← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 069: Nhất kiến chung tình

22 min read 02.09.2026

Chẳng lẽ kim quang bảo vệ hắn có số lần giới hạn?
Nghĩ đến khả năng này, mồ hôi lạnh trên trán hắn không ngừng chảy ra ngoài.
Đưa tay ôm lấy bụng bị đá đau, cảnh giác nhìn về phía Sở Thần Tà.
Mà Sở Thần Tà hoàn toàn không màng đến sự căng thẳng và sợ hãi của Sở Thần Hoành, vẫn không nhanh không chậm đi về phía hắn. Trong lòng thì đang nghĩ, sớm biết một cước vừa rồi của mình có thể trúng đích thì lực đạo lúc ra chân nên nặng hơn một chút.

Sở Thần Hoành chống tay xuống đất, từng bước một lùi về phía sau.
“Sở Thần Tà, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”
“Tự nhiên là muốn giết ngươi, ngươi chẳng lẽ không muốn giết ta sao?”
“Ta lúc nào nói mình muốn giết ngươi chứ? Chưa bao giờ có chuyện đó cả, ta chỉ là muốn có được cơ duyên của ngươi thôi.”

Sở Thần Tà cười nhạo một tiếng: “Nếu ngươi là ta, lời này ngươi nói ra, ngươi có tin không?”
Hắn đương nhiên sẽ không tin.
Rõ ràng là lời lừa gạt người khác.
Tin lời đó thì chẳng phải hắn biến thành kẻ ngốc sao?
Trong lòng tuy nghĩ như vậy, nhưng miệng hắn lại nói: “Ta nhất định sẽ tin, chỉ cần là ngươi nói, ta liền tin.”
“Ngươi thật đúng là có thú vị. Loại lời mà ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng không tin này, ngươi cư nhiên cũng nói ra miệng được.”

Trong lúc nói chuyện, Sở Thần Tà đã đi đến bên cạnh Sở Thần Hoành, ngồi xổm xuống, từ từ đưa tay phải ra.
Thấy Sở Thần Tà đưa tay về phía mình, Sở Thần Hoành tưởng y muốn tấn công mình, lập tức đưa tay ngăn cản.
Bất chấp bàn tay đang đưa ra của Sở Thần Hoành, trong mắt Sở Thần Tà lóe lên một đạo hồng quang, bàn tay phải vừa rồi còn chậm chạp đưa ra đột nhiên với tốc độ cực nhanh chộp về phía đầu Sở Thần Hoành.

Sở Thần Hoành lại theo bản năng đưa tay ôm lấy đầu, hắn biết thứ trong não mình không thể để Sở Thần Tà lấy được. Chỉ có thể ôm chặt lấy đầu, không để nó chạy ra ngoài.
Nhưng rồi luồng kim quang đó lại không bị khống chế mà bị Sở Thần Tà cưỡng ép lôi ra khỏi não Sở Thần Hoành, kim quang sau khi đến tay Sở Thần Tà lập tức biến thành một cuốn sách.

Nhìn thấy cuốn sách trong tay Sở Thần Tà, Sở Thần Hoành giống như phát điên, chồm dậy liền lao về phía Sở Thần Tà, rõ ràng là muốn cướp lại cuốn sách đó.
Hắn biết rõ ràng nếu để Sở Thần Tà nhìn thấy nội dung trong cuốn sách đó, hắn liền xong đời. Tất cả những gì hắn đã làm với Sở Thần Tà trước đây đều sẽ bị đối phương biết được.
Sở Thần Tà chỉ di chuyển vài bước sang một bên liền tránh được Sở Thần Hoành.

“Đây chính là cuốn tiểu thuyết trong miệng ngươi? Thế giới nơi ta ở?”
“Ngươi đưa nó cho ta, ngươi muốn biết cái gì ta đều nói cho ngươi biết.” Đôi mắt Sở Thần Hoành nhìn chằm chằm vào cuốn sách trong tay Sở Thần Tà, trong mắt đầy vẻ sợ hãi.
Hiện tại cuốn sách này không còn trong não hắn, chẳng lẽ nghĩa là hắn không còn kim quang hộ thể nữa?
Phải làm sao đây?
Rõ ràng sách ở trong não hắn, tại sao Sở Thần Tà lại lấy được vào tay?

“Đợi ta xem xong rồi xem tâm trạng ta thế nào đã, mới quyết định có đưa cho ngươi không.” Nói đoạn, Sở Thần Tà liền đi ra phía ngoài trận pháp.
“Không, ngươi không được xem. Ngươi đưa nó cho ta.” Nói đoạn, Sở Thần Hoành đuổi theo Sở Thần Tà.
Chỉ là khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng “rầm” vang lên, hắn trực tiếp đâm sầm vào kết giới của trận pháp. Cú đâm này khiến hắn hoa mắt chóng mặt, khi ngẩng đầu lên lần nữa thì trước mắt đã không còn bóng dáng Sở Thần Tà.

Bước ra khỏi trận pháp, Sở Thần Tà đưa Tiết Tử Kỳ ngồi xuống một chỗ bên cạnh, hắn chuẩn bị xem kỹ cuốn sách này.
Cuốn sách viết về hắn này.
Nhìn thấy mấy chữ trên bìa, Sở Thần Tà đọc: “Ngạo Thị Kỳ Tài Chi Tà Thiếu, tên đặt cũng không tồi! Nhưng ta là hạng người như vậy sao?”

Tiết Tử Kỳ nghiêm túc đáp: “Trong ấn tượng của ta, ngươi tuyệt đối không phải hạng người như vậy. Kỳ tài thì là thật, nhưng tuyệt đối không ngạo thị.”
“Vẫn là tức phụ nhi hiểu ta.”
Nói xong, Sở Thần Tà liền lật mở cuốn sách.

Trái tim Tiết Tử Kỳ “thình thịch, thình thịch” cuồng loạn nhảy lên, cậu sợ sâu sắc rằng chủ giác thụ trong sách là một người khác, cảm giác bất an bao trùm lấy tim cậu.
Tay cậu theo bản năng đưa ra nắm chặt lấy vạt áo của Sở Thần Tà, dường như làm như vậy mới có thể mang lại cho cậu một tia an tâm.
“Đừng căng thẳng, cứ coi như đang đọc một bộ tiểu thuyết thôi.” Nói đoạn, Sở Thần Tà đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay cậu.
“Ừm.”

Hai người đầu tựa vào nhau, bắt đầu đọc câu chuyện về nhân vật chính trong sách.
Câu chuyện không dài, đều xoay quanh hai người chủ giác công thụ mà viết. Từ lần đầu hai người gặp nhau cho đến khi hai người rời khỏi Phong Thần quốc.
Nửa canh giờ sau.
Khép sách lại, Sở Thần Tà nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, cười hì hì gọi: “Tử Kỳ.”
“Ừm.”
“Hóa ra ngươi đối với ta nhất kiến chung tình.”

Tiết Tử Kỳ đại quý!
Cậu thực sự đối với Sở Thần Tà nhất kiến chung tình.
Sau khi xem xong sách, cậu cũng biết chủ giác thụ định mệnh của chủ giác công chính là cậu. Câu trả lời này trái lại khiến trái tim bất an của cậu cuối cùng cũng rơi về chỗ cũ.

Nhưng vấn đề mới lại tới, cậu và Sở Thần Tà từ năm cậu mười tuổi đã bắt đầu cùng nhau rèn luyện, ra vào học viện cũng cùng nhau. Hai người bất kể đi đâu cũng có đôi có cặp, trong lòng mọi người đều cho rằng bọn họ là một đôi.
Nhưng trong sách nói chủ giác công và chủ giác thụ lúc rời khỏi Phong Thần quốc đều vẫn chưa chính thức ở bên nhau.
Lúc đó cậu đã hai mươi tuổi, Sở Thần Tà cũng có hai mươi mốt tuổi.
Theo độ tuổi thành thân của Phong Thần quốc, cậu mười sáu tuổi đã có thể thành thân, Sở Thần Tà mười tám tuổi đã có thể cưới thê.
Cho nên bọn họ mãi không thành thân rõ ràng là không bình thường.

Vấn đề Tiết Tử Kỳ có thể nghĩ đến thì Sở Thần Tà tự nhiên cũng nghĩ tới.
Dựa theo nội dung trong sách có thể thấy, Sở Thần Hoành hẳn là xuyên đến sau khi hắn cứu Tiết Tử Kỳ năm đó. Bởi vì lần gặp mặt thứ hai của bọn họ không đi theo tình tiết trong sách, rõ ràng là bị Sở Thần Hoành phá hoại.
Sau đó mỗi lần gặp mặt đều bị phá hoại.
Đồng thời Sở Thần Hoành còn khiến Tiết Tử Kỳ sống ở Tiết gia ngày càng không tốt.

Điều khiến Sở Thần Tà khó hiểu nhất là tại sao chủ giác công lại mãi không thành thân với chủ giác thụ?
Đột nhiên, Sở Thần Tà cảm nhận được một ánh nhìn mãnh liệt, hắn thuận theo ánh nhìn đó nhìn xuống phần bụng dưới của mình.
Trong phút chốc hắn liền đen mặt.
Tức phụ nhi thấy chủ giác công thụ trong sách mãi không ở bên nhau, rõ ràng là đang nghi ngờ năng lực của hắn.

“Tử Kỳ, ngươi đang nhìn đi đâu vậy?”
“Không, không nhìn đi đâu cả.” Tiết Tử Kỳ vội vàng thu lại ánh nhìn, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
“Ngươi nếu có gì muốn hỏi thì cứ trực tiếp nói ra.”
“Không có.”
“Trả lời nhanh như vậy, rõ ràng là không qua não. Rất lấp liếm!”
“Làm gì có?”

Tiết Tử Kỳ cúi đầu không dám nhìn Sở Thần Tà.
Chỉ vì đôi mắt kia của Sở Thần Hoành dường như có thể thấu hiểu lòng người, chỉ cần bị hắn nhìn một cái, Tiết Tử Kỳ liền cảm thấy mình đang nghĩ gì trong lòng đều bị hắn nhìn thấu ngay.
Thấy cậu rõ ràng là chột dạ, Sở Thần Tà cũng không nắm lấy không buông.

“Tử Kỳ, ngươi cứ ở đây đợi ta. Ta đi phế Sở Thần Hoành trước, lát nữa chúng ta liền từ cái hang kia bò ra ngoài.” Nói đoạn, Sở Thần Tà chỉ tay về phía cửa hang trông giống như cửa sổ bên kia.

Nghĩ đến lúc trước phong nhận tấn công lên người Sở Thần Hoành thì trên người hắn phát ra kim quang bảo vệ cả người hắn lại. Tiết Tử Kỳ nhíu mày nói: “Vậy hiện tại ngươi có tấn công được hắn không?”
Bây giờ sách đã không còn ở chỗ Sở Thần Hoành, Sở Thần Tà đoán lần này hắn hẳn là có thể tấn công được Sở Thần Hoành mới phải.
Tuy nhiên, hắn vẫn không dám chắc chắn: “Không biết, thử rồi sẽ biết.”
“Được rồi, vậy ngươi cẩn thận một chút.”
“Ừm.”

Thấy Sở Thần Tà đi rồi quay lại, Sở Thần Hoành mặt như tro tàn.
Hắn ngơ ngác ngồi dưới đất, dường như đã chấp nhận số phận tiếp theo là hắn sẽ chết.
Thấy hắn thành thật như vậy, Sở Thần Tà cũng không nói nhảm với hắn nữa, trực tiếp phóng ra phong nhận, chuẩn bị hủy đi đan điền của hắn, trước hết để hắn không thể động dụng linh lực đã rồi tính.

Nhìn thấy phong nhận quen thuộc, phía trên dường như mang theo gió lạnh gào thét lao thẳng về phía mình, Sở Thần Hoành tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Tuy nhiên khoảnh khắc tiếp theo liền thấy trên người Sở Thần Hoành lần nữa phát ra kim quang bảo vệ cả người hắn, phong nhận lao về phía hắn đánh lên lá chắn kim quang, trong chốc lát liền hoàn toàn tiêu tán vô hình.

Sở Thần Hoành đang chờ đợi cái chết đợi nửa ngày cũng không cảm thấy đau đớn. Hắn nghi hoặc mở mắt ra liền thấy Sở Thần Tà đang nhìn chằm chằm cuốn sách cầm trong tay.
Theo lý mà nói Sở Thần Tà sẽ không tha cho hắn mới phải, nhưng vừa rồi là chuyện gì?
Sở Thần Tà thu hồi đòn tấn công?
Không quá khả năng.
Chẳng lẽ là kim quang hộ thể?

Nghĩ đến khả năng này, trong mắt Sở Thần Hoành xẹt qua một tia mừng rỡ. Như vậy chẳng phải nghĩa là Sở Thần Tà không giết được hắn.
Chỉ cần hôm nay không chết thì hắn sẽ có cơ hội trả thù lại.
Chủ giác công gì chứ, chẳng qua chỉ là một người giấy.
Hắn nheo mắt nhìn Sở Thần Tà xem đối phương tiếp theo định làm gì.

Sở Thần Tà sở dĩ nhìn chằm chằm cuốn sách trên tay tự nhiên là vì thủ phạm vừa rồi phát ra kim quang bảo vệ Sở Thần Hoành chính là cuốn sách này.
Không biết cất sách vào không gian giới chỉ thì còn có thể phát ra kim quang không?
Nghĩ là làm, Sở Thần Tà lập tức cất cuốn sách vào chiếc không gian giới chỉ kia của Sở Thần Hoành. Vạn nhất lát nữa sách vẫn có thể phát ra kim quang, nếu cất sách vào không gian giới chỉ của y thì lúc đó không gian giới chỉ của y chắc chắn sẽ bị hỏng.
Thay vì lát nữa hối hận thì thà phòng ngừa ngay từ đầu.

Sở Thần Tà lần nữa ngưng tụ ra phong nhận tấn công Sở Thần Hoành.
Chỉ thấy Sở Thần Hoành khoanh chân ngồi tại chỗ, khóe miệng mang theo một nụ cười đắc ý. Hắn rõ ràng là cảm thấy đòn tấn công của Sở Thần Tà chắc chắn sẽ bị kim quang ngăn cản.
Phong nhận từ bốn phương tám hướng lao về phía Sở Thần Hoành, quả nhiên như y nghĩ, kim quang lại xuất hiện bảo vệ hắn.

Lúc này, không gian giới chỉ trên tay Sở Thần Tà cũng theo đó mà vỡ vụn. May mà lúc trước khi vào trận pháp, y cảm thấy Tiết Tử Kỳ sẽ buồn chán nên đã đổ hết đồ đạc trong nhẫn ra ngoài để cậu phân loại giúp.
Cho nên lúc này không gian giới chỉ bị hỏng, thứ rơi ra chỉ có cuốn sách đó.
Nhìn thấy cuốn sách dưới đất, mắt Sở Thần Hoành lóe lên, rất muốn đưa tay nhặt sách lên. Nhưng nghĩ đến khoảng cách thực lực giữa hắn và Sở Thần Tà, hắn lại chỉ có thể nản lòng ngồi tại chỗ.

Sở Thần Tà nhặt cuốn sách dưới đất lên, chân mày lại nhíu chặt.
Y hiện tại đã trở mặt với Sở Thần Hoành, cho nên Sở Thần Hoành phải chết.
Nhưng có cuốn sách này ở đây, y muốn giết Sở Thần Hoành rõ ràng là không thể.
Cuốn sách này có thể phát ra kim quang bảo vệ Sở Thần Hoành, chắc chắn không phải phàm phẩm, nhất định không thể dễ dàng bị hủy đi được.

Nghĩ đến Phần Thiên Diễm không vật gì là không đốt được, Sở Thần Tà liền triệu hoán Phần Thiên Diễm.
Phần Thiên Diễm dừng lại trước mặt Sở Thần Tà, Sở Thần Tà đặt cuốn sách lên trên Phần Thiên Diễm, chuẩn bị đốt cuốn sách đó.

Sở Thần Hoành ở bên cạnh thấy Sở Thần Tà cư nhiên triệu hoán ra một luồng lửa thì kinh ngạc vô cùng. Hắn vốn biết Sở Thần Tà chỉ có một linh mạch hệ phong, nhưng nhìn bộ dạng đối phương lúc này rõ ràng còn sở hữu cả linh mạch hệ hỏa.
Tất cả đều không giống nhau.
Không giống nhau nữa rồi.
Chẳng trách hắn sẽ thua dưới tay chủ giác công.

Phần Thiên Diễm đốt lên cuốn sách phát ra tiếng “xèo xèo xèo”.
Nếu nhìn kỹ có thể phát hiện cuốn sách vẫn hoàn hảo không chút tổn hại.
Qua một lúc lâu, Sở Thần Tà liền thu Phần Thiên Diễm về đan điền.
Phần Thiên Diễm tuy không vật gì không đốt được nhưng hiện tại nó còn rất yếu ớt. Muốn đạt đến trình độ không vật gì không đốt được thì Sở Thần Tà hiện tại rõ ràng là chưa làm được.

Chính lúc Sở Thần Tà đang nhíu mày tự hỏi phải làm sao thì cổ tay y đột nhiên phát ra một đạo tử quang chiếu lên cuốn sách đó, sau đó cuốn sách đó lấy tốc độ cực nhanh thu nhỏ lại, rồi hóa thành một đạo kim sắc biến mất trên cổ tay Sở Thần Tà.

Biến cố chỉ xảy ra trong nháy mắt, Sở Thần Tà căn bản không kịp phản ứng thì sách đã biến mất. Cuối cùng cuốn sách đó dường như hóa thành một luồng năng lượng bị hình xăm trên cánh tay y hấp thu mất rồi.
Trên cổ tay Sở Thần Tà có hình xăm một chiếc huân (dụng cụ âm nhạc cổ).
Đây là thứ xuất hiện trên cổ tay y sau khi y trọng sinh. Do đó y nghi ngờ việc mình trọng sinh chắc hẳn có liên quan đến hình xăm này.
Tuy nhiên hiện tại vẫn chưa rõ ràng, tin rằng sau này sẽ biết được.

Sở Thần Hoành thấy cuốn sách bảo vệ mình cứ như vậy biến mất thì ngây người tại chỗ.