Chương 220: Ngũ Phẩm Cao Giai Đan
Trên quảng trường của không gian truyền thừa, bọn người Ngô Lệ Nhạn mãi không thấy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc trở ra, trong lòng không khỏi sinh lòng vui mừng, càng thêm khẳng định Phong Minh đã tiến vào ải thứ bảy, và đang nỗ lực trùng kích về phía ải thứ tám.
Đó quả thực là một người có thể luyện chế ra cực phẩm đan, Ngô Lệ Nhạn từng đạt được đan dược của hắn, làm sao có thể không biết trình độ luyện dược của Phong Minh đích xác nằm trên Thu Dịch, cái danh quán quân này của hắn hoàn toàn xứng đáng với thực lực.
Trái lại, đám luyện dược sư Thánh Nguyên tông bên phía Thành Siêu Triết thì sắc mặt ngày càng trở nên khó coi.
Chỉ có Thành Siêu Triết là cắn răng chết sống không chịu thừa nhận: “Cái tên song nhi kia nếu có thể vượt qua ải thứ bảy, ta sẽ đâm đầu chết ngay trước cửa Truyền Thừa điện này.”
Tiếng lập lời thề nghiến răng nghiến lợi này thế nào lại lọt vào tai Ngô Lệ Nhạn.
Khóe miệng Ngô Lệ Nhạn khẽ nhếch lên, nàng ngược lại hy vọng Thành Siêu Triết này có chí khí một chút, đến lúc đó thật sự có thể thực hiện lời thề của mình.
Phong Minh đang trong lúc luyện dược tơ hào không hề hay biết có kẻ vì tức giận quá độ mà lại lập ra lời thề như vậy.
Bằng không khi hắn ra ngoài rồi, nhất định phải hảo hảo châm chọc một phen, phải chọc cho tên đó tức đến hộc máu mới thôi.
Hiện tại hắn làm gì có tâm trí phân tán vào những chuyện vặt vãnh này, trong lòng chỉ có lò đan trước mặt và việc luyện dược mà thôi.
Học luyện dược cho đến nay, lần vượt ải trong Truyền Thừa điện này mới thực sự khiến hắn dốc toàn lực ứng phó, hơn nữa còn muốn phát huy siêu cấp vượt bậc, hắn đích xác cũng đã phát huy ra trình độ cao hơn ngày thường.
Cuối cùng, Phong Minh dùng sạch sành sanh toàn bộ linh thảo, ba loại ngũ phẩm trung giai đan dược cũng toàn bộ được luyện chế ra ngoài, nhưng phẩm chất cao nhất cũng chỉ có thượng phẩm, trung phẩm và hạ phẩm chiếm đa số.
Phong Minh không hề có điểm nào không hài lòng, hắn biết bản thân đã phát huy siêu cấp vượt bậc rồi, ấn theo thực lực ngày thường của hắn thì đại bán là không hoàn thành nổi nhiệm vụ lần này.
Hắn quệt một nắm mồ hôi lạnh trên trán, có chút yếu ớt dựa dẫm vào người Bạch Kiều Mặc, nụ cười trên mặt vô cùng rực rỡ.
“Bạch đại ca, ta hoàn thành rồi.”
Bạch Kiều Mặc ôm lấy Phong Minh, để hắn dựa sao cho thoải mái hơn: “Ừm, Minh đệ vô cùng lợi hại, là luyện dược sư có thiên phú nhất mà ta từng gặp.”
Phong Minh sướng đến phát điên, hắn biết Bạch Kiều Mặc đã tính cả kiếp trước của hắn vào rồi: “Đương nhiên rồi, cũng không nhìn xem bản thiên tài là ai cơ chứ.”
Bạch Kiều Mặc bật cười, chính là thích nhìn bộ dạng kiêu ngạo nho nhỏ này của Phong Minh.
Lần này Phong Minh nghỉ ngơi một khoảng thời gian dài hơn, quang đoàn phần thưởng cũng do Bạch Kiều Mặc thay Phong Minh đón lấy.
Khi Phong Minh điều tức, Bạch Kiều Mặc cũng không tự tiện thay Phong Minh mở hộp ngọc ra, hắn biết Phong Minh thích cái cảm giác kinh hỷ mang lại vào khoảnh khắc mở hộp.
Phần thưởng lần này tương tự cũng có ba cái hộp ngọc.
Điều tức xong xuôi, nguyên lực và hồn lực đều khôi phục tới trạng thái tối ưu, Phong Minh lại sống sinh động trở lại, vui vẻ nhảy tót xuống để bày tỏ tâm tình của mình.
“Tèn ten, mở hộp đây, xem thử vận khí của ta thế nào nào.”
Cái hộp thứ nhất, mở ra thấy mười cây linh thảo, nhìn từ khí tức thì mười cây linh thảo này chắc hẳn đều là lục phẩm.
Tuy nhiên, thứ mà Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chú ý đến đầu tiên lại không phải linh thảo lục phẩm, ánh mắt của hai người đồng thời đổ dồn vào chính bản thân cái hộp ngọc.
Cái hộp ngọc chỉ to bằng lòng bàn tay thế mà lại đựng được mười cây linh thảo lục phẩm, điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là hộp ngọc này đã được áp dụng trận pháp mở rộng không gian, và không hề chịu sự hạn chế bởi cấm chế không gian của bí cảnh.
Phải rồi, bản thân bí cảnh có biện pháp giải quyết, điểm này mọi người đều biết, bằng không mảnh không gian truyền thừa được kết nối bằng đồng điện này làm sao có thể tồn tại được.
Điều này liên quan đến trận pháp không gian thâm sâu cùng cực nhất, bao gồm cả cấm chế không gian, thực chất cũng là một dạng vận dụng diễn sinh của loại trận pháp này.
Phong Minh tức thì hoan hỷ kêu lên: “Bạch đại ca, cái hộp ngọc này mới là thứ tốt nhất, Bạch đại ca huynh nhất định phải nghiên cứu ra được đó.”
Bạch Kiều Mặc cũng lộ vẻ hoan hỷ, yêu thích không buông tay mà mân mê cái hộp ngọc này: “Được, ta sẽ nỗ lực.”
Phong Minh cũng chẳng màng tới linh thảo lục phẩm nữa, hiện tại lấy cũng không có công dụng gì, nhìn hắn luyện chế ngũ phẩm đan đã tốn sức như thế này rồi, lục phẩm đan, đó là chuyện của sau này.
Nếu có thể thuận lợi mang ra ngoài thì nơi thuộc về của đống linh thảo lục phẩm này chính là sư phụ hắn, sư phụ nhất định sẽ vô cùng vui mừng.
Cái hộp thứ hai, mở ra là một xấp đan phương, đúng vậy, là một xấp chứ không phải một tờ hai tờ, có tới mấy chục tờ.
Công năng của hộp ngọc giống hệt cái trước, Phong Minh lại một lần nữa giao hộp ngọc cho Bạch Kiều Mặc.
Đan phương thì tự mình thu cất, Phong Minh vội vã quét mắt nhìn qua một cái, đan phương có chút hỗn tạp, hơn nữa phẩm cấp không đồng nhất.
Cái hộp thứ ba, mở ra là một đống hạt giống trộn lẫn vào nhau, Phong Minh nhìn mà có chút ngơ ngác, đống hạt giống này bảo hắn phân biệt làm sao đây?
Hơn nữa có vài hạt nhìn qua thời gian tồn tại đã quá lâu, sinh cơ đều lưu thất mất đại bán, giống như hạt chết vậy.
Được rồi, hộp ngọc đạt được ở ải này đối với bọn họ mà nói đã là phần thưởng tốt nhất rồi, những thứ khác coi như đồ tặng kèm, Phong Minh không hề không vui.
“Đi, chúng ta tiến vào ải thứ chín, chỉ còn thiếu hai ải cuối cùng nữa thôi.” Phong Minh nắm chặt nắm đấm, tự cổ vũ bản thân.
Căn phòng thứ chín, vẫn là một chiếc đài đá, trên đài đá đặt một tờ giấy da thú và một đống linh thảo, biểu cảm của Phong Minh có chút sụp đổ.
Không phải là bắt hắn luyện chế ngũ phẩm cao giai đan chứ, độ khó đó há chẳng phải là cấp độ địa ngục rồi sao.
Phong Minh hít một hơi thật sâu, cầm tờ giấy da thú trên đài đá lên, chính giữa bên trên chỉ liệt kê tên của một loại đan dược, nhưng vừa nhìn thấy đan dược này, Phong Minh liền đen mặt.
Bất hạnh thay lại bị hắn đoán trúng, thực sự là ngũ phẩm cao giai đan, cho dù chỉ có một loại.
Hắn lại nhìn sang đống linh thảo bên cạnh, rồi sau đó thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, lần này có tới mười phần nguyên liệu.
Phong Minh tự cổ vũ mình: “Không thể nhận thua, lần này có tới mười lần cơ hội cơ mà, cho dù mười lần cơ hội này ta chỉ có thể thành công một lần, chỉ luyện chế ra được một viên hạ phẩm đan thì cũng tính là ta thành công rồi chứ nhỉ.”
“Phải, đương nhiên tính.” Bạch Kiều Mặc khẳng định chắc nịch.
Phong Minh vung nắm đấm tự bơm khí thế: “Phong Minh, ngươi nhất định có thể làm được, ha, chẳng phải chỉ là ngũ phẩm cao giai đan thôi sao, cũng có phải bảo ngươi luyện chế lục phẩm đan đâu.”
Bạch Kiều Mặc suýt chút nữa bị chọc cười, đưa ra gợi ý cho Phong Minh: “Minh đệ, ta thấy Minh đệ có thể trước tiên xem thử Thiên La Luyện Hồn quyết, thứ này có khả năng đi đôi đồng bộ với thuật luyện dược của Thiên La, tu tập Thiên La Luyện Hồn quyết họa chăng có thể nâng cao thuật luyện dược của luyện dược sư.”
Bằng không không thể nào xuất hiện trong thuật luyện dược Truyền Thừa điện, dùng làm phần thưởng cho luyện dược sư được.
Phong Minh cảm thấy lời này vô cùng có lý: “Đúng vậy, ta không chỉ phải luyện cái Thiên La Luyện Hồn quyết này, mà còn phải dùng lại Địch Hồn thủy, dùng cạn kiệt mọi thủ đoạn để điều chỉnh trạng thái của mình lên mức cao nhất.”
Hắn không tin mọi thủ đoạn đều dùng lên rồi mà trình độ luyện dược của hắn còn không nâng cao nổi.
Nói là làm, Phong Minh khoanh chân ngồi xuống, trước tiên lĩnh ngộ Thiên La Luyện Hồn quyết trong quang đoàn hồn hải, Địch Hồn thủy và hồn thạch cũng đặt sẵn ở bên cạnh để chuẩn bị tùy thời lấy dùng.
Luyện Hồn quyết và công pháp Hồn Kích kỹ phía sau đều có tổng cộng ba tầng, tầng sau độ khó lại lớn hơn tầng trước.
Nhưng hiện tại Phong Minh không cần tu luyện tới mức tối cao, cho dù chỉ tu luyện tầng công pháp thứ nhất căn bản nhất, họa chăng cũng có thể giúp ích cho hồn lực của hắn.
Không biết có phải do có Dưỡng Hồn mộc cắm rễ trong hồn hải hay không, những nội dung ban đầu vốn cảm thấy tối nghĩa khó hiểu, lần này dưới sự nghiền ngẫm lặp đi lặp lại của Phong Minh, hắn đã hiểu được cách tu luyện, dần dần, cả người hắn chìm vào trong trạng thái nhập định.
Ngay vào khoảnh khắc nhập định đó, Bạch Kiều Mặc đã phát hiện ra điểm dị thường trong căn phòng, có một luồng năng lượng mới từ bốn phía vách tường thẩm thấu vào bên trong, và cuồn cuộn ùa về phía Phong Minh ở bên cạnh hắn.
Luồng năng lượng này vô cùng quen thuộc, Bạch Kiều Mặc liếc nhìn khối hồn thạch đặt bên người Phong Minh, chẳng phải giống hệt năng lượng chứa trong hồn thạch hay sao.
Nhìn lại trạng thái hoàn toàn không có chút hay biết nào của Phong Minh lúc này, Bạch Kiều Mặc hiểu ra rồi, Phong Minh hẳn là đã bước đầu lĩnh ngộ được công pháp Luyện Hồn quyết, và bắt đầu lần tu luyện thứ nhất.
Thiên phú và năng lực lĩnh ngộ của Phong Minh tự nhiên không cần phải nói, điều khiến Bạch Kiều Mặc kinh ngạc là, chẳng lẽ trong cái Truyền Thừa điện này lại chôn giấu một cái quặng mỏ hồn thạch hay sao?
Thời đại mà Thiên La tông tồn tại, tu giả thế mà lại hạnh phúc đến thế, có thể tìm được cả một cái quặng mỏ hồn thạch hoàn chỉnh sao?
Đương nhiên đây chỉ là một loại suy đoán của hắn, cho dù không có quặng mỏ hoàn chỉnh thì cũng nên tồn trữ rất nhiều hồn thạch, hoặc là thiên tài địa bảo tương tự như hồn thạch.
Nhưng những tình huống này, năm vị cường giả Khai Hồn cảnh bên ngoài, cùng với thế lực đứng trên bọn họ có biết hay không?
Bạch Kiều Mặc nghĩ, bọn họ chắc hẳn là không biết đâu, bằng không phái tới tiến vào bí cảnh sẽ không phải là tu giả bản địa, mà là trực tiếp phái đệ tử có thiên phú tốt hơn từ bên trên xuống rồi chứ.
Bởi vì bên ngoài Phi Hồng đại lục cũng không thể nào có điều kiện tu luyện xa xỉ đến mức này.
Hắn không tin thế lực bên trên chưa từng phái đệ tử tham gia vào sự kiện mở ra của Thiên La bí cảnh, e là không có lấy một người có thể đi tới bước đường như Phong Minh ngày hôm nay.
Đãi ngộ của thiên tài chắc chắn là không giống nhau, đặc biệt là thiên tài trong số các thiên tài như Phong Minh.
Phong Minh chỉ cảm thấy bản thân chìm đắm trong một loại bầu không khí kỳ diệu không thể dùng lời nào diễn tả được, cứ như mới trôi qua vỏn vẹn vài phút ngắn ngủi, lại cứ như đã trôi qua một hai năm trời, rốt cuộc hắn cũng tỉnh lại từ trong bầu không khí đó, điều đầu tiên phát hiện ra chính là sự biến hóa trong hồn hải của mình.
Hồn hải không chỉ khuếch trương ra, hồn lực trở nên ngưng luyện hơn trước kia, mà Dưỡng Hồn mộc ở chính giữa thế mà lại sinh căn nảy mầm rồi.
Kỳ đặc ở chỗ, phần rễ sinh ra lại cắm ngay trên khối hồn lực đã cố hóa còn sót lại duy nhất trong hồn hải của Phong Minh.
Nảy ra hai cái mầm, không phải loại mới nhú đầu, mà là trưởng sinh ra hai chiếc lá non, dường như phát hiện ra Phong Minh đang nhìn sang, hai chiếc lá non còn hướng về phía hắn mà rung rinh vẫy vẫy.
Chính cái động tác này đã khiến ý thức của Phong Minh trong nháy mắt lui ra khỏi hồn hải, quy hồi bản thân, liền nhìn thấy Bạch Kiều Mặc đang ở một bên nghiên cứu trận pháp trên hộp ngọc.
Cảm ứng được Phong Minh tỉnh lại, Bạch Kiều Mặc ngẩng đầu, mỉm cười nói: “Minh đệ tỉnh rồi.”
“Phải đó, tỉnh rồi, cảm giác thật kỳ diệu, ta đã tu luyện trong bao lâu rồi? Không trì hoãn đại sự đấy chứ.”
Hắn có chút lo lắng, không biết có phải cứ nhập định một phát là mấy tháng trôi qua, bí cảnh sắp sửa đóng cửa rồi hay không.
Bạch Kiều Mặc cười: “Không lâu, mới có năm ngày thời gian thôi.”
Phong Minh tức thì thở phào nhẹ nhõm: “Tốt quá rồi, ta cứ sợ nhập định quá lâu, hiệu quả của lần tu luyện Luyện Hồn quyết đầu tiên này tốt đến mức ngoài dự liệu, ta cảm thấy mình có thể khai lò luyện đan được rồi.”
“Được.”
Phong Minh thực sự cảm thấy lúc này trạng thái đang ở mức tốt nhất, thế là không trì hoãn thời gian thêm nữa, lấy tới phần nguyên liệu thứ nhất, lại đem đan phương cùng thủ pháp luyện chế của loại đan dược này cẩn thận hồi tưởng lại một lượt, khai lò luyện đan.
Độ khó luyện chế của ngũ phẩm cao giai đan không thể xem thường, lò thứ nhất mới luyện được một nửa, Phong Minh đã thất bại.
Nhưng hắn không có một tia nản chí, tiếp tục luyện lò thứ hai, lò thứ hai kiên trì được thời gian dài hơn lò thứ nhất.
Mỗi khi luyện chế thêm được vài bước, dưới cái nhìn của Phong Minh đều là một sự nâng cao.
Cứ như vậy thất bại năm lần, kẹt lại ở ngay khoảnh khắc thành đan cuối cùng.
Phong Minh dừng lại, tại chỗ tọa thiền điều tức khôi phục.
Hắn có dự cảm, lò thứ sáu hắn sẽ thành công, có lẽ đều không cần dùng hết mười lần cơ hội.
Trạng thái lại khôi phục tới đỉnh phong, Phong Minh tinh thần phấn chấn lại bắt đầu cuộc luyện chế của lò thứ sáu.
Bạch Kiều Mặc đã tháo dỡ xong một cái hộp ngọc, đối với trận pháp khắc trong hộp đá ngọc đã có nhận thức sơ bộ.
Lúc này cảm ứng được tâm tình của Phong Minh, hắn đặt hộp ngọc xuống, mang theo một chút căng thẳng mà chăm chú nhìn chằm chằm vào lò đan trước người Phong Minh.
Cho đến khi, mùi hương đan đậm đặc cuối cùng cũng phiêu tán bay ra ngoài.
Thành công rồi!
—