Chương 130: Quốc quân đến thăm
“Thiếu gia, thật sự không cần ta hỗ trợ sao?”
Liếc nhìn hắn một lượt từ trên xuống dưới, Sở Thần Tà đầy vẻ ghét bỏ: “Chỉ ngươi thôi sao, lôi lại đây làm đệm lưng bản thiếu gia còn chê cộm người.”
An Phúc: “…”
Hắn không phải đang bị ghét bỏ, thì chính là đang trên con đường bị ghét bỏ!
“Thiếu gia hồng phúc tề thiên, nhất định sẽ không sao. Nô tài đi xuống mật thất giả sơn ở hậu viện đợi thiếu gia.”
Nói xong, An Phúc liền chạy thẳng ra ngoài viện.
Lời này, nghe thế nào cũng thấy quái dị!
Nửa câu đầu không vấn đề gì, nhưng nửa câu sau sao nghe như kiểu đợi hắn tới lâm hạnh vậy?
Sở Thần Tà rùng mình một cái.
Hắn vội vàng lắc đầu, xua tan những ý nghĩ kỳ quái trong não đi.
Giơ tay nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, bước vào bên trong.
Đi tới bên giường, Sở Thần Tà phát hiện Tiết Tử Kỳ lúc này đang đột phá Linh Vương.
Vào thời khắc mấu chốt muốn mạng này, tức phụ nhà hắn sớm không đột phá, muộn không đột phá, lại cứ nhằm đúng lúc này mà đột phá!
Vốn dĩ hắn còn định chuyển Tiết Tử Kỳ vào phòng tu luyện, nhưng giờ đối phương đang ở thời điểm đột phá quan trọng, tuyệt đối không thể chịu một chút can nhiễu nào.
Từ trong không gian giới chỉ lấy ra một đống linh thạch đặt lên giường, chỉ hy vọng linh lực dồi dào thêm một chút, để Tiết Tử Kỳ sớm ngày đột phá.
Cũng may lúc trước trong sơn động chỗ Tử Phong Quả, hai cái rương thu được bên trong toàn là linh thạch, bằng không hiện tại hắn cũng chẳng lấy đâu ra nhiều linh thạch đến thế.
Lấy truyền tống phù trong không gian giới chỉ ra, Sở Thần Tà mặt đầy vẻ bất đắc dĩ. Hắn trước đó còn định nếu thật sự đánh không lại thì sẽ đưa Tiết Tử Kỳ chạy trốn.
Giờ thì hay rồi, Tiết Tử Kỳ đang lúc đột phá quan trọng, chạy trốn là chuyện không thể nào.
Lúc này chỉ có thể tử chiến tới cùng.
Hy vọng tu vi của Sở Nghi Sâm không vượt quá tộc trưởng.
Khi Sở Hạo Lôi vội vã trở lại sân viện nhưng không thấy Sở Thần Tà đâu, hỏi Sở Hạo Minh đứng bên cạnh mới biết Sở Thần Tà đang ở trong phòng.
Nhưng thiếu phu nhân đang bế quan, hắn lại không thể gõ cửa phòng, chỉ có thể sốt ruột đi đi lại lại trước cửa.
Chờ đến khi Sở Thần Tà vừa mở cửa, liền nhìn thấy Sở Hạo Lôi đang lo lắng tới mức mồ hôi đầy đầu.
Thấy Sở Thần Tà bước ra, Sở Hạo Lôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Thiếu chủ, ngài cuối cùng cũng ra rồi.”
“Là hoàng gia gia tới sao?”
“Chính xác.”
“Đến cũng thật nhanh!”
Sở Thần Tà nhìn về phía hơn hai mươi người đang đứng trong viện, những người này đều là tinh anh của Vương phủ.
“Nay gia gia tung tích bất minh, hoàng gia gia nhất tâm muốn lấy mạng của bản thiếu gia, mà người cũng đã tới cửa Vương phủ. Các ngươi nếu bây giờ rời đi, có lẽ còn giữ được một mạng.”
“Chúng ta thề cùng Vương phủ cộng sinh cộng tử, thề chết bảo vệ thiếu gia.” Hơn hai mươi người đồng thanh hô vang.
Nói xong, tất cả đồng loạt quỳ một gối xuống đất.
“Tốt lắm!” Sở Thần Tà hài lòng gật đầu.
Nếu thật sự có người muốn rời đi, thì kẻ có thể rời đi chỉ có thể là thi thể.
Hắn cũng không phải kẻ tâm từ thủ nhuyễn, gia gia dốc lòng bồi dưỡng những người này chính là để họ thủ vệ Vương phủ, bảo hộ chủ tử trong phủ. Nếu ngay cả điều này cũng không làm được, tự nhiên cũng không có nhu cầu để họ sống tiếp.
Vừa rồi hắn nói như vậy chẳng qua là muốn khảo nghiệm đám người này một chút.
Cũng may không ai làm hắn thất vọng.
Trước cửa Vương phủ.
“Vương gia hiện không có trong phủ, thiếu gia thương thế chưa lành, thật sự không tiện tiếp đón Quốc quân, xin Quốc quân hẹn ngày khác hãy quay lại.”
An Thuận đứng trước mặt Sở Nghi Sâm, nhất quyết không nhường đường.
Sở Nghi Sâm không phải tới Vương phủ một mình, phía sau hắn đi theo hơn năm mươi hộ vệ, những người này ai nấy đều có tu vi Đại Linh Sư.
Mạng của những kẻ khác, hắn không có hứng thú, cũng không muốn làm bẩn tay mình. Loại người không biết nhìn sắc mặt như An Thuận, tự nhiên sẽ do hộ vệ đi theo phía sau giải quyết.
Ngay lập tức có một hộ vệ đứng ra: “Ngươi là cái thứ gì, đường của Quốc quân mà ngươi cũng dám ngăn cản!”
Nói xong, hắn liền định tung chiêu tấn công An Thuận.
An Thuận vốn đã nhìn ra ý đồ của hắn, thấy hắn tiến về phía mình liền gào to: “Mọi người mau tới xem này! Vương gia chúng ta đi Vu Yêu sâm lâm điều tra nguyên nhân thú triều, hiện tại sinh tử chưa rõ, Quốc quân đã muốn gây khó dễ cho An Vương phủ chúng ta. Đáng thương cho thiếu gia trọng thương chưa lành, Quốc quân thân là hoàng gia gia của ngài, cư nhiên lại muốn giết ngài.”
Càng nghe chân mày Sở Nghi Sâm càng nhíu chặt, nghe đến lời phía sau của An Thuận, sắc mặt hắn đã đen như mực.
Thủ vệ tự nhiên không thể để An Thuận gào thét vô ích, hắn vừa động thủ, Hạo Nhất cũng lập tức ra tay.
Các thủ vệ khác đi theo Sở Nghi Sâm cũng đồng loạt phát động tấn công về phía người của An Vương phủ.
Tuy rằng các Đại Linh Sư bát cửu tinh đã bị Sở Thần Tà triệu tập đi, nhưng vẫn còn hơn ba mươi người tu vi chưa đạt tới bát cửu tinh.
“Ngươi bớt ở đây nói lời đe dọa, nói năng bừa bãi đi.” Sở Nghi Sâm giận dữ quát.
“Công cao chấn chủ, công cao chấn chủ a!” An Thuận căn bản không thèm nghe lão, vẻ mặt bi phẫn gào lên.
An Thuận vì là võ tu, vốn dĩ dáng người đã vạm vỡ, dù đã có tuổi nhưng giọng nói vẫn trung khí mười phần, vang dội như chuông đồng.
Hàng xóm láng giềng xung quanh tự nhiên nghe không sót một chữ nào lão nói. Nhưng vì người đứng ở cửa An Vương phủ là Quốc quân của Phong Thần Quốc, hơn nữa Quốc quân còn là một cường giả Linh Vương, nên chẳng ai dám đứng ra xem náo nhiệt một cách lộ liễu.
Tình huống này, sơ sảy một chút là bị diệt khẩu như chơi.
Ai cũng không phải kẻ ngốc, không có thực lực tự nhiên sẽ không đứng ra khoe oai.
An Phúc trốn trong góc, thấy gia gia nhà mình bá khí như vậy, vừa kích động vừa sùng bái.
Hắn hận không thể xông lên gia nhập vào đội ngũ của gia gia.
Nghĩ đến việc gia gia bảo hắn trốn đi, sau này chăm sóc tốt cho thiếu gia, những lời tuyệt biệt đó khiến hắn vừa đau lòng vừa chán nản.
“Ngươi tìm chết!” Sở Nghi Sâm thẹn quá hóa giận, đưa tay ra định tung một chưởng kết liễu An Thuận đang nói ra sự thật trước mặt.
Thấy cảnh này, An Phúc không kìm được nhắm mắt lại, hắn biết gia gia khi nói ra những lời đó đã mang theo quyết tâm quyết tử.
An Vương gia thu lưu ông cháu họ, có đại ân với họ, họ dù có chết vạn lần cũng khó báo đáp. “Giết người rồi, giết người rồi! Quốc quân giết người rồi!”
An Thuận đã sớm chuẩn bị tâm lý đón nhận cái chết, cho nên lão liều mạng luôn rồi, lời gì cũng dám nói.
Sở Hạo Lôi vừa chạy tới, nghe thấy lời này không khỏi đổ mồ hôi lạnh thay lão.
An quản gia quá liều rồi!
Khiến hắn cũng phải bội phục.
“Quốc quân bớt giận, An quản gia chẳng qua chỉ là một hạ nhân, đâu cần ngài phải đích thân ra tay, kẻo lại làm bẩn tay ngài. Huống hồ nếu ngài thật sự ra tay giết An quản gia, chẳng phải là làm thực thêm những lời lão nói sao.”
Gân xanh trên trán Sở Nghi Sâm giật liên hồi, răng nghiến lại kêu ken két.
Thấy sát ý trong mắt Sở Nghi Sâm vẫn chưa giảm bớt, Sở Hạo Lôi tiếp lời: “Thiếu gia phân phó thuộc hạ ra đón Quốc quân.”
Nói đoạn, hắn còn nháy mắt ra hiệu với An quản gia.
Nào ngờ An quản gia cũng là một kẻ bướng bỉnh, đã chuẩn bị chết rồi, tự nhiên sẽ không nói những lời hối hận kiểu như vừa rồi lão chỉ đang nói bừa.
“Rầm!” Một tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Lúc này mọi người cũng dừng đánh đấm, người của An Vương phủ số lượng không đông bằng đối phương, tu vi cũng không cao bằng, tự nhiên bị áp chế hoàn toàn.
Trừ thủ lĩnh Hạo Nhất, những người khác đều trọng thương, thậm chí còn chết mất bảy tám người.
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Hóa ra là biển tên của An Vương phủ bị dư chấn từ cuộc chiến của mấy người đánh trúng, trực tiếp rơi xuống.
Mà An Thuận lại vừa vặn đứng ngay dưới biển tên, lão trực tiếp bị đập trúng, sau đó cùng biển tên ngã nhào xuống đất.
Máu tươi từ đỉnh đầu lan xuống tận mặt lão.
“Gia gia!” An Phúc rốt cuộc không nhịn được nữa chạy ra ngoài, quỳ trên đất khóc rống lên.
Mọi người: “…”
Sở Nghi Sâm đứng gần An Thuận nhất, khi thấy hướng biển tên rơi xuống vốn sẽ sượt qua người An Thuận, lão liền âm thầm vận chuyển linh lực, gió thổi một cái, An Thuận liền gặp họa.
Sở Hạo Lôi vốn định đỡ lấy biển tên, không nói tới việc nó sắp đập trúng An quản gia, chỉ riêng việc nó tượng trưng cho An Vương phủ thì đã không nên để nó rơi xuống đất.
Nào ngờ vào khắc mấu chốt, hắn phát hiện bản thân không cử động được.
Không cần phải nói, ở đây người có thể khiến hắn không cử động được chỉ có Sở Nghi Sâm, vừa rồi rõ ràng là lão ra tay.
Hừ lạnh một tiếng, Sở Nghi Sâm bước chân đi vào trong An Vương phủ.
Năm mươi người sau lưng lão để lại mười người bên ngoài, mười người chia thành hai đội, một đội đi về phía trái, một đội đi về phía phải, rõ ràng là đi bịt miệng.
Chẳng mấy chốc, Sở Nghi Sâm đã tới bên ngoài sân viện nơi hai người Sở Thần Tà cư ngụ.
Thấy cửa viện mở toang, lông mày lão hơi nhíu lại một chút.
Thấy lão không đi tiếp, Sở Hạo Lôi trong lòng sốt ruột nhưng mặt vẫn không lộ sắc thái: “Thiếu chủ thương thế chưa lành, cho nên không thể ra ngoài nghênh đón Quốc quân.”
Nghe vậy, Sở Nghi Sâm chỉ quay đầu nhàn nhạt liếc hắn một cái.
Sở Hạo Lôi: “…”
Cái này là có ý gì?
Rốt cuộc là vào, hay là không vào?
Mà Sở Nghi Sâm nhìn vào trong viện với ánh mắt đầy phức tạp, trong lòng vừa kích động vừa thấp thỏm, não bộ cứ liên tục nhớ lại những lời Sở Nghi An đã nói trước đó.
Vạn nhất tên đạo sĩ xem bói kia là giả, thì việc nghịch thiên hoán mệnh tự nhiên cũng là giả. Điều này đồng nghĩa với việc dù Sở Thần Tà có chết, Hồng nhi của lão cũng sẽ không tốt lên được.
Không!!!
Đạo sĩ xem bói là thật.
Nhất định là thật.
Chỉ cần Sở Thần Tà chết, Hồng nhi sẽ sớm khỏe lại thôi.
Sở Nghi Sâm không ngừng tự thôi miên bản thân trong lòng.
Thấy lão không đi, Sở Hạo Lôi cũng không dám giục thêm, sợ bị lão nhìn ra sơ hở.
Một lát sau, Sở Nghi Sâm hít sâu một hơi, sải bước chậm rãi đi vào trong viện.
An Vương phủ chỉ có hai vị chủ tử, sân viện của Sở Thần Tà tự nhiên rất lớn, năm đó hơn sáu mươi người đứng trong viện cũng không thấy chật chội.
Lúc này, Sở Nghi Sâm mang theo bốn mươi người cùng vào viện, tự nhiên vẫn có thể chứa được một cách dễ dàng.
Thấy trước mặt chính là căn phòng Sở Thần Tà ở, Sở Nghi Sâm quay đầu lại định bảo mọi người đợi lão tại chỗ.
Nào ngờ lão vừa quay đầu, mới phát hiện bốn mươi người sau lưng đã hoàn toàn biến mất không thấy tăm hơi.
Lúc này, bên tai lão truyền đến giọng nói của Sở Thần Tà.
“Hoàng gia gia đại giá quang lâm, Tiểu Tà có lỗi vì không tiếp đón từ xa.”
Quay đầu lại, Sở Nghi Sâm liền thấy một nam tử dáng người cao ráo, tướng mạo anh tuấn từ trong phòng bước ra.
“Sở Thần Tà?”
“Chẳng qua mới không gặp hơn một năm, hoàng gia gia lẽ nào đã xa lạ với Tiểu Tà rồi sao?”
Khóe miệng Sở Thần Tà mang theo ba phần ý cười lạnh lẽo, đứng dưới hiên nhà, từ trên cao nhìn xuống Sở Nghi Sâm đang ở trong viện.
Sở Nghi Sâm nheo mắt lại.
Cảm giác bị người khác nhìn xuống này khiến lão rất không vui.
Từ trước đến nay toàn là lão nhìn xuống người khác, từ khi nào đến lượt kẻ khác nhìn xuống lão?
Hơn nữa đối phương lại là kẻ lão luôn muốn giết cho bằng được.
Điều này lại càng làm lão không vui hơn.
Nhìn Sở Thần Tà sắc mặt hồng nhuận, khí huyết vượng thịnh, thần thái phấn chấn, hoàn toàn không giống một kẻ đang mang trọng thương.
Thương thế của đối phương rõ ràng đã lành từ lâu.
Hoặc giả đối phương căn bản không hề bị thương, từ đầu đến cuối đều đang lừa gạt lão.
Nghĩ đến khả năng này, cơn giận trong lòng Sở Nghi Sâm không ngừng bốc lên. Lão cảm thấy mình giống như một tên hề, liên tục bị hai ông cháu nhà này đùa giỡn.
Bàn tay đặt bên hông dần siết chặt.
Không biết Sở Nghi Sâm đã tự suy diễn những gì, Sở Thần Tà thấy lão từ sự kinh ngạc lúc mới thấy mình, dần chuyển sang phẫn nộ, rồi sau đó là đằng đằng sát khí.
Ngay khi Sở Thần Tà tưởng rằng Sở Nghi Sâm khắc sau sẽ ra tay với mình, thì lão lại bất ngờ “ha ha” cười lớn.
“Hoàng gia gia, có chuyện gì khiến ngài vui vẻ như vậy?”
“Muốn biết không?”
Sở Thần Tà: “…” Căn bản không muốn biết!
Hắn chỉ muốn kéo dài thời gian mà thôi.
“Hoàng gia gia nếu có thể chia sẻ, Tiểu Tà cầu còn không được.”
“Ngươi có biết hiện giờ gia gia ngươi đang ở nơi nào không?”
“Gia gia mấy ngày trước đã đi Vu Yêu sâm lâm, hiện tại chắc vẫn còn ở đó.”
Tuy nói vậy, nhưng Sở Thần Tà biết, Sở Nghi An đa phần là đã xảy ra chuyện. Trong lòng không khỏi thấy nghẹn lại, nhưng mặt vẫn giữ vẻ phong khinh vân đạm.
—