Chương 224: Võ Điện
Bạch Kiều Mặc tự nhiên sẽ không bỏ lỡ việc vượt ải Võ điện, Phong Minh cũng tương tự muốn tham gia, đây là nơi tốt để nâng cao lực chiến đấu.
Sự xuất hiện của cậu và Bạch Kiều Mặc cũng khiến cho bốn phương thế lực khác đều chú ý tới một chút.
Chẳng vì gì khác, truyền thừa điện của Dược điện cho đến nay chỉ có một mình Phong Minh vượt được đến cửa thứ tám, các luyện dược sư khác đều bị kẹt lại ở cửa thứ bảy.
Tả Văn Phủ đã đi ra rồi, vẫn như cũ chỉ dừng lại ở cửa thứ bảy, mặc dù gã ta vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ, nhưng khi nhìn thấy sự xuất hiện của Phong Minh, sắc mặt gã ta không được tốt cho lắm.
Còn về phần Thành Siêu Triết thì người vẫn chưa thấy xuất hiện, Phong Minh cố ý nhìn quanh một vòng không tìm thấy người đâu, hoài nghi không biết gã này có phải muốn cố ý kéo dài thời gian cho đến tận lúc bí cảnh đóng cửa luôn hay không.
Bạch Kiều Mặc không trì hoãn thời gian, nắm lấy vũ khí trường thương của mình liền đi vào vượt ải Võ điện.
Phong Minh ở lại bên ngoài nói chuyện với bọn Thu Dịch, trong lúc đó lặng lẽ không để lại dấu vết đem hai chiếc nhẫn trữ vật nhét cho Thu Dịch, đồng thời dùng hồn lực truyền âm nói cho hắn biết chuyện là thế nào.
Trong lòng Thu Dịch đại hỷ, nhẫn trữ vật này đến thật là quá mức kịp thời rồi, còn nữa quả nhiên lời Bạch Kiều Mặc nói chỉ đi đến cửa thứ bảy của Trận điện là giả.
Cho nên rốt cuộc hắn đã vượt đến cửa thứ mấy mà có thể chế tác ra chiếc nhẫn trữ vật có khả năng tiêu trừ cấm chế không gian của bí cảnh chứ?
Thu Dịch nháy mắt với Phong Minh một cái, vậy thì bọn họ có phải nên dành ra chút thời gian đến bên phía nguyên mạch kia đào nguyên tinh hay không.
Phong Minh tỏ ý, cái đó là cái chắc chắn trăm phần trăm rồi, bằng không tốn tâm tư làm ra đạo cụ trữ vật để làm gì, chẳng phải chính là để mang thêm nhiều đồ đạc ra ngoài hay sao.
Trong thời gian đó, có đồng đội bên phía mình đến tìm Phong Minh và Thu Dịch, dùng linh thảo tự mình hái được để đổi lấy đan dược.
Những loại đan dược nào hai người sẵn có trên người thì trực tiếp giao dịch luôn, loại nào không có thì lập tức mở lò luyện đan ngay tại chỗ, luyện dược sư chẳng phải là phải phụ trách nhu cầu đan dược của các đồng đội hay sao.
Khảo hạch của Võ điện có nhu cầu tương đối lớn đối với đan dược, các tu giả đi ra từ bên trong phần lớn đều mang thương tích, hơn nữa thương thế còn không hề nhẹ.
Hơn nữa Võ điện lại không giới hạn số lần tiến vào, có những tu giả vì muốn nâng cao lực chiến đấu mà hết lần này đến lần khác đi vào khiêu chiến, rồi lại mang thương tích đi ra.
Trên người hai người đều có không ít đan dược tích trữ, lúc vượt ải ở truyền thừa điện của Dược điện, phần lớn đan dược đều được giữ lại.
Từ miệng của các đội viên đến giao dịch đan dược, Phong Minh cũng biết được khảo hạch của Võ điện tương đối biến thái.
“Ý là, trong lúc vượt ải Võ điện, ngoài chiến đấu ra thì chính là chiến đấu không ngừng nghỉ, một chút phần thưởng cũng không có sao? Lại còn phải tiêu hao vật tư của chính mình nữa?”
Đây là tổng kết của Phong Minh, nhận được sự đồng tình của đồng đội: “Đúng vậy, chúng ta đều hoài nghi ban đầu vượt ải Võ điện cũng có giải thưởng, nhưng về sau tu giả vào Võ điện đông quá, trong những lần vượt ải hết đợt này đến đợt khác, những giải thưởng kia sớm đã được phát sạch sành sanh rồi, không được bổ sung thêm nữa, mới dẫn đến cục diện như ngày hôm nay.”
“Nhưng nghe nói, nếu tu giả đủ xuất sắc tiến vào, thành tích vượt ải đủ tốt thì sẽ nhận được một cơ hội nguyên khí quán đỉnh. Ngươi nhìn các tu giả của Bắc Minh hoàng triều mà xem, thuộc về phe bọn họ là chăm chỉ vượt ải nhất, mong muốn có được cơ hội nguyên khí quán đỉnh, nhưng đến nay vẫn chưa thấy xuất hiện.”
“Thật đáng sợ.”
Thu Dịch cũng cảm thấy vượt ải Võ điện tương đối đáng sợ, Phong Minh quay đầu nhìn hắn: “Có đi vượt ải không?”
Kỷ Viễn đã đi vượt ải ngay sau Bạch Kiều Mặc rồi, thế nên hai người này đi cùng nhau.
Thu Dịch cười khổ: “Dù sao thì cũng phải đi vượt một lần chứ, luôn phải thử một chút.”
Phong Minh cùng chung cảnh ngộ với hắn, hai tên luyện dược sư yếu ớt dễ vỡ, thế mà lại phải tiến vào Võ điện để vượt ải.
Từ trong tay Phong Minh chảy ra không ít đan dược, trong đó có một bộ phận là cực phẩm đan.
Có tu giả sau khi vượt ải mang thương tích trở về, một viên cực phẩm liệu thương đan nuốt xuống, thương thế lập tức hồi phục quá nửa, tốc độ hồi phục cực kỳ nhanh, chẳng được bao lâu đã có thể tung tăng nhảy nhót tiếp tục đi vượt ải rồi.
Tình huống này tự nhiên lọt vào trong mắt của các tu giả thuộc bốn phương thế lực khác, trước đó bọn họ còn tỏ ra hoài nghi đối với thành tích đi đến cửa thứ tám của Phong Minh, nhưng hiện tại đã có người nhắm vào vị kỳ tài luyện dược sư Phong Minh này rồi.
Ngũ công chúa của Nam Hoàng hoàng triều trong tay thế mà lại có được một viên cực phẩm đan do Phong Minh luyện chế. Chỉ cần chịu bỏ ra cái giá xứng đáng thì luôn có thể có được thứ mình muốn, điều này không khó lắm.
Phong Minh cũng không chú ý đến những tình huống này, nếu biết trước thì cậu sẽ nói rằng, mang đồ tốt đến trực tiếp đổi với chính bản thân cậu này, cậu chẳng bận tâm chút nào đâu, lại còn có thể kiếm thêm một món hời nhỏ nữa chứ.
Ngũ công chúa nhìn viên đan dược trong lòng bàn tay, ánh mắt sâu xa khó lường: “Phong Minh này thật sự là một nhân tài, ở lại Đông Mộc hoàng triều thì đáng tiếc quá, Đông Mộc hoàng triều có trọng dụng hắn không?”
“Nghe nói sư phụ của hắn chính là vị Dư Tiêu tiền bối kia của Đông Mộc hoàng triều, còn bản thân Phong Minh thì gia thế không hiển hách. Lúc hắn và Bạch Kiều Mặc đoạt quán quân trong giải đấu, các tử đệ thế gia ở hoàng thành bên đó có một bộ phận khá lớn nhìn bọn họ không thuận mắt, trong giải đấu đã gây ra không ít chuyện, nếu không phải bản thân bọn họ có bản lĩnh thì e là đã mất mạng trong giải đấu rồi.”
Ngũ công chúa mỉm cười: “Ý ngươi là bọn họ không có cảm tình với những quyền quý thế gia của Đông Mộc hoàng triều? Bản công chúa trái lại có thể ban cho bọn họ địa vị cao hơn, những gì bản công chúa có thể cho bọn họ sẽ nhiều hơn những gì hoàng thất Đông Mộc hoàng triều đưa ra.”
Ngay cả tình cảnh của Dư Tiêu kia nàng cũng biết rõ, Dư Tiêu vì xuất thân của mình mà chịu không ít sự bài xích của các quyền quý, bằng không với trình độ luyện dược của ông ta thì ông ta đáng ra phải có được địa vị cao hơn ở Đông Mộc hoàng triều rồi.
Thuộc hạ lên tiếng nịnh hót: “Có điện hạ xuất mã, nhất định sẽ mã đáo thành công.”
Tâm tư như vậy của Ngũ công chúa, Lục hoàng tử của Tây Minh đế quốc cũng ôm giữ một ý nghĩ tương tự.
Một thiên tài luyện dược sư có thể đi đến cửa thứ tám, một kỳ tài luyện dược sư có thể liên tục cho ra cực phẩm đan, quá có giá trị để lôi kéo rồi, bất luận thế nào gã cũng muốn thử một lần.
Ngay cả những tu giả của Bắc Minh hoàng triều cũng vô cùng động lòng, trong đội ngũ của bọn họ cũng có một vị hoàng tử, ánh mắt nhìn về phía Phong Minh nóng bỏng vô cùng, Phong Minh muốn ngó lơ cũng không được.
Phong Minh ghé sát tai Thu Dịch hỏi: “Tên to xác bên kia cứ nhìn chằm chằm vào ta làm gì thế? Nhìn ta thấy ta đẹp trai lắm à?”
Thu Dịch suýt chút nữa thì phì cười, cái tên Phong Minh này có cần phải tự luyến quá mức như vậy không cơ chứ.
Thu Dịch liếc mắt nhìn một cái rồi nói: “Đó là Thất hoàng tử của hoàng thất Bắc Minh, ta nghĩ gã là đang nhắm vào cực phẩm đan của ngươi rồi.”
Phong Minh kinh ngạc: “Chỉ là để đổi được cực phẩm đan từ trong tay ta thôi sao?”
Thực ra trả thêm chút giá cả thì cũng không phải là không thể được.
Thu Dịch tặng cho cậu một cái lườm: “Chỉ đơn giản như vậy thì tốt quá rồi, cái bọn họ nhìn trúng là trình độ luyện chế cực phẩm đan của ngươi. Ngươi chẳng phải biết rõ tu giả Bắc Minh hoàng triều của bọn họ thích dùng tinh huyết hoang thú để tu luyện sao, nhưng tạp chất chứa trong tinh huyết rất khó loại bỏ ra ngoài, dùng trong thời gian dài khó tránh khỏi gây ra ảnh hưởng, cho nên tu giả Bắc Minh hoàng triều phần lớn đều hiếu chiến, tính tình bạo táo. Nếu có một luyện dược sư có thể hoàn toàn loại bỏ sạch tạp chất trong tinh huyết được chiết xuất ra, ngươi nói xem bọn họ sẽ làm thế nào?”
Phong Minh lập tức hiểu ra: “Ngươi cũng không nhắc nhở ta sớm một tiếng, thì ra là nhìn trúng năng lực của ta nha.”
Thu Dịch cạn lời: “Ngươi hình như có chút tiếc nuối nhể, ta cũng là vừa lúc ngươi hỏi mới nhận ra tình huống này thôi.”
Phong Minh kiên quyết không thừa nhận: “Làm gì có, ta chẳng qua là muốn làm rõ thực tình mà thôi.”
Thu Dịch nhắc nhở: “Ngươi phải cẩn thận, tu giả của Bắc Minh hoàng triều, đặc biệt là hoàng tử của hoàng thất, không dễ dàng từ bỏ như vậy đâu.”
Phong Minh bĩu môi: “Chân mọc trên người ta, ta không thích đi thì bọn họ còn có thể cưỡng ép bắt ta qua đó chắc, không sợ ta ra tay ám hại trong tinh huyết à? Hơn nữa Bạch đại ca của ta có thể dẫn ta chạy trốn mà, Phi Hồng đại lục lớn như vậy, ta không tin là còn không giấu nổi hai người chúng ta.”
Thu Dịch gật gật đầu: “Tóm lại là phải cẩn thận, đợi Bạch Kiều Mặc ra ngoài, ngươi cũng phải nói với hắn một tiếng.”
Phong Minh gật đầu tỏ ý đã biết, cũng sẽ coi trọng chuyện này.
Trong lòng cậu lại nghĩ rằng, cho dù gã kia có thể tìm kiếm bọn họ khắp toàn bộ đại lục thì cậu và Bạch Kiều Mặc còn có thể trốn ra ngoài Phi Hồng đại lục nữa cơ mà, có giỏi thì gã kia cứ tiếp tục đuổi theo ra ngoài đi xem nào.
Sau hai ngày thời gian, Bạch Kiều Mặc liền đi ra từ trong cuộc vượt ải Võ điện, trên người trái lại không thấy có vết thương nào, trạng thái khá tốt, khí tức trên thân cũng có phần tăng tiến, có thể thấy được là có thu hoạch trong cuộc vượt ải Võ điện.
Phong Minh tò mò dùng hồn lực truyền âm hỏi: “Nghe nói trong lúc vượt ải Võ điện có cơ hội nhất định nhận được nguyên khí quán đỉnh.”
Bạch Kiều Mặc cũng dùng truyền âm trả lời: “Ta có được rồi, nhưng ta từ bỏ rồi, trước đó ở bên phía nguyên mạch tiến triển quá nhanh, lúc này không thích hợp để tiếp nhận nguyên khí quán đỉnh nữa.”
Phong Minh tức khắc cảm thấy đáng tiếc: “Từ bỏ rồi thì không có bù đắp gì sao?”
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Có, ta đạt được một bộ thương quyết.”
Mắt Phong Minh sáng lên, thì ra còn có thể mặc cả trả giá nữa nha, những người khác có biết chuyện này không ta?
“Vậy đệ cũng đi vượt ải một chuyến xem sao, xem đệ có thể đạt được cái gì không.”
Phong Minh cũng hăm hở chạy đi vượt ải. Tiến vào truyền thừa điện của Võ điện, người ta sẽ bị kéo vào trong một tòa ảo cảnh, người vượt ải là chiến đấu ở trong ảo cảnh, nhưng vết thương chịu phải trong ảo cảnh cũng sẽ phản ánh y chang lên trên thân thể của tu giả.
Phong Minh bị kéo vào trong ảo cảnh, đối mặt chính là những trận chiến đấu không hồi kết, chỉ có vượt ải thành công mới có thời gian để chỉnh đốn điều hòa hơi thở.
Trong quá trình vượt ải căn bản là không có cơ hội để dừng lại, kết quả của việc dừng lại chỉ có thể là bị ảo cảnh đá văng ra ngoài, chờ đợi lượt vượt ải tiếp theo.
Kẻ địch mà Phong Minh phải đối mặt có hoãng thú, có cả tu giả đồng loại, mà cậu chỉ có thanh kiếm vũ khí mang theo bên mình, cậu từ trước đến nay chưa từng trải qua trận chiến có cường độ cao đến như thế này bao giờ.
Bạch Kiều Mặc cũng hiểu rõ điểm này sâu sắc, cho nên vô cùng tán thành việc Phong Minh đi vượt ải một phen để thích nghi với loại chiến đấu này.
Bạch Kiều Mặc còn có chút tiếc nuối vì thời gian để lại cho bọn họ vượt ải Võ điện không quá dài, bằng không hết lần này đến lần khác vượt ải, Phong Minh nhất định có thể nâng cao lực chiến đấu lên cao hơn nữa.
Phong Minh mệt đến mức thở không ra hơi, mãi cho đến cửa thứ năm thì bại trận đi ra, có chút nản lòng thoái chí. Trước khi vượt ải cậu rõ ràng đã hỏi Bạch Kiều Mặc rồi, hắn đi một mạch đến tận cửa thứ sáu, lực chiến đấu này tuyệt đối là vững như bàn thạch.
Phong Minh thảm hại chạy ra ngoài, khiến cho Ngô Lệ Nhạn cũng vừa vặn đi ra nhìn thấy mà chê cười một trận. Thế nhưng vì nghĩ cho đan dược, Ngô Lệ Nhạn đã khắc chế lại, bằng không chọc giận Phong Minh rồi bị cậu trừ bớt đan dược thì biết làm sao, cực phẩm đan của Phong Minh cũng là sự bảo đảm chống đỡ cho nàng hết lần này đến lần khác vào vượt ải Võ điện đấy.
Thu Dịch cũng bấm bụng đi vượt ải, hắn còn tệ hại hơn, ở cửa thứ tư dưới sự bao vây tấn công của một bầy hoang thú lớn đã xám xịt chạy trốn trở về.
Tiếp theo đó, Phong Minh liền dẫn theo Thu Dịch không ngừng đi cày Võ điện, Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn cũng tương tự như vậy.
Đặc biệt là Kỷ Viễn, thật sự là cái bộ dạng liều mạng bất cần đời, sau khi ra ngoài nghỉ ngơi một chút, thương thế vừa hồi phục liền lại đi vào vượt ải Võ điện tiếp.
Thu Dịch không rõ tình hình, chứ Bạch Kiều Mặc và Phong Minh làm sao có thể không biết suy nghĩ của hắn ta, hắn ta chính là muốn mượn nhờ Võ điện để nâng cao lực chiến đấu của chính mình.
Bởi vì hắn ta biết rõ kẻ địch mà mình sắp sửa phải đối mặt là ai, việc nắm bắt mọi cơ hội để nâng cao lực chiến đấu của bản thân liền trở nên đặc biệt quan trọng.
Cày liên tục mười lần, Phong Minh đã cày được thành tích tốt cho mình là đến cửa thứ sáu, sự tiến bộ của Thu Dịch còn nhanh hơn, từ cửa thứ tư nâng lên đến cửa thứ sáu.
Phong Minh không bận tâm chút nào, bởi vì tu vi của cái gã này còn cao hơn cả mình cơ mà, hắn đều đã là Nguyên Đan cảnh rồi, thế mà lực chiến đấu lại cùng một mức với mình, thử hỏi có mất mặt hay là không chứ.
—