Dung Côn, Triệu Dung Côn còn chưa kịp nói cái gì, Trác Tú Dương đột nhiên lại nhảy dựng lên: “Sao ngươi đến bây giờ vẫn chưa ra ngoài?”

Gã ý thức được một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, Triệu Dung Côn sao có thể kiên trì lâu hơn gã nhiều thời gian như vậy?

Lần này không chỉ Phong Minh, Kỷ Viễn và Thu Dịch nhịn cười nhịn đến vất vả, ngay cả Bạch Kiều Mặc cũng không nhịn được giật giật khóe miệng. Phản ứng này phải trì độn cỡ nào chứ, thảo nào Lộ Mễ có thể gạt được tiền tiêu vặt của gã dùng trên người mình.

Triệu Dung Côn thì cơ thể cứng đờ, biểu tình trì trệ, quên mất che giấu rồi, hắn thế mà cũng phản ứng trì độn theo. Triệu Dung Côn vội vàng cứu vãn nói: “Vừa rồi suýt chút nữa kiên trì không nổi, may mà Văn đạo hữu cho ta một ly trà, Trác thiếu, lần này tính là ta thắng đi.”

Trác Tú Dương tức xì khói, Văn đạo hữu sao không sớm đem nước trà ra ngoài chút, bằng không gã uống cũng có thể ngâm thêm một lát, lần này để cho con sói đuôi dài Triệu Dung Côn này chiếm đại tiện nghi rồi.

Gã giậm chân nói: “Lần này không tính, chúng ta lần sau lại đến tỷ thí, ta khẳng định có thể thắng qua ngươi.”

Triệu Dung Côn thở phào nhẹ nhõm, gia hỏa này có một ưu điểm, cũng coi như khuyết điểm, chính là dễ hô hào. Hắn gật đầu nói: “Nếu ngươi thua không nổi, vậy thì lần sau lại tỷ thí, lần sau ta để ngươi thua đến tâm phục khẩu phục.”

Bốn người Phong Minh toàn bộ đều như xem kịch nhìn hai người này, hóa ra Triệu Dung Côn chính là hô hào khích tướng Trác Tú Dương như vậy, thật sự là khích một cái chuẩn một cái.

Trác Tú Dương ngạo kiều nói: “Ai nói ta thua không nổi, rõ ràng ngươi giở trò gian, lần sau ngươi cứ nhìn ta thắng ngươi xem.”

Sau đó gã liền sải bước đi ra ngoài, bỏ Triệu Dung Côn ở lại phía sau.

Lúc này Phong Minh vẫy tay gọi nhân viên làm việc. Trong ao đá nhỏ, năng lượng đặc thù của Chích Dương ôn tuyền cơ hồ đã bị hắn hấp thu sạch trơn rồi, cần phải bổ sung.

“Lần này không cần thêm nguyên tuyền thuỷ nữa, trực tiếp lên loại nguyên chất đi.”

“Được ạ.” Nhân viên làm việc không hề lo lắng, vị này chính là Nguyên Đan cảnh tiền bối, hơn nữa nhìn ra được không có một điểm khó chịu nào.

Suối nước nóng mất đi năng lượng được bài phóng ra ngoài, lại dẫn tới suối nước nóng mới. Phong Minh một lần nữa phát ra tiếng hít hà chua sảng. Một lát sau, Bạch Kiều Mặc cũng gia nhập vào. Cường độ nhục thân của hắn cao hơn Phong Minh, nhưng bởi vì Phong Minh có hồn lực đặc thù tương trợ, do đó tốc độ ngược lại nhanh hơn Bạch Kiều Mặc.

Kỷ Viễn và Thu Dịch không cách nào so sánh với hai người này, Triệu Dung Côn lại càng là hâm mộ nhìn về phía bọn họ, hắn cũng muốn có nhục thân mạnh mẽ như vậy.

“Tiền bối hảo sinh lợi hại, Triệu mỗ bội phục, không biết tiền bối có từng nghe nói qua biến cố trên Ngân Phượng đảo thuộc quyền quản hạt của Thánh Nguyên tông?”

Phong Minh vừa nhịn đau nhức vừa nhướng mày nhìn về phía Triệu Dung Côn, tên gia hỏa này thế mà hoài nghi lên người bọn họ: “Sẽ có ai chưa từng nghe nói qua chuyện này sao? Phải nói rằng, bốn vị tu giả kia làm quá đẹp mắt, tốc độ xử lý của Thánh Nguyên tông quá chậm rồi, Chương Cừu là sống hay chết không thể xác định, trận pháp sư họ Ô kia vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật đây, không biết khi nào lại sẽ gây họa cho tu giả.”

Triệu Dung Côn gật đầu nói: “Quả thực làm vô cùng tốt, việc này ở Tây Minh hoàng triều chúng ta cũng gây ra tiếng vang rất lớn. Không ít tu giả đều đang rà soát xem trong cảnh nội chúng ta có sự kiện tương tự hay không, Triệu gia chúng ta cũng không ngoại lệ.”

“Vậy có tra được tình huống khả nghi nào không?”

Triệu Dung Côn lắc đầu: “Tạm thời chưa có.”

Phong Minh nói: “Không có chính là tin tốt rồi, nếu một tra liền có, vậy thì không có ngày lành cho tu giả qua rồi.”

“Tiền bối nói có lý.”

Triệu Dung Côn một tiếng tiền bối hai tiếng tiền bối, Phong Minh cũng không bảo hắn sửa miệng nữa, bởi vì tiểu tử này thế mà mở miệng thử lòng bọn họ. Phong Minh một điểm không để tâm, chỉ cần hắn sống chết không thừa nhận, hắn liền không phải người làm gió làm mưa ở Ngân Phượng đảo, chính là đường hoàng như vậy.

Triệu Dung Côn tuy ngâm lâu hơn một lát, nhưng cũng không thể so sánh với bọn Phong Minh, do đó nói chuyện phiếm một hồi, hắn cũng đi ra ngoài, để lại bốn người Phong Minh tiếp tục kiên trì. Bọn họ muốn đem hai canh giờ tận dụng cho đủ, canh đúng thời điểm mới ra ngoài.

Kỷ Viễn truyền âm cho ba người khác: “Vị Triệu thiếu này đủ cơ mẫn đấy, thế mà đem thân phần của chúng ta đoán về hướng đó.”

Bạch Kiều Mặc nói: “Mọi việc vừa vặn bốn người, thực lực lại không yếu, thời cơ chúng ta xuất hiện lại trùng hợp, cách chuyện của Ngân Phượng đảo cũng không qua bao lâu, cho nên manh mối này liền trở thành hướng đi hoài nghi đầu tiên.”

Phong Minh “xùy” một tiếng: “Một đứa quá thông minh, một đứa lại quá ngu ngốc một chút, làm khó tên họ Triệu này lại nhìn trúng tên họ Trác rồi.”

Thu Dịch vui vẻ: “Ta thấy ngươi không phải khá thích vị Trác thiếu kia sao?”

Phong Minh ha ha nói: “Đó chỉ là trêu gã chơi mà thôi.”

Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn cười mà không nói. Bản thân Phong Minh đầu óc đủ linh hoạt, không tự chủ được sẽ thiên vị người đầu óc đơn thuần một chút. Kỷ Viễn nghĩ bụng hắn có thể có được đãi ngộ như hiện tại, đa phần nhờ vào việc có Thu sư đệ ở đây.

Bên ngoài, khi Trác Tú Dương chạy ra trước, liền bị các tu giả chờ đợi bên ngoài vây quanh, mồm năm miệng mười hỏi gã tình hình bên trong, trái lại không có mấy ai quan tâm gã và Triệu thiếu ai thắng ai thua. Hai người này dù sao mỗi lần không phải Trác thiếu thắng thì là Triệu thiếu thắng, hình như luân phiên nhau vậy.

Bọn họ quan tâm hơn là bốn tu giả xa lạ vào sau, nhìn tình hình của bọn họ là lần đầu tiên đến, liền có thể kinh thụ nổi Chích Dương ôn tuyền? Biết bao tu giả chạy tới khiêu chiến suối nước nóng này, đều là thất bại trở về.

Trác Tú Dương không biết xuất phát từ tâm tư gì, vậy mà không nói bốn người bên trong đều là cao thủ Nguyên Đan cảnh, bị hỏi đến mức phiền lòng, gắt gỏng nói: “Ta làm sao biết tình hình của bọn họ? Bọn họ nói bọn họ là cao thủ luyện thể, có lẽ đúng là vậy đấy, các ngươi thực sự muốn biết, tự mình chạy vào trong nhìn một cái là được.”

Hơ, đi vào liền phải mua vé vào cửa, đó là một trăm vạn nguyên tinh đấy. Cho dù mua nổi cũng không thể đem nguyên tinh lãng phí ở trên cái này được.

Lộ Mễ muốn chen vào trong hỏi tình hình, đáng tiếc tu giả vây quanh bên người Trác Tú Dương quá nhiều, hắn thế nào cũng không chen vào được.

Qua một lát, Triệu Dung Côn cũng đi ra, thế là một lần nữa trở thành người bị truy vấn. Nghe rõ những âm thanh mồm năm miệng mười này, Triệu Dung Côn nhìn Trác Tú Dương một cái, người sau đang vênh cằm lên một bộ dạng ngạo kiều.

Triệu Dung Côn thầm cười, Trác Tú Dương không muốn nói ra tu vi chân thực của bốn vị kia, là không muốn tỏ ra bản thân lạc hậu so với người ta quá nhiều đi. Nhưng bốn vị kia ở bên trong phải đợi một khoảng thời gian rất dài, đến lúc đó vẫn sẽ rò rỉ ra một số tín tức thôi.