Chương 243: Thu Dịch và Kỷ Viễn
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chỉ lo đưa Kê Thời Vực rời đi, nhường lại gian phòng cho Kỷ Viễn và Thu Dịch tự giải quyết vấn đề của hai người.
Lúc này Kê Thời Vực cũng đã phản ứng lại, vị Lâm Dương tiểu đệ kia và Nguyên đạo hữu vừa xuất hiện có mối quan hệ không cạn, để họ lại một mình cũng không có gì phải lo lắng. Thay vì ở lại, hắn cùng Phong Minh, Bạch Kiều Mặc đi tới tửu lâu bên cạnh, nghe thực khách bên trong tán gẫu đủ chuyện về Lam Dương thành.
Trong phòng, Kỷ Viễn và Thu Dịch đều bỏ đi lớp ngụy trang, lộ ra chân dung vốn có.
Kỷ Viễn ban đầu cũng vì quá bất ngờ và sốt ruột, hiện tại đã bình tĩnh lại. Người cũng đã đến rồi, chẳng lẽ hắn còn có thể đuổi đi sao?
Thu Dịch thực chất cũng không hề trách móc Kỷ sư huynh, đoán được Kỷ sư huynh có lẽ có liên quan đến Kỷ gia – một thế gia trận pháp tại Lam Dương thành, y chỉ thấy lòng đau nhói thay cho hắn.
Thu Dịch nói: “Ngươi đừng trách bọn Phong Minh, là tự ta muốn tới đây.”
Kỷ Viễn thở dài: “Ta còn chưa nói gì mà ngươi đã che chở rồi, ta làm sao có thể thật sự trách họ? Hơn nữa, cái tính khí của kẻ kia thế nào, còn cần ta phải nói sao?”
Thu Dịch nhịn không được bật cười, nếu luận về tranh chấp bằng lời nói, Kỷ sư huynh cũng không thể tranh lại Phong Minh.
Cười xong, Thu Dịch liền vào ngay chính sự: “Kỷ sư huynh vì sao mà đến?”
Kỷ Viễn nhìn Thu Dịch, hỏi: “Thu sư đệ chẳng lẽ đã đoán ra rồi? Bọn Phong Minh và Bạch huynh không nói gì với ngươi sao?”
Thu Dịch đáp: “Họ chỉ nói sau khi gặp ngươi thì mọi chuyện sẽ rõ. Nhưng lúc ta đến đây, nghe một vị Lăng Khang đạo hữu nhắc tới việc trong thành từng có một thế gia trận pháp họ Kỷ, đối với bản thành và biên quân chống trả hoang thú xâm lấn cực kỳ có công lao, nhưng kết cục lại không được chết tử tế. Trong lòng ta liền sinh nghi, Kỷ sư huynh có phải vì Kỷ gia mà đến? Kỷ sư huynh đã biết thân thế của mình rồi sao?”
Kỷ Viễn lắc đầu: “Chỉ là hoài nghi ta là huyết mạch duy nhất còn sót lại của Kỷ gia, cho nên mới tới Lam Dương thành để kiểm chứng.”
Thu Dịch nghe vậy càng thêm rối bời và phẫn nộ: “Rốt cuộc là kẻ nào lại ngang ngược đến mức ấy?”
Kỷ Viễn thở dài một tiếng, nhìn Thu Dịch rồi im lặng.
Thu Dịch không hề ngốc, chẳng qua trước đây y một lòng đổ hết vào luyện dược thuật, không thèm để ý đến những chuyện vặt vãnh khác. Giờ phút này, nhìn thấy ánh mắt phức tạp của Kỷ sư huynh, trong đầu lại lóe lên những lời của Lăng Khang, thế lực nào có thể diệt sát toàn bộ Kỷ gia chỉ trong một đêm, để rồi cuối cùng khiến cho quan phủ địa phương phải giấu giếm kỹ lưỡng như vậy.
Thu Dịch bỗng nhiên tỉnh ngộ, sắc mặt xoạt một cái trắng bệch, giọng nói phát ra cũng trở nên khô khốc: “Là ai? Có phải là…”
Y suýt chút nữa đã thốt ra hai chữ “hoàng thất”, Kỷ Viễn nhìn thấy vậy cũng không khỏi xót xa.
Lý do trước đó hắn không nói với Thu Dịch chính là vì không muốn thấy y bị bức phải đưa ra lựa chọn giữa người thân và hắn. Nhưng hắn cũng hiểu rõ, hắn và Thu Dịch đều không trốn tránh được bao lâu, sớm muộn gì cũng phải đối mặt với ngày này.
Hắn nắm tay Thu Dịch dắt y ngồi xuống, thành thật nói với y: “Chuyện này có lẽ có liên quan tới sư phụ của ta.”
Thu Dịch lại càng như bị sét đánh ngang tai, sao có thể như vậy được? “Vậy Kỷ sư huynh, ngươi là bị ai mang đi?”
Kỷ Viễn cay đắng cười trừ: “Có khả năng chính là sư phụ ta, hoặc là người đi theo sư phụ.”
Thu Dịch tức giận đến mức toàn thân run rẩy, những kẻ này sao có thể bỉ ổi đến thế. Chân trước vừa diệt môn nhà người ta, chân sau đã đem đứa con côi duy nhất nhận làm đệ tử nuôi nấng, đây là cái kiểu đạo lý gì chứ. Rơi vào người đứa con côi kia, đó chẳng khác nào bị ép nhận giặc làm cha, đợi đến khi khôn lớn, sẽ rơi vào tình cảnh nhục nhã, khó coi nhất.
Kỷ Viễn trấn an Thu Dịch: “Ta còn chưa tức giận đến mức đó, Thu sư đệ cũng đừng vì ta mà nổi giận.”
“Ta làm sao có thể không giận.” Kỷ sư huynh đã chọn đến Lam Dương thành, thực chất đối với thân thế của mình đã có tới chín phần nắm chắc, chỉ thiếu một bước kiểm chứng cuối cùng mà thôi, cho nên y làm sao không giận cho được.
“Hắn là vì muốn chiếm đoạt truyền thừa trận pháp của Kỷ gia?” Đây là điều y phân tích ra từ lời của Lăng Khang.
Chuyện đã đến nước này, Kỷ Viễn cũng đoán được trong tay Kỷ gia có lẽ thực sự nắm giữ truyền thừa trận pháp trọng yếu, cho nên sư phụ hắn mới chọn ra tay với Kỷ gia. Không ngờ Kỷ gia giấu quá sâu, sư phụ hắn rốt cuộc không thể toại nguyện.
Kỷ Viễn không hề giấu giếm Thu Dịch, đem chuyện Bắc Đẩu Thiên Cang trận pháp giải thích một phen, Thu Dịch nghe xong vẫn vô cùng tức giận.
Những chuyện này hoàn toàn trái ngược với nhận thức và tam quan của y. Những kẻ bề trên kia vì tư dục và mục đích của mình, sao có thể bất chấp thủ đoạn đến thế. Nói ra thì sư phụ của Kỷ Viễn còn là một vị trưởng bối của Thu Dịch, bởi vì hắn cũng mang họ Tông. Tông thị hoàng tộc phồn diễn đến nay, tộc nhân sở hữu vô cùng đông đúc, đối với những kẻ có thiên phú xuất chúng trong tộc luôn ra sức bồi dưỡng. Bởi lẽ lợi ích của những tộc nhân này tự nhiên gắn liền với hoàng tộc, hoàng tộc có thịnh thì tộc nhân họ Tông mới có được cuộc sống ưu ái, giàu sang.
Thu Dịch nghĩ lại càng nhiều, chuyện do sư phụ Kỷ Viễn làm, hoàng thất bao gồm cả hoàng đế ngoại công của y, đối với việc này hoàn toàn không biết gì sao? Gần như là không thể nào. Cho dù trước đó không biết, sau khi biết chuyện e rằng cũng sẽ che giấu giúp sư phụ của Kỷ Viễn. Một thế gia trận pháp không biết đã cách xa bao nhiêu đời, làm sao có thể sánh bằng tộc nhân hoàng thất cùng với địa vị tôn quý của vị hoàng gia thủ tịch trận pháp sư. Cho nên, việc Kỷ gia bị diệt mới không giải quyết được gì, không một ai truy cứu hung thủ.
Thu Dịch vừa tức giận, lại vừa sinh ra chút bất lực cùng tuyệt vọng. Bởi vì trên người y cũng chảy dòng máu của hoàng gia, lúc Kỷ sư huynh biết được chân tướng đã nhìn y bằng ánh mắt thế nào đây? Nước mắt của Thu Dịch cứ thế trào ra.
Kỷ Viễn xót thương lau đi nước mắt cho Thu Dịch: “Ta không chủ động nói cho ngươi biết chính là sợ ngươi như thế này. Thu sư đệ là người có phẩm tính ra sao, sư huynh là người rõ ràng nhất.”
Thu Dịch luôn thương xót kẻ yếu, cho nên năm đó mới ra tay giúp đỡ hắn khi hắn bị bắt nạt lúc còn nhỏ. Phẩm cách như vậy ở trong đám quyền quý tử đệ hoàng gia tại hoàng thành kia thực sự vô cùng hiếm có. Những kẻ khác, tuy bản thân không bắt nạt, nhưng nhìn thấy hắn bị ức hiếp cũng chỉ khoanh tay đứng nhìn, chứ tuyệt đối không ra tay làm cái việc đắc tội với người khác. Chỉ có Thu Dịch là khác biệt, cho nên hắn đối với Thu sư đệ cũng đặc biệt khác hẳn.
Hắn biết trên người Thu sư đệ cũng chảy dòng máu hoàng gia, nhưng ngần ấy năm qua, chính Thu sư đệ đã ở bên cạnh bầu bạn với hắn. Còn Kỷ gia, lại là thứ hắn mới biết được sau hơn hai mươi năm. Thuở mới nghe chuyện Kỷ gia, hắn có kinh hãi phẫn nộ, có chút đồng cảm, nhưng khi đoán được âm mưu phía sau, điều hắn cảm thấy nhiều nhất vẫn là sự kinh hoàng đối với tình cảnh của chính mình.
Không ai muốn chết cả, hắn muốn tìm một con đường sống.
Hắn chưa từng sống chung với người Kỷ gia lấy một ngày, thế nên vị trí của Thu sư đệ – người ở bên cạnh hắn suốt hơn hai mươi năm qua – đã vượt xa người Kỷ gia rồi. Không phải hắn quên đi gia cừu, gia cừu cũng không thể nào quên, thân phận con côi Kỷ gia của hắn đã định trước là phải đối đầu đến cùng với một số kẻ. Bởi vì kẻ khác cũng sẽ không buông tha cho hắn, bọn họ đã sớm bày sẵn một cái bẫy để hắn chui vào, sau khi lợi dụng sạch sẽ chút giá trị cuối cùng trên người hắn thì sẽ tiễn hắn đi chết.
Nước mắt Thu Dịch vẫn cứ lã chã rơi xuống: “Kỷ sư huynh, vậy ta phải làm sao? Chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Y còn có thể ở bên Kỷ sư huynh nữa không? Tại sao lại bắt y và Kỷ sư huynh phải đối mặt với hoàn cảnh nghiệt ngã đến thế này.
Kỷ Viễn dĩ nhiên đã từng cân nhắc qua chuyện giữa hắn và Thu sư đệ. Kêu hắn từ bỏ Thu sư đệ là điều tuyệt đối không thể, nhưng hắn cũng thấy rất hổ thẹn với Thu sư đệ, vì chuyện này sẽ khiến Thu Dịch có lỗi với người thân của y.
“Thu sư đệ, đợi chuyện nơi này kết thúc, nếu ta còn sống, chúng ta sẽ cùng nhau rời xa nơi này, rời xa Đông Mộc hoàng triều. Phi Hồng đại lục rộng lớn như thế, không thể nào không có nơi cho chúng ta dung thân. Nếu không được nữa, chúng ta thử xem có thể rời khỏi Phi Hồng đại lục để đi tới thế giới khác hay không. Nơi đó lại càng là trời cao hoàng đế xa, tất cả quá khứ đều có thể rũ bỏ.”
“Ngươi cũng biết đấy, hoàng thất và thượng giới luôn có mối liên hệ, nhưng thực ra ta chưa từng tin tưởng hoàng thất. Ta nghi ngờ rằng, thông qua con đường của hoàng thất để đi lên thượng giới sẽ phải trả một cái giá cực kỳ đắt, cái giá này e rằng vượt quá tâm nguyện của ta. Ban đầu ta đã không mấy lạc quan, bây giờ biết chuyện lại càng hiểu rõ, cho dù ta có nguyện ý thì hoàng thất cũng không đời nào thả ta lên đó, may mắn là kết cục cũng như nhau.”
“Nhưng ta nghĩ, ngoài tứ đại hoàng thất và Thánh Nguyên tông ra, cả Phi Hồng đại lục này chẳng lẽ không còn con đường nào khác để đến thượng giới sao? Ta không tin. Những năm qua ta thực ra đã lật xem rất nhiều cổ tịch, từ đó có thể nhìn ra manh mối, không phải là không có, mà là có tồn tại. Chỉ cần dụng tâm tìm kiếm, ta tin nhất định sẽ có kết quả.”
“Ngươi xem, hiện tại ngoài ta đang nỗ lực ra, còn có Bạch huynh và Phong Minh. Dựa vào tính khí của bọn họ, liệu có chịu khuất phục trước hoàng thất không? Căn bản là không thể nào. Cho nên ở điểm này, mục tiêu của ta và bọn họ là nhất trí. Ta nghĩ ở ngoài sáng trong tối cũng có rất nhiều tu giả có cùng mục tiêu như ta, họ sẽ không từ bỏ đâu.”
Hắn chính là nhìn ra tính khí của Bạch Kiều Mặc và Phong Minh, cho nên mới bằng lòng đi gần với bọn họ hơn. Chưa kể đôi bên tính tình hợp nhau, là người cùng một đường. Khi còn ở hoàng thành hắn đã biết rõ điều đó. Hắn biết Bạch Kiều Mặc và Phong Minh cũng nhìn ra tính khí của hắn rồi. Đôi bên vừa gặp đã liền ăn ý.
Ngày hôm đó, Kỷ Viễn nói chuyện với Thu Dịch rất lâu, nói về cuộc sống tương lai của hai người. Hắn không hề ép buộc Thu Dịch phải lập tức đưa ra lựa chọn, điều Thu Dịch cần làm chỉ là chờ đợi, chờ sau khi mọi chuyện kết thúc sẽ cùng hắn đi thật xa. Đây vốn dĩ cũng là vận mệnh ban đầu của Thu Dịch, y là thiên tài luyện dược sư được hoàng thất trọng điểm bồi dưỡng, tương lai cũng sẽ được hoàng thất đưa lên thượng giới, rời khỏi Phi Hồng đại lục. Thu Dịch và những tộc nhân họ Tông khác được đưa lên đó, việc cần làm chính là làm cho bản thân lớn mạnh, để tương lai làm chỗ dựa cho Tông thị hoàng tộc.
Tâm trạng của Thu Dịch cũng dần bình tĩnh trở lại, Kỷ sư huynh nghĩ cho y đã đủ nhiều rồi, hơn nữa Kỷ sư huynh không phải muốn rời bỏ y, chỉ là chờ đợi, y đợi được. Điều duy nhất Thu Dịch lo lắng là, Kỷ sư huynh thực sự có thể sống sót trong âm mưu này hay không?
Kỷ Viễn kiên định nói: “Sẽ, ta sẽ sống sót. Ngươi xem Bạch huynh và Phong Minh đều đứng về phía ta rồi, ngươi nói xem vận khí của bọn họ có thể kém được sao?”
Vận khí của hai gã kia so với hắn, tốt đến mức khiến hắn phải đỏ mắt ghen tị. Nếu có thể, hắn thà đứng ở vị trí như của Bạch Kiều Mặc. Những cái khác không nói, chỉ nhìn vào thu hoạch trong Thiên La bí cảnh là đủ thấy được một hai rồi, khí vận của hai người thực sự kinh người. Kỷ Viễn hoài nghi thu hoạch của hai người này trong Truyền Thừa điện cũng không chỉ có bấy nhiêu như những gì thể hiện ra ngoài, bởi vì khi đó bọn họ đã chuẩn bị xong nhẫn trữ vật rồi. Cho nên, hai gã này rốt cuộc đã xông đến ải thứ mấy nha, không phải là đã xông thẳng đến cuối cùng rồi chứ? Thế nên vật truyền thừa quan trọng nhất trong Truyền Thừa điện có phải đã rơi vào tay hai người bọn họ rồi không?
Kỷ Viễn một mặt trong lòng chua loét, mặt khác lại có chút nhìn có vẻ vui sướng khi người gặp họa đối với vị Thái Thượng trưởng lão kia của hoàng thất, cứ thấy hoàng thất gặp xui xẻo là hắn vui rồi.
Tim của Thu Dịch thắt lại một cái, rồi lại buông xuống: “Kỷ sư huynh sau này không được có chuyện gì giấu giếm ta nữa, bất kể là chuyện gì.”
“Được, ta hứa với ngươi.”
Bên ngoài, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chẳng một chút lo lắng cho Kỷ Viễn và Thu Dịch. Phong Minh chỉ biết rõ một điều, Thu Dịch tuyệt đối không thoát khỏi lòng bàn tay của con hồ ly xảo quyệt Kỷ Viễn kia đâu. So tâm nhãn với Kỷ Viễn thì mười Thu Dịch cũng không bằng, thế nên không cần bọn họ phải bận tâm.
Một đêm trôi qua, ngày hôm sau gặp lại hai người, một người gọi sư huynh, một người gọi sư đệ, vẫn là phương thức tương xử như trước kia. Xem kìa, chẳng phải là đã giải quyết xong rồi sao.
—