Chương 267: Chốn náo nhiệt
Từ những lời buôn chuyện của mọi người trong tửu lâu, bọn Phong Minh biết được rằng, trò hay lần này không chỉ liên quan đến việc Trần gia muốn huỷ hôn, mà còn dính dáng đến nam nhân mà vị cô nương Trần gia kia vừa bấu víu được.
Rốt cuộc nam nhân đó là ai, vẫn có vị nhân sĩ thạo tin vạch trần ra được. Người này họ Trạm tên Sinh, chính là đoàn trưởng của Phi Long dong binh đoàn.
Ngay khi cái tên Trạm Sinh vừa được thốt ra, cả ba người Phong Minh, Kỷ Viễn và Thu Dịch đều đồng loạt phun hết rượu trong miệng ra ngoài.
Bàn tay đang cầm ly rượu của Bạch Kiều Mặc cũng run lên, vài giọt rượu trong ly bắn ra ngoài. Bậc cường giả trầm ổn như hắn mà cũng phải chịu một kích thích không hề nhỏ.
Kỷ Viễn không nhịn được mà ngoáy ngoáy tai: “Ta không nghe nhầm chứ, nam nhân đó thật sự là Trạm Sinh?”
Phong Minh kiên cường nói: “Không, hắn không nên gọi là Trạm Sinh, hắn nên gọi là Trạm Ngạo Thiên mới đúng.”
“Vì sao chứ?” Kỷ Viễn và Thu Dịch đều vô cùng khó hiểu hỏi lại.
Bạch Kiều Mặc biết rõ vì sao, hắn khẽ giật giật khóe miệng. Phải nói rằng cái tên mà Phong Minh đặt thật sự quá sức hình tượng.
Phong Minh giải thích: “Các ngươi không thấy cái tên Ngạo Thiên này càng phù hợp với tác phong hành sự của hắn sao, hoặc giả gọi là Trạm Tề Thiên? Để người ta vừa nghe thấy tên là có thể chấn động tâm can, uy phong bát diện, chúng sinh đều tới thần phục.”
Kỷ Viễn và Thu Dịch nghe xong suýt chút nữa lại phun rượu, tên Phong Minh này quả thực quá mức nghịch ngợm rồi. Nhưng mà nghĩ kỹ lại thấy vô cùng có lý, chỉ là làm bọn hắn nghe xong mà nổi hết cả da gà.
Mặc dù trước đó đã biết đến sự tích của vị Trạm Ngạo Thiên này — à không, Trạm Sinh chứ, cảm thấy người này không tránh khỏi quá mức phong lưu, bản lĩnh câu dẫn nữ nhân thật sự quá lợi hại.
Nhưng khoảnh khắc này nghe Phong Minh giải thích như vậy, bọn hắn chỉ cảm thấy bản thân cần phải tránh xa người này một chút, bằng không e rằng bọn hắn cũng sẽ bị lây nhiễm mà trở nên không bình thường mất.
Trong mắt Bạch Kiều Mặc cũng tràn ngập tiếu ý, hắn nói: “Nghe những lời bàn tán này, có vẻ như Phi Long dong binh đoàn của Trạm Sinh kia so với trước đây lại khuếch trương không ít, danh tiếng truyền tận đến nơi này. Sẽ có không ít tu giả từ bên ngoài kéo đến bản thành, chính là muốn gia nhập vào Phi Long dong binh đoàn của hắn.”
Phong Minh tặc lưỡi cảm thán: “Ngày mai bọn hắn sẽ tới, ngày mai chúng ta cũng ra cổng thành vây xem trò hay đi.”
Chuyện thú vị như vậy, bọn hắn đương nhiên không thể bỏ lỡ rồi.
Kỷ Viễn tò mò: “Tên này chạy đến đây rốt cuộc là muốn làm gì chứ? Chỉ để chỗ dựa cho một nữ nhân của mình thôi sao? Còn làm rùm ben lên như vậy, người còn chưa tới mà tin tức đã truyền khắp nơi rồi.”
Phong Minh nói: “Có lẽ chính là vì muốn khoe khoang uy phong thôi, nói cho Hà gia và thiếu gia Hà gia biết rằng, nữ nhân của Trạm Sinh hắn không thể đắc tội, bằng không hắn sẽ vì hồng nhan một phương mà nổi giận, rồi làm cho trời lạnh Hà gia tan.”
Kỷ Viễn và Thu Dịch nghe xong đều dở khóc dở cười, tên Phong Minh này quả nhiên chỉ biết nói hươu nói vượn.
Phong Minh thở dài, Kỷ Viễn tụi hắn làm sao hiểu được cái khí chất bá đạo “Trời lạnh rồi, làm cho Vương thị phá sản đi thôi” chứ, thật là thiếu ngôn ngữ chung mà.
Thu Dịch quan tâm hỏi: “Hà gia này sẽ không thực sự gặp chuyện gì chứ?”
Phong Minh nói: “Khó nói lắm, các ngươi thấy kẻ tên Trạm Sinh kia có giống một người biết nói lý lẽ không? Các ngươi nghĩ giữa nữ nhân của mình và người ngoài, hắn sẽ bảo vệ bên nào?”
Kỷ Viễn: “Vậy Hà gia này chẳng phải là xui xẻo tám đời rồi sao, lại vớ phải một nữ nhân như thế.”
“Có phải hay không, cứ xem chuyển biến ngày mai đi.”
Phong Minh đối với trò vui này vẫn khá là mong đợi. Tuy rằng lần này bị truyền tống đến một nơi xa lạ, nhưng ai mà ngờ được còn có thể gặp được chuyện náo nhiệt thế này, hoàn toàn không lỗ chút nào.
Đương nhiên xem náo nhiệt thì xem náo nhiệt, lúc cần tu luyện, Phong Minh vẫn phi thường nghiêm túc. Cả đêm hắn đều ở trong trạng thái nhập định tu luyện, mãi đến sáng ngày thứ hai mới từ trạng thái tu luyện thoát ra ngoài.
Phong Minh kiểm tra đan điền của mình một chút, hắn nhận ra bản thân cách ngày tấn cấp Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong càng ngày càng gần rồi.
Chờ sau khi xem xong trò vui ở đây, tìm một nơi bế quan nhỏ một chút là hắn có thể tấn cấp, cửa tiếp theo chính là hướng về Nguyên Đan cảnh mà phát động xung kích.
Hắn hiển nhiên rất kỳ vọng bản thân tấn cấp Nguyên Dan cảnh, trở thành tu giả Nguyên Đan cảnh là có thể tự do phi hành rồi.
Hiện tại tuy rằng cũng có thể được Bạch Kiều Mặc mang theo bay, nhưng tóm lại vẫn không sướng bằng tự mình bay lượn.
Dùng xong bữa sáng ở khách sạn, Phong Minh đã không thể chờ đợi thêm được nữa liền kéo Bạch Kiều Mặc bọn hắn xuất phát.
Trong thành có không ít tu giả có cùng ý nghĩ giống bọn hắn, trên đường hướng về phía cổng thành, bọn hắn gặp được không ít người đồng hành, vừa hỏi thăm nhau thì mục đích của mọi người cư nhiên lại giống nhau như đúc.
Thế là trên đường liền tìm được người cùng sở thích, một nam tử trẻ tuổi cũng rất ham hố bát quái y như Phong Minh, ăn mặc vô cùng hoa hoè hoa sói, trên tay còn cầm một cây quạt.
Hắn cùng Phong Minh vừa đối mắt một cái, lập tức liền nhận ra đối phương có cùng chung chí hướng với mình.
“Vị tiểu huynh đệ này, các ngươi cũng ra thành xem náo nhiệt sao?”
Phong Minh liên tục gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy, nghe nói vị cô nương Trần gia kia cùng vị con rể Trần gia hôm nay trở về. Vị con rể Trần gia này còn là đoàn trưởng của Phi Long dong binh đoàn, ta còn chưa từng được gặp hắn bao giờ, đương nhiên phải đi nghía qua một cái.”
Nam nhân kia dùng quạt vỗ mạnh vào lòng bàn tay nói: “Người cùng đường rồi! Ta cũng là đi xem bọn hắn đây, cùng đi, cùng đi nào.”
Hai người thiếu điều muốn khoác vai bá cổ xưng huynh gọi đệ đến nơi, thế nhưng Bạch Kiều Mặc lại lặng lẽ chen ngang vào giữa hai người, khiến cho Kỷ Viễn và Thu Dịch nhìn thấy mà buồn cười không thôi.
Trên đường ra khỏi thành, bọn hắn đã trao đổi thân phận với nhau. Diện mạo của nhóm Phong Minh vẫn được ngụy trang như cũ, nhưng vẫn dùng cái tên Mạc Phong và Mạc Bạch.
Còn Thu Dịch và Kỷ Viễn ấy à, một người vẫn gọi là Lâm Dương, một người gọi là Nguyên Thu. Phong Minh vừa nghe cái tên này liền biết tâm tư của tên Kỷ Viễn này nằm ở đâu rồi.
Nam nhân hoa hoè hoa sói tự xưng họ Tần, tên Liên Giang, trong nhà xếp hàng thứ chín, người ta thường gọi là Tần Cửu.
Vừa nghe hắn tự báo họ Tần, bốn người Phong Minh liền lộ ra thần sắc hiểu rõ, Phong Minh còn cố ý kéo dài giọng điệu: “Hóa ra là họ Tần — ồ.”
Trong tòa thành này, khi nghe thấy người họ Tần, điều đầu tiên mọi người liên tưởng tới chính là Tần gia trong tam đại gia tộc, Tần Cửu tám chín phần mười là tử đệ Tần gia rồi.
Tần Liên Giang cũng không hề giấu diếm, vừa lắc quạt vừa nói: “Đúng vậy, ta chính là tử đệ của Tần gia mà các ngươi biết đó. Có điều qua ngày hôm nay, có lẽ trong thành của chúng ta chỉ còn một mình Trần gia độc tôn mà thôi. Phải biết rằng vị đoàn trưởng Phi Long dong binh đoàn kia, còn là phò mã gia của Ngũ công chúa của Tây Minh hoàng thất chúng ta nữa đấy, trêu vào không nổi, thật sự trêu vào không nổi đâu.”
Gặp được một kẻ thổ địa thế này, Phong Minh càng thêm hứng thú buôn chuyện với hắn: “Lúc này người lo lắng nhất chẳng phải là Hà gia sao? Tần Cửu, ngươi có biết người Hà gia đối với chuyện này có phản ứng gì không? Đúng rồi, vị thiếu gia Hà gia có hôn ước với cô nương Trần gia đâu rồi?”
Kỷ Viễn và Thu Dịch đều dỏng tai lên nghe, bọn hắn cũng rất muốn biết, Hà thiếu gia quả thực là một nam nhân bi thảm viết hoa mà.
Tần Liên Giang chớp chớp đôi mắt đào hoa của mình nói: “Ai da, Hà Văn Diệu tiểu tử kia lần này đúng là bị vị hôn thê cắm cho một chiếc sừng xanh lè to tướng trên đầu, hắn có thể không thảm sao?”
Đừng tưởng Phong Minh bọn hắn không nhìn ra tên này trên mặt toàn là vẻ cười trên nỗi đau của người khác, chỉ chực chờ xem trò cười của kẻ tên Hà Văn Diệu kia thôi.
Tần Liên Giang tiếp tục nói: “Đáng tiếc cho một mảnh si tình của Hà Văn Diệu đổ sông đổ biển a, đó là nữ nhân mà Hà Văn Diệu đã thích từ thuở nhỏ. Lúc hai người định thân chúng ta còn nói Hà Văn Diệu rốt cuộc đã cầu được ước thấy, ôm được mỹ nhân về dinh rồi. Hà Văn Diệu và Hà gia còn đặc biệt bỏ ra cái giá lớn để đưa bản thân và Trần Linh Vũ đến Tinh Võ học cung. Ta còn tưởng bọn hắn chuyến này đi sẽ lưỡng tình tương duyệt, song túc song thê, thật sự là không ngờ tới nga, ta thật sự phải nhỏ giọt lệ đồng tình cho Hà Văn Diệu.”
Phong Minh nhịn cười nói: “Đúng là khiến người ta đồng tình, thật sự quá thảm rồi. Hà Văn Diệu này sẽ không cùng bọn hắn trở về chứ? Bản thân hắn còn chưa về tới nơi, mà tin tức hai nhà muốn giải trừ hôn ước đã truyền về trước rồi.”
Một nhóm người cứ thế vừa buôn chuyện vừa đi tới cổng thành, Tần Liên Giang còn dẫn bọn hắn lên thành lâu để quan sát, nơi đó tầm nhìn tốt hơn, có thể nhìn thấy rõ ràng hơn.
Nếu không có nhân mạch, thành lâu này cũng không dễ lên như vậy, gương mặt kia của Tần Liên Giang chính là tấm thẻ thông hành tốt nhất.
Kỷ Viễn cũng bội phục cái miệng của Phong Minh, với ai cũng có thể nói chuyện hợp rơ được. Nhờ có Tần Liên Giang mà bọn hắn biết thêm được không ít chuyện về Hà Văn Diệu.
Nếu để Phong Minh dùng một từ để hình dung về Hà Văn Diệu này, thì chỉ có hai chữ “thiểm cẩu” mà thôi. Đúng vậy, nghe theo lời miêu tả của Tần Liên Giang thì Hà Văn Diệu chính là thiểm cẩu của Trần Linh Vũ kia.
Thiểm cẩu liếm đến cuối cùng, chẳng còn lại gì.
Từ trên thành lâu nhìn xuống, bên ngoài cổng thành đã tụ tập không ít tu giả, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt hóng hớt.
Trên thành lâu cũng có không ít tu giả kéo đến, có người lên tiếng chào hỏi với Tần Liên Giang. Phong Minh bọn hắn phát hiện ra rồi, Hà Văn Diệu kia quả thực chẳng được lòng người chút nào. Người đến ngày hôm nay, có không ít kẻ là để xem trò cười của Hà Văn Diệu này.
Phong Minh nhịn không được liền hỏi: “Hà Văn Diệu này rốt cuộc đã làm ra chuyện gì thương thiên hại lý sao? Từng người các ngươi nhắc tới hắn, dường như đều chẳng có lời nào tốt đẹp cả.”
Tần Liên Giang vừa lắc quạt vừa nói: “Mạc Phong huynh đệ, ngươi có chỗ không biết rồi. Hà Văn Diệu này tự phụ là thiên tài có thiên phú nhất trên địa giới của chúng ta, tử đệ trẻ tuổi thuộc thế hệ của chúng ta, có ai được hắn đặt vào trong mắt đâu chứ. Lúc hắn còn ở đây, hễ đụng mặt hắn là hắn lại luôn dùng giọng điệu giáo huấn để chỉ tay năm ngón với chúng ta, ai mà thèm kiên nhẫn với hắn chứ. Thời điểm hắn cùng Trần Linh Vũ cùng nhau rời đi, đám người chúng ta đã mở tiệc lưu động, đại tứ chúc mừng một phen đấy.”
Đừng nói là Kỷ Viễn và Thu Dịch vốn ít kiến thức về phương diện này, ngay cả Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nghe xong cũng có chút nghẹn lời. Công lực đắc tội với người khác của Hà Văn Diệu này quả thực quá thâm hậu rồi, chỉ là rời khỏi nơi này thôi mà đã khiến người ta mở tiệc ăn mừng rầm rộ như thế.
Trách không được hiện tại hắn có kết cục này, liền không có lấy một người đồng tình.
Những người khác cũng nói: “Hà gia cùng Trần gia liên thủ, có ít khi đối phó Tần gia đâu. Tần gia ở trong tay hai nhà bọn hắn chịu không ít thua thiệt. Tần Cửu vừa nhìn thấy hai kẻ đó là đã thấy phiền phức rồi, ngặt nỗi Hà Văn Diệu tên ngốc này cứ ngỡ Tần Cửu cũng thích Trần Linh Vũ, xem Tần Cửu như tình địch mà đối đãi, Tần Cửu quả thực là quá oan uổng rồi.”
Phong Minh tò mò hỏi: “Nghe nói người ái mộ Trần cô nương không ít nga.”
Người nọ nói: “Xùy, lúc chưa hiểu chuyện thì cứ ngỡ nàng ta thật sự là một người tốt, sau khi nhìn rõ bộ mặt thật rồi thì ai thèm thích nữa chứ. Dù sao mấy đứa chúng ta chẳng có một ai lọt mắt xanh của nàng ta cả. Đương nhiên nàng ta lớn lên xác thực là xinh đẹp, bằng không Trần gia cũng sẽ không vào lúc gia tộc mình sắp lụi bại, ngay lập tức dùng nàng ta để đi liên hôn, định ra hôn ước với Hà gia. Trước đó, Trần gia kỳ thực không mấy coi trọng Hà gia đâu, Trần gia bọn hắn muốn mượn Trần Linh Vũ để bấu víu vào thế gia có địa vị cao hơn cơ.”
“Nhưng mà hiện tại cũng coi như cầu được ước thấy rồi, Trần gia còn từ trên người Hà gia vớt được không ít chỗ tốt nữa chứ.”
Mấy người Phong Minh nghe xong cảm thấy, thật là phức tạp quá đi. Một tòa thành trì nhỏ nhoi chỉ có ba gia tộc, cư nhiên lại có thể bày ra nhiều chuyện đến như vậy.
Đang lúc nói chuyện, dưới thành lâu liền truyền đến động tĩnh, có người đại thanh kêu lên “Tới rồi!”, bọn Phong Minh cũng vội vàng nhìn qua đó.
Bọn hắn nhìn thấy ở phía chân trời xa xôi xuất hiện một điểm đen, chẳng mấy chốc điểm đen kia liền phóng đại lên, có thể nhìn ra được đó là một chiếc phi chu hoa lệ.
Không ít người bắt đầu reo hò, cái nơi khỉ ho cò gáy này của bọn hắn, cơ hội nhìn thấy phi chu cũng không có nhiều, lần này coi như là nhờ phúc của vị cô nương Trần gia kia rồi.
Tần Liên Giang chỉ vào cỗ xe ngựa kéo bằng mấy con cao đầu đại mã phía dưới nói: “Đó chính là xe ngựa của Trần gia, muốn tới là để đón cô nương cùng vị con rể tương lai của bọn hắn rồi.”
Bọn Phong Minh cúi đầu nhìn xuống, nhóm người đang đứng bên cạnh xe ngựa, ai nấy đều tràn ngập sắc mặt hưng phấn cùng đắc ý.
Tốc độ phi hành của phi chu vô cùng nhanh, mãi đến khi cận kề trước cổng thành mới hạ thấp tốc độ xuống. Người dưới chân tường thành cùng trên thành lâu, lúc này đều có thể nhìn thấy toàn bộ diện mạo của phi chu cùng những người đang đứng trên đó.
Chiếc phi chu này so với chiếc mà Phong Minh giành được từ giải đấu năm đó còn lớn hơn rất nhiều. Trên phi chu có tới mấy chục con người, thế nhưng như vậy cũng không có vẻ gì là chật chội, có thể thấy được không gian bên trong không hề nhỏ.
Người được vây quanh ở chính giữa là một nam nhân, bốn người Phong Minh vừa liếc mắt một cái liền nhận ra ngay, đây chẳng phải chính là vị Ngũ phò mã Trạm Sinh từng gặp ở Thánh Nguyên thành sao. Lúc này hắn đang được vài vị mỹ nữ vây quanh, bảo ai nhìn vào mà không hâm mộ diễm phúc của hắn cho được chứ.
Tần Liên Giang nhìn thấy suýt chút nữa chiếc quạt trong tay liền trượt rơi xuống đất: “Khá khen cho tiểu tử này, cái gã họ Trạm này quả nhiên danh bất hư truyền, diễm phúc không cạn, đối phó nữ nhân thật sự có một tay. Hà Văn Diệu kẻ tự cao tự đại kia, thua cuộc quả thực không hề oan uổng chút nào.”
Cứ nhìn vào cái phô trương này đi, mặc kệ kẻ họ Trạm kia bên người có bao nhiêu nữ nhân, đều đã đủ để khiến cho người Trần gia kích động khôn nguôi rồi.
Nhìn biểu hiện của người Trần gia dưới thành lâu là biết ngay, hiện tại kẻ họ Trạm này còn đích thân bầu bạn cùng cô nương Trần gia bọn hắn trở về, có thể thấy được là đủ mức coi trọng cô nương nhà bọn hắn rồi.
Phong Minh tò mò hỏi: “Vị mỹ nữ nào là cô nương Trần gia vậy? Hà Văn Diệu có ở trên phi chu không?”
Tần Liên Giang chỉ tay về phía trước nói: “Vị thứ hai ở bên mạn phải của kẻ họ Trạm chính là Trần Linh Vũ rồi. Còn về gã Hà Văn Diệu kia ấy à, ta dù sao cũng chẳng tìm thấy gương mặt của hắn trên phi chu đâu cả. Hắn mà ở trên phi chu thì càng thêm mất mặt, chẳng lẽ lại phải trừng mắt nhìn vị hôn thê của mình cùng nam nhân khác chim chuột ân ái với nhau sao?”
Bao gồm cả Kỷ Viễn và Thu Dịch, bốn người Phong Minh đều tò mò hướng về phía Trần Linh Vũ mà Tần Liên Giang vừa chỉ ra để nhìn qua. Cái nhìn này lại có chút thất vọng, vây quanh bên người Trạm Sinh có tới bốn vị mỹ nữ, vị này cũng không phải là người đẹp nhất.
Hoặc giả nếu tách riêng ra, cô nương Trần gia quả thực là một đại mỹ nữ rồi, nhưng con người ta sợ nhất là sự so sánh. Đem đặt chung một chỗ cùng các mỹ nữ khác để so bì, cô nương Trần gia liền không thể nổi bật lên được nữa.
Đặc biệt là khi so sánh với vị mỹ nữ có thân hình bốc lửa bên cạnh, cô nương Trần gia liền bị làm cho lu mờ thành tiểu gia bích ngọc rồi.
Người trên phi chu cũng đang hướng mắt nhìn ra bên ngoài.
Trạm Sinh: “Thật là náo nhiệt nha.”
Trần Linh Vũ: “Trạm ca, nhìn xem, là cha muội, cha muội cùng mọi người đều đến đón chúng ta rồi, bọn hắn đều là đang nghênh đón Trạm ca đó.”
Trạm Sinh: “Có lao nhạc phụ đại nhân đã đích thân ra ngoài nghênh đón chúng ta rồi. Linh Vũ muội muội nàng cứ yên tâm, nàng đã là nữ nhân của ta rồi, ta sẽ đích thân cùng nhạc phụ đại nhân tới cửa Hà gia, thay nàng giải trừ đoạn hôn ước này, quyết không để cho Linh Vũ muội muội nàng phải chịu một đốm uỷ khuất nào đâu.”
Trần Linh Vũ kiều tu: “Trạm ca ca, muội còn chưa cùng Trạm ca ca chàng thành thân mà.”
“Ha ha, không kém một bước cuối cùng này đâu.”
“Trạm ca, chàng không được chỉ quan tâm mỗi Linh Vũ muội muội thôi đâu nhé.”
“Quan tâm, quan tâm chứ, ta đều quan tâm hết. Nữ nhân của Trạm Sinh ta, sẽ không để cho bất kỳ ai phải chịu uỷ khuất cả, các nàng đều là những người ta đặt ở trên đầu tim mà.”
Nhóm người Phong Minh ở trên thành tường nghe được rõ mồn một, đồng loạt rùng mình rớt sạch một địa da gà.
Tần Liên Giang xoa xoa cánh tay: “Mẹ ơi, gã này quả nhiên công lực thâm hậu hơn Hà Văn Diệu nhiều rồi, Hà Văn Diệu thua thật không oan.”
Các tu giả nghe thấy phía dưới cũng xôn xao bàn tán một mảnh, ánh mắt nhìn về phía một nam bốn nữ trên phi chu đều có chút quái dị.
Đương nhiên, nam tu giả tại hiện trường vẫn là hâm mộ Trạm Sinh có phúc khí tốt, bốn vị mỹ nữ, mỗi người một vẻ, không có lấy một ai là kém cạnh cả.
Nghe nói bên người Trạm Sinh này vẫn còn có những nữ nhân khác nữa, đây còn chưa phải là toàn bộ đâu. Ví như vị có thân phận cao quý nhất là Ngũ công chúa kia, lúc này liền không có mặt trên phi chu.
—