Chương 135: Tử Linh Bí Cảnh
【135: Sở Mục Nam đền tội】
Thượng Quan Huyền Ý có chút không chắc chắn, bèn lên tiếng hỏi: “Sư huynh, linh thạch thật sự đều cho ta sao?”
“Ngươi chẳng phải còn phải nuôi Phệ Linh Thử nữa à? Trên người ngươi còn linh thạch chắc? Lúc đột phá chưa dùng hết sao?” Tiêu Lăng Hàn tự nghĩ tới lúc bản thân tiến cấp, suýt chút nữa đã dùng cạn sạch cả gia sản mà vẫn không đủ, cũng may có số cực phẩm linh thạch do vị sư tôn tiện nghi để lại giúp một đại ân. Đã xem Thượng Quan Huyền Ý là người của mình, hắn tự nhiên phải rộng rãi một chút, dĩ nhiên cũng không thể biểu hiện quá mức lộ liễu.
Phệ Linh Thử! Thôi xong rồi, sao bản thân lại có thể quên mất cái tên tham ăn này cơ chứ. Gia hỏa này lúc hắn độ kiếp đã dâng ra toàn bộ linh thạch, để không phải chịu đói, nó đã chủ động chui vào trong không gian khế ước mà ngủ say từ lâu rồi.
“Sư huynh, vậy ta không khách khí nữa đâu nhé.” Thượng Quan Huyền Ý hớn hở ra mặt, nhanh chóng thu linh thạch vào.
Hai người rời xa hiện trường vụ án, tìm một động phủ không có yêu thú chiếm đóng, chuẩn bị tàm tạm qua đêm.
“Nghỉ ngơi một đêm trước đã, ngày mai đi tìm mục tiêu tiếp theo.”
“Sư huynh, mục tiêu tiếp theo huynh nói là ai?”
“Sở Mục Nam.”
“Ồ!” Trong ngữ khí của Thượng Quan Huyền Ý tràn ngập vẻ thất vọng khôn cùng, thật ra kẻ hắn muốn giết nhất chính là Chung Hạo Thành. Ánh mắt tên đó nhìn Tiêu Lăng Hàn khiến hắn vô cùng chán ghét, hận không thể lập tức băm thây vạn đoạn kẻ kia.
Tiêu Lăng Hàn cau mày, thấy người bên cạnh đột nhiên không vui, liền tự hỏi có phải bản thân đã nói sai câu nào rồi không?
Nghĩ tới việc đối phương luôn đi theo bồi mình sát nhân, lẽ nào y cũng có kẻ muốn giết? Tiêu Lăng Hàn không nhịn được bèn hỏi: “Vậy ngươi có kẻ nào muốn giết không?”
“Đúng là có một kẻ muốn giết.” Thượng Quan Huyền Ý có chút chần chừ nói, cẩn thận quan sát sắc mặt của Tiêu Lăng Hàn. Y sợ hắn sẽ nghĩ mình vô duyên vô cớ lại đòi giết người, rồi đâm ra chán ghét mình.
“Là ai?”
“Ngươi không hỏi ta vì sao lại muốn giết hắn sao?”
“Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là ngươi muốn hắn chết, vậy là đủ rồi.”
Nghe Tiêu Lăng Hàn nói thế, Thượng Quan Huyền Ý liền thấy mỹ mãn. Nghĩ bụng sau này nếu mình muốn giết gã đường ca ruột, không biết hắn sẽ nhìn mình thế nào đây? Liệu có giống như bây giờ, vô điều kiện mà ủng hộ mình hay không?
Tiêu Lăng Hàn vẫn đang đợi câu trả lời từ Thượng Quan Huyền Ý, nào ngờ vừa quay đầu lại, gia hỏa kia đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Trong lòng hắn tràn ngập bất đắc dĩ, gã này thật là tâm lớn, lại tin tưởng mình đến thế, hoàn toàn không có một chút phòng bị nào với mình cả.
—
Bầu trời trong xanh, mây trắng lững lờ, sương mù nhàn nhạt bao phủ lấy những vách đá xám trắng dốc đứng, đâm thẳng vào mây xanh, đây chính là hình ảnh đang đập vào mắt Sở Mục Thần lúc này.
Sở Mục Thần cả người đầy máu, nằm bò trên một tảng đá, ở phía bên kia tảng đá đang có một người đứng đó.
Kẻ ấy đang trên cao nhìn xuống nhìn xuống Sở Mục Thần, trong mắt tràn ngập vẻ độc ác, chính là Sở Mục Nam.
Ba ngày trước, Sở Mục Thần ở nơi này đột phá Kim Đan kỳ, cũng không biết có phải ông trời có thù oán gì với y hay không mà lôi kiếp lại cao hơn người thường tới hơn hai lần. Y bị đánh tới mức chỉ còn hơi tàn, ngay cả một ngón tay cũng không động đậy nổi.
Ngay vào lúc này, Sở Mục Nam từ trên vách đá thả một sợi dây thừng đu xuống, trực tiếp đáp xuống ngay trước mặt y. Thừa dịp y chịu trọng thương sau khi độ kiếp, gã đã thẳng tay móc ra viên Kim Đan mà y vừa mới ngưng kết thành thục. Kể từ đó, một thân tu vi hoàn toàn tiêu tán, thương thế trên người lại chưa lành, hiện tại y chỉ còn nước nằm chờ chết.
“Ha ha ha… Ngũ ca, ròng rã sáu năm trời, ngươi cuối cùng cũng rơi vào tay ta. Ta nhất định sẽ không để ngươi sống sót rời khỏi bí cảnh, nơi này chính là nơi chôn thây của ngươi.” Sở Mục Nam nhìn Sở Mục Thần đang nửa sống nửa chết, trong lòng dâng lên một khoái cảm khôn tả.
Năm đó ở Huyền Thiên đại lục, bởi vì tuổi tác của hai người chỉ chênh lệch nhau có sáu tháng, Sở Mục Nam luôn bị phụ thân gã đem ra so sánh với Sở Mục Thần.
Về sau, có một ngày gã ở ngoài cửa nghe lén được phụ thân muốn phái người tới Hoàng Cực đại lục để mật sát Sở Mục Thần. Lúc đó gã vô cùng chấn kinh, không biết phụ thân vì sao lại muốn giết Sở Mục Thần, nhưng chuyển niệm nghĩ lại, đây chẳng phải chính là cơ hội của mình sao? Thế là gã liền chủ động xin đi giết giặc.
Nhưng khi đến Hoàng Cực đại lục rồi, Sở Mục Nam mới biết được muốn giết Sở Mục Thần cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy. Ở bên ngoài học viện luôn có tu sĩ Nguyên Anh kỳ đỉnh phong bảo hộ y, ở trong học viện lại có trưởng lão che chở. Giờ đây ở trong bí cảnh, sẽ không còn một ai có thể hộ vệ y được nữa, gã rốt cuộc cũng đợi được cơ hội giết y này.
“Ngươi đến Hoàng Cực đại lục mục đích không phải để lịch luyện, mà là đặc biệt tới giết ta?” Sở Mục Thần nhìn chằm chằm lên bầu trời, căn bản không thèm nhìn Sở Mục Nam, phảng phất như đang lẩm bẩm tự nói một mình.
“Giờ ngươi có biết thì đã sao, ngươi tưởng sẽ còn có người tới cứu ngươi chắc? Ngươi bây giờ chẳng qua chỉ là một phế nhân, ta tin là cho dù phụ thân ngươi có biết chuyện đi chăng nữa, lão cũng chỉ có nước từ bỏ ngươi mà thôi.” Ánh mắt Sở Mục Nam nhìn Sở Mục Thần tràn ngập vẻ khinh miệt. Nếu nhị thúc thật sự yêu thương y thì đã không vì một tội danh vô căn cứ mà giận lây sang y, còn lưu đày y tới cái nơi man hoang như Hoàng Cực đại lục này. Gã tin chắc rằng cho dù y có chết đi, ở Sở gia cũng chẳng thể dấy lên nổi một chút sóng gió nào.
“Phải rồi, biết thì đã sao chứ?” Sở Mục Thần giống như đang hỏi Sở Mục Nam, lại giống như đang tự hỏi chính mình.
“Ngũ ca, bây giờ ta tiễn ngươi đi đoạn đường cuối cùng.” Sở Mục Nam nói xong, trong tay liền xuất hiện một thanh kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào trái tim Sở Mục Thần.
Ngay khi mũi kiếm vừa vặn sắp chạm vào tim Sở Mục Thần, thanh kiếm kia lại từng tấc từng tấc một mà gãy vụn ra.
Sở Mục Nam kinh ngạc nhìn thanh kiếm trong tay, mắt thấy nơi nứt gãy sắp sửa lan tới chuôi kiếm, gã vội vàng vứt bỏ cái chuôi đi, chuôi kiếm vừa rời tay liền nổ tung ngay giữa không trung.
Gã cau mày nhìn chằm chằm vào tay mình, sao lại có thể như vậy được? Thanh kiếm này tuy là gã cướp đoạt từ chỗ người khác, nhưng tốt xấu gì nó cũng là một thanh nhị cấp pháp khí, sao có thể dễ dàng bị đứt đoạn như thế? Vừa rồi gã cũng không hề cảm nhận được bất kỳ dao động linh khí nào. Sở Mục Nam hồ nghi đánh giá bốn xung quanh, nhưng không hề phát hiện ra một tia dị dạng nào. Không đúng, sợi dây thừng! Khi gã đi xuống là nhờ vào một sợi dây thừng, giờ sợi dây đó đã không thấy đâu nữa rồi.
“Ai?”
“Cút ra đây!” Sở Mục Nam gầm thét vào khoảng không, cảnh giác nhìn quanh tứ phía.
Gã dứt lời nhưng không một ai đáp lại, chỉ có tiếng hét của chính gã vang vọng giữa vách đá vạn trượng, mang lại một cảm giác âm u khủng khiếp.
Đến khi Sở Mục Nam cúi đầu nhìn lại Sở Mục Thần, gã liền phát hiện Sở Mục Thần đã biến mất tăm, tại chỗ chỉ còn lại một vũng máu loang lổ. Đồng tử của gã đột ngột co rút lại, Sở Mục Thần cứ như vậy mà vô thanh vô tức biến mất ngay trước mắt gã. Nhưng nghĩ đến việc lúc này Sở Mục Thần đã thành phế nhân, gã lại an tâm hơn rất nhiều.
Hiện tại điều quan trọng nhất là phải rời khỏi nơi này. Để có thể giết chết Sở Mục Thần, Sở Mục Nam đã cố ý đợi y độ kiếp xong mới xuất hiện, mục đích là để ban cho y một kích chí mạng.
Khi Sở Mục Nam phát hiện trong giới chỉ không gian của mình trống trơn không một vật, gã biết bản thân muốn tự tay giết chết Sở Mục Thần có thể nói là hoàn toàn không có khả năng. Vì lẽ đó, gã đã ở gần vách đá này đợi ròng rã suốt một năm trời, hoàng thiên không phụ lòng người, gã cuối cùng cũng đợi được đến ngày Sở Mục Thần tấn thăng Kim Đan kỳ.
Đột nhiên, bên tai truyền đến những tiếng “sột soạt” rất nhỏ, Sở Mục Nam chậm rãi quay đầu lại, đập vào mắt gã là một bầy độc xà bò lúc nhúc từ trên vách núi xuống hướng thẳng về phía gã. Dày đặc nhiều không đếm xuể, gã lúc này chỉ cảm thấy da đầu tê dại, toàn thân lạnh toát, kinh hoàng tột độ nhìn các loại rắn độc đang từng bước một tiếp cận mình.
“Á… Không, đừng qua đây.” Sở Mục Nam mang theo giọng điệu nức nở, lại từ trong giới chỉ không gian rút ra một thanh kiếm khác, run rẩy tay, không ngừng lùi về phía sau.
Cảm giác bản thân đã lui tới mép đá, gã liếc mắt nhìn ra sau lưng, vài mảnh đá vụn bị chân gã chạm trúng liền rơi thẳng xuống vực sâu vạn trượng. Nhìn thấy cảnh này, Sở Mục Nam càng thêm khẩn trương, nhưng khi quay đầu lại thì lũ rắn đã bò tới dưới chân, “xì xì xì” thè ra những chiếc tín tử. Chân gã mềm nhũn, cứ thế thẳng tắp ngã nhào xuống dưới.
Sở Mục Nam trực tiếp bị dọa tới mức ngất lịm đi, gã cứ ngỡ mình chết chắc rồi, thì trên người bỗng truyền đến một cơn đau kịch liệt. Gã chỉ cảm thấy có thứ gì đó đang trườn bò trên thân thể mình, vô cùng khó chịu, khiến gã không thể không mở mắt ra.
“Á…” Cảnh tượng đập vào mắt khiến Sở Mục Nam hai mắt trợn ngược, lại ngất đi một lần nữa.
Hơn mười con rắn đem Sở Mục Nam quấn gắt gao thành một đoàn, không ngừng trườn bò trên người gã, có mấy con đã nhe nanh ngoạm lấy gã mấy phát.
Nửa canh giờ sau, Sở Mục Nam trực tiếp bị chính nọc độc trên người những con rắn kia độc chết.
Thượng Quan Huyền Ý phóng ra dị hỏa, trực tiếp thiêu rụi Sở Mục Nam tới mức tro cốt không còn, hồn phi phách tán.
Cho dù trên người Sở Mục Nam có lưu lại ấn ký thần thức của cường giả Luyện Hư kỳ đi chăng nữa, thì nó cũng đã vận vào mấy con rắn kia rồi, hoàn toàn không có nửa điểm quan hệ với Thượng Quan Huyền Ý và Tiêu Lăng Hàn.
—
Trong sơn động…
Sở Mục Thần cứ ngỡ mình đã chết chắc, không ngờ tới lại có thể nhặt về được một mạng. Nghĩ đến việc bản thân hiện tại tu vi hoàn toàn tiêu tán, chẳng khác nào một phàm nhân, trong lòng y không khỏi dâng lên một nỗi thất vọng tràn trề.
Sau khi ngủ một giấc, cũng không biết Tiêu Lăng Hàn đã dùng phương pháp gì, giờ đây ngoại trừ việc đan điền bị tổn hại chưa thể chữa trị ra, những ngoại thương khác trên người y đều đã khôi phục hoàn toàn.
“Hiện tại ngươi chỉ có thể ăn cái này thôi, tàm tạm qua bữa đi.” Thượng Quan Huyền Ý có chút hả hê khi người khác gặp họa mà nói.
Nhìn bát cháo được đặt trước mặt mình, Sở Mục Thần không hề động đũa, mà chỉ cau mày nhìn chằm chằm vào bát cháo.
“Thượng Quan sư đệ, thứ này thật sự ăn được sao?” Lông mày Sở Mục Thần gần như thắt nút lại, chần chừ hỏi. Y thực sự là không cách nào đặt miệng vào được, bát cháo trong tay bốc lên một mùi vị kỳ quái, rõ ràng là đã bị nấu khét. Nhìn một mảng đen vàng lẫn lộn trong bát, bụng y tuy đói đến kêu sùng sục nhưng thật sự nuốt không trôi.
“Đương nhiên rồi, đây là cháo nấu từ Bạch Linh Mễ, đặc biệt cung cấp cho phàm nhân ăn đấy.”
“Ta thấy hiện tại mình không đói lắm, có thể đợi Tiêu sư đệ lát nữa về rồi ăn sau.”
Sở Mục Thần mím mím môi, trong lòng lại nghĩ, Tiêu Lăng Hàn cũng không biết chừng nào mới trở về, hắn mà không về nữa thì mình sắp bị Thượng Quan Huyền Ý mưu sát đến nơi rồi.
“Vậy được rồi, thật ra đây là lần đầu tiên ta xuống bếp, còn muốn nhờ ngươi nếm thử giùm xem sao. Nếu ngươi thấy ngon, sau này ta sẽ nấu cho sư huynh ăn.” Thượng Quan Huyền Ý đầy mặt tiếc nuối, bưng bát cháo trên bàn đi.
Sở Mục Thần: “…” May mà mình chỉ là kẻ thử thuốc, thôi thì ngươi cứ việc đi gieo rắc tai họa cho Tiêu Lăng Hàn đi!
Không lâu sau, Tiêu Lăng Hàn liền dẫn theo ba người Ân Thiên Thịnh, Ân Thiên Duệ và Mạc Vô Nhai đi tới bên ngoài sơn động.
Mấy người nhìn thấy bộ dạng hiện tại của Sở Mục Thần, trong lòng đều tràn ngập sự đồng cảm với y.
“Các ngươi bày ra cái biểu cảm gì thế kia, ta đã chết đâu!” Sở Mục Thần nhìn mấy người, tức giận nói.
“Là kẻ nào? Ta đi chém chết hắn!” Ân Thiên Thịnh nắm chặt thanh kiếm trong tay, nhìn Sở Mục Thần đang ngồi đó tỏ vẻ phong đạm vân khinh, trong lòng đau xót khôn nguôi.
“Đừng bốc đồng, ta không sao, cũng đâu phải là không chữa trị được.” Sở Mục Thần nắm lấy tay Ân Thiên Thịnh, kéo hắn ngồi xuống bên cạnh mình, lên tiếng khuyên nhủ. Tay y lại không hề buông ra, mà lén lút bất động thanh sắc sờ soạng tay hắn một chút. Thấy hắn đầy mặt căm phẫn bất bình vì mình, trong lòng y vừa vui mừng lại vừa có chút xót xa.
Dù sao thì đương sự Ân Thiên Thịnh hoàn toàn không hề phát giác ra điều gì, trái lại Tiêu Lăng Hàn lại lén lút liếc nhìn Sở Mục Thần một cái. Nghĩ thầm, gia hỏa này cũng thật là mặt dày vô sỉ, hiện tại tu vi đều không còn rồi mà vẫn không quên chiếm chút tiện nghi. Nhưng một đứa muốn đánh một đứa nguyện đau, người ngoài như bọn họ cũng không quản nổi.
“Tiểu đệ, đệ có đan dược nào trị liệu đan điền không?” Ân Thiên Duệ đạt được truyền thừa của Cửu cấp Đan sư, chuyện này hắn và Mạc Vô Nhai đều đã biết. Hoàng Cực đại lục từ trước đến nay chưa từng nghe nói đan điền của ai bị tổn hại mà còn có thể chữa trị được, hắn cũng chỉ là ôm một phần vạn hy vọng mà hỏi thử xem sao.
—