Chương 275: Ý nghĩ của Phong Minh
Trong di phủ vốn không gặp phải nguy hiểm gì lớn. Có lẽ vị chủ nhân năm xưa nghĩ rằng, đem di phủ ném tận sâu dưới đáy biển thế này, lại có trận pháp ẩn nặc bảo vệ, trừ phi năng lượng cạn kiệt khiến hiệu quả của trận pháp đại hạ, bằng không tu giả rất khó lòng phát hiện được. Bởi vậy, người đó không hề thiết lập bao nhiêu quan ải để làm khó kẻ xông vào.
Điều này lại vô tình tạo thuận lợi cho đám người Phong Minh, bọn họ chẳng tốn bao nhiêu thời gian đã thăm dò xong toàn bộ tòa di phủ.
Tại thư phòng của di phủ, bọn họ tìm thấy manh mối về chủ nhân nơi này. Đó là một vị tu giả Nguyên Đan cảnh đỉnh phong, nhưng vì đắc tội với hoàng thất nên phải trốn đông trốn tây, cuối cùng trốn vào sâu trong đáy biển này, lưu lại động phủ của mình ở đây.
Dựa theo tình hình hoàng thất lúc bấy giờ được vị tu giả này miêu tả, thời gian cách nay cũng chỉ chừng năm trăm năm, có thể nói là không quá xa xôi.
Nếu báo ra danh hiệu của vị này, có lẽ một số tu giả lớn tuổi hiện giờ vẫn còn nhớ rõ tên của hắn.
Vị chủ nhân ấy họ Lục, tên Hà.
Kỷ Viễn nhìn cái tên này rồi nói: “Ta hình như từng nghe qua tiền bối Lục Hà này, chỉ là không biết có phải cùng một người hay không.”
Phong Minh tò mò hỏi: “Vị Lục tiền bối mà ngươi biết là người thế nào?”
Kỷ Viễn thở dài một tiếng: “Vị Lục tiền bối đó bị liệt vào danh sách truy nã của hoàng thất, tội danh là trộm cắp bảo vật hoàng gia.”
Khá khen chưa, Phong Minh nghe xong thì trừng to hai mắt, nói: “Thật ra trong lòng ngươi đã khẳng định hai vị tiền bối này là cùng một người rồi đúng không, hắn thật sự trộm bảo vật hoàng thất sao?”
Bạch Kiều Mặc lên tiếng: “Tìm thêm manh mối xem sao, biết đâu Lục tiền bối còn để lại ghi chép gì khác.”
Trước đó bọn họ chỉ lật xem qua loa, lần này cần phải cẩn thận hơn một chút.
Phong Minh đề nghị: “Bạch đại ca, huynh và Kỷ Viễn bố trí trận pháp cạm bẫy đi, ta với Thu Dịch dù sao cũng không có việc gì làm, cứ ở trong di phủ tìm tòi xem sao.”
“Cũng được.”
Vị Lục tiền bối này trông không giống người giàu có cho lắm. Trong di phủ ngoại trừ trồng một số cây linh quả và linh thảo ra, thì cũng chỉ có vật dụng mà Lục tiền bối từng dùng qua, ví dụ như linh khí của hắn.
Hơn nữa không hề thấy hài cốt cũng như nhẫn trữ vật của Lục tiền bối, có thể thấy cuối cùng hắn không hề tọa hóa ở trong tòa di phủ này mà đã rời đi.
Cân nhắc đến việc phải dùng tòa di phủ này làm mồi nhử để thu hút các tu giả khác, bốn người Phong Minh đều không đụng vào cây linh quả và linh thảo bên ngoài.
Dĩ nhiên cũng bởi vì linh quả và linh thảo sinh trưởng ở đây bọn họ đều có cả, tạm thời không cần bổ sung, Phong Minh liền hào phóng để lại cho kẻ đến sau.
Tất nhiên bọn họ có đạt được hay không thì phải xem vận khí của mình thế nào, có vượt qua được cạm bẫy do hai vị trận pháp sư ngũ phẩm liên thủ bố trí hay không.
Phong Minh còn thấy hơi tiếc nuối vì không thể tận mắt chứng kiến cảnh những tu giả kia vượt quan ải ra sao.
Trước kia toàn là bọn họ đi xông vào quan ải do người khác thiết lập, chưa từng thấy người khác tới xông quan ải của bọn họ bao giờ, thế chẳng phải là đáng tiếc lắm sao.
Thực lực không đủ, lại sợ bị người ta phát hiện, bằng không bọn họ nhất định phải để lại một viên lưu ảnh thạch trong cạm bẫy để ghi hình lại hết thảy những cảnh tượng đó, hoặc là làm một trận phát sóng trực tiếp tại hiện trường.
Phong Minh cảm thấy ý tưởng này rất hay, hiện tại thực lực chưa đủ, tương lai thực lực tăng lên rồi, hắn nhất định phải thực hành một phen.
Phải lấy sổ tay nhỏ ra ghi lại, kẻo sau này lại quên mất.
“Ngươi đang viết cái gì đấy?” Thu Dịch thấy Phong Minh đột nhiên lấy ra một quyển sổ nhỏ cùng bút rồi cắm cúi viết gì đó, bèn tò mò hỏi.
Phong Minh viết xong liền đưa quyển sổ tới trước mặt Thu Dịch cho hắn xem: “Dùng để nhắc nhở chính mình thôi, thế nào? Ý tưởng của ta có hay không?”
Đọc nhanh như gió xong, biểu cảm của Thu Dịch trở nên đờ đẫn. Làm sao lại có tu giả nhàn rỗi đến mức vô vị mà sinh ra ý nghĩ như vậy chứ?
Phong Minh lắc đầu quầy quậy nói: “Ngươi không cảm thấy như vậy rất thú vị sao? Hơn nữa ta sẽ để lại vài thứ tốt ở bên trong mà, không để người vượt quan phải tốn công vô ích đâu. Ngươi không biết đấy thôi, có một nơi mà hoàng đế trước khi chết đều phải xây hoàng lăng cho mình, nhưng lại sợ bị hậu nhân đào bới, thế là có vị hoàng đế đã xây dựng rất nhiều lăng mộ giả, thế là xuất hiện ngụy hoàng lăng số một, ngụy hoàng lăng số hai, xếp hàng một mạch đến tận số chín, có lẽ chúng ta có thể tham khảo một chút.”
Di phủ cũng không lớn lắm, giọng của Phong Minh lại không hề che giấu hay tiết chế, thế nên Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn ở bên ngoài cũng nghe thấy, Kỷ Viễn phụt một tiếng cười rộ lên.
Kỷ Viễn nói: “Phong Minh nhà ngươi đây là cái sở thích ác quỷ gì thế này, hắn không phải thật sự muốn làm một vố như vậy chứ.”
Trong mắt Bạch Kiều Mặc mang theo ý cười, dung túng đáp: “Có gì mà không thể?”
Kỷ Viễn ngây người, nhanh chóng phản ứng lại: “Bạch huynh, rốt cuộc ngươi vốn có tính cách này, hay là bị Phong Minh dạy hư rồi?”
Bạch Kiều Mặc nhếch khóe môi: “Kỷ huynh nghĩ sao?”
Nhờ câu nói này, Kỷ Viễn liền hiểu rõ: “Hóa ra các ngươi là người cùng một giuộc, là Kỷ mỗ mắt mù.”
Tiếp đó hắn lại bàn bạc với Bạch Kiều Mặc: “Ta thấy trình độ trận pháp của mình cũng không tính là quá tệ, cũng có thể phát huy chút tác dụng, đến lúc đó tính thêm ta một suất nhé? Có thể giảm bớt khối lượng công việc cho ngươi.” 🤣
Bạch Kiều Mặc như cười như không nhìn hắn một cái. Nói hắn bị Minh đệ dạy hư, chứ ở cùng một chỗ với bọn họ, thử hỏi có mấy người không bị Minh đệ ảnh hưởng đây.
Bạch Kiều Mặc nói: “Được.”
Kỷ Viễn lập tức đổi giọng: “Ý kiến này của Phong Minh rất hay, có thể tạo phúc cho kẻ đến sau.”
Bạch Kiều Mặc cười mà không nói.
Trong thư phòng, Thu Dịch xoa xoa mặt, giống như Kỷ Viễn, sau khi tiếp nhận và tiêu hóa nội dung Phong Minh vừa nói, Thu Dịch bỗng nhiên cảm thấy việc này vô cùng thú vị, rất đáng thử một lần, nhất thời ngứa ngáy tay chân muốn tham gia vào.
“Vậy ta có thể làm gì? Luyện dược sư chúng ta cũng chỉ có thể cung cấp chút đan dược thôi.”
Phong Minh nói: “Thế còn chưa đủ sao? Đến lúc đó chúng ta có thể nhét vài viên đan dược tốt vào, tứ phẩm, ngũ phẩm gì đó, khi ấy ta chắc chắn đã có thể luyện chế lục phẩm rồi.”
Thu Dịch kích động: “Được đấy, đến lúc đó chúng ta luyện chế ít đan dược tốt nhét vào.”
“Đúng vậy, cho dù sau này chúng ta có rời đi thì vẫn phải lưu danh thiên cổ trên đại lục này, trải qua vài trăm năm hay ngàn năm sau đều sẽ có người nhớ kỹ chúng ta.”
Kỷ Viễn ở bên ngoài nghe thấy thì giật giật khóe miệng: “Phong Minh nhà huynh thật có chí lớn.”
Bạch Kiều Mặc nói: “Cho dù không có những thứ này, đại danh của Minh đệ cũng sẽ mãi mãi lưu lại trên Phi Hồng đại lục.”
Nơi nào có Phong Minh ở đó, cho dù là ở sâu dưới đáy biển thì mọi người cũng sẽ không cảm thấy vô vị.
Kỷ Viễn và Bạch Kiều Mặc bận rộn thiết kế trận pháp cạm bẫy, nhất định phải gia tăng độ khó, khiến kẻ xông vào không thể dễ dàng vượt qua thử thách.
Phong Minh và Thu Dịch thì bận rộn tra tìm thêm manh mối về thân thế của vị chủ nhân năm xưa, cũng như quá khứ của hắn.
Mấy con thú thì tung tăng nhảy nhót trong di phủ, đợi sau khi ra ngoài, ngoại trừ tiểu xà ra thì chúng nó lại phải ở trong túi sủng thú, cho nên không thể lãng phí thời gian hiện tại.
Thoắt cái đã hai ngày trôi qua, Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn đã cải biến trận pháp trong di phủ đến mức hoàn toàn thay đổi, không còn tìm thấy tung tích của trận pháp ban đầu nữa. Phần lớn xuất phát từ tay Bạch Kiều Mặc, một phần nhỏ là cống hiến của Kỷ Viễn.
Kỷ Viễn nhận thức một cách sâu sắc rằng, hóa ra Bạch Kiều Mặc và Phong Minh thực sự là người cùng đường. Đừng nhìn Bạch Kiều Mặc biểu hiện rất mực chính nhân quân tử, ai nhìn thấy hắn cũng đều cảm thấy người này chính trực vô cùng, thế nhưng trận pháp cạm bẫy hắn bố trí thì đúng là hại chết người ta mà không phải đền mạng.
Hóa ra trận pháp còn có thể vận dụng như vậy, hóa ra chỉ cần hơi thay đổi một chút, một trận pháp vốn vô thưởng vô phạt liền có thể biến thành vũ khí hố người lợi hại.
Kỷ Viễn vẫn luôn nghĩ mình là người có mưu đồ sâu xa, bằng không cũng không thể sinh tồn trong môi trường như hoàng thất, hơn nữa còn giành được không ít lời ca tụng.
Nhưng hiện tại so sánh với Bạch Kiều Mặc, hắn mới biết mình còn non và xanh lắm.
Hắn không biết rằng, phần lớn các trận pháp hố người này đều là thứ Bạch Kiều Mặc từng dùng ở kiếp trước. Khi đó hắn độc hành bôn ba, đối mặt với không ít kẻ địch, nếu chỉ dựa vào đơn đả độc đấu thì rất dễ chịu thiệt.
Chịu thiệt nhiều rồi, hắn liền động não sang trận pháp, dùng trận pháp lật ngược tình thế tính kế kẻ khác, đem tất cả những thua thiệt mình từng chịu trả lại hết.
Cũng chính vì nguyên nhân này mà hắn mới nỗ lực nghiên cứu trận pháp, sau đó dần dần nghiên cứu ra hứng thú, có điều khi đó nền tảng rốt cuộc vẫn còn thiếu sót chút ít.
Lúc ấy học trận pháp chính là để phản kích kẻ địch, thế nên so với các công hiệu khác của trận pháp, hắn am hiểu nhất là loại trận pháp gài bẫy người khác, có cái học được từ nơi khác, có cái tự mình vắt óc nghĩ ra, hơn nữa càng sử dụng lại càng linh hoạt.
Trình độ của hắn là đến từ thực chiến, Kỷ Viễn không bằng được hắn là vì thiếu đi một khoảng thời gian dài thực hành và rèn luyện.
Thực tiễn mới ra chân lý.
Giờ đây, bên trong tòa di phủ này cơ quan trùng trùng điệp điệp, chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ giẫm phải một cạm bẫy. Dù sao thì Phong Minh và Thu Dịch đều ngoan ngoãn ở trong thư phòng, không đi ra ngoài đi lại lung tung.
Mấy con thú cũng bị bọn họ xích lại, tránh cho người ngoài còn chưa tiến vào mà chúng nó đã đi kích động cạm bẫy trước.
“Tìm được manh mối mới chưa?”
Phong Minh lấy ra vài quyển sổ, mở các trang khác nhau cho bọn họ xem: “Các ngươi nhìn xem, vị Lục tiền bối này còn từng gia nhập Kim Giáp Vệ một thời gian đấy, tính ra là từng làm việc cho triều đình, nhưng sau đó đột nhiên thoát ly triều đình, phẫn uất rời đi, chắc hẳn là Lục tiền bối trong thời gian gia nhập đã phát hiện ra điều gì đó rồi.”
Thu Dịch không nói gì, bởi vì liên quan đến hoàng thất Đông Mộc, vị ngoại tôn có quan hệ huyết thống với hoàng đế như hắn thực sự không tiện nói gì.
Rất nhiều bí mật của hoàng thất hắn không rõ lắm, hiện tại hắn cũng dần nhận ra rằng hoàng thất không hề hào nhoáng như hắn tưởng.
Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn cũng rất ngạc nhiên, Lục tiền bối thế mà lại từng gia nhập Kim Giáp Vệ, quá đỗi bất ngờ.
Đặc biệt là Kỷ Viễn, đoạn trải nghiệm này của Lục tiền bối hắn căn bản không hề biết tới, trong các ghi chép mà hắn từng xem qua hoàn toàn không nhắc đến, chắc là do hoàng thất đã cố ý che giấu đi rồi.
“Còn có chỗ này, Lục tiền bối nói quạ trong thiên hạ đều một màu đen, mấy đại thế lực đều cùng một giuộc như nhau, đem tất cả tu giả trên đại lục khống chế trong lòng bàn tay, thao túng vận mệnh của bọn họ. Lục tiền bối muốn liều mạng giành lấy một tiền đồ, nhưng hiển nhiên cuối cùng hắn đã thất bại.”
“Lục tiền bối không nguyện ý trở thành tù nhân của hoàng thất, bị đóng dấu ấn của hoàng gia, mất đi tự do, cả đời đều bị bọn họ thao túng bài bố.”
Kỷ Viễn nhìn thấy liền cười lạnh một tiếng: “Ta đã sớm liệu định muốn thông qua con đường hoàng thất để rời khỏi Phi Hồng đại lục thì cần phải trả một cái giá không nhỏ, xem ra cái giá này chính là tự do mà Lục tiền bối đã nói rồi. Cho dù có rời khỏi Phi Hồng đại lục thì cũng phải tiếp tục bán mạng cho hoàng thất, chịu sự bài bố của bọn họ, đây là muốn bức bách tu giả tự nguyện để bọn họ găm nô ấn vào trong hồn hải, tương đương với việc trở thành nô bộc của bọn họ.”
Thu Dịch kinh hãi: “Nghiêm trọng đến thế sao?”
Trước kia xem những ghi chép này hắn không nghĩ sâu xa đến vậy, nếu thật sự đúng như lời Kỷ sư huynh nói, thử hỏi có vị tu giả thiên tài nào lại cam lòng chịu nhục nhã này.
Bạch Kiều Mặc nhàn nhạt nói: “Trước đó khi gặp Khổng Chiếu đại nhân ở Xích Nhật thành, hắn từng khuyên ta gia nhập Ngân Giáp Vệ để làm việc cho triều đình, hắn nói rằng chỉ có gia nhập triều đình mới có thể có được không gian phát triển tốt hơn.”
Kỷ Viễn châm biếm: “Chắc là cũng giống như Lục tiền bối thôi, Lục tiền bối khi đó ước chừng cũng bị những lời đường mật như vậy đả động nên mới gia nhập vào, nhưng cuối cùng phát hiện ra chân tướng lại là thế này, không tiếc phản lại triều đình, cuối cùng còn bị triều đình truy nã bằng một tội danh gán ghép vô căn cứ.”
Thu Dịch ngơ ngác nói: “Chẳng lẽ không còn con đường nào khác để rời đi sao? Cứ nhất thiết phải như thế này à?”
Kỷ Viễn kiên định nói: “Nhất định sẽ có cách, nếu không có cách thì chúng ta sẽ tự mình mở ra một con đường. Ta và Bạch huynh sẽ trở thành những trận pháp sư xuất sắc nhất trên đại lục này, dựa vào sự liên thủ của chúng ta, lẽ nào lại không thể cấu kiến ra một lối đi dẫn ra bên ngoài?”
“Trong tay chúng ta có truyền tống trận do Lâu tiền bối lưu lại, thiên phú trận pháp của Bạch huynh lại cao như vậy, chuyện Lục tiền bối không làm được thì chúng ta nhất định có thể làm được.”
Bạch Kiều Mặc vỗ vỗ vai Kỷ Viễn. Kỷ Viễn so với hắn còn có chí khí hơn, năm đó hắn là nhờ vào một lối đi truyền tống khác mới có thể rời đi, còn cái Kỷ Viễn nghĩ tới lại là bằng vào sức mạnh của chính mình để kiến tạo một lối đi mà rời khỏi đây.
Phong Minh lúc này lại lên tiếng: “Mắc gì phải tốn nhiều công sức tự mình cấu kiến như vậy, trực tiếp tìm một cái chẳng phải là được rồi sao?”
Kỷ Viễn ngẩn ra một chốc: “Có sao?”
Ý tứ trong lời nói là, nếu có thì đương nhiên không cần tự mình đi xây dựng rồi.
Hô hấp của Kỷ Viễn hơi ngưng trệ, hóa ra là hắn đã hiểu sai ý sao?
Phong Minh nói: “Không tìm thử thì sao biết được là không có chứ? Lục tiền bối vận khí không tốt không tìm thấy, không có nghĩa là vận khí của chúng ta cũng không tốt, không nói cái khác chứ vận khí của ta với Bạch đại ca từ trước đến nay đều rất tốt.”
Thấy Minh đệ lại đường hoàng nói hươu nói vượn, Bạch Kiều Mặc không nhịn được mà bật cười.
Kỷ Viễn cũng cười theo: “Được rồi, các ngươi vận khí tốt, chúng ta có thể tìm thấy thì càng tốt, tìm không thấy thì lại nghĩ cách tự mình xây dựng là được, dù sao cũng không có chuyện gì chúng ta làm không xong.”
“Đó là đương nhiên, ta cũng không muốn bị nghẹn chết ở Phi Hồng đại lục này đâu, thế thì lưu danh thiên cổ cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Phong Minh nói một cách đương nhiên.
Phong Minh lại bảo: “Ta còn có một đề nghị.”
Kỷ Viễn và Thu Dịch giật giật khóe miệng nhìn về phía Phong Minh, tên này lại nảy ra đề nghị gì nữa rồi? Quỷ kế của người này thật sự là tầng tầng lớp lớp.
Đề nghị lần này của Phong Minh lại rất nghiêm túc: “Ta thấy những thứ chúng ta tìm được cũng nên để cho các tu giả khác nhìn xem, để nhiều tu giả hơn hiểu rõ bộ mặt thật của năm đại thế lực kia có phải không? Đương nhiên những kẻ nguyện ý chịu sự sai khiến của hoàng thất thì chúng ta quản không được, nhưng ta tin rằng sẽ có nhiều tu giả giống như Lục tiền bối, thà chết chứ không chịu khuất phục. Hơn nữa Kỷ Viễn, ngươi chẳng phải nói trên người Lục tiền bối còn gánh tội danh bị hoàng thất truy nã sao, có những ghi chép này biết đâu lại có thể giúp Lục tiền bối rửa sạch hàm oan.”
Được rồi, Kỷ Viễn cảm thấy đề nghị lần này của Phong Minh thực sự vô cùng nghiêm túc, đừng nói là hắn, ngay cả Thu Dịch cũng hết sức tán đồng.
Thế là Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn cùng nhau đem những vật phẩm này sắp đặt vào trong trận pháp cạm bẫy, tu giả vượt quan thành công liền có thể có được những vật phẩm này.
Vì vậy, bọn họ còn đóng góp thêm một số vật phẩm trên người mình, ví dụ như linh thảo tốt, còn có thiên tài địa bảo trân hiếm, đan dược thì không thể phóng vào, vết tích nhân tạo quá nặng.
Thế nhưng giống như Nguyên Linh quả, cùng với vạn năm linh nhũ đến từ cùng một nơi thì tuyệt đối là vật trân hiếm, cao thủ Nguyên Dan cảnh nhìn thấy cũng phải tranh giành.
Những thứ tốt này có thể kích thích các tu giả vượt quan một chút, giúp bọn họ có thêm động lực, cũng sẽ không cảm thấy bản thân bị đám người Phong Minh thiết kế trêu đùa.
Phong Minh ở trong lòng âm thầm hô vang một tiếng cố lên vì bọn họ.
“Đi thôi đi thôi, thời gian không còn sớm nữa, muộn là sinh biến đấy.”
Thu lại mấy con thú, chỉ để lại tiểu xà, bốn người lại ra khỏi di phủ, do đại hải xà do tiểu xà biến thành một lần nữa đưa bọn họ rời xa tòa di phủ này.
Bọn họ tìm một nơi ẩn nấp để trốn đi, tính toán thời gian, Bạch Kiều Mặc nói: “Thời gian đến rồi, di phủ sắp hiện thế.”
Đúng vậy, hắn và Kỷ Viễn đặc biệt thiết lập dị tượng di phủ hiện thế, phạm vi ảnh hưởng của dị tượng này tương đối rộng, đảm bảo có thể khiến cho nhiều tu giả chú ý tới, như vậy mới có thể thu hút tu giả bên ngoài kéo đến.
“Oa, nguyên khí thật nồng đượm.” Phong Minh có thể cảm ứng được một cách rõ ràng.
Lúc này, tại sâu dưới đáy biển, những tu giả vừa mới lặn xuống nước không lâu, cùng với những kẻ còn lưu lại trên mặt biển phụ cận, cũng đều đồng thời phát giác được dao động nguyên khí truyền đến từ sâu dưới đáy biển.
Mọi người đều dừng lại động tác của mình, nhìn về phía hướng dao động truyền đến.
“Đó là cái gì?”
“Bảo vật xuất thế? Hay là di phủ hiện thế? Chẳng lẽ có người đụng vào bảo tàng của rồng, dẫn đến bảo tàng hiện thế rồi?”
Xoạt xoạt, trên mặt biển có mấy đợt tu giả lập tức bay về phía hướng dao động nguyên khí truyền tới.
—