Chương 15: Đoàn trưởng Phong Ưng
Sau khi giảng giải xong Dưỡng Nguyên Kinh, Phong Minh có thể nhìn ra sắc mặt Bạch Kiều Mặc vẫn chưa được tốt lắm, ngày hôm nay lại hao tổn nhiều tâm sức rồi, bởi vậy y liền bảo hắn về phòng nghỉ ngơi sớm.
Bạch Kiều Mặc không khách sáo làm màu, chúc y một câu ngủ ngon rồi quay về phòng.
Trong phòng của hắn, Phong Minh đã sớm sai người chuẩn bị sẵn các vật dụng tẩy rửa cùng đủ loại xiêm y các màu, bảo đảm cho Bạch Kiều Mặc có đồ để thay đổi từ trong ra ngoài.
Chất liệu vải của xiêm y cũng vô cùng tinh xảo, Bạch Kiều Mặc chẳng cần sờ cũng biết, chất lượng của chúng còn tốt hơn nhiều so với những bộ đồ hắn từng được hưởng dụng ở Bạch gia trước kia. Trong đó có hai chiếc trường bào ngoại sam là được may từ vải hỏa tằm ti có đặc tính phòng hỏa tản thủy, chỉ riêng một chiếc trường bào như vậy thôi đã có giá trị lên tới hàng ngàn nguyên tinh rồi.
Bạch Kiều Mặc không nhịn được mà bật cười lắc đầu, xem ra lần này mình đi ở rể đúng là đã được ăn cơm mềm thật rồi.
Chỉ là không biết tại sao ở kiếp trước của hắn, Khánh Vân thành lại chưa từng xuất hiện hai cha con họ Phong này, cũng chưa từng nghe danh một song nhi có dung mạo xuất chúng tên gọi Phong Minh.
Hắn tin chắc rằng nếu mình từng gặp qua, bản thân tuyệt đối sẽ không thể nào quên được.
Còn có cả Phong gia chủ Phong Kim Lâm nữa, kiếp trước hắn cũng chưa từng nghe nói ở địa giới Cao Dương quận Phong gia lại xuất hiện một nhân vật bậc này. Hắn cảm thấy với giang sơn cơ nghiệp mà Phong gia chủ gầy dựng được ở Khánh Vân thành, nếu kiếp trước có một nhân vật như vậy tồn tại thì không lý nào lại mai danh ẩn tích, bặt vô âm tín được.
Bạch Kiều Mặc vừa ngẫm nghĩ vừa chuẩn bị tu luyện Dưỡng Nguyên Kinh. Nhờ có năm vạn nguyên tinh mà Phong Minh chia cho, hắn đã có thể dùng nguyên tinh để hỗ trợ tu luyện Dưỡng Nguyên Kinh, công hiệu của nó chắc chắn sẽ được tăng cường thêm một bậc.
Lấy tụ nguyên trận bàn từ trong nhẫn trữ vật ra, đặt nguyên tinh vào các mắt trận, Bạch Kiều Mặc đang định kết ấn bấm quyết để dẫn nguyên khí nhập thể thì đột nhiên trong đầu lóe lên một tia linh quang.
Hắn nhớ ra rồi, có một phong vân nhân vật mang họ Phong! Đó là vào kiếp trước, sau khi hắn rời khỏi địa giới Cao Dương quận để ra ngoài bôn ba gột rửa, từng nghe danh một dong binh đoàn có danh tiếng không hề nhỏ mang tên Phong Ưng.
Mặc dù hắn chưa từng có cơ hội giao thiệp với người của binh đoàn này, nhưng cũng có nghe loáng thoáng về vài sự tích của bọn họ. Trong đó có một điểm đáng chú ý: vị đoàn trưởng của binh đoàn dong binh đó chính là mang họ Phong.
Bạch Kiều Mặc khẽ lẩm bẩm: “Chẳng lẽ vị Phong đoàn trưởng của Phong Ưng đoàn kia chính là Phong gia chủ hiện tại sao? Nhưng chưa từng nghe nói vị Phong đoàn trưởng kia có một đứa con là song nhi bên cạnh bao giờ, ngược lại ông ta luôn độc hành một mình. Kẻ muốn tự tiến chẩm tịch hiến thân cho ông ta đông như trẩy hội, thế nhưng Phong đoàn trưởng lại chẳng có hứng thú với bất kỳ ai.”
“Mọi người cứ gọi một tiếng Phong đoàn trưởng, hai tiếng Phong đoàn trưởng, thành ra ta chưa từng lưu tâm đến danh tính thật sự của vị Phong đoàn trưởng này, liệu giữa hai người họ thực sự có mối liên hệ nào không?”
Nghĩ đến tác phong hành sự của vị Phong đoàn trưởng kia, Bạch Kiều Mặc lại càng thêm phần hoài nghi. Phong đoàn trưởng và Phong gia chủ hiện tại có tới tám phần mười là cùng một người, chỉ là tại sao quỹ đạo vận mệnh của hai kiếp lại xuất hiện điểm khác biệt như thế?
Chẳng lẽ… là vì đứa con song nhi Phong Minh này sao?
Chính vì đã có con cái, cho nên Phong gia chủ không muốn tiếp tục cuộc sống phiêu bạt nơi đầu sóng ngọn gió nữa, mới lựa chọn tới Khánh Vân thành này để định cư đặt nền móng? Nghĩ đến cái thú cưng chiều con cái đến tận trời xanh của Phong gia chủ, chuyện này quả thực vô cùng có khả năng xảy ra.
Chỉ là ở kiếp trước, Cao Dương quận Phong gia có biết vị Phong đoàn trưởng lẫy lừng kia chính là người của Phong gia bọn họ hay không?
Xem ra bất luận là ở nơi nào, vị Phong gia chủ này đều là một nhân vật khuấy đảo phong vân. Phong gia chủ hiện tại mới chỉ là tu vi Nguyên Dịch cảnh, vậy mà ở kiếp trước khi hắn biết tới danh tiếng của vị Phong đoàn trưởng kia, ông ấy đã là một cường giả Khai Hồn cảnh hậu kỳ rồi, tính ra thời gian cũng chỉ cách hiện tại chừng hai mươi năm mà thôi.
Được đi theo Phong Minh để tận hưởng sự che chở của một vị cường giả như vậy, hắn quả nhiên là đang ăn cơm mềm rồi.
Bạch Kiều Mặc khẽ cười lắc đầu, tập trung tinh thần và tư tưởng vào việc tu luyện, sớm ngày khôi phục lại đan điền của mình mới là chính đạo.
Đêm qua ngon giấc, sáng sớm ngày hôm sau Phong Minh cảm thấy tinh thần sảng khoái vô cùng. Một phần là nhờ có tẩm lam dược ngọc, phần khác là do đêm qua y đã dành nửa đêm để tu luyện Dưỡng Nguyên Kinh, Phong Minh chỉ cảm thấy hôm nay tinh thần của mình đặc biệt phấn chấn.
Ngay khi y sải bước lớn định đi ra ngoài để thỉnh an cha mình, lúc chuẩn bị bước qua ngạch cửa thì bước chân chợt khựng lại. Y vỗ vỗ trán, suýt chút nữa thì quên mất, mình bây giờ đã là người có gia thất rồi, không thể cứ cưới người ta về cửa rồi lại vứt sang một bên được, làm vậy khác nào hành vi của mấy gã tra nam chứ.
Phong Minh liền quay sang chỉ huy Dương Tân: “Qua xem Bạch đại ca đã thức dậy chưa. Nếu huynh ấy dậy rồi thì bảo huynh ấy sửa soạn một chút, lát nữa cùng ta đi gặp cha.”
“Dạ được, thiếu gia.” Dương Tân làm sao lại không nhìn ra việc thiếu gia nhà mình vẫn chưa quen với cuộc sống có thêm một người trong viện chứ, gã nén cười rồi đi đến gõ cửa căn phòng bên cạnh.
Tay gã vừa mới giơ lên thì cánh cửa đã từ bên trong mở ra. Dương Tân ở cự ly gần đối diện trực tiếp với gương mặt tuấn mỹ của Bạch Kiều Mặc, hơi thở cũng suýt chút nữa thì ngưng trệ mất một nhịp.
Trong lòng Dương Tân thầm cảm thán, Bạch đại thiếu quả thực là lớn lên đẹp mắt, thảo nào thiếu gia lại thích đến thế. Dương Tân hành lễ xong liền đem lời dặn dò của thiếu gia thuật lại một lượt.
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Ta đã sửa soạn xong xuôi rồi, giờ sẽ cùng Minh đệ đi bái kiến Phong gia chủ.”
Nhìn thấy Bạch Kiều Mặc bước ra khỏi phòng, Phong Minh liền vẫy vẫy tay với hắn: “Bạch đại ca, chúng ta đi tìm cha ta thôi, tiện thể cùng cha dùng bữa sáng luôn.”
“Được.” Bạch Kiều Mặc nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Nhìn thấy dáng vẻ này của Bạch Kiều Mặc, Phong Minh bỗng chốc cảm thấy bầu trời như cao hơn, mây như nhẹ hơn, ngày hôm nay đã có một khởi đầu không thể nào tốt đẹp hơn được nữa rồi. Cả ngày hôm nay y chắc chắn sẽ tràn đầy nhiệt huyết và động lực cho mà xem.
“Đi thôi Bạch đại ca, chúng ta cùng đi nào.” Chờ đến khi Bạch Kiều Mặc bước tới gần, Phong Minh liền nắm lấy cánh tay hắn để kéo đi, y còn ân cần hỏi han: “Bạch đại ca, nghỉ ngơi một đêm xong thân thể có chỗ nào không thoải mái không? Tối qua và sáng nay đã phục dụng linh nhũ chưa? Phải nhớ kỹ là phải uống đấy nhé, uống hết rồi thì cứ bảo với ta, ta sẽ đi xin cha ta.”
Khóe miệng Bạch Kiều Mặc khẽ cong lên, tâm tình cũng vô cùng tốt. So với những ngày tháng ở trang viện thì đúng là một trời một vực, hắn lần lượt đáp lời y: “Thân thể rất tốt, không có gì bất ổn cả. Linh nhũ ta đều đã dùng rồi, khi nào hết ta sẽ nhớ bảo với ngươi.”
Phong Minh nghe vậy liền hoa chân múa tay nói về những cảm nhận của mình sau nửa đêm tu luyện Dưỡng Nguyên Kinh, sau đó y còn thần thần bí bí hạ thấp giọng nói với Bạch Kiều Mặc:
“Bạch đại ca, ta nói cho ngươi nghe chuyện này nhé. Người ngoài đều tưởng ta là một phế tài, kinh mạch nhỏ hẹp lại yếu ớt, hồn hải lại càng im lìm không có một chút động tĩnh nào, chẳng có đến nửa phần thiên phú hồn lực. Thế nhưng ta thì lại luôn tự thấy mình là một thiên tài, chẳng qua là chưa gặp thời mà thôi! Ngay vào cái ngày trước khi chúng ta thành thân, thiên phú hồn lực của ta đã thức tỉnh rồi! Hắc hắc, ta hiện tại đã là một nhất phẩm luyện dược sư rồi đấy nhé! Xem này, đây chính là Thối Thể đan do chính tay ta luyện chế ra, viên này tặng cho ngươi làm kỷ niệm. Sau này ngươi cần dùng đến đan dược gì, cứ việc cứ giao hết cho ta lo!”
—