← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 238: Sự kiện giết chóc

22 min read 28.08.2026

 

Có lẽ không ai ngờ được rằng, hai Nguyên Đan cảnh cùng một Nguyên Dịch cảnh hậu kỳ lại cải trang thành ba tu sĩ nhỏ nhoi mới ở Tụ Khí cảnh để đi lại bên ngoài.

Suốt dọc đường bọn họ đều cưỡi giác mã, tướng mạo trang phục lại thuộc kiểu ném vào giữa đám đông liền không cách nào tìm ra được nữa.

Bởi vậy, những tu sĩ có tu vi cao đều mang thái độ ngó lơ bọn họ.

Còn nếu có kẻ có tu vi tương đương nhắm vào bọn họ thì thật xin lỗi, hoàn toàn là tự dâng mạng hiến dâng lễ vật rồi.

Nếu chỉ là cướp của, Phong Minh kẻ có tu vi thấp này sẽ dắt theo Thu Dịch kẻ có tu vi cao, ngược lại đem đối phương ra trấn lột sạch sẽ một phen.

Còn đối với những kẻ giết người đoạt bảo thì lại càng phải xin lỗi hơn nữa, Phong Minh và Thu Dịch cũng áp dụng đúng bài bản cũ để trừng trị, bởi vì trên tay những tu sĩ như vậy tuyệt đối đã dính không ít mạng người rồi.

Thu Dịch đã bao giờ trải qua những chuyện này đâu, thế nên dọc đường đi vô cùng vui vẻ hớn hở.

Y cảm thấy, ra ngoài lịch luyện thế này cũng rất có vị đấy chứ, hoàn toàn khác biệt so với việc được người ta bảo hộ để đi lịch luyện.

“Cái đó sao có thể giống nhau được? Ta thừa biết mấy công tử thế gia ra ngoài lịch luyện, hộ vệ đi theo đều đánh cho hoang thú thoi thóp nửa sống nửa chết, rồi mới đưa tới trước mặt công tử thế gia để hắn hạ nhát đao cuối cùng. Ừm, cái đó liền tính là chiến tích lịch luyện của công tử thế gia rồi, loại lịch luyện đó có khác gì đi dã ngoại đâu.”

Thu Dịch ngượng ngùng cười cười, bởi vì y cũng là một thành viên trong số đó. So ra thì Kỷ sư huynh còn trải qua nhiều sóng gió hơn y một chút.

Ba người ngồi trước đống lửa ăn bữa tối uống trà. Khoảng cách tới nơi tụ cư tiếp theo của tu sĩ có hơi xa, cho nên đêm nay bọn họ chỉ có thể hạ trại ngủ lại ở ngoài hoang dã.

Thế nhưng đồ ăn thức uống thì chẳng kém cạnh chút nào. Bạch Kiều Mặc dùng tới gia vị mua từ Thánh Nguyên thành, nướng hải sản hải thú bắt được khi đi tới Xích Nhật thành trước đó. Ba người ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, cuối cùng gặm linh quả uống linh trà để giải ngấy.

Thu Dịch cũng không dám tin nổi, có kẻ lại dùng cả một chiếc nhẫn trữ vật chỉ để đựng hải sản và hải thú.

Tiểu ô quy cùng tiểu hoàng kê cũng đang ở một bên ăn uống thỏa thích. Khi có người ngoài, tiểu hoàng kê chỉ có thể trốn trong túi linh thú.

Chỉ khi nào không có ai mới có thể thả nó ra ngoài hóng gió một chút, thật là thảm quá đi mà, tiểu hoàng kê càng muốn hóa bi phẫn thành sức ăn.

Thu Dịch cũng kể một vài chuyện bát quái của hoàng gia cùng đám quyền quý thế gia trong hoàng thành, Phong Minh tỏ ra vô cùng hứng thú. Thực ra Thu Dịch biết cũng không tính là nhiều, nhưng dù có ít thì vẫn hơn hẳn Phong Minh.

Thu Dịch đang kể tới một vụ việc cẩu huyết xảy ra trong gia đình một vị đại thần trên triều đường. Vị đại thần này nuôi bồ nhí bên ngoài, sinh ra tư sinh tử, người thê tử liên hôn cũng không phải dạng vừa dễ bắt nạt. Kết quả là bùng ra chuyện đứa con đích tôn duy nhất của vị đại thần này cư nhiên không phải con ruột của hắn.

Sở dĩ bấy lâu nay vị đại thần này không phát hiện ra, là bởi vì đích tử thực ra vẫn có quan hệ huyết thống với hắn. Đúng vậy, đối tượng ngoại tình của người thê tử chính là thúc thúc ruột của vị đại thần kia.

Phong Minh nghe mà hai mắt sáng rực: “Quả nhiên là đủ cẩu huyết, cái này chẳng phải là ‘ta không thèm trả thù ngươi, mà trực tiếp làm trưởng bối của ngươi’ luôn sao. Thế cuối cùng vị phu nhân kia có gả cho thúc thúc của hắn không?”

Thu Dịch đã sớm biết Phong Minh thích nghe mấy câu chuyện lộn xộn kỳ quái này. Sở dĩ y biết được cũng là vì lúc đó chuyện vỡ lở quá lớn, cả hoàng thành đều đang xem trò cười của nhà đó.

Những người bên cạnh y cũng đều bàn tán xôn xao, thế nên y mới nghe lỏm được một chút, tam quan cũng bị chấn động một phen.

“Đúng vậy, gả rồi, làm thím của người trượng phu trước kia.”

“Phụt, ha ha, thật sự là một nam nhân thảm hại quá đi mà, ha ha.”

Thu Dịch không hề cảm thấy Phong Minh thực sự nghĩ vị triều thần kia thảm, gia hỏa này rõ ràng đang cười trên nỗi đau của người khác, xem hắn cười đến mức vui vẻ chưa kìa.

Bạch Kiều Mặc ở bên cạnh đưa cho Phong Minh một ly trà, hắn nghe xong trong mắt cũng mang theo ý cười, trong lòng thầm nghĩ có cơ hội phải dắt Minh đệ tới hoàng thành ở lại một thời gian nữa mới được.

Kiểu không dùng chân thân ấy, ẩn mình trong chốn phố thị chợ búa, chắc chắn có thể để Minh đệ nghe được thật nhiều chuyện bát quái, nơi đó chính là nơi tập trung nhiều quyền quý nhất mà.

Chợt, tai của Bạch Kiều Mặc khẽ động, hắn quay đầu nhìn về phía bóng tối đen kịt ở phía sau.

Phong Minh cũng không phải chỉ lo nghe bát quái, sự cảnh giác cần có khi hạ trại ngoài trời hắn vẫn luôn giữ vững. Thấy dáng vẻ này của Bạch Kiều Mặc, hắn cũng nhìn theo: “Có tình huống?”

Thu Dịch tức thì hăng hái hẳn lên, đứa trẻ ngoan này bị Phong Minh ảnh hưởng nên đã bắt đầu đi lệch hướng dần dần rồi: “Lại có kẻ tới cướp bóc chúng ta nữa sao?”

Y cũng thử cảm nhận một chút, dù sao y cũng đã là Nguyên Đan cảnh rồi, tu vi ngang bằng với Bạch Kiều Mặc.

Thế nhưng không được bao lâu y liền chịu thua. Y chẳng thể cảm nhận được có gì bất thường cả, năng lực cảm giác của Bạch Kiều Mặc vượt trội hơn y rất nhiều.

Bạch Kiều Mặc nói: “Có hai nhóm người đang tiếp cận về phía hướng của chúng ta, nhưng không cùng một phe.”

Phong Minh cũng phấn chấn hẳn lên: “Chẳng lẽ là truy sát? Chúng ta đụng phải truy sát rồi sao? Ôi chao, cả hai nhóm người đều chạy về phía chúng ta rồi, liệu chúng ta có bị vạ lây không, bên truy sát có muốn diệt khẩu luôn cả chúng ta không đây?”

Thu Dịch rất muốn che mặt lại, dáng vẻ này của Phong Minh rõ ràng là vô cùng mong đợi đối phương sẽ đi theo đúng kịch bản mà hắn nói đấy chứ.

Bạch Kiều Mặc: Ừm, Minh đệ chính là người viết kịch bản mà.

Bạch Kiều Mặc: “Cứ đợi đó đã, đợi bọn họ xuất hiện rồi thì sẽ biết có bị hay không thôi.”

Chờ một lát, Phong Minh và Thu Dịch cũng cảm nhận được động tĩnh truyền tới từ bên kia. Cả hai người đều mang vẻ mặt đầy mong đợi.

Bọn họ đều có thể nghe thấy tiếng đánh nhau cùng tiếng vũ khí va chạm phát ra, đồng thời có thể phân biệt được phe bị truy sát đang ở thế yếu.

Phong Minh giơ ra ba ngón tay, Bạch Kiều Mặc gật đầu. Đúng vậy, phe bị truy sát chỉ còn lại đúng ba người.

Mà ba người này, lại là hai người đang bảo vệ người thứ ba, tình thế càng thêm tồi tệ, trong khi phe truy sát lại có tới bảy tám kẻ.

“Thiếu gia, chúng tôi giữ chân tụi nó, ngài mau trốn đi, chạy về phía có ánh sáng phía trước kia kìa, cầu cứu người ở đó đi.”

Kẻ kia vừa dứt lời liền hừ nhẹ một tiếng, lại bị trúng đòn tấn công nữa rồi, trên người lại thêm một vết thương, mùi máu tanh càng thêm nồng nặc.

Hay thật, âm thanh này cả ba người Phong Minh đều nghe thấy rõ mồn một. Bộ không sợ sẽ làm liên lụy khiến bọn họ bị kẻ truy sát diệt khẩu sao?

Hơn nữa mùi máu tanh thế này sắp sửa dẫn dụ hoang thú trong rừng rậm chui ra ngoài rồi.

Thiếu gia được bảo vệ thấy hộ vệ bên cạnh thương chồng thêm thương, liền quay đầu liều mạng chạy về phía ánh sáng phía trước.

Cuối cùng, hai nhóm người đều từ trong bóng tối tiến vào tầm mắt của ba người Phong Minh. Thiếu gia đang ra sức chạy ở phía trước lớn tiếng cầu cứu: “Chúng tôi bị người ta truy sát, xin hãy cứu chúng tôi với, tôi sẽ hậu tạ thật lớn.”

Tình thế lúc này ba người Phong Minh nhìn vô cùng rõ ràng. Thu Dịch lặng lẽ xích lại gần Phong Minh, hạ thấp giọng nói: “Kẻ truy sát phía sau dường như cố ý giảm tốc độ để vị thiếu gia kia có cơ hội tiếp cận chúng ta, tại sao vậy?”

Phong Minh chậc chậc hai tiếng: “Tại sao á? Bởi vì tên thủ lĩnh của lũ truy sát phát hiện ra ba người chúng ta chẳng qua chỉ là mấy tu sĩ nhỏ nhoi Tụ Khí cảnh, không gây ra mối đe dọa nào cho bọn chúng cả. Bây giờ chính là đang chơi trò mèo vờn chuột, chúng ta coi như là ba con chuột nhỏ mới gia nhập thôi.”

Thu Dịch giận dữ: “Đáng ghét như vậy sao? Chúng ta chỉ là người qua đường thôi mà.”

Phong Minh: “Xùy, cái kiểu đêm hôm khuya khoắt lại còn truy sát nơi núi rừng hoang vu thế này, rõ ràng là đang làm chuyện mờ ám không thấy được ánh sáng. Phàm là kẻ nhìn thấy, để đảm bảo chuyện không bị rò rỉ ra ngoài, đương nhiên phải diệt khẩu tất cả những ai gặp phải rồi.”

Hai người cứ thế bàn luận như chốn không người. Cho dù Thu Dịch có ý hạ thấp giọng đi một chút, nhưng trong đêm tối thế này, chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ bị phóng đại lên. Bất kể là kẻ truy sát hay người bị truy sát đều nghe được rõ ràng rành mạch.

Kẻ truy sát tổng cộng có tám người. Tuy cảm thấy hai người này vô cùng quái dị, nhưng dưới cái phất tay ra hiệu của tên cầm đầu, đã có ba kẻ tách ra, dùng tư thế bao vây ép sát về phía bọn họ.

Phong Minh tựa như không nhìn thấy gì, lớn tiếng gọi vị thiếu gia đang chạy về phía này: “Này, ngươi tên là gì, tại sao lại bị đám người này truy sát thế? Có thù hằn oán hận lớn cỡ nào vậy hả?”

Thu Dịch im lặng không tiếng động, lẳng lặng xem Phong Minh biểu diễn.

Còn Bạch Kiều Mặc thì bất kể Phong Minh làm cái gì hắn cũng đều ủng hộ hết mình.

Tiểu hoàng kê đã bị Phong Minh thu vào trong túi linh thú ngay khoảnh khắc động tĩnh vừa mới xuất hiện, kháng nghị vô hiệu.

Nếu bên truy sát có để ý tới mùi hương đang bay lơ lửng ở nơi này, sẽ phát hiện ra đây là mùi của hải sản nướng. Nơi này cách đường bờ biển không biết bao nhiêu là dặm xa xôi, bộ không thấy kỳ lạ vì sao thức ăn của một nơi xa xôi như vậy lại xuất hiện ở đây sao? Nếu nghĩ kỹ hơn một chút thì sẽ thấy ba người ở đây không hề đơn giản chút nào rồi.

Vị thiếu gia kia vội vàng đáp lời: “Ta tên là Kê Thời Vực, bọn chúng muốn bắt ta để uy hiếp cha ta. Ta trốn thoát ra ngoài định đi tìm cha, bị bọn chúng phát hiện liền rượt đuổi suốt dọc đường tới đây. Các ngươi cẩn thận, đám gia hỏa này giết người không chớp mắt đâu.”

Phong Minh chớp chớp mắt, Kê Thời Vực? Chưa từng nghe qua bao giờ, lại quay sang nhìn Thu Dịch xem thử y có nghe qua chưa.

Thu Dịch cũng lắc đầu, y lại càng không biết gì cả.

Phong Minh đáp lại: “Ngươi đều đã dẫn người tới chỗ bọn ta rồi, lúc này mới nhắc nhở bọn ta cẩn thận, không thấy là đã quá muộn rồi sao? Nhìn xem kìa, bọn chúng đã bao vây bọn ta lại rồi, ba kẻ Tụ Khí cảnh tụi ta còn có cơ hội chạy thoát ra ngoài được nữa không? Này, vị hắc y đại ca kia, hay là thương lượng một chút đi, bọn ta không xen vào việc của các ngươi, các ngươi có thể thả bọn ta đi được không? Bọn ta sẽ coi như hoàn toàn chưa từng nhìn thấy gì cả.”

Vị hắc y đại ca mà Phong Minh gọi chính là thủ lĩnh của đám truy sát này. Đám người này đều mặc một thân hắc y, nhìn một cái là biết ngay kẻ lành nghề.

Tên hắc y thủ lĩnh kia hừ lạnh một tiếng: “Chớ có kéo dài thời gian, giải quyết sạch sẽ bọn chúng đi, ra tay!”

Đây là hạ lệnh cho thủ hạ của hắn rồi, hoàn toàn không cho ba người Phong Minh cơ hội nào cả.

Ngay trong lúc nói chuyện này, hai nhóm người đều đã vô cùng tiếp cận bãi cắm trại bên đống lửa rồi.

Dưới ánh lửa bập bùng chiếu rọi, Phong Minh có thể phát hiện ra vị thiếu gia tên Kê Thời Vực kia trông chỉ tầm khoảng mười chín hai mươi tuổi mà thôi, nhưng sắc mặt nhợt nhạt, thân thể trông không mấy cường tráng, một thân tu vi cư nhiên giống hệt như tu vi ngụy trang của bọn họ, Tụ Khí cảnh.

Ngược lại, hai hộ vệ bảo vệ hắn đều là Nguyên Dịch cảnh.

Còn đám hắc y nhân kia, thế mà toàn bộ đều là Nguyên Dịch cảnh.

Kê Thời Vực lúc này vừa hổ thẹn lại vừa phẫn nộ. Trước đó hắn chỉ nghĩ tới việc cầu cứu người khác, hoàn toàn không ngờ tới người được cầu cứu thực lực lại có hạn như vậy, căn bản không phải đối thủ của đám hắc y nhân kia.

Hắn bi phẫn nói: “Các ngươi dừng tay lại! Nếu còn muốn bắt sống ta thì hãy tha cho bọn họ đi, bằng không các ngươi cứ chuẩn bị nhặt xác của ta là vừa.”

Phong Minh nghe xong liền chậc chậc lưỡi. Được rồi, coi như vẫn còn chút lương tâm, không phải hoàn toàn là muốn gieo họa cho người khác gánh hộ.

Đáng tiếc tên thủ lĩnh hắc y nhân không hề nghe theo hắn. Ba tên hắc y nhân đang vây tới kia vung đao trong tay lên hướng thẳng về phía ba người Phong Minh mà chém xuống.

Bạch Kiều Mặc đưa tay đánh ra một luồng nguyên lực, thanh âm nhẹ bẫng ném ra một câu: “Trận khởi.”

Khoảnh khắc tiếp theo, ba tên hắc y nhân bỗng nhiên phát hiện ra mục tiêu tấn công của bọn chúng đã biến mất tiêu rồi, trước mắt chỉ còn lại một khoảng sương mù bao phủ dày đặc.

Ba tên nhìn nhau một cái, sau đó lại cùng nhau lao vào trong làn sương mù. Lúc này bọn chúng vẫn không nghĩ rằng ba tu sĩ thông thường nhỏ nhoi Tụ Khí cảnh kia lại có thể bày ra một trận pháp lợi hại đến cỡ nào.

Thủ lĩnh hắc y nhân ngay trong tích tắc nghe thấy từ “trận khởi” kia cũng phát hiện khung cảnh trước mắt đã thay đổi hoàn toàn. Làm gì còn đống lửa nào nữa chứ, chỉ còn lại một mảnh trắng xóa mịt mù.

Đường lui cùng rừng cây phía sau lưng hắn đều đã biến mất không thấy tăm hơi, cũng chẳng thấy bóng dáng của đám thủ hạ khác đâu cả.