Chương 234: Cướp hoàng thất
Ngô Lệ Nhạn đồng cảm vỗ vỗ vai cậu: “Ai bảo thứ ngươi lấy được là hồn thạch trung phẩm cơ chứ. Ngươi có tin không, ngay cả trong hoàng thất thì hồn thạch trung phẩm cũng là của hiếm cực kỳ đấy.”
Phong Minh bề ngoài lộ vẻ khó chịu, nhưng trong lòng lại đắc ý thầm nghĩ, nếu hoàng thất biết trong tay cậu còn có hồn thạch với phẩm chất cao hơn nữa, không biết bọn họ sẽ tức đến phát điên thành cái dạng gì. Được rồi, thực ra trong lòng cậu vẫn còn chút ấm ức thật.
—
Cửu trưởng lão quả thực là muốn mua nợ. Trên người gã nào có mang theo nhiều linh thảo lục phẩm đến thế, dù sao gã cũng chỉ mới là Nguyên Đan cảnh chứ đâu phải cường giả Khai Hồn cảnh.
Gã cứ nghĩ đích thân mình ngự giá đến đây đã là cho Tứ Hồng thư viện cùng Dư Tiêu đủ mặt mũi rồi, chưa kể hoàng thất cũng đã tặng hậu lễ. Ai mà ngờ Dư Tiêu không những chẳng thèm nể mặt hoàng thất, lại còn ngang nhiên tổ chức đấu giá Ngưng Hồn đan công khai giữa bàn dân thiên hạ.
Trong lòng Cửu trưởng lão sốt ruột như lửa đốt, chẳng lẽ đến một viên Ngưng Hồn đan gã cũng không mang về nổi sao?
Trên người gã thực ra có hồn thạch, là hồn thạch hạ phẩm, nhưng gã lại không dám tự tiện đem hồn thạch ra giao dịch. Quy củ của hoàng thất nghiêm ngặt vô cùng, hạng trưởng lão như gã không có tư cách vi phạm. Hoàng thất kiểm soát cực kỳ gắt gao chuyện hồn thạch lưu lạc ra bên ngoài.
Cửu trưởng lão cuống lên: “Dư đại sư, ta có thể lập hạ khế ước, vừa về tới Hoàng thành sẽ lập tức phái người mang tài nguyên tới bù vào.”
Các tu giả khác nghe vậy liền trợn mắt giận dữ lườm gã.
Dư Tiêu lại lắc đầu từ chối: “Nếu ta phá lệ cho Cửu trưởng lão trước, các vị đồng đạo khác cũng đưa ra yêu cầu tương tự thì ta nên nhận hay nên từ chối đây?”
“Phải đấy, Dư đại sư nói rất có lý. Cửu trưởng lão đừng làm khó Dư đại sư nữa.”
Đối với những tu giả và thế lực có đủ tư cách tranh mua Ngưng Hồn đan tại tràng mà nói, bọn họ tuyệt đối không muốn xuất hiện tình trạng mua nợ. Điều đó đồng nghĩa với việc giá cả sẽ bị đẩy lên cao chót vót, vô cùng bất lợi cho bọn họ. Chỉ có giao dịch tiền trao cháo múc tại chỗ mới là tốt nhất.
Cửu trưởng lão trong lòng tức tối ngút trời, nhưng thấy đường này không thông, gã đành phải nghĩ kế khác. Gã đưa mắt dáo dác nhìn quanh bốn phía để tìm người. Biện pháp cuối cùng gã nghĩ ra chính là mặt dày đi mượn linh thảo lục phẩm cùng tài nguyên khác từ tay các tu giả khác.
Gã không tin các thế lực và tu giả ở đây ai nấy đều là khúc xương cứng ngắc khó gặm như Dư Tiêu. Gom góp góp nhặt kiểu gì chẳng đủ tài nguyên để giật lấy một viên Ngưng Hồn đan.
Tức thì, những tu giả bị ánh mắt của Cửu trưởng lão găm trúng đều cảm thấy da đầu tê dại, hận không thể lập tức độn thổ biến mất. Thế nhưng họ chỉ có thể bất lực nhìn Cửu trưởng lão lừng lững bước về phía mình.
Cuối cùng, Cửu trưởng lão cũng mượn được linh thảo từ tay ba bên thế lực. Cộng thêm số tài sản trên người mình, gã gom đủ mười cây linh thảo lục phẩm, đặt ngay ngắn trước mặt Dư Tiêu.
Dư Tiêu nhìn số linh thảo kia thì vô cùng hài lòng. Hắn thèm quan tâm vào Cửu trưởng lão kiếm từ đâu ra, người ta tự nguyện cho mượn thì đó là việc của họ, chẳng liên quan gì đến hắn.
Dư Tiêu ngẩng đầu nhìn quanh một vòng: “Có ai ra giá cao hơn Cửu trưởng lão nữa không? Nếu không có, viên Ngưng Hồn đan đầu tiên này thuộc về Cửu trưởng lão.”
Các tu giả khác thầm hận sự cáo già của Cửu trưởng lão. Lão già này rõ ràng là đang cậy thế ép người, buộc các thế lực khác phải cắn răng cho mượn linh thảo lục phẩm.
Nhiều người trong lòng hiểu rõ, nếu không để Cửu trưởng lão đoạt được một viên Ngưng Hồn đan, lão ta sẽ còn dai như đỉa đói đi mượn linh thảo lục phẩm và tài nguyên khác không biết đến bao giờ mới thôi. Vì vậy, viên này đành phải ngậm ngùi buông bỏ, đem toàn bộ hy vọng đặt cược vào viên tiếp theo, cũng là viên cuối cùng.
Cũng chẳng có ai nghi ngờ Dư Tiêu có hành vi cất giấu riêng. Dù sao hắn cũng chỉ có được một cây Ngưng Hồn thảo, chỉ mở được một lò đan mà thôi. Nói thực lòng, Dư Tiêu mở một lò liền thành công, lại còn luyện ra được ba viên đan dược, trong mắt bọn họ kết quả này đã là vô cùng kinh nhân rồi, không thể nào còn dư lại được nữa. Dù sao lúc đó Dư Tiêu đã tiến cấp đâu.
Có kẻ biết mình không tranh nổi nữa, trong lòng liền rục rịch nảy ra ý định: Hay là liều mạng một chuyến đi tạt qua Táng Hồn uyên xem sao. Nếu như có thể may mắn tìm được một cây Ngưng Hồn thảo nữa rồi mang về nhờ Dư Tiêu luyện chế giúp, tỷ lệ thành công chắc chắn sẽ lớn hơn nhiều.
Thấy không còn ai ra giá thêm nữa, Cửu trưởng lão đắc ý ra mặt. Dám tranh giành với gã sao? Cứ chờ đấy mà gánh chịu hậu quả gã tính sổ sau mùa thu đi.
Dư Tiêu đối với vị Cửu trưởng lão này chẳng có lấy một mảnh hảo cảm, nhưng hắn cũng chẳng dại gì mà gây hấn với mười cây linh thảo lục phẩm. Thế là hắn lấy ra một chiếc ngọc bình, dùng nguyên lực đẩy nhẹ tới trước mặt Cửu trưởng lão: “Cửu trưởng lão, viên Ngưng Hồn đan này là của ngươi, xin nhận cho.”
Cửu trưởng lão vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, liền mở bình ra liếc nhìn một cái. Chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ để gã khẳng định đây chính là Ngưng Hồn đan hàng thật giá thật. Chỉ riêng chút hương dược thoang thoảng bay ra ngoài đã khiến hồn hải của gã có phản ứng nồng nhiệt, công hiệu của Ngưng Hồn đan quả nhiên là tuyệt diệu vô cùng.
Cửu trưởng lão thỏa mãn: “Tốt lắm, Ngưng Hồn đan hạ phẩm, luyện dược thuật của Dư đại sư quả nhiên cao minh.”
Dư Tiêu lại lấy ra một chiếc ngọc bình khác đặt lên án thư trước mặt mình: “Viên thứ hai, cũng là viên Ngưng Hồn đan cuối cùng.”
Giọng Dư Tiêu vừa dứt, đã có người vội vã cướp lời: “Bảy cây linh thảo lục phẩm, cộng thêm hai mươi cây linh thảo ngũ phẩm!”
Lúc này cuộc cạnh tranh càng lúc càng trở nên khốc liệt. Bỏ lỡ viên này là xem như hết sạch cửa. Dù có người ôm hy vọng gửi gắm vào Ngưng Hồn thảo ở Táng Hồn uyên, nhưng ai biết được liệu có thực sự tìm thấy hay không, cứ nắm chắc viên Ngưng Hồn đan trước mắt này mới là thực tế nhất.
Phong Minh chống cằm nhìn chăm chú, chép miệng bảo: “Vị Cửu trưởng lão này đúng là biết cậy thế hiếp đáp người khác. Ta thấy ba bên cho ông ta mượn linh thảo kia mặt mũi ai nấy đều uất ức đến nghẹn họng.”
Thu Dịch có chút ngượng ngùng, không biết nên mở lời thế nào cho phải. Dù sao gã và hoàng thất cũng có mối quan hệ rất gần gũi, trong mắt nhiều người, gã và hoàng thất vốn là một thể.
Phong Minh lại nói tiếp: “Nhưng ta thấy ông ta vừa gợi ý một hướng đi rất hay đấy chứ, nhìn kìa, có vài thế lực đã bắt đầu hành động rồi.”
Ngô Lệ Nhạn cũng nhìn ra manh mối: “Bọn họ là muốn hợp lực lại để đấu giá viên Ngưng Hồn đan trước đã, nhưng đấu được rồi thì phân chia thế nào?”
Phong Minh đắc ý: “Chuyện đó thì chẳng liên quan gì đến sư phụ ta cả, sư phụ ta chỉ việc thu linh thảo về tay là xong.”
Thu Dịch hâm mộ, nhỏ giọng cảm thán: “Luyện dược sư lục phẩm đúng là lợi hại thật.”
Dư Tiêu luyện chế ra được Ngưng Hồn đan, vốn đã chứng minh cho việc luyện dược thuật của hắn đã chính thức bước chân vào hàng ngũ lục phẩm rồi.
Quả nhiên, có vài bên thế lực đã liên minh lại với nhau để ra giá, mức giá được hét lên càng lúc càng kinh hồn bạt vía. Cuối cùng, ba thế gia giàu nứt đố đổ vách đã bắt tay nhau, dùng cái giá mười lăm cây linh thảo lục phẩm để giật lấy viên Ngưng Hồn đan cuối cùng.
Những tu giả không tham gia đấu giá đứng ở phía dưới nhìn mà không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. Ngày thường một cây linh thảo lục phẩm đã đủ để dấy lên một trận tranh đoạt máu chảy thành sông, thế mà giờ đây vừa ra tay một cái đã là mười lăm cây linh thảo lục phẩm.
Kẻ thắng đậm nhất đương nhiên chính là bản thân Dư Tiêu đại sư rồi. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đã đút túi hăm lăm cây linh thảo lục phẩm, quy đổi ra nguyên tinh thì biết bao nhiêu cho xiết. Mà đại đa số trường hợp, dù có ôm một đống nguyên tinh giá trên trời đi chăng nữa thì cũng chẳng có nơi nào mà mua được đồ lục phẩm.
Phong Minh cũng vui lây cho sư phụ. Đồng thời nhìn sắc mặt của các bên, cậu thầm hoài nghi, bao gồm cả vị Cửu trưởng lão của hoàng thất kia nữa, sau khi rời khỏi Lan Thủy thành rồi, liệu trên đường đi có thể thuận buồm xuôi gió mang Ngưng Hồn đan trở về hay không. Chặng đường phía trước tuyệt đối không yên ổn nổi đâu.
Ai bảo Cửu trưởng lão của hoàng thất thì không có ai dám động vào? Có những tu giả Nguyên Đan cảnh đỉnh phong đã sống quá lâu rồi, nếu không đột phá thì chỉ có nước tọa hóa buông tay trần gian. Hạng tu giả này là điên cuồng nhất, cũng là hạng chẳng còn gì để cố kỵ nhất. Cướp sạch của Cửu trưởng lão xong rồi tùy tiện chui tọt vào địa bàn của một thế lực khác mà trốn, hoàng thất cho dù có phái ra cường giả Khai Hồn cảnh thì cũng chưa chắc đã tìm ra được bọn họ.
Dĩ nhiên, nếu Cửu trưởng lão có thể mời được vị Thái thượng trưởng lão Khai Hồn cảnh của hoàng thất đích thân tới hộ tống gã một đoạn đường thì tự khắc sẽ vạn sự bình an.
Phong Minh tò mò hạ thấp giọng hỏi Ngô Lệ Nhạn: “Liệu hoàng thất có phái Thái thượng trưởng lão đến hộ tống Cửu trưởng lão về Hoàng thành không?”
Ngô Lệ Nhạn cũng chẳng biết có nên tiếp tục buôn chuyện với Phong Minh nữa hay không. Chủ đề này quá mức nguy hiểm, không thấy đứa trẻ tội nghiệp Thu Dịch bên cạnh đã sợ đến ngây người ra rồi sao? Lại còn dám có người mưu tính cướp đoạt của hoàng thất cơ đấy?
Ngô Lệ Nhạn đương nhiên biết sẽ có kẻ liều chết đánh cược một phen, cô cũng hạ giọng đáp lại: “Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai bây giờ.”
Phong Minh tò mò: “Vậy các ngươi còn đi cùng đường với Cửu trưởng lão để trở về không?”
Ngô Lệ Nhạn suýt nữa hộc máu. Đi cùng đường với Cửu trưởng lão đồng nghĩa với việc bọn họ cũng sẽ bị cuốn vào vòng nguy hiểm. Nhưng nếu cô mà kiếm cớ giãy giụa đòi ở lại, kiểu gì cũng bị Cửu trưởng lão nhìn ra manh mối cho xem.
Phong Minh quăng cho cô một ánh mắt đầy vẻ đồng cảm, rồi quay sang nói với Thu Dịch: “Thu Dịch, ngươi ở lại đi. Đến lúc đó ta sẽ xin sư phụ ta một tiếng, xem thử khi ông dạy ta luyện dược thuật thì có thể cho ngươi đứng bên cạnh dự thính hay không.”
Thu Dịch lập tức mừng rỡ ra mặt, cuống quýt nhận lời: “Được chứ, được chứ! Chờ khánh điển kết thúc, ta sẽ bẩm báo với Cửu trưởng lão một tiếng, cứ bảo là ta muốn ở lại để thỉnh giáo luyện dược thuật từ Dư đại sư.”
Ngô Lệ Nhạn nghẹn lời: Tính ra chỉ có mỗi cô là số khổ, cũng may vẫn còn Tông Dục Bào đi cùng chịu trận.😂
—
Đại điển khánh chúc long trọng cuối cùng cũng hạ màn. Dù quá trình có xảy ra chút chệch hướng, khiến khánh điển biến tướng thành một buổi đấu giá tại chỗ, nhưng mọi chuyện diễn ra vẫn đủ để đám tu giả tấm tắc ngợi khen, trở thành đề tài bàn tán xôn xao suốt một thời gian dài.
Khánh điển kết thúc, đám tu giả tụ tập tại Lan Thủy thành bắt đầu lục tục ra về. Đương nhiên cũng có người tiếp tục chọn ở lại, kẻ thì muốn thỉnh giáo Dư Tiêu, người thì muốn cầu Dư Tiêu ra tay luyện dược.
Tin tức về việc hai viên Ngưng Hồn đan được bán ra ngay tại khánh điển cũng nhanh chóng tung cánh bay khắp bốn phương tám hướng. Toàn bộ các thế lực của Đông Mộc hoàng triều rốt cuộc cũng biết được nguyên do vì sao Dư Tiêu lại có thể thuận lợi tiến cấp.
Thế nhưng khi không ít thế lực biết được tin này thì mọi chuyện đã quá muộn màng, căn bản không kịp cho bọn họ gom góp thêm tài nguyên để chạy tới tranh mua.
Tin tức về việc Táng Hồn uyên có tồn tại linh thảo lục phẩm Ngưng Hồn thảo cũng theo những lời đồn đại này mà lan truyền ra ngoài. Có thể tưởng tượng được rằng trong một khoảng thời gian tới, Táng Hồn uyên sẽ đón tiếp không ít tu giả liều mạng xông vào, rồi lại chẳng biết sẽ có bao nhiêu tu giả phải bỏ mạng, hồn táng nơi vực sâu.
Dư Tiêu biết rõ sẽ dẫn đến kết cục này, nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến hắn chứ? Đám tu giả kia bỏ mạng là do hắn hại sao? Không, tất cả chỉ vì lòng tham vô đáy của chính bọn họ mà thôi. Tin tức Táng Hồn uyên có Ngưng Hồn thảo đâu phải do hắn là người đầu tiên nói ra. Chẳng qua trước đây chưa từng có tu giả nào thành công mang được nó ra ngoài, còn hắn, chỉ là vô tình làm người tiên phong “mở bát” mà thôi.
Phong Tùng Hải ôm một bụng thất vọng tràn trề dẫn theo người của Phong gia trở về.
Cung Ngọc Minh cũng tiễn đoàn người Cung gia lên đường. Xem đi, chẳng cần gã phải tốn công đi dò xét, bản thân Dư Tiêu đại sư đã tự mình nói ra nguyên nhân tiến cấp rồi. Đáng tiếc Cung gia cũng không mang đủ tài nguyên lục phẩm, đành vô duyên với Ngưng Hồn đan. Cung đại trưởng lão còn cảm thấy thất vọng hơn cả Phong Tùng Hải, bởi vì bản thân Cung đại trưởng lão chính là thực lực Nguyên Đan cảnh đỉnh phong.
Cung Ngọc Minh còn lên tiếng an ủi tộc nhân của mình: “Không cướp được đôi khi lại là chuyện tốt. Những kẻ cướp được kia, chặng đường trở về này chưa chắc đã được thái bình đâu.”
Cung đại trưởng lão liếc nhìn gã một cái rồi lắc đầu thở dài. Thực ra trong lòng lão cũng đã từng nảy ra ý định đi cướp bóc một chuyến rồi, nhưng nghĩ đến hai bên thế lực đoạt được Ngưng Hồn đan kia, lão lại đành phải từ bỏ ý định này.
Nhưng lão từ bỏ không có nghĩa là những kẻ khác cũng sẽ an phận thủ thường như vậy.
“Thôi bỏ đi, cưỡng cầu không được. Ngươi quay về đi, khi nào rảnh rỗi thì về Cao Dương quận một chuyến.”
“Vâng, mọi người đi đường cẩn thận một chút.”
Lời nói của Cung Ngọc Minh quả nhiên ứng nghiệm vô cùng nhanh chóng. Có những kẻ thực sự đã mất hết kiên nhẫn. Chỉ nửa ngày sau khi khánh điển kết thúc, đã có tin tức truyền lại: Chiếc phi chu do Cửu trưởng lão ngự tọa đã bị một nhóm người che mặt lai lịch bất minh chặn đường công kích.
Tin tức truyền về Lan Thủy thành khiến toàn thành một phen xôn xao náo loạn, trên dưới Tứ Hồng thư viện cũng bị chấn động mạnh.
Phong Minh trợn tròn mắt, nói với Thu Dịch đang ở lại: “Không ngờ thực sự có kẻ ăn gan hùm mật gấu dám đi cướp bóc của hoàng gia đấy.”
Cậu trước đó cũng chỉ buột miệng nói bừa thế thôi, ai mà ngờ có kẻ dám làm thật. Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng có gì kỳ lạ. Bởi vì viên còn lại là do ba thế gia liên thủ đoạt được, khi trở về chắc chắn cũng là ba nhà cùng nhau hộ tống Ngưng Hồn đan. Trừ phi tự bản thân đội ngũ của bọn họ lục đục nội bộ, bằng không thực lực của khối liên minh này vẫn rất đáng gờm.
Thế nhưng Phong Minh lại nghĩ đến một khả năng khác. Kẻ khác đi cướp thì quả thực sẽ gặp vô vàn khó khăn, nhưng nếu như có cường giả Khai Hồn cảnh nhúng tay vào cướp đoạt thì sao?
Quả thực là một mùa thu nhiều giông bão mà.
—