Chương 043: Linh mạch đặc thù
“Ít nịnh hót thôi, mau nói đi!” Sở Nghi An trừng mắt nhìn Sở Thần Tà một cái, ra hiệu hắn có chuyện thì nói.
Sở Thần Tà chậm rãi nói: “Hôm nay Nhà đấu giá Thừa Phong có một buổi đấu giá, nghe nói sẽ đấu giá một số thiên tài địa bảo thuộc tính Mộc.”
Sở Nghi An gật gật đầu, ra hiệu hắn nói tiếp.
“Ngài cũng biết đấy, linh tu thuộc tính Mộc đa số đều là đan sư, kẻ nào kẻ nấy đều giàu đến nứt đố đổ vách. Ta muốn mua cho Tử Kỳ chút tài nguyên tu luyện, nhưng lại đang trong tình trạng ví rỗng. Chẳng phải là đến tìm gia gia ngài mượn chút linh thạch dùng sao, hy vọng ngài có thể khảng khái giải nang (mở hầu bao).” Sở Thần Tà dày mặt nói.
Hắn biết trong kho nhỏ của Sở Nghi An cất giữ vô số linh thạch. Hiện tại hắn cứ ứng trước một ít, đợi sau này hắn kiếm được linh thạch sẽ hiếu kính lại gia gia nhà mình.
“Cứ là ngươi lắm chuyện nhất.”
Nói thì nói vậy, nhưng Sở Nghi An vẫn lập tức từ trong không gian giới chỉ lấy ra năm ngàn linh thạch đưa cho Sở Thần Tà.
“Đa tạ gia gia.” Sở Thần Tà hớn hở nhận lấy linh thạch.
Khi Sở Nghi An quay người lại, liền nhìn thấy một cảnh tượng khiến ông ta chấn kinh. Chỉ thấy tay phải của Tiết Tử Kỳ đang đặt lên cây Phong Vũ Hoa vừa rồi làm Sở Nghi An ưu tâm xung xung, mà lúc này Phong Vũ Hoa đang bừng phát sinh cơ bừng bừng, những chiếc lá vàng úa rụng xuống đất, trên cành cây mọc lại vài chiếc lá non xanh mướt.
Sau khi thấy cây linh thảo trước mặt sống lại, Tiết Tử Kỳ liền thu tay về. Quay đầu đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ nhìn hắn một cách vô tội, biểu thị mình không hề gây họa, còn đưa tay chỉ chỉ cây linh thảo dưới đất, ra hiệu nó đã sống lại rồi. Dù sao thì Sở Thần Tà cũng đọc được thông tin này trong mắt y, bất lực đưa tay xoa xoa đầu y. Lại nhìn sang Sở Nghi An, rốt cuộc có gây họa hay không Sở Thần Tà cũng không rõ, cái này phải xem gia gia nhà mình nói thế nào.
“Không ngờ tới nha, không ngờ tới nha! Tà nhi con đúng là nhặt được bảo bối rồi.” Sở Nghi An nói năng lộn xộn.
Những lời ông ta nói ra khiến hai người bên cạnh đều cảm thấy không hiểu ra sao, đều nghi hoặc nhìn ông ta.
“Linh mạch thuộc tính Mộc của tiểu Kỳ có năng lực đặc thù, linh mạch thuộc tính Mộc thông thường chỉ có thể thôi thúc thực vật sinh trưởng, hơn nữa thời gian thôi thúc đều không thể quá lâu. Mà trong linh mạch thuộc tính Mộc của tiểu Kỳ chứa đựng năng lực đặc thù làm bừng phát sinh cơ, như ở Phong Thần quốc, thuộc tính linh mạch của linh tu đều không có năng lực đặc thù. Chỉ có…”
Nói đến đây, Sở Nghi An đột nhiên im bặt, ánh mắt nhìn Tiết Tử Kỳ trở nên phức tạp. Dựa theo tư liệu điều tra được, Tiết Tử Kỳ đột ngột xuất hiện ở Phong Thần quốc vào mười bốn năm trước. Sau đó được Tiết Đào nhận nuôi, vậy y chắc chắn đến từ bên ngoài.
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đều nhìn chằm chằm Sở Nghi An không chớp mắt. Sao đang nói giữa chừng lại không nói nữa? Chẳng phải là treo cổ họng người ta sao?
Sở Nghi An bị hai đôi mắt đầy rẫy ham muốn cầu tri nhìn chằm chằm, có chút áp lực như núi lớn, nhưng hiện tại vẫn chưa phải lúc nói cho bọn họ những chuyện đó. Ông ta lập tức nghiêm túc nói: “Bản lĩnh này của tiểu Kỳ đừng có kể cho người khác, sau này cũng đừng sử dụng năng lực này trước mặt người khác.”
Thấy bộ dạng cực kỳ nghiêm túc của gia gia nhà mình, Sở Thần Tà biết chuyện này chắc chắn không đơn giản. Kiếp trước hắn chưa từng nghe nói qua có linh mạch mang năng lực đặc thù.
—