← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 070: Sở Thần Hoành chết

23 min read 02.09.2026

“Sở Thần Tà cầu xin ngươi tha cho ta, ta sau này không bao giờ tranh giành cơ duyên của ngươi nữa, cũng không bao giờ đối đầu với ngươi nữa, cầu xin ngươi đừng giết ta.” Sở Thần Hoành vừa né tránh vừa lên tiếng cầu xin.
“Được thôi, ta không giết ngươi.”
Sở Thần Hoành đang né tránh đòn tấn công sau khi xác định mình không nghe nhầm liền chất vấn: “Nếu ngươi đã đồng ý không giết ta, tại sao còn phóng ra đòn tấn công với ta?”
“Không giết ngươi, nhưng ta muốn hủy đi đan điền của ngươi.”
“Ngươi… ngươi khinh người quá đáng.”
“Cũng thường thôi, nếu không phải lúc đầu ngươi có ý đồ xấu với ta thì giờ đây ta sao lại ra tay với ngươi chứ?”

Nếu không phải Sở Thần Hoành ra tay với y thì y sao lại chết?
Y bây giờ chính là lệ quỷ đòi mạng bò ra từ địa ngục.
Đối với Sở Thần Hoành là kẻ cầm đầu này, y sao có thể buông tha?
Y sẽ không lấy đức báo oán.
Sở Thần Tà y kiếp này chỉ làm một người khoái ý ân cừu.

Trên người Sở Thần Hoành bị phong nhận Sở Thần Tà phóng ra chém đầy vết thương, một bộ hoa phục màu thanh sắc đã bị máu thấm đẫm biến thành màu thanh lam. Trên khuôn mặt như quan ngọc đầy vết máu và bẩn thỉu, phát quan buộc tóc cũng rơi xuống đất, mái tóc đen xõa tung, dáng vẻ của hắn trông thật thê thảm.

Sở Thần Tà nhìn kẻ đang chật vật không chịu nổi trước mặt không hề mảy may dao động, phong nhận trên tay chưa từng dừng lại, không ngừng hướng về các nơi trên người Sở Thần Hoành mà tiếp đón, duy chỉ có tránh đi những chỗ yếu hại của hắn.

Sở Thần Hoành cảm thấy toàn thân mình đều đau, không chỉ đau trên da thịt mà còn đau trong lòng. Hắn chưa bao giờ biết Sở Thần Tà là một người biến thái như vậy, cư nhiên thích ngược người như thế này.
Chủ giác công mà hắn biết được từ trong sách là một người thanh lãnh, một lòng chỉ nghĩ đến tu luyện, không màng đến ngoại vật.
Chủ giác công trong sách và Sở Thần Tà trước mắt rõ ràng khác nhau, cho nên hắn đây là bị tiểu thuyết lừa rồi.

Một khắc đồng hồ sau.
Sở Thần Tà vốn vẫn luôn tung đòn tấn công cuối cùng đã dừng tay.
Không phải y không muốn tiếp tục ngược đãi kẻ thù cho tốt mà là nếu y còn tiếp tục ngược nữa thì chắc Sở Thần Hoành sẽ chết ngắc mất.
Nếu để Sở Thần Hoành cứ như vậy mà chết thì chẳng phải quá hời cho hắn sao.

Sở Thần Hoành thoi thóp nằm dưới đất, vô lực nhấc mí mắt nhìn về phía người đang đứng từ trên cao nhìn xuống hắn kia.
Hiện tại Sở Thần Hoành đã không thể tung ra bất kỳ đòn tấn công nào nữa, Sở Thần Tà yên tâm dỡ bỏ trận pháp, bắt đầu xóa sạch các dấu vết để lại tại hiện trường.
Nhặt phát quan dưới đất lên, Tiết Tử Kỳ hỏi: “Thần Tà, thứ này còn cần không?”
“Tất cả những thứ liên quan đến thân phận của Sở Thần Hoành đều không thể giữ lại, tránh để lại nhược điểm gì.”
“Thật quá đáng tiếc, cái phát quan này giá trị mấy đồng kim tệ đấy!”

Trông thấy dáng vẻ tài mê của cậu, Sở Thần Tà dở khóc dở cười: “Trong không gian giới chỉ của hắn không phải có không ít linh thạch sao? Loại đồ vật như phát quan này ngay cả chân muỗi cũng không tính là gì.”
“Ngươi nói đúng! Ta không nên đặt mắt vào loại đồ vật ngay cả chân muỗi cũng không tính là này, ta nên đặt tầm mắt cao hơn một chút, linh thạch thì rất tốt.”
Sở Thần Tà: “…”
Y không có ý này!
Tức phụ nhi là đang cố ý bóp méo hàm ý trong lời nói của y, hay là nói tức phụ nhi vốn nghĩ như vậy?
Sở Thần Tà cảm thấy mình cưới được một tức phụ nhi tài mê.

Sau khi hai người thu dọn xong liền để Hổ Địa Đằng trói Sở Thần Hoành lại rồi kéo đi.
Để tránh việc hiện tại cơ thể hắn quá yếu mà vô tình chết đi, Sở Thần Tà còn tốt bụng mớm cho hắn một viên đan dược, treo lại sinh cơ cho hắn, ít nhất trong năm sáu ngày tới không chết được.

Sở Thần Tà từ trong hang bò ra ngoài, bên ngoài hang cũng là một cánh rừng. Y quan sát môi trường xung quanh trước, sau khi xác định gần đó không có yêu thú và người mới để Tiết Tử Kỳ ra ngoài.
Một khắc đồng hồ sau.
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đi đến trước một hang động của một con Xích Diễm Hắc Hổ cấp hai.
Xích Diễm Hắc Hổ trong hang cảm nhận được hơi thở của nhân loại liền lập tức xông ra khỏi hang.

Vừa đi đến trước động phủ, nó liền thấy một nhân loại toàn thân đầy máu, đối với loại thức ăn tự dâng tận cửa này, Xích Diễm Hắc Hổ tự nhiên sẽ không khách khí.
Mở cái miệng đỏ ngòm ngậm lấy thức ăn dưới đất rồi quay trở lại trong hang.
Trên một cái cây lớn đằng xa, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ vốn muốn xem yêu thú ăn uống thỏa thích hai người ngây ngẩn cả người.
Con Xích Diễm Hắc Hổ này tại sao không làm theo dự tính của bọn họ?

“Giờ làm sao đây?” Tiết Tử Kỳ hỏi.
Dù sao người hiện tại vẫn chưa chết, chưa chết nghĩa là sẽ có biến số. Vạn nhất con Xích Diễm Hắc Hổ vừa rồi không ăn Sở Thần Hoành thì chẳng phải bọn họ tự để lại mầm họa cho mình sao?
“Đi vào xem thử.”
Sở Thần Tà cũng rất bực bội, y vốn tưởng có thức ăn dâng tận cửa thì Xích Diễm Hắc Hổ nên không chờ nổi mà thưởng thức thức ăn chứ.
Ai ngờ cái tên này cư nhiên lôi thức ăn vào trong hang.

Hai người lập tức từ trên cây lớn nhảy xuống rồi đi về phía hang động của Xích Diễm Hắc Hổ.
Trong hang động.
Xích Diễm Hắc Hổ đang nhìn Sở Thần Hoành toàn thân đầy máu mà chảy nước miếng ròng ròng.
Sở Thần Hoành hiện tại chẳng qua mới mười lăm tuổi, vẫn còn là một thiếu niên. Trong mắt Xích Diễm Hắc Hổ thì đó chính là một con non, thịt con non chưa lớn là tươi non nhất, ăn vào chắc chắn rất mỹ vị.

Sở Thần Hoành vốn dĩ đã ngất đi, ngay vừa rồi lúc bị Xích Diễm Hắc Hổ ngậm trong miệng, cánh tay bị Xích Diễm Hắc Hổ cắn chặt, đau đến mức tỉnh cả người.
Nhìn thấy cái miệng đỏ ngòm gần ngay trước mắt, Sở Thần Hoành vừa mới tỉnh lại suýt chút nữa đã bị dọa đến ngất đi lần nữa. Tuy nhiên hắn rất nhanh đã phản ứng lại được, Sở Thần Tà chắc hẳn là muốn đem hắn cho yêu thú ăn.

Trong mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn.
Sở Thần Tà!
Rất tốt.
Lần này e rằng phải để ngươi thất vọng rồi.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy yêu thú, trong đầu Sở Thần Hoành đột nhiên nảy ra một ý nghĩ. Hắn muốn khế ước con yêu thú này, như vậy nói không chừng hắn có thể trở về.
Chỉ cần trở về Phong Thành, hắn nhất định có cơ hội lật ngược tình thế. Lúc đó nhất định phải đến trước mặt hoàng gia gia cáo trạng Sở Thần Tà một chuyến.

Nghĩ đến đây, hắn lập tức làm theo phương pháp khế ước đã học trước đó, thử khế ước con Xích Diễm Hắc Hổ trước mắt này.
Trước đây Sở Thần Hoành không khế ước yêu thú là bởi vì hắn chê yêu thú của Phong Thần quốc quá bình thường, căn bản không phù hợp với khế ước thú trong lòng hắn. Thứ hắn muốn khế ước tự nhiên là loại có sức chiến đấu mạnh, rất ngầu lòi, ví dụ như Long Phượng, thượng cổ thần thú gì đó.
Đã đọc rất nhiều tiểu thuyết, hắn đương nhiên cũng hy vọng mình có thể giống như nhân vật chính trong các tiểu thuyết khác.
Đáng tiếc giấc mộng nhân vật chính của hắn tỉnh quá sớm.
Hiện tại chỉ có thể tạm thời chấp nhận.

Xích Diễm Hắc Hổ đang chuẩn bị ăn thức ăn tươi non trước mắt thì trên đầu đột nhiên truyền đến cơn đau dữ dội. Cơn đau khiến nó ngã gục xuống đất đau đớn gào thét, lăn lộn.
“Gào gào gào…”
Vốn dĩ Sở Thần Hoành tưởng rằng dựa vào thân phận người xuyên thư của hắn, muốn khế ước một con yêu thú cấp hai chắc chắn là dễ như trở bàn tay. Đến lúc thực hành hắn mới biết khó khăn đến mức nào.

Cảm nhận được có nhân loại muốn khống chế mình, Xích Diễm Hắc Hổ tự nhiên không bằng lòng, nó không ngừng giãy giụa phản kháng, muốn thoát khỏi số phận bị khống chế.
Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh, Sở Thần Hoành cuối cùng đã thành công kịp lúc trước khi hai người Sở Thần Tà tiến vào hang động mà khế ước Xích Diễm Hắc Hổ.
Lúc này sắc mặt hắn so với lúc trước còn trắng hơn hai phần. Vừa rồi lúc khế ước Xích Diễm Hắc Hổ, Xích Diễm Hắc Hổ phản kháng rất mãnh liệt khiến hắn suýt chút nữa đã bị phản phệ.

Hai người Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ vốn dĩ bước chân không nhanh không chậm, sau khi nghe thấy tiếng gầm của Xích Diễm Hắc Hổ, bước chân dưới chân không kìm được mà nhanh hơn hai phần.
Bước vào hang động của Xích Diễm Hắc Hổ, hai người Sở Thần Tà liền thấy con Xích Diễm Hắc Hổ vốn còn hung hăng trước đó hiện tại lại giống như một con mèo ngoan ngoãn, lặng lẽ nằm bên cạnh Sở Thần Hoành.
Hai người nhìn nhau một cái, đều có chút kinh ngạc.
Sở Thần Hoành đã thành ra thế này rồi cư nhiên còn có thể khế ước yêu thú để bản thân lật ngược tình thế.

Nếu bọn họ không vào xem thì thật sự có khả năng để tên này nghịch tập thành công.
Quả nhiên không tận mắt thấy kẻ thù chết sạch sành sanh thì đều không thể yên tâm.
Cũng chính vì chuyện này mà khiến Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ sau này đến tu chân giới, mỗi lần sau khi giết chết kẻ thù đều phải tận mắt thấy kẻ thù chết đến mức không thể chết hơn mới yên tâm, giúp bọn họ sau này tránh được không ít phiền phức.

Sở Thần Hoành không ngờ Sở Thần Tà căn bản không hề rời đi, hiện tại thấy hai người từ bên ngoài đi vào, trong lòng hắn căng thẳng vô cùng.
Hắn không biết con Xích Diễm Hắc Hổ mình vừa mới khế ước có phải là đối thủ của Sở Thần Tà hay không.
Nếu Xích Diễm Hắc Hổ có thể đối phó được Sở Thần Tà thì hôm nay hắn còn một tia sinh cơ; nếu không đối phó được thì hôm nay hắn chắc chắn phải chết.

Nghĩ đến đây, hắn quyết định ra tay trước để giành lợi thế.
Ngay lập tức liền thông qua khế ước ra lệnh cho Xích Diễm Hắc Hổ tấn công Sở Thần Tà.
Yêu thú vốn dĩ đã có bản năng tránh hung tìm cát, Xích Diễm Hắc Hổ lờ mờ cảm thấy mình không phải là đối thủ của nhân loại trước mắt này. Nếu đổi lại là lúc nó chưa bị khế ước thì nó chắc chắn sẽ quay đầu bỏ đi ngay.
Nhưng hiện tại nó chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh của Sở Thần Hoành.

“Gào gào gào!” Xích Diễm Hắc Hổ phát ra từng trận gầm nhẹ, chân trước phủ phục dưới đất, làm ra một động tác vồ về phía trước.
Nhìn thấy Xích Diễm Hắc Hổ vồ về phía mình, Sở Thần Tà nhấc tay phải lên, vận chuyển linh lực, trên lòng bàn tay lập tức ngưng tụ ra vô số phong nhận, từng đạo phong nhận bay về phía Xích Diễm Hắc Hổ.

Vì lao tới quá gấp, đối mặt với những phong nhận bay về phía mình, Xích Diễm Hắc Hổ muốn né tránh cũng không có cách nào tránh khỏi, chỉ có thể tiếp tục vồ về phía Sở Thần Tà.
Tiết Tử Kỳ khi thấy Xích Diễm Hắc Hổ vồ về phía Sở Thần Tà liền muốn phóng ra Hổ Địa Đằng, nhưng lại thoáng thấy cử chỉ tay ra hiệu cho cậu lùi lại của Sở Thần Tà.
Không nói hai lời, cậu lập tức lùi sang một bên.
Chỉ với con Xích Diễm Hắc Hổ trước mắt này căn bản không phải đối thủ của Sở Thần Tà, đối với Sở Thần Tà cậu có một sự tự tin mù quáng.

“Phập phập phập…” Tiếng phong nhận đâm vào thịt trong hang động yên tĩnh nghe đặc biệt rõ ràng.
Tu vi của Sở Thần Tà cao hơn Xích Diễm Hắc Hổ hẳn một đại cảnh giới, cho dù da của Xích Diễm Hắc Hổ dày cui thì cũng bị phong nhận đâm cho toàn thân đầy vết thương.

Thấy Xích Diễm Hắc Hổ cách mình chẳng qua chỉ còn khoảng cách ba mươi centimet, Sở Thần Tà chỉ né sang một bên là tránh được đòn tấn công của Xích Diễm Hắc Hổ.
Xích Diễm Hắc Hổ hiện tại cảm thấy toàn thân đau đớn, nhân loại trước mắt này quả nhiên lợi hại. Trong miệng phát ra tiếng gầm gừ nhè nhẹ: “Gào gào gào…”
Dạo vài bước tại chỗ, đột nhiên nó lại vồ về phía Sở Thần Tà một lần nữa.

Nhìn thấy Xích Diễm Hắc Hổ lại vồ về phía mình, Sở Thần Tà quyết định trực tiếp giải quyết nó luôn.
Con Xích Diễm Hắc Hổ này cũng coi như xui xẻo, nếu lúc nãy nó ở bên ngoài trực tiếp ăn thịt Sở Thần Hoành thì dưới sự chứng kiến của bọn họ, nó chắc chắn sẽ không bị khế ước.
Ai ngờ nó cứ nhất định phải tha thức ăn vào trong hang để thưởng thức, thế này chẳng phải bi kịch rồi sao.

Lòng bàn tay lật chuyển, vô số phong nhận khi Xích Diễm Hắc Hổ vồ về phía Sở Thần Tà liền bay về phía bụng của nó.
Sở Thần Tà sau khi phóng ra phong nhận liền né sang một bên.
Y không muốn nhận lấy sự “ôm ấp nhiệt tình” của một con yêu thú.

Phía bên kia, thấy Sở Thần Tà và Xích Diễm Hắc Hổ bắt đầu giao chiến, Sở Thần Hoành gắng sức chống đỡ cơ thể, loạng choạng đi ra phía ngoài hang động.
Tiết Tử Kỳ đã sớm đứng chờ hắn ở lối ra.
Trước đó động tác mà Sở Thần Tà làm, Tiết Tử Kỳ liếc mắt một cái là nhìn ra được ý tứ trong đó. Cho Sở Thần Hoành một chút hy vọng, rồi lại không chút lưu tình bóp nát hy vọng của hắn.

Nhìn thấy Tiết Tử Kỳ chắn trước mặt mình, Sở Thần Hoành lạnh lùng quát: “Tránh ra!”
“Không tránh.”
“Đừng tưởng có Sở Thần Tà chống lưng cho ngươi là ta không dám làm gì ngươi.”
“Thực tế là ngươi đúng là không thể làm gì được ta.” Tiết Tử Kỳ khoanh tay trước ngực, giống như một vị môn thần đứng trước mặt Sở Thần Hoành.
“Ngươi…”

Trong lúc hai người đối đầu, Sở Thần Tà đã giải quyết xong Xích Diễm Hắc Hổ.
Một khắc đồng hồ sau.

Một con Thanh Giác Lang đang thưởng thức ngon lành Sở Thần Hoành.
“Á á… Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ, ta nguyền rủa các ngươi chết không tử tế!” Cơn đau dữ dội truyền đến trên người khiến Sở Thần Hoành không ngừng chửi rủa trong miệng.
Vốn dĩ Tiết Tử Kỳ còn có chút không nỡ, nhưng nghĩ đến kiếp trước Sở Thần Tà chính là bị cắn xé từng miếng một như vậy mà chết, chút lòng trắc ẩn vừa mới nảy sinh lập tức tan biến sạch sành sanh.