← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 075: Tiến vào học viện

21 min read 02.09.2026

Hiện tại thái độ của tên này rõ ràng là không nhận ra y.

Không đợi Tư Mã Phong lên tiếng, Sở Thần Tà đã dùng ánh mắt đầy thú vị nhìn hắn, cười nhạo nói: “Xin lỗi, học trưởng thì ta không thấy, ngược lại thấy một con chó đang chắn đường.”

Người ta thường nói chó khôn không chắn lối, tên này cứ cản đường đi của bọn họ, chẳng phải chính là chó sao?

Có thể nói lời này của Sở Thần Tà cực kỳ nhục mạ, đã là người thì không ai chịu nổi, huống chi Tư Mã Phong còn là kẻ có tâm khí cao.

Sở Thần Tà đương nhiên là cố ý nói như vậy. Y biết vị tam tỷ kia của mình thích Tư Mã Phong, y nhất định phải đứng ở phía đối lập với hắn, để xem lúc đó vị tam tỷ ngu ngốc kia sẽ lựa chọn thế nào.

Tư Mã Phong không ngờ tân học đệ trước mặt lại kiêu ngạo đến thế, đang định ra tay dạy cho một bài học thì chợt nhớ ra mình là linh mạch hệ Mộc, không có sức chiến đấu.

Những nữ linh tu ngày trước hay vây quanh hắn lúc này lại chẳng thấy một ai. Hiện tại muốn giáo huấn người trước mặt rõ ràng là không làm được, cuối cùng hắn chỉ có thể hậm hực để lại một câu: “Các ngươi cứ đợi đấy cho ta!”

“Hắn cứ thế mà đi rồi sao?” Tiết Tử Kỳ đầy mờ mịt.

“Người này tên gọi Tư Mã Phong, cũng là linh mạch hệ Mộc. Là kẻ dẻo miệng phong lưu, sau này ngươi gặp hắn thì hãy cẩn thận với đám nữ nhân đi theo hắn.” Sở Thần Tà nhắc nhở.

“Dẻo miệng phong lưu?”

“Chính là rất biết dùng lời hoa ngôn xảo ngữ, nhiều nữ nhân ngu ngốc đều dính chiêu này của hắn.”

“Ồ!”

Cảm nhận được ánh mắt kỳ quái của tức phụ, Sở Thần Tà sờ sờ mặt mình: “Mặt ta dính gì bẩn sao?”

“Không có. Một gương mặt rất tuấn mỹ.”

“Vậy sao ngươi nhìn ta như thế?”

“Ta chỉ là không ngờ ngươi cũng tám chuyện như vậy, không giống với kiếp trước, cũng không giống với những gì trong sách miêu tả. Ngươi thế này dường như càng… hoàn chỉnh hơn.”

Nói xong, Tiết Tử Kỳ còn gật gật đầu.

Từ trong sách tìm hiểu được, Sở Thần Tà dường như ngoại trừ tu luyện thì không quan tâm đến bất cứ điều gì, ngay cả đối với Sở Nghi An cũng không có quá nhiều tình cảm.

Vẫn là Sở Thần Tà ngoài đời thực tốt hơn, biết quan tâm, săn sóc và hiếu thuận với người khác.

Sở Thần Tà: “…”

Kiếp trước y đâu phải người như vậy.

Hình như sau khi sống lại một đời, người cũng không còn cao lãnh nữa, cảm giác những thay đổi này diễn ra một cách vô ý. Mà y dường như cũng đã quen với tất cả chuyện này, cứ như thể bản thân y từ rất lâu trước đây đã là một người như vậy.

Thật kỳ lạ!!!

Chính Sở Thần Tà cũng cảm thấy có chút không hiểu thấu.

Hiện tại Sở Thần Tà vẫn chưa biết, sở dĩ y khác với kiếp trước là vì kiếp này y đã có tình căn.

Mặc dù chuyện vừa rồi chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ, nhưng lời nhắc nhở của Sở Thần Tà thì Tiết Tử Kỳ tự nhiên ghi nhớ trong lòng. Cho nên cậu tự động phân Tư Mã Phong vào hàng ngũ kẻ thù.

Hai người vừa vào đại môn học viện không lâu, lập tức có một nam tử tướng mạo gầy gò nhếch nhác đi đến trước mặt hai người, nịnh nọt nói: “Tà thiếu, đã lâu không gặp, hai người muốn đi đâu? Ta có thể dẫn đường cho hai người.”

Đã lâu không gặp?

Tên này, y hoàn toàn không có ấn tượng.

“Không cần, chúng ta biết đường.”

Nói xong, Sở Thần Tà nắm tay Tiết Tử Kỳ đi vòng qua người trước mặt.

Nam tử: “Ta…”

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, nam tử đầy mặt tiếc nuối, khó khăn lắm mới thấy được một chỗ dựa có bối cảnh, kết quả chỗ dựa lại chẳng thèm cho dựa.

Đi xa nam tử kia một chút, Tiết Tử Kỳ mới tò mò hỏi: “Thần Tà, người lúc nãy ngươi quen sao?”

“Kiếp trước kiếp này ta đều chưa từng gặp qua người này.”

“Vậy mà hắn lại nói với ngươi là đã lâu không gặp?”

Sở Thần Tà nhún vai: “Ta cũng muốn biết, hay là chúng ta quay lại hỏi hắn nhé?”

“Thôi bỏ đi.”

Trong lúc trò chuyện, hai người đã đến nơi nhận vật tư của học viên. Có ký ức kiếp trước, Sở Thần Tà tự nhiên rất quen thuộc với Hoàng gia Học viện.

Vì nguyên nhân thân phận, chỗ ở của hai người được phân là một tòa cung điện nhỏ độc lập. Bên trong không chỉ có một căn phòng rộng rãi, mà còn có phòng tu luyện, phòng bếp, phòng vệ sinh.

Tòa cung điện nhỏ độc lập như thế này cả học viện chỉ có mười tòa.

Nói cách khác, không phải tất cả con cháu hoàng gia đều được phân đến đây, Sở Thần Tà có thể được phân tới, tự nhiên là nhờ vào quan hệ của Sở Nghi An.

Đến nơi ở, hai người Sở Thần Tà bắt đầu dọn dẹp phòng ốc. Bởi vì học viện không cho phép tùy tùng tiến vào, cho nên hiện tại bọn họ muốn làm gì đều phải tự thân vận động.

Chuyện này đối với hai người mà nói cũng không phải khó khăn gì.

Ngày hôm sau.

Khi Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đi tới lớp học được phân phối, nhìn thấy các nam học viên đều là những kẻ lưng hùm vai gấu, thân hình vạm vỡ, vừa nhìn đã thấy rất có sức lực.

Lúc thấy hai người Sở Thần Tà xuất hiện ở cửa, đám đông vốn đang ồn ào náo nhiệt lập tức im bặt.

Chỉ vì hai người bọn họ hoàn toàn không ăn nhập gì với lớp học này.

“Tà thiếu, ngài đây là đi nhầm chỗ rồi sao?” Một nam tử quen biết Sở Thần Tà trong đó nghi hoặc hỏi.

Người này tên là Chu Chính Vũ, chính là con trai của chưởng quỹ Túy Tiên Lâu.

Mà Sở Thần Tà là khách quen của Túy Tiên Lâu, hắn tự nhiên cũng nhận ra.

Sở Thần Tà có chút ấn tượng với người này, gật đầu với hắn rồi hỏi: “Đây là Võ tu đường sơ cấp?”

“Phải.”

“Vậy thì không nhầm.”

Nói xong, y và Tiết Tử Kỳ tìm hai vị trí cạnh nhau rồi ngồi xuống.

Trong Võ tu đường, những người trước đó không quen biết bọn họ, vừa nghe thấy cách gọi của Chu Chính Vũ thì cũng đều biết thân phận của hai người. Vì sự gia nhập của bọn họ, bầu không khí vốn náo nhiệt bỗng chốc rơi vào sự tĩnh lặng kỳ quái.

Đối với hiệu ứng mà hai người mang lại, Sở Thần Tà cứ như người không có việc gì.

Vì nguyên nhân thân phận của y, mọi người đối với y tự nhiên đều cẩn thận từng chút một, sâu sắc sợ đắc tội với y. Đám đông từ chỗ bàn luận sôi nổi vừa rồi đã chuyển sang thì thầm to nhỏ.

Rất nhanh, tất cả các chỗ ngồi trong Võ tu đường đều đã có người ngồi.

Không lâu sau, một nam tử râu quai nón, dáng vẻ vạm vỡ từ bên ngoài bước vào. Sau khi thấy Võ tu đường yên tĩnh như vậy, người tới lại lùi ra ngoài.

Đợi đến khi hắn nhìn rõ tấm bảng trên cửa quả thực viết “Võ tu đường sơ cấp”, mới lại bước vào.

Trong lòng lại lẩm bẩm: Năm nay chiêu mộ năm mươi học viên sao lại yên tĩnh như vậy?

Đi tới phía trước chỗ ngồi, hắn liền nói: “Đầu tiên chào mừng các vị gia nhập Hoàng gia Học viện, bản thân ta tên Cao Ngạn Lỗ, là một Võ sư lục cấp, từ hôm nay trở đi, do ta đảm nhiệm đạo sư huấn luyện thể năng của các ngươi.”

“Chào Cao đạo sư.” Mọi người đồng thanh hô lớn.

“Rất tốt, khí thế mười phần, xem ra tinh thần của các ngươi đều không tệ, sau đây ta tuyên bố, tất cả mọi người chạy mười vòng quanh quảng trường, sau đó…”

Lời của Cao Ngạn Lỗ còn chưa nói xong, nhìn thấy thiếu niên bên dưới, sắc mặt ai nấy đều thay đổi. Lúc này hắn mới nhớ ra nơi mình đang đứng là Võ tu đường sơ cấp, vội vàng nuốt lại những lời chưa nói ra sau đó.

Sau đó phải huấn luyện cái gì, tự nhiên là đợi mọi người chạy xong rồi mới sắp xếp, nếu không sẽ làm đám người này sợ đến mức không dám chạy mất.

“Bây giờ đi chạy trước mười vòng đi, nếu trong thời gian quy định mà chưa chạy xong, vậy thì bữa trưa hôm nay không có phần đâu.”

Nghe lời hắn, mọi người thấy hai người Sở Thần Tà đi ra ngoài, lập tức như một cơn gió lùa ra khỏi phòng học.

Cao Ngạn Lỗ tự nhiên chú ý tới hành vi của mọi người, hắn cũng hiểu tại sao học viên chiêu mộ lần này lại yên tĩnh như thế.

Nếu không đoán sai, thiếu niên kia hẳn là tiểu thế tử của An Vương phủ, một song nhi khác tự nhiên chính là song thê của y.

Mọi người nhanh chóng đi tới quảng trường.

Trước đó khi đi ngang qua quảng trường, bọn họ không cảm thấy quảng trường lớn đến mức nào. Hiện tại bắt bọn họ chạy mười vòng quanh quảng trường, mọi người lập tức cảm thấy quảng trường này vừa rộng vừa xa.

Đều không muốn chạy.

Tuy nhiên nghĩ đến không chạy sẽ bị trừng phạt, nếu không chạy xong trong thời gian quy định sẽ không có cơm ăn. Mọi người nghiến răng, lập tức vây quanh quảng trường chạy cuồng nhiệt.

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ tự nhiên cũng không ngoại lệ, hai người đi theo mọi người cùng chạy. Trước khi vào lớp võ tu bọn họ đã chuẩn bị tâm lý chịu khổ, hiện tại mới chỉ vừa bắt đầu.

Đến khi chạy tới vòng thứ năm, đã có người tốc độ chậm lại, rõ ràng là không còn sức để chạy nữa.

Tiết Tử Kỳ và Sở Thần Tà hai người vẫn duy trì tốc độ như cũ để chạy.

Khi những người đó thấy Tiết Tử Kỳ – một song nhi yếu ớt mà đều có thể chạy được như vậy, lập tức bò dậy, tiếp tục chạy. Bọn họ nghĩ mình là một đại nam nhân, sao có thể thua một song nhi được.

Nhìn thấy cảnh này, Cao Ngạn Lỗ tỏ ra rất hài lòng.

Vốn dĩ lúc đầu hắn còn phản đối Tiết Tử Kỳ vào lớp mình, dù sao trong ấn tượng của hắn song nhi cũng chẳng khác gì đám nữ nhân kia.

Lại không ngờ rằng thế mà có kinh hỉ ngoài ý muốn.

Đợi mười vòng chạy xong, đã là chuyện của nửa canh giờ sau.

Mọi người đều mệt mỏi nằm vật ra đất, hoàn toàn không muốn cử động, người duy nhất còn đi lại trên quảng trường chỉ có Tiết Tử Kỳ và Sở Thần Tà.

Thực ra Sở Thần Tà cũng muốn nằm bẹp ra, nhưng Tiết Tử Kỳ nói vừa mới chạy xong, không thể lập tức dừng lại nghỉ ngơi. Dù sao cậu nói ra một số từ ngữ mà Sở Thần Tà nghe cũng chưa từng nghe qua. Có điều tức phụ đã nói vậy, y cứ làm theo là được.

Nhìn thấy hai người vẫn đang đi lại trên quảng trường, Cao Ngạn Lỗ không ngừng gật đầu. Liếc thấy đám người đang nằm rạp dưới đất, hắn lại thấy bực mình.

Đợi mọi người nghỉ ngơi được một khắc đồng hồ, Cao Ngạn Lỗ lập tức triệu tập mọi người lại.

“Những ai muốn học kiếm thuật thì bước ra khỏi hàng.”

Trong năm mươi người, lập tức có hai mươi người bước ra, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ tự nhiên cũng ở trong số đó.

“Có nhìn thấy vị đang luyện kiếm bên kia không?” Nói xong, Cao Ngạn Lỗ chỉ về phía bên kia quảng trường.

Nghe vậy, hai mươi người đồng loạt nhìn về phía đó, chỉ thấy bên kia có một nam tử mặc hắc y đang vung kiếm ở đó.

“Hắn chính là đạo sư dạy kiếm thuật cho các ngươi sau này, tên gọi Viên Nhất Dân. Bây giờ các ngươi qua đó tìm hắn.”

Mọi người nhìn nhau một chút, liền đi về phía người nọ.

Đợi đến gần rồi, Sở Thần Tà mới nhìn rõ tướng mạo của Viên Nhất Dân, y không ngờ đạo sư dạy kiếm thuật cho bọn họ lại là cậu của Sở Thần Hoành.

Kiếp trước y từng gặp Viên Nhất Dân tại cung yến, lúc đó không biết tên của hắn. Điều duy nhất để lại ấn tượng sâu sắc cho y là, tên này bề ngoài là một khiêm khiêm quân tử, thực tế lại là một tên háo sắc.

Liếc nhìn Tiết Tử Kỳ bên cạnh, may mà hiện tại cậu vẫn đang đeo mặt nạ, nếu không Sở Thần Tà e rằng sẽ lập tức quay đầu rời đi.

“Chào Viên đạo sư.” Mọi người trước tiên hành lễ với Viên Nhất Dân.

Viên Nhất Dân gật đầu: “Muốn đi theo ta học kiếm thuật, ít nhất phải có khả năng chịu thương chịu khó, nếu sợ khổ sợ mệt, ta khuyên các ngươi sớm từ bỏ đi.”

“Chúng ta không sợ khổ, không sợ mệt.” Hai mươi người trả lời một cách dõng dạc.

“Rất tốt, có thấy kiếm trong cái thùng bên kia không? Mỗi người đi lấy một thanh.” Nói xong, Viên Nhất Dân chỉ vào một cái thùng bên cạnh, bên trong toàn là kiếm, ít nhất cũng phải có bảy tám mươi thanh.

Một nhóm người phấn khởi đi lấy kiếm, đợi khi cầm kiếm trong tay, mọi người mới phát hiện thanh kiếm trong tay nặng gấp mấy lần thanh kiếm bọn họ thường dùng.

“Viên đạo sư, tại sao những thanh kiếm này lại nặng hơn nhiều so với kiếm chúng ta thường dùng vậy?” Một người trong đó nghi hoặc hỏi.

Viên Nhất Dân liếc nhìn cái thùng đựng kiếm, lúc này mới phát hiện ra lúc nãy mình đi vội quá, thế mà lấy nhầm thùng. Tuy nhiên loại chuyện này, hắn đương nhiên sẽ không thừa nhận.

Nhìn về phía người vừa nói, không vui nói: “Ngươi là đạo sư, hay ta là đạo sư, không muốn học có thể rời đi.”

Khuôn mặt người vừa nói nghẹn đến đỏ bừng, chỉ có thể hậm hực lùi về trong đám đông.

Những người khác thấy vậy, cũng đều lũ lượt ngậm miệng không nói.

Thấy mọi người đều đã cầm chắc kiếm, Viên Nhất Dân nói: “Mỗi người đứng cách nhau một khoảng cách hai mét, hôm nay trước tiên chúng ta học chiêu thứ nhất, vung kiếm.”

Sau đó mọi người liền thấy Viên Nhất Dân cầm kiếm vung tùy ý một cái từ trên xuống dưới, thế là xong chuyện.