Chương 279: Tự xem trò vui của mình
—
Trong tửu lâu, mọi người vẫn đang tiếp tục bàn tán xôn xao về chuyện di phủ dưới đáy biển. Ngoại trừ đám đệ tử được Thánh Nguyên Tông phái đi ra, nhân vật đáng để chúng ta đưa vào tầm ngắm bát quái nhất chính là vị Ngũ phò mã kia của Tây Minh hoàng triều.
Nếu vị Ngũ phò mã này không tới di phủ dưới đáy biển, tin tức của Tây Minh hoàng triều cũng chẳng truyền đến Ngân Phượng đảo nhanh như vậy.
Nhưng ai bảo hắn lại gây ra trận thế lớn đến thế làm chi? Đám tu giả trở về từ vùng biển đó đều đã giúp vị Ngũ phò mã này tuyên truyền một phen ra trò.
“Các ngươi không biết đâu, vị Ngũ phò mã này quả thực có bản lĩnh lớn nha. Rõ ràng là phò mã của Tây Minh Ngũ công chúa, nhưng bên người lại dắt theo nữ nhân khác. Nghe đám tu giả từ bên đó trở về nói, vị đoàn trưởng của Phi Long dong binh đoàn này còn muốn cử hành hôn lễ với một cô nương thuộc gia tộc nhỏ ở thành trì hẻo lánh nào đó. Hơn nữa không chỉ tổ chức với một mình cô nương kia, mà là đồng thời cưới bốn nữ nhân cùng lúc.”
Tin tức này vừa tung ra, toàn bộ tửu lâu liền ầm ĩ cả lên. Nữ tu giả thì khinh bỉ, nam tu giả lại hâm mộ, nhất là việc Ngũ công chúa lại đại độ như vậy, càng khiến bọn họ ghen tị đến đỏ mắt.
Tại địa bàn của Thánh Nguyên Tông và trên Ngân Phượng đảo, địa vị giữa nam nữ cũng như song nhi phần lớn đều dựa vào thế lực gia tộc và thực lực của bản thân.
Nữ tu giả và song nhi có thực lực mạnh hơn thì trong nhà cũng như trong chuyện cưới hỏi tự nhiên sẽ chiếm địa vị chủ đạo, nam tu giả cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng bất kể là ai cưới phu nạp thị hay là cưới thê nạp thiếp, cũng chưa từng có ai khoa trương như Trạm Sinh.
Đến cả đường đường là công chúa của Tây Minh hoàng triều mà cũng cam lòng trở thành một trong những nữ nhân của hắn. Sau khi có công chúa rồi, hắn thế mà còn ở bên ngoài quang minh chính đại đồng thời cưới bốn nữ nhân.
Thế nên thử hỏi có ai không hâm mộ diễm phúc của Trạm Sinh cho được?
“Lần trước tên kia đi theo đội ngũ của Tây Minh hoàng triều cùng tới địa bàn Thánh Nguyên Tông ta đúng không? Lúc đó có nhìn ra cái tính trêu hoa ghẹo nguyệt của gã đâu nhỉ? Có điều nữ đệ tử của Thánh Nguyên Tông ta chắc cũng chẳng thèm lọt mắt loại người này đâu.”
“Đó là đương nhiên, nhưng tên này cũng có chút tà môn. Các ngươi có chỗ không biết, mấy đại thế lực đều đi tới di phủ, cuối cùng di phủ lại rơi vào tay tên này, hắn mới là kẻ thắng lợi lớn nhất trong lần di phủ xuất thế này đấy.
Cái gã này còn hào vô liêm sỉ, ngay trước mặt các tu giả khác nói rằng, tòa di phủ này hắn muốn tặng cho nữ nhân của mình.”
“Tên họ Trạm này dẫm phải vận cứt chó hay sao?”
“Các ngươi có chỗ không biết, Nghiêm trận pháp sư muốn dùng bảo vật khác để đổi lấy di phủ từ trong tay Trạm Sinh. Nghiêm trận pháp sư coi trọng trận pháp bên trong di phủ, muốn mang về nghiên cứu, nhưng Trạm Sinh kiêu căng đến mức ngay cả trận pháp sư của Thánh Nguyên Tông cũng không để vào mắt. Hắn nói cái gì mà nữ nhân của hắn đã nhìn trúng di phủ này rồi, bảo vật tốt đến mấy cũng không đổi được sự vui lòng của nữ nhân hắn. Ai da da, Nghiêm trận pháp sư suýt chút nữa bị làm cho tức đến hộc máu.”
Bọn bốn người Phong Minh nghe xong cũng kinh ngạc. Trong tin tức bọn họ mua từ Lưu Dương Các vẫn chưa nhắc tới kết cục cuối cùng, sự phát triển của vở kịch này khiến bọn họ cũng phải bất ngờ.
Phong Minh hạ thấp giọng nói: “Tên Trạm Sinh này trên người quả nhiên có chút vận khí nha. Năm đại thế lực đều phái người qua đó, thế mà vẫn để Trạm Sinh cướp mất, có điều hắn cũng khá biết cách kéo cừu hận đấy.”
Một câu nói đã đắc tội sạch sành sanh các tu giả và thế lực tiến đến tranh đoạt khác, đặc biệt là vị Nghiêm Hằng trận pháp sư kia của Thánh Nguyên Tông.
Kỷ Viễn đồng tình nói: “Làm việc đủ cao điệu, liền không biết vận khí này của hắn có thể duy trì đến khi nào.”
Phong Minh còn tiếc nuối bảo: “Đáng tiếc a, chúng ta không nhìn thấy hôn lễ đồng thời cưới bốn nữ nhân của Trạm đoàn trưởng rồi.”
Thu Dịch phì cười, Phong Minh thật xấu xa, hắn chính là muốn xem náo nhiệt mà thôi.
Phong Minh lại nói: “Có thể sẽ có lưu ảnh thạch tuồn ra ngoài, đến lúc đó chúng ta tìm xem sao. Không nhìn thấy hiện trường thì cũng có thể xem hình ảnh người khác chụp lại mà, ta còn đặc biệt muốn xem cảnh Trạm Sinh đối đầu với Nghiêm Hằng của Thánh Nguyên Tông nữa kìa.”
Chính là cảnh tượng khách khứa trong tửu lâu vừa nói, Nghiêm Hằng muốn dùng bảo vật đổi di phủ nhưng lại bị Trạm Sinh kiêu ngạo đốp chát trở về.
Thu Dịch ha ha cười, lưu ảnh thạch như vậy có vẻ khá thú vị, y cũng muốn xem rồi.
Đứa nhỏ này, một chút cũng không biết cha y ở nhà lo lắng cho y thế nào, ở bên ngoài chơi đến mức vui quên trời đất rồi.
—
Phong Minh ở trong tửu lâu chỉ cầu khoái chí nhất thời, nghi ngờ trình độ của trận pháp sư Thánh Nguyên Tông, khi bốn người bọn họ từ tửu lâu đi ra liền biết hậu quả tới rồi.
Phong Minh thở dài nói: “Lúc trước chỉ lo nói cho sướng miệng, quên mất đang ở trên địa bàn Thánh Nguyên Tông, đắc tội đệ tử Thánh Nguyên Tông rồi, đây không phải là bị người ta theo dõi rồi sao.”
Bạch Kiều Mặc cười đáp: “Minh đệ hối hận rồi?”
Phong Minh lập tức lắc đầu: “Cho làm lại lần nữa, ta vẫn cứ nói. Đám đệ tử Thánh Nguyên Tông này cũng thật biết dát vàng lên mặt mình, cái gì tốt cũng muốn vơ vét về cho người nhà mình, đâu ra cái khí độ của đại môn đại phái chứ.”
Thu Dịch cũng phụ họa: “Đúng thế, ta cũng không ngờ đệ tử Thánh Nguyên Tông lại có thể vô liêm sỉ đến mức này. Bọn họ nếu đường đường chính chính thì mắc gì sợ người khác nghi ngờ, mắc gì phải chặn họng người khác?”
Cái “người khác” này, bây giờ chính là bọn họ rồi.
Lúc bọn họ ra khỏi tửu lâu liền phát giác được bị người ta đi theo, không khỏi hoài nghi chuyện này có liên quan đến việc Phong Minh nghi ngờ Thánh Nguyên Tông ở trong tửu lâu.
Bằng không sớm không nhìn muộn không nhìn, lại khéo chọn đúng vào lúc này?
Đối phương cũng thật sự coi bọn họ thành mấy tiểu tu giả Tụ Khí cảnh, chỉ có một tu giả Nguyên Dịch cảnh nhìn chằm chằm. Bọn họ không ngờ tới Phong Minh có tu vi yếu nhất trong bốn người nhưng thực lực kia cũng cao hơn đối phương một đoạn lớn, hành tung của đối phương sao có thể thoát khỏi cảm tri của bọn họ.
Phong Minh sờ cằm nói: “Cũng có khi chúng ta hiểu lầm Thánh Nguyên Tông thì sao, kẻ đi theo này không phải do đệ tử Thánh Nguyên Tông sai khiến,” Sau đó hai mắt liền sáng rực lên nói, “Hay là chúng ta xem thử xem, kẻ đi theo này rốt cuộc có lai lịch thế nào đi?”
Vừa nhìn thấy thần sắc này của Phong Minh liền biết hắn lại muốn kiếm chuyện rồi. Phỏng chừng mấy ngày nay ở Ngân Phượng thành sống quá mức bình lặng không một gợn sóng, không kiếm chuyện liền ngứa ngáy khắp người không chịu nổi.
Kỷ Viễn ở trong lòng oán thầm một chút, sau đó liền phối hợp hỏi: “Muốn làm thế nào?”
Phong Minh lý sở đương nhiên nói: “Đối phương có đi theo chúng ta, chúng ta cũng có thể phản đi theo trở lại a, chẳng phải là xem bản lĩnh của ai cao tay hơn sao?”
Kỷ Viễn bật cười, nhưng thấy Thu Dịch cũng lộ ra ánh mắt hứng thú, Kỷ Viễn liền biết không thể phản đối nổi rồi. Được rồi, vậy cứ theo ý của Phong Minh mà làm đi.
Thế là bốn người nghênh ngang tiếp tục đi về phía trước, dẫn đường cho kẻ đi theo phía sau một mạch trở về khách sạn.
Kẻ đi theo kia vô luận thế nào cũng không nghĩ tới, hắn không chỉ sớm đã bại lộ trong mắt bốn người Phong Minh, mà còn bị đối phương nhìn chằm chằm ngược lại.
Bốn người Phong Minh lưu ý động tĩnh của kẻ đi theo bên ngoài này, phát hiện không qua bao lâu, người này liền gọi tới một tu giả khác nhìn chằm chằm ở đây, hắn ta muốn rời đi.
Vậy còn đợi cái gì nữa, bốn người lập tức liền thay đổi tướng mạo, thay đổi tu vi, chia làm hai tốp rời đi ngay dưới mí mắt của tu giả đang canh giữ ngoài khách sạn kia, phản đi theo gót kẻ đi theo trước đó.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc một đường, Kỷ Viễn và Thu Dịch lại là một đường, từ các phương hướng khác nhau bám đuôi sau lưng kẻ đi theo kia, xem hắn ta rốt cuộc là thuộc về con đường nào.
Cũng không biết là do đối phương quá mức tự tin và vô năng, hay là thuật đi theo của bọn Phong Minh quá mức lợi hại, suốt dọc đường đều không hề gây ra sự cảnh giác của đối phương, thẳng cho đến khi tu giả này tiến vào một tòa phủ đệ.
Phong Minh ở đằng xa nhìn tòa phủ đệ này, trên tấm biển phía trên viết hai chữ “Kim Phủ”. Phong Minh nói: “Tên kia là người của Kim gia này sao?”
Phía sau, Kỷ Viễn dẫn theo Thu Dịch đi tới hội hợp, đón lời của Phong Minh nói: “Không phải người Kim gia thì cũng có mối quan hệ rất lớn với Kim gia.”
Phong Minh sờ cằm nói: “Kẻ chưởng quyền lớn nhất của Ngân Phượng đảo này, cũng chính là thành chủ của Ngân Phượng thành, đồng thời cũng là đảo chủ Chương Cừu. Bản thân hắn là tu vi Nguyên Đan cảnh đỉnh phong, hắn không chỉ xuất thân từ Thánh Nguyên Tông, đồng thời còn có một vị huynh trưởng là Nhị trưởng lão Chương Bành của Thánh Nguyên Tông. Hai người liên thủ, hỗ trợ lẫn nhau, có thể nói một mạch này của bọn họ có thực lực vô cùng hung hãn trên địa bàn Thánh Nguyên Tông này.”
Bọn họ tới Ngân Phượng đảo mấy ngày nay cũng không phải chỉ lo có chơi bời hưởng lạc, tin tức nên nghe ngóng thì cái nào cũng không bỏ sót.
Kỷ Viễn đón lời: “Chương đảo chủ vì có Nhị trưởng lão Thánh Nguyên Tông đứng sau lưng chống lưng, không chỉ ngồi vững vàng cái ghế đảo chủ Ngân Phượng đảo, mà còn chèn ép một số thế lực của bổn đảo đến mức không thở nổi.
Vị Chương đảo chủ này hành sự khá bá đạo, theo ý kiến của ta thì không được lòng người của thế lực bản địa cho lắm, có điều Kim gia này lại không nằm trong số đó. Kim gia ngược lại rất nhiệt tình nịnh nọt với Chương đảo chủ, tính đến thời điểm hiện tại đã đưa hai nữ nhân Kim gia vào hậu viện của Chương đảo chủ rồi.”
Phong Minh “Ai da” một tiếng: “Không ngờ Kỷ Viễn ngươi đến cả loại chuyện này cũng nghe ngóng rõ ràng như vậy, Thu Dịch ngươi cứ cẩn thận đấy.”
Kỷ Viễn dở khóc dở cười, Thu Dịch đấm cho tên Phong Minh không đứng đắn một phát. Phong Minh dám nói những chuyện này hắn không biết sao?
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Cho nên Minh đệ là suy đoán người Kim gia muốn bắt chúng ta để đi tranh công với Chương đảo chủ?”
Phong Minh đáp: “Chắc vậy rồi, cái khác ta cũng không nghĩ ra nổi, sao tự dưng lại bị người Kim gia nhìn trúng chứ. So với các thế lực khác trên đảo, Kim gia có vẻ tiểu nhân mười phần, thiếu gia của Kim gia đều đi theo bên cạnh con trai của Chương đảo chủ, hầu hạ trước sau như chó chạy trước hươu chạy sau.”
Những cái này đều là bọn họ nghe bát quái nghe được trước đó, nhưng vạn vạn không ngờ tới sẽ phát sinh dây dưa với một Kim gia như vậy, bọn họ có oan hay không chứ.
Bọn Phong Minh không nhìn thấy, tu giả đi theo bọn họ kia sau khi vào Kim phủ liền được hạ nhân trong phủ gọi là biểu thiếu gia, hóa ra hắn ta là họ hàng bên ngoại của Kim gia.
Vị biểu thiếu gia này đường đi lối lại quen thuộc đi tới viện tử của biểu huynh hắn, cũng chính là thiếu gia chủ của Kim gia, vừa vào liền tranh công với biểu huynh của mình: “Biểu ca, đệ ở trên tửu lâu tóm được mấy tu giả vu khống đệ tử Thánh Nguyên Tông và Nghiêm Hằng trận pháp sư, còn tìm người trông chừng bọn họ rồi. Biểu ca, có muốn đâm mấy tên này tới chỗ Thiếu đảo chủ không?”
Sở dĩ hắn ta mẫn cảm như vậy là vì hắn ta biết rõ, vị Nghiêm Hằng trận pháp sư này của Thánh Nguyên Tông là người đứng về phía vị Nhị trưởng lão huynh đệ ở Thánh Nguyên Tông của Chương đảo chủ.
Mấy tên ngốc xít kia đằng này lại dám công nhiên nghi ngờ Nghiêm trận pháp sư và trình độ trận pháp của Thánh Nguyên Tông, trận pháp cạm bẫy trong tòa di phủ kia sao lại không phải do trận pháp đại sư của Thánh Nguyên Tông lưu lại chứ?
Kim Ngọc Giang đang được mỹ tỳ hầu hạ, khiến biểu thiếu gia Đổng Đào nhìn mà hâm mộ không thôi. Kim Ngọc Giang ngữ khí bất thiện nói: “Tu giả ở đâu tới mà không hiểu chuyện như thế? Bọn họ thực lực thế nào?”
Biểu thiếu gia Đổng Đào ghé sát tai nói: “Là bốn tiểu tu giả Tụ Khí cảnh, trông mặt mũi xa lạ, chắc là từ bên ngoài tới. Trái lại khá có nguyên tinh đấy, hiện đang ở tại gian khách sạn lớn nhất trong thành.”
Hắn ta ở trong tửu lâu liền phát hiện ra rồi, bốn tu giả kia tuy thực lực chẳng ra làm sao nhưng gọi một bàn rượu thức ăn giá cả có thể không rẻ, lại còn ở cái nơi như thế kia, nguyên tinh mang trên người khẳng định không ít. Hắn ta lúc đó liền đánh định chủ ý rồi, người thì giao cho biểu huynh dùng để lấy lòng Thiếu đảo chủ, còn hắn ta thì nhìn trúng nguyên tinh trong tay mấy tu giả kia rồi.
Hắn ta chỉ là biểu thiếu gia của Kim gia, trong tay có thể không rộng rãi, không có cách nào sống cuộc sống xa hoa giống như biểu huynh được.
Kim Ngọc Giang vừa nghe lời của Đổng Đào liền biết hắn ta đánh định chủ ý gì, nhắc nhở: “Nhớ kỹ đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Tuy Thiếu đảo chủ chướng mắt chút nguyên tinh này nhưng cũng sẽ không vui lòng để người dưới tay tự tác chủ trương đâu.”
Đổng Đào liền tục gật đầu, hắn ta biết đã qua được một ải của biểu huynh rồi: “Biểu đệ đệ biết rồi, sẽ không làm loạn làm hỏng chuyện tốt của biểu ca và Thiếu đảo chủ đâu.”
Kim Ngọc Giang nói: “Vậy được rồi, ta dẫn đệ đi gặp Thiếu đảo chủ.”
Đổng Đào vui mừng liên tục vỗ mông ngựa của biểu ca. Hắn ta ôm chặt đùi của biểu huynh, mục đích thực sự là muốn bấu víu lên Thiếu đảo chủ a.
Thiếu đảo chủ sau này chính là đảo chủ của Ngân Phượng đảo, bấu víu được tầng quan hệ này, Đổng Đào hắn sau này ai người dám bắt nạt?
Chính là giống như Kim gia dựng lên một Đổng gia, cũng không phải là không thể kỳ vọng một chút.
Bên ngoài, bốn người Phong Minh tạm thời chưa rời đi, thế nên không qua bao lâu, bọn họ nhìn thấy người tiến vào phủ trước đó lại đi ra rồi, có điều không phải một mình hắn ta mà là một đám mười mấy người.
Tiếng đối thoại của bọn họ cũng truyền vào tai bốn người Phong Minh, do đó rất dễ dàng liền làm rõ được mối quan hệ giữa bọn họ.
“Hóa ra tên kia là biểu thiếu gia của Kim phủ, kẻ đi ở giữa có phái đầu lớn nhất chính là thiếu gia của Kim gia rồi nhỉ. Bọn họ thế này là muốn đi về phía thành chủ phủ đi, không phải thực sự muốn đem mấy đứa chúng ta hiến cho thành chủ phủ để tranh công đấy chứ, chỉ vì chút chuyện cỏn con này? Không lẽ thành chủ phủ kia thực sự sẽ phái người bắt lấy chúng ta sao.”
Phong Minh nhìn mà đều không hiểu nổi nữa rồi, có cần thiết phải thế không?
Bạch Kiều Mặc nói: “Đi, tiếp tục đi theo qua đó xem thử xem, có bắt chúng ta hay không, xem hành động phía sau của bọn họ liền biết.”
“Đi thôi.”
Bốn người xa xa bám đuôi sau lưng đám người thiếu gia Kim gia một hành trình, không ngờ thực sự đi theo bọn họ tiến vào thành chủ phủ, đồng thời cũng là đảo chủ phủ.
Bọn họ ở bên ngoài thành chủ phủ tìm một gian trà lâu ngồi xuống, vừa uống trà vừa đợi chờ. Bọn họ từ vị trí cửa sổ vừa vặn có thể nhìn thấy đại môn thành chủ phủ đối diện.
Nửa canh giờ sau, vị thiếu gia Kim gia và biểu thiếu gia kia liền đi ra rồi, đồng thời còn mang theo một đội thị vệ, khí thế hung hăng tiến về một phương hướng nào đó.
Không chỉ Phong Minh nhìn không hiểu, Kỷ Viễn và Bạch Kiều Mặc cũng tương tự nhìn không hiểu nổi rồi. Chỉ vì chuyện bé bằng hạt mè như thế mà lại phải hưng sư động chúng đi lùng bắt bọn họ sao?
Hướng đi của toàn bộ sự việc càng ngày càng trở nên quỷ dị.
Thu Dịch còn hỏi ra thành tiếng: “Cái này là vì sao a?”
Ngay như trong hoàng thành Đông Mộc hoàng triều của bọn họ cũng không đến mức nói mấy câu không tốt về hoàng đế liền có người xông lên tận cửa đi bắt người.
Phong Minh cũng dở khóc dở cười: “Có phải nên bội phục chúng ta đủ cảnh giác một chút không, bằng không bây giờ liền đợi người ta lên cửa bắt rồi. Tuy chúng ta không thấy được sẽ bó tay chịu trói nhưng làm lớn chuyện ra cũng đủ khiến người ta không sướng.”
“Đi đi, đã là bọn họ bày ra trận thế lớn như vậy, chúng ta cũng phải đi theo tận mắt xem thử xem, đây là đi bắt chúng ta đấy, sao có thể bỏ lỡ.”
Khá khen cho cái đứa này, đây là đến cả trò vui của mình cũng muốn đi xem.
Phong Minh vừa nói như vậy, ba người khác liền cùng nhau đặt chén trà xuống đứng dậy, cơ thể rất trung thực đi theo Phong Minh cùng đi coi trò vui của chính bọn họ rồi.
Thành vệ đội của thành chủ phủ xuất động, dẫn đầu còn có vị thiếu gia Kim gia kia, trong Ngân Phượng thành phàm là người nhìn thấy sao có thể không hiếu kỳ, thế là không ít tu giả liền đi theo vây xem rồi.
Bốn người Phong Minh gia nhập cũng chính là đội ngũ như vậy, trà trộn ở trong đó một chút cũng không bắt mắt, không ai có thể nghĩ tới bọn họ chính là mục tiêu chuyến này của thành vệ đội.
Đi theo một người tới khách sạn nơi bọn Phong Minh trọ lại, tu giả được Đổng Đào lưu lại đây lập tức chạy qua đó, tranh công với Đổng Đào.
Hắn ta một mắt không chớp nhìn chằm chằm, người vẫn ở trong khách sạn chưa từng rời đi.
Chưởng quầy của khách sạn cũng vội vàng đi ra, không biết thành vệ đội đại giá quang lâm là vì chuyện gì.
Biểu thiếu gia Kim gia Đổng Đào cáo mượn oai hùm, diễu võ dương oai nói với chưởng quầy: “Có mấy tên tiểu tặc lẻn vào thành chủ phủ, trộm bảo vật của Thiếu thành chủ. Chúng ta nhìn thấy tiểu tặc vào khách sạn nhà ngươi, bây giờ liền qua đây bắt người. Phàm là người ngăn cản đều là đồng bọn, bao che phạm nhân.”
—