← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 21: Đại náo động phòng

7 min read 02.09.2026

Tin đồn Tiết Tử Kỳ trong lúc cứu Sở Thần Tà, đã bị yêu thú làm bị thương khuôn mặt.

Cũng không biết trên mặt rốt cuộc có vết sẹo dữ tợn đến mức nào, cư nhiên còn phải đeo mặt nạ!

Đường huynh, đường tỷ, đường đệ, đường muội của Sở Thần Tà đến hơn mười người náo động phòng, hiện tại cả căn phòng có vẻ đặc biệt náo nhiệt.

Lúc này, lại một người đường muội đứng ra, nàng nói cười vui vẻ: “Đúng vậy! Ngũ ca, huynh cứ để Ngũ tẩu tháo mặt nạ ra, để anh chị em chúng ta nhận mặt một chút. Dù sao mọi người đều là người nhà.”

Tiết Tử Kỳ khẩn trương nắm chặt tay áo mình, y biết dung mạo hiện tại của mình nếu bị bọn họ thấy được, sẽ trở thành sỉ nhục của Sở Thần Tà.

Từ sau khi y bị thương, liền không ra khỏi viện tử đang cư ngụ nữa.

Có mấy lần bị đứa nhỏ nhà bên cạnh nhìn thấy khuôn mặt này, lũ trẻ đều gọi y là quái vật xấu xí.

Đám người trước mắt này khẳng định là biết y đã hủy dung, cố ý nói vậy, mục đích của những người này chính là muốn sỉ nhục Sở Thần Tà.

“Muốn xem tức phụ thì tự đi mà tìm, tức phụ ta mới không cho các ngươi xem.” Sở Thần Tà mắt say lờ đờ nói, bộ dạng như vô ý lại làm đổ chén trà trên bàn, cho người ta một loại cảm giác hắn đã uống say.

“Ta phải động phòng rồi, các ngươi đều cút ra ngoài cho ta!” Sở Thần Tà chỉ tay ra cửa, bá khí nói.

Chỉ là lúc này hắn đứng không vững, bộ dạng xiêu xiêu vẹo vẹo, một chút uy hiếp cũng không có, ngược lại có vẻ vài phần buồn cười.

“Ngũ ca, Ngũ tẩu hai người còn chưa uống rượu giao bôi mà! Đợi hai người uống rượu giao bôi xong chúng ta liền đi.” Sở Thần Kiệt hi hi ha ha nói.

Chỉ thấy hắn bưng hai chén rượu vừa được Sở Thần Hoành rót đầy trên bàn, đưa cho Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ.

Sở Thần Tà bưng chén rượu cùng Tiết Tử Kỳ đan chéo tay, trực tiếp đem rượu trong chén uống cạn sạch, khi Tiết Tử Kỳ còn chưa kịp phản ứng, Sở Thần Tà cũng đem chén rượu của y uống sạch luôn một thể.

“Đi, đi, đi, đều đi hết đi! Ta phải động phòng rồi.”

Sở Thần Tà đưa tay ôm lấy vai Tiết Tử Kỳ, bao bọc y vào lòng mình rồi đi về phía hỉ sàng.

Mọi người thấy hắn thực sự là nôn nóng muốn động phòng, liền đều thức thời rời đi.

Một lát sau, nhận thấy người đã đi xa, Sở Thần Tà mới buông Tiết Tử Kỳ ra.

Sau đó, Sở Thần Tà mở một mật môn trong phòng ra, bên trong là một hồ suối nước nóng thiên nhiên. Cả phòng suối nước nóng rộng khoảng bốn mươi mét vuông, sàn nhà bên trong do bạch ngọc lát thành, trong phòng suối nước nóng ấm áp, khiến người ta rất dễ dàng thả lỏng xuống.

“Tử Kỳ, ngươi đi tắm trước đi, đây là y phục của ngươi.”

Sở Thần Tà chỉ về hướng hồ suối nước nóng, lại lấy ra tiết y (áo lót) trắng khiết đưa cho Tiết Tử Kỳ.

Tiết Tử Kỳ nhận lấy y phục, cảm thấy cả người đều nóng như lửa đốt, bồn chồn không yên, không dám bước chân vào phòng suối nước nóng.

“Sao vậy? Lẽ nào ngươi là muốn cùng ta tắm uyên ương?” Thấy người nửa ngày không động đậy, Sở Thần Tà ghé sát Tiết Tử Kỳ, cúi người bên tai y trêu chọc.

Nói xong những lời này, Sở Thần Tà thấy Tiết Tử Kỳ vẫn cũ không vào, hai tay khẩn trương vân vê góc áo mình.

Hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ nói: “Ngươi yên tâm tắm đi! Ngươi bây giờ còn quá nhỏ, đợi nuôi ngươi trắng trắng mập mập rồi, ta mới cân nhắc ăn ngươi.”

“Không, không phải, là ngươi chưa đưa tiết khố (quần lót) cho ta.” Tiết Tử Kỳ cúi đầu, lớn gan cẩn thận nói. Nghe thấy Sở Thần Tà nói đem mình nuôi dưỡng trắng trắng mập mập rồi mới ăn, khiến y không nhịn được mà mơ màng xa xăm.

Sở Thần Tà: … Ta là cố ý không đưa cho ngươi!!!

“Y phục khá dài, không mặc tiết khố cũng không nhìn thấy, yên tâm đi! Ta sẽ không nhìn trộm ngươi.” Sở Thần Tà nhịn cười, nghiêm túc nói hươu nói vượn.

Tiết Tử Kỳ: “…”

Y phục dài?

Không nhìn trộm?

Sao có cảm giác Sở Thần Tà là cố ý vậy!