← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 138: Ngự Thú Chi Thuật

22 min read 02.09.2026

Trận pháp thủ hộ của Phong Thành cứ cách một canh giờ sẽ khởi động một lần, cổng thành cũng sẽ mở ra vào lúc đó.

Chỉ đợi một khắc đồng hồ, cổng thành liền chậm rãi mở ra, bọn người Sở Thần Tà đi theo đám đông ra thành giết yêu thú cùng nhau rời thành.

Vừa ra đến ngoài cổng thành, bên tai toàn là tiếng gầm thét của yêu thú.

“Hống hống hống!”

“Giết… xông lên!”

Những người khác ra thành đều nhao nhao cầm vũ khí của mình, ba năm người kết thành một tiểu đội, cùng nhau đối phó với một con yêu thú.

Nhìn quanh bốn phía, Sở Thần Tà tìm được con đường đã chọn sẵn từ trước khi ở trên tường thành, dẫn theo Tiết Tử Kỳ định đi về phía đó.

Lúc chuẩn bị đi, hắn không quên quay người dặn dò bọn người Sở Hạo Lôi: “Đều đi theo cho sát, đừng để bị phân tán.”

“Rõ.” Mọi người lập tức đáp lời.

Trước đó họ đều từng ra thành giết yêu thú, lúc này nhìn thấy yêu thú, tay chân liền có chút ngứa ngáy, nhưng không ai tự ý hành động.

Con đường Sở Thần Tà chọn có ít yêu thú nhất, những người khác muốn rời khỏi Phong Thành hầu như đều đi con đường này.

Đứng trên tường thành có thể nhìn thấy đại chiến dưới thành chỉ bằng một cái liếc mắt. Cho nên Tiết Tử Kỳ cũng không ra tay, đương nhiên cũng không cần y phải ra tay. Yêu thú còn chưa kịp áp sát đã bị phong nhận của Sở Thần Tà giải quyết xong rồi.

Cấp bậc cao nhất của những yêu thú này cũng chỉ mới cấp bốn, Sở Thần Tà chỉ mới dùng ra hai thành thực lực, lại có bọn người Sở Hạo Lôi hỗ trợ, yêu thú căn bản không có sức đánh trả.

Yêu thú cũng là loại bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, thấy nhóm người Sở Thần Tà không dễ đối phó, nhao nhao nhường đường cho bọn hắn.

Trong nhóm bọn hắn còn cử ra một người chuyên môn thu dọn thi thể yêu thú.

Nửa canh giờ sau.

Sở Thần Tà dẫn theo mọi người cuối cùng cũng ra khỏi bầy yêu thú.

Đám người này đều là linh tu, cho nên giết yêu thú căn bản không cần cận chiến. Dù đã chiến đấu suốt nửa canh giờ, nhưng trên người mọi người chỉ bắn lên vài giọt máu.

Mọi người trực tiếp đi về hướng Vu Yêu sâm lâm.

Một canh giờ sau, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng chim kêu “chiu chiu chiu”.

Mười mấy người đồng thời ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy một đàn Ô Minh Thú đang lượn vòng trên không trung phía trên đầu bọn hắn.

Dáng vẻ kia giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ lao xuống vồ lấy bọn hắn.

“Đến đúng lúc lắm!”

Sở Thần Tà đang sầu vì không có yêu mã đi thay chân, nếu dựa vào đôi chân, ước chừng còn phải mất vài canh giờ nữa mới đến nơi.

Không ngờ cơn mưa rào kịp lúc đã tới.

Những người còn lại nghe hắn nói vậy, lập tức chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Trong đám Ô Minh Thú trên trời, cấp bậc cao nhất cũng chỉ cấp bốn, còn có không ít cấp ba cấp hai. Đối với một đám Đại Linh Sư như bọn hắn mà nói thì chẳng khác nào mang thức ăn dâng tận miệng, huống chi chỗ bọn hắn còn có Linh Vương.

Nhìn thấy phản ứng của mọi người, Sở Thần Tà có chút cạn lời.

Hắn cũng đâu có nói là muốn chiến đấu với Ô Minh Thú.

Lấy ra một cây đoản địch, hắn quay đầu nhìn về phía Tiết Tử Kỳ: “Tử Kỳ, hộ pháp cho ta.”

“Được.” Tiết Tử Kỳ lập tức đáp ứng.

Sở Thần Tà đặt đoản địch lên môi, lập tức thổi lên.

Hắn cảm thấy khúc nhạc học được trong giấc mơ thuở nhỏ chính là ngự thú chi thuật. Cổ trùng cũng được coi là một loại thú, trước đó hắn có thể lấy cổ trùng ra, nếu giờ hắn có thể khiến đám Ô Minh Thú trên không trung nghe lời, vậy chứng minh suy đoán của hắn là chính xác.

Không bao lâu sau, mọi người liền thấy con Ô Minh Thú cấp bốn kia lao về phía mình.

Ngay lúc mọi người chuẩn bị phát động tấn công, giọng nói của Tiết Tử Kỳ lọt vào tai mọi người.

“Đều đừng động thủ.”

Mọi người lập tức dừng lại, nghi hoặc nhìn về phía y.

Tiết Tử Kỳ chỉ chỉ Sở Thần Tà, lại chỉ chỉ con Ô Minh Thú.

Ý tứ đó không nói cũng hiểu.

Nhưng khổ nỗi mọi người lại không hiểu ý của y.

Thấy Ô Minh Thú càng lúc càng gần, bọn hắn nhao nhao vây Sở Thần Tà vào giữa. Tiết Tử Kỳ không cho bọn hắn tấn công Ô Minh Thú, nhưng bọn hắn không thể để Sở Thần Tà bị thương.

Tiết Tử Kỳ chỉ đành bất lực đưa tay đỡ trán.

Mọi người đề phòng Ô Minh Thú, nhưng Ô Minh Thú lại trực tiếp dừng lại trên mặt đất bên cạnh. Sau đó nó rất có nhân tính mà ngẩng đầu lên, kiêu ngạo lại khinh thường nhìn về phía mọi người.

“Ta cảm thấy con Ô Minh Thú này đang khinh bỉ ta!” Sở Hạo Minh nhìn về phía Ô Minh Thú, nói với mọi người.

Những người còn lại: “…”

Bọn hắn cũng có cảm giác như vậy.

Chỉ là ngại không dám nói ra mà thôi.

“Đều tránh ra.”

Nghe thấy tiếng, mọi người vội vàng nhường ra một con đường.

Tầm nhìn rộng mở, Sở Thần Tà liếc mắt một cái liền thấy con Ô Minh Thú đứng cách đó không xa.

Ngay lúc này, Ô Minh Thú cũng đang nhìn về phía Sở Thần Tà, trong mắt nó mang theo sự mờ mịt và nghi hoặc, bởi vì Sở Thần Tà cho nó một cảm giác rất đỗi thân thiết.

Sở Thần Tà đứng dậy đi về phía Ô Minh Thú, mọi người định mở miệng ngăn cản, nhưng lại không biết phải nói thế nào, chỉ vì Tiết Tử Kỳ cũng không hề lên tiếng.

Thân hình của Ô Minh Thú to bằng khoảng năm lần Sở Thần Tà, lông trên người màu xám đen, trên đỉnh đầu có một túm lông màu trắng, một đôi mắt đen láy như mực, bên trong lại đầy hung quang.

Đến trước mặt Ô Minh Thú, Sở Thần Tà đưa tay muốn xoa đầu nó, kết quả hắn nhận ra mình với không tới.

Ô Minh Thú như biết được ý nghĩ của hắn, chủ động cúi đầu xuống cho Sở Thần Tà xoa.

Xoa xoa túm lông trắng trên đỉnh đầu Ô Minh Thú, Sở Thần Tà vòng ra bên hông nó.

Ô Minh Thú lập tức ngồi thụp xuống.

Xoay người một cái, Sở Thần Tà đã đáp xuống lưng Ô Minh Thú.

Hắn vẫy vẫy tay với Tiết Tử Kỳ ở phía xa.

Tiết Tử Kỳ rảo bước chạy đến bên cạnh Ô Minh Thú, nó quay đầu nhìn Tiết Tử Kỳ một cái rồi không thèm để ý nữa.

Dáng vẻ kia rõ ràng là mặc định cho phép Tiết Tử Kỳ cũng được ngồi trên lưng nó.

Sở Thần Tà đưa tay về phía Tiết Tử Kỳ.

Mượn lực tay của Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ xoay người leo lên lưng Ô Minh Thú.

“Các ngươi chờ ở đây, ta và Tử Kỳ sẽ về ngay.” Nói với mọi người xong, Sở Thần Tà đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Ô Minh Thú.

Ô Minh Thú “chiu chiu” hai tiếng, liền bay vút lên trời.

“Thiếu chủ, thiếu phu nhân, cẩn thận!”

Mọi người chỉ kịp nói một câu như vậy thì đã thấy Ô Minh Thú biến thành một điểm đen nhỏ.

Lần đầu tiên ngồi trên yêu thú bay, hai tay Tiết Tử Kỳ ôm chặt lấy eo Sở Thần Tà. Tuy y không sợ độ cao, nhưng chỉ cần vô tình nhìn xuống dưới, y liền có cảm giác như mình có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Đừng nói Tiết Tử Kỳ, ngay cả Sở Thần Tà cũng căng thẳng không kém.

Có điều trên mặt hắn không lộ ra mà thôi.

Giờ đây hắn đã chắc chắn khúc nhạc mình thổi đúng thực là khúc nhạc ngự thú. Lúc thổi, hắn vô thức dùng ý niệm để trấn an yêu thú đang bạo táo, sau đó giao tiếp với chúng, thiết lập khế ước tạm thời, loại khế ước này có thể giải trừ bất cứ lúc nào.

Nhưng nếu là yêu thú đẳng cấp quá cao, hắn không thể điều khiển được. Rốt cuộc là tại sao thì hắn cũng không biết, chỉ là một loại cảm giác.

Hơn nữa cho dù là yêu thú đẳng cấp thấp, một lúc hắn cũng không thể điều khiển quá nhiều.

Sở Thần Tà chỉ huy Ô Minh Thú bay một vòng rồi quay về.

Mọi người thấy hai người Sở Thần Tà đi rồi quay lại đều thở phào nhẹ nhõm.

Những con Ô Minh Thú khác trên trời không hề rời đi mà vẫn tiếp tục lượn lờ trên cao.

“Thiếu chủ, ngài đã kết khế ước với con Ô Minh Thú này rồi sao?” Sở Hạo Lôi tò mò hỏi.

Những người khác đều vểnh tai lên, họ cũng rất hiếu kỳ.

“Chỉ là khế ước tạm thời thôi.”

“Khế ước tạm thời? Là loại có thể giải trừ bất cứ lúc nào sao?” Sở Hạo Nhất không nhịn được hỏi.

Sở Thần Tà gật đầu: “Phải.”

Thấy vẻ mặt khát khao của mọi người, hắn nhìn lên những con Ô Minh Thú khác trên bầu trời, lúc này vẫn còn hơn mười con.

Ở đây ngoại trừ hắn và Tiết Tử Kỳ còn có mười lăm người, cho dù hắn đem toàn bộ Ô Minh Thú xuống thì cũng không chia đủ.

Tuy nhiên hai người ngồi một con thì lại có thể tiết kiệm được không ít thời gian cho bọn hắn.

Những người khác xếp sau, có thứ gì tốt đương nhiên phải ưu tiên thỏa mãn tức phụ của mình trước, Sở Thần Tà nhìn người bên cạnh: “Tử Kỳ, ngươi có muốn kết khế ước với một con Ô Minh Thú không?”

“Cũng không muốn lắm!” Tiết Tử Kỳ do dự đáp. Nuôi một cây Hổ Địa Đằng đã đủ khiến y khổ não rồi, nếu nuôi thêm một con yêu thú bay nữa, y nhất định sẽ thấy xót linh thạch và tài nguyên tu luyện của mình.

Hơn nữa vừa rồi Hổ Địa Đằng còn dùng ý niệm giao tiếp với y, nói rằng Ô Minh Thú là yêu thú cấp thấp, tu vi tối đa chỉ đạt đến cấp năm, sức chiến đấu bình thường, thà rằng đợi sau này gặp được yêu thú có tiềm lực rồi hãy kết khế ước.

Tiết Tử Kỳ lúc bấy giờ còn chưa biết, cái sự “đợi” này của y sẽ phải đợi rất lâu, mãi cho đến khi bọn hắn đi tới Tu Chân giới mới gặp được loại yêu thú được gọi là có tiềm lực mà Hổ Địa Đằng vừa mắt.

Thực ra nguyên văn lời của Hổ Địa Đằng là: “Ngươi mà dám kết khế ước với yêu thú cấp thấp, bất kể ngươi kết bao nhiêu con, ta đều sẽ hút khô chúng thành một lớp da.”

Đáng tiếc thực lực của nó bị tổn hại, ý tứ diễn đạt ra mập mờ không rõ, Tiết Tử Kỳ cũng chỉ có thể hiểu được đại khái.

Thấy y nhíu mày do dự, Sở Thần Tà lại hỏi: “Ngươi thật sự không muốn kết khế ước với Ô Minh Thú?”

“Tạm thời không cần, hiện tại ta có Hổ Địa Đằng là đủ rồi.” Sau khi thông suốt, Tiết Tử Kỳ trả lời rất khẳng định.

Sở Thần Tà gật đầu, đưa mắt nhìn về phía mọi người đang mong chờ: “Ta có thể đưa đám Ô Minh Thú trên trời xuống đất, nhưng có thể kết khế ước với chúng hay không còn phải xem bản lĩnh của chính các ngươi. Hơn nữa các ngươi cũng thấy rồi đó, hiện tại phía trên chỉ có mười con Ô Minh Thú, cho nên trong số các ngươi chỉ có mười người có thể kết khế ước được với Ô Minh Thú.”

“Ta có thể không cần.”

“Ta cũng có thể không cần.”

“…”

Lập tức có mấy người đứng ra bày tỏ mình từ bỏ.

Đối với sự đoàn kết và nhường nhịn của mọi người, Sở Thần Tà tỏ ra rất hài lòng, hắn lấy đoản địch ra lập tức bắt đầu thổi.

Từng con Ô Minh Thú đáp xuống mặt đất, đợi đến con Ô Minh Thú cuối cùng đáp xuống, Sở Thần Tà trực tiếp ngã về phía Tiết Tử Kỳ.

Tiết Tử Kỳ giật nảy mình, nhưng vẫn kịp thời đỡ lấy Sở Thần Tà.

Thấy mặt hắn tái mét, trên trán còn vã mồ hôi, y không khỏi lo lắng hỏi: “Thần Tà, ngươi thế nào rồi?”

Những người còn lại cũng lo âu nhìn Sở Thần Tà.

Sở Hạo Lôi lập tức mang một tảng đá lớn đến đặt sau lưng Tiết Tử Kỳ.

Sau khi ngồi xuống, Tiết Tử Kỳ lập tức kiểm tra thân thể cho Sở Thần Tà. Kết quả phát hiện thân thể hắn khỏe như trâu, hoàn toàn không có vấn đề gì.

Đợi cảm giác chóng mặt biến mất, Sở Thần Tà mở mắt ra, thấy mọi người đều đang vây quanh mình, hắn uể oải dặn dò: “Các ngươi đi thu phục Ô Minh Thú trước đi, ta nghỉ một lát là khỏe.”

“Thiếu chủ, ngài thực sự không sao chứ?” Sở Hạo Lôi quan tâm hỏi han.

Mọi người cũng đều căng thẳng nhìn Sở Thần Tà, hiện tại Vương gia tung tích bất minh, Sở Thần Tà chính là cột trụ tinh thần của bọn hắn.

Dáng vẻ này của Sở Thần Tà rõ ràng là do vừa rồi thổi sáo gây ra, nếu lúc nãy bọn hắn đều từ chối thì tốt rồi, mọi người thầm nghĩ trong lòng như vậy.

Thấy mọi người đều quan tâm mình, Sở Thần Tà cảm thấy trong lòng rất ấm áp, nhưng miệng lại nói: “Chẳng lẽ các ngươi hy vọng ta có chuyện?”

“Không có, không có, chỉ cần Thiếu chủ bình an là tốt rồi.” Sở Hạo Lôi xua tay liên tục.

Mọi người cũng đều gật đầu.

Sở Thần Tà tức giận nói: “Vậy các ngươi còn vây quanh ta làm gì?”

Mọi người lập tức giải tán.

Đợi mọi người đều đi hàng phục yêu thú khế ước rồi, Tiết Tử Kỳ mới hỏi: “Thần Tà, có phải vì lúc nãy ngươi thổi sáo tiêu hao tâm lực quá mức không?”

Đưa tay vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu lại của y, Sở Thần Tà mới hỏi ngược lại: “Ngươi không phải là đan sư sao?”

Mặt Tiết Tử Kỳ không khỏi đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Là do ta học nghệ không tinh, không kiểm tra ra ngươi có vấn đề ở đâu.”

“Vậy chứng minh ta thật sự không có vấn đề gì!”

“Đừng có lừa người, ngươi mà không sao thì lúc nãy sao đứng không vững?”

“Vừa rồi ta thổi sáo xong, đột nhiên cảm thấy đầu váng mắt hoa, hiện tại đầu ta vẫn còn hơi chóng mặt, còn có chút đau nhói.” Nói xong, Sở Thần Tà tựa đầu lên vai Tiết Tử Kỳ.

“Lúc trước ta luyện đan cũng từng xuất hiện tình trạng như vậy. Nhưng chỉ cần mỗi ngày ta luyện đan không quá ba lò là không sao. Cho nên ta đoán ngươi như vậy chắc là do một lúc khống chế quá nhiều yêu thú.”

Sở Thần Tà gật đầu: “Ngươi phân tích rất đúng.”

Thực ra lúc nãy hắn chỉ muốn biết cực hạn của mình ở đâu, không ngờ một lúc khống chế mười con yêu thú cấp hai, cấp ba đã thấy vất vả.

Về việc này, hắn có chút thất vọng.

Hơn nữa, hắn cảm thấy mình không nên yếu như vậy mới đúng.