← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 95: Hoàng Cực Học Viện

21 min read 01.09.2026

【095: Động phủ quỷ dị】 (Canh một)

Bành Vô Hối nhanh chóng giúp Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý làm thủ tục tích phân. Đây chính là những cột trụ tương lai của học viện, phải bồi dưỡng hai người họ thật tốt mới được. Biết đâu chừng vài năm nữa, danh ngạch tiến vào Huyền Thiên Đại Lục lại có thêm hai suất. Lát nữa gã phải đem tin tốt này báo cho viện trưởng mới được.

“Non xanh trùng điệp, mây mù giăng giăng, mưa phùn lất phất, khe nhỏ lững lờ, cầu vòm uốn lượn, nước chảy róc rách, bóng râm mát rượi, đá trắng lốm đốm, thông xanh từng cụm, hoa dại đỏ tươi, cỏ non xanh mướt, vạn vật chúng sinh, phồn vinh thịnh vượng, ngày một tươi tốt, sinh sôi nảy nở không ngừng.” Nhìn cảnh vật trước mắt, Tiêu Lăng Hàn không khỏi thốt lên cảm thán, “Đây mới là nơi dành cho người ở chứ!”

“Động phủ chẳng phải đều như thế này sao? Nơi đây cũng chỉ tính là tạm được thôi!” Thượng Quan Huyền Ý lên tiếng, đánh vỡ ảo tưởng của Tiêu Lăng Hàn đối với cảnh tượng trước mắt.

Trong lòng Tiêu Lăng Hàn không khỏi phiền muộn, một nơi tuyệt vời như thế này mà trong mắt tên này lại chỉ tính là tạm được? Đúng là kẻ ăn không hết người lần không ra!

Thượng Quan Huyền Ý và Tiêu Lăng Hàn bỏ ra hai ngàn tích phân để thuê một động phủ ở Huyễn Nguyệt Sơn trong vòng một năm, vị trí: động phủ số bốn mươi bốn. Xem cái tên này đã thấy không may mắn rồi, thế nhưng động phủ này lại rẻ hơn các động phủ khác năm trăm tích phân. Bởi vì mọi người đều cảm thấy con số này điềm xấu, không ai thèm thuê, cho dù có rẻ hơn nữa cũng chẳng ai vừa mắt, cuối cùng lại thành ra hời cho hai người họ.

Tự cho là đã nhặt được một món hời lớn, hai người vô cùng vui vẻ cầm ngọc bài động phủ tìm tới nơi. Nơi này quả thực là một nơi có phong cảnh cực kỳ tú lệ.

Chờ Tiêu Lăng Hàn lấy ngọc bài ra mở cấm chế của động phủ, hắn và Thượng Quan Huyền Ý liền biến mất bên ngoài động phủ.

Lúc này, từ hai bên trái phải bước ra mấy người, hướng về phía động phủ số bốn mươi bốn mà chỉ chỉ trỏ trỏ.

“Coi bộ vậy mà cũng có người chịu thuê động phủ số bốn mươi bốn sao?”

“Ước chừng là một kẻ nghèo đến phát điên rồi!”

“Biết đâu là một học viên mới, chưa hiểu rõ tình hình.”

“Cũng có khả năng đó!”

“Vừa rồi ta thấy có hai người đi vào, đoán chừng hai người kia sắp gặp xui xẻo rồi.”

“Chẳng biết họ có thể ở được bao lâu nữa?”

“Ta cược ba ngày! Năm mươi tích phân.”

“Ta cược hai ngày, sáu mươi tích phân!”

“Ta cược bảy ngày, một trăm tích phân!”

“…”

Nghe thấy lời bàn tán của những người bên ngoài, Thượng Quan Huyền Ý lo lắng trùng trùng nhìn Tiêu Lăng Hàn, có chút bất an nói: “Sư huynh, chúng ta ở chỗ này thật sự không có vấn đề gì chứ? Chúng ta không phải là bị vị trưởng lão cho thuê động phủ nào tính kế đấy chứ?”

Tiêu Lăng Hàn hồi tưởng lại lời của vị trưởng lão cho thuê động phủ kia đã nói.

“Cứ yên tâm đi, linh khí trong động phủ của học viện chúng ta đều thuộc loại nồng đậm bậc nhất, phong cảnh vút mắt, môi trường thanh tĩnh, tuyệt đối là nơi tu luyện tốt nhất. Phàm là học viên thuê động phủ của học viện, tu vi nọ đều vù vù vù mà tăng tiến. Tuyệt đối là vật mỹ giá liêm, già trẻ không gạt! Thuê được là lời to!”

Bây giờ ngẫm lại, lúc trưởng lão kia nói chuyện muốn bao nhiêu mờ ám liền có bấy nhiêu mờ ám, ánh mắt nhìn hai người hoàn toàn giống như đang nhìn hai đống linh thạch phát ra hào quang sáng chói! Nhưng động phủ này rẻ hơn các động phủ khác năm trăm tích phân, tính thế nào cũng thấy có lợi hơn, cho nên hai người mới không chút do dự mà thuê xuống động phủ này.

Tiêu Lăng Hàn cảm thấy không có lửa làm sao có khói, động phủ này nhất định có huyền cơ gì đó, bằng không không thể nào những người thuê động phủ này trước kia chưa được hai ngày đã đổi chỗ khác. Hắn vỗ vỗ bả vai Thượng Quan Huyền Ý, trấn an nói: “Không sao, lát nữa ta sẽ bố trí một vài trận pháp cạm bẫy trong động phủ, ta ngược lại muốn xem xem động phủ này rốt cuộc có điểm gì quỷ dị.”

Ngay lập tức, Tiêu Lăng Hàn liền bố trí không ít trận pháp tam cấp trong động phủ để làm cạm bẫy, đồng thời dặn dò Thượng Quan Huyền Ý không được đi tới những nơi có cạm bẫy.

Sáng sớm ngày hôm sau…

“Á…”

Tiêu Lăng Hàn bị một âm thanh có sức xuyên thấu mạnh mẽ làm cho tỉnh giấc, hắn dụi dụi đôi mắt còn buồn ngủ lờ đờ, đứng dậy đi về phía phát ra âm thanh.

Bước vào căn phòng Thượng Quan Huyền Ý đang ngủ, liền thấy y đang lật tung khắp nơi để tìm kiếm thứ gì đó, Tiêu Lăng Hàn khoanh hai tay nghiêng người dựa vào cửa. Lên tiếng hỏi: “Huyền Ý, ngươi đang tìm cái gì vậy?”

“Sư huynh, linh thạch của ta không thấy đâu nữa rồi, toàn bộ linh thạch đều không cánh mà bay!”

“Tình huống gì thế?” Tiêu Lăng Hàn lập tức tỉnh táo tinh thần, xem ra động phủ này đêm qua đã có một vị khách không mời mà đến.

“Chính là toàn bộ linh thạch ta để trong không gian giới chỉ đều biến mất rồi, những thứ khác vẫn còn nguyên, chỉ có linh thạch là không thấy đâu.” Thượng Quan Huyền Ý vừa nói, vừa đưa giới chỉ cho Tiêu Lăng Hàn.

“Không sao, chẳng phải chỉ là linh thạch biến mất thôi sao? Chỗ ta còn có, lần này thu hoạch từ việc làm nhiệm vụ của chúng ta còn chưa chia, ta đưa cho ngươi một ít trước.” Tiêu Lăng Hàn vừa nói vừa định bỏ linh thạch vào giới chỉ của Thượng Quan Huyền Ý.

Thượng Quan Huyền Ý vội vàng lên tiếng ngăn cản hắn, “Sư huynh, huynh khoan hãy đưa cho ta, ta sợ huynh đưa cho ta rồi ta cũng không giữ được, chúng ta cứ làm cho rõ ràng rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra rồi tính tiếp!”

“Được rồi!”

“Vậy ta tới Khí Viện học tập trước, có chuyện gì buổi tối chúng ta lại bàn bạc.” Nói xong, Thượng Quan Huyền Ý liền rời khỏi động phủ.

Tiêu Lăng Hàn cẩn thận kiểm tra lại trận pháp mình đã bố trí, hắn phát hiện trận pháp mảy may không có dấu vết bị động vào, điều này thật thần kỳ, tên trộm kia rốt cuộc làm thế nào mà trộm được linh thạch của Thượng Quan Huyền Ý?

Mang theo nghi vấn này, Tiêu Lăng Hàn đi tới Tàng Thư Lâu.

Khi Tiêu Lăng Hàn đưa ngọc bài thân phận cho La trưởng lão của Tàng Thư Lâu, La trưởng lão “Nha” lên một tiếng, ánh mắt nhìn Tiêu Lăng Hàn giống hệt như đang nhìn quái vật.

Khiến cho Tiêu Lăng Hàn cảm thấy thật khó hiểu, “La trưởng lão, trên mặt ta có dính thứ gì bẩn sao?”

La trưởng lão lắc đầu, mặt không cảm xúc trả lại ngọc bài thân phận cho Tiêu Lăng Hàn.

“Đa tạ trưởng lão!”

Chờ sau khi Tiêu Lăng Hàn bước vào Tàng Thư Lâu, La trưởng lão lập tức lấy ra thông tấn ngọc giản:

“Lão Bành à, ta vừa mới nhìn thấy tên học viên Tiêu Lăng Hàn mà ngươi nói rồi, quả nhiên là thiếu niên thiên tài!”

“Lão Lý à, ta vừa mới nhìn thấy tên học viên Tiêu Lăng Hàn mà lão Bành nói rồi, quả thực là một bậc biểu nhân tài!”

“…”

Tiêu Lăng Hàn còn chưa biết vì bản thân đã hoàn thành hai nhiệm vụ cấp độ khó cao mà đã trở nên nổi danh trước mặt đại bộ phận trưởng lão của học viện.

Khí Viện.

Thượng Quan Huyền Ý vừa mới bước vào đại môn của Khí Viện, liền bị Chung Lệ Tú đầy nhiệt tình chặn lại, “Tiểu sư đệ, hai tháng qua đệ đã đi đâu thế?”

“Chung sư tỷ, ta và bằng hữu cùng nhau đi làm nhiệm vụ rồi.” Thượng Quan Huyền Ý như thực trả lời.

“Ai da, không phải là ta nói đệ đâu tiểu sư đệ à, đệ xem đệ mới vừa tiến vào nội viện, chính là lúc cần phải học tập, sao có thể chạy ra bên ngoài học viện chứ? Nếu đệ thiếu tích phân, đợi đến khi đệ có thể luyện chế ra pháp khí nhị cấp, tùy tiện lấy một món đi đổi đều có thể nhận được hai mươi tích phân, việc gì phải chạy ra ngoài làm nhiệm vụ chi cho mệt, như vậy có biết bao nhiêu nguy hiểm cơ chứ?” Chung Lệ Tú chỉ tay vào Thượng Quan Huyền Ý mà trách mắng, nàng cảm thấy Khí Viện của họ thật vất vả lắm mới tới được một mầm non luyện khí có thiên phú cực tốt, nên đem toàn bộ thời gian dùng vào việc luyện khí mới đúng. Vậy mà y cư nhiên mới tới được hai ngày đã không thấy tăm hơi, làm cho một đám sư huynh sư tỷ phiền muộn không thôi. Hôm nay thật khó khăn mới tóm được y, tự nhiên phải hảo hảo giáo huấn một phen.

“Phải, phải, phải, Chung sư tỷ nói đúng lắm, hiện tại ta liền đi luyện khí đây, lần trước đạo sư nói về phương pháp dung luyện kia ta còn có chút không hiểu, không biết Chung sư tỷ có thời gian không?”

Còn chưa đợi Chung Lệ Tú trả lời, lập tức có một giọng nói khác chen ngang vào, “Nàng nếu không có thời gian thì ta có, tiểu sư đệ, đệ muốn học cái gì? Nói với sư huynh, sư huynh dạy đệ.”

“Thì ra là Lâm sư huynh, ta học luyện khí chưa lâu, sau này sẽ có rất nhiều vấn đề thỉnh giáo sư huynh sư tỷ, còn xin mọi người đừng chê ta phiền phức mới phải.” Thượng Quan Huyền Ý chân thành nói với Lâm Sinh và Chung Lệ Tú.

“Đều là sư huynh đệ đồng môn, tương trợ lẫn nhau là điều nên làm.” Lâm Sinh đáp, tiểu sư đệ thiên phú tốt, người lại lớn lên thuận mắt đáng yêu, người của Khí Viện họ đều là những kẻ thẳng tính, có gì nói nấy, mọi người chung sống đều rất vui vẻ.

“Đi thôi, mọi người cùng nhau tới luyện khí thất, ai có thời gian thì người đó chỉ dẫn tiểu sư đệ.” Chung Lệ Tú đề nghị, bởi vì nàng tạm thời quả thực không có thời gian, ngày hôm qua nàng mới nhận một nhiệm vụ luyện khí, đã hẹn trong vòng ba ngày phải giao hàng, cho nên hai ngày này nàng đều phải luyện chế pháp khí.

Nhìn theo bóng lưng ba người rời đi, một nam tử trung niên râu quai nón từ góc rẽ đi ra, cùng xuất hiện với gã còn có một nam tử trung niên mặt trắng không râu. Hai người này chính là viện trưởng Khí Viện Từ Cảnh Hành và viện trưởng Đan Viện Từ Cảnh Bình.

“Không ngờ người của Khí Viện các ông lại đoàn kết như vậy!” Từ Cảnh Bình đầy cảm thán, trong mắt tràn ngập sự hâm mộ.

“Đó là đương nhiên, cũng không nhìn xem ai là viện trưởng của họ!” Từ Cảnh Hành vẻ mặt đắc ý đáp, Khí Viện của mình chính là tốt như vậy đó!

“Đâu có như Đan Viện các ông, từng kẻ một đan thuật thì không ra hồn, chỉ biết đấu đá ghen ghét lẫn nhau, chính là thượng lương bất chính hạ tắc loạn! Trong Đan Viện toàn là một lũ dưa vẹo táo méo, đâu có như Khí Viện chúng ta, toàn là tuấn nam mỹ nữ!”

Từ Cảnh Bình mặt mày xám xịt, nhìn thần sắc của Từ Cảnh Hành quả thực muốn bao nhiêu cạn lời liền có bấy nhiêu cạn lời, “Sư huynh à, huynh có phải hay không đối với tuấn nam mỹ nữ và dưa vẹo táo méo có hiểu lầm gì sâu sắc?” Người của Đan Viện mình, nam thì anh tuấn, nữ thì xinh đẹp, cùng dưa vẹo táo méo nửa điểm cũng không dính dáng tới! Sư huynh vì muốn nâng cao người của Khí Viện mình, cũng không cần phải hạ thấp người của Đan Viện đệ chứ!

“Đệ thì biết cái gì? Thiển cận! Đệ nhìn người chỉ nhìn lớp da bên ngoài, đâu có như người có nội hàm như ta, ta nhìn người là nhìn vào cái bên trong kìa.” Từ Cảnh Hành vẻ mặt ghét bỏ liếc Từ Cảnh Bình một cái, phất phất ống tay áo, hừ lạnh một tiếng rồi hiên ngang bước đi như gió rời khỏi.

Chỉ nghe thấy sau lưng Từ Cảnh Bình thản nhiên nói một câu: “Sư huynh, Thanh Hỏa Đan huynh là không cần nữa đúng không?”

Từ Cảnh Hành đã đi xa, vừa nghe thấy ba chữ Thanh Hỏa Đan liền hấp tấp chạy trở về. Gượng gạo nói: “Cái đó, sư đệ à, huynh vừa rồi đều là nói đùa thôi, đệ có thể ngàn vạn lần đừng cho là thật nha!” Bởi vì quanh năm suốt tháng ở trong luyện khí thất, hỏa linh lực trong cơ thể sẽ trở nên dị thường bạo động, cho nên mới có sự xuất hiện của Thanh Hỏa Đan, nó vừa vặn có thể trấn áp hỏa linh lực bạo động trong cơ thể.

Buổi tối.

Nhìn Thượng Quan Huyền Ý đang đứng ở cửa phòng mình, đầu Tiêu Lăng Hàn tràn đầy dấu chấm hỏi, tên này không đi tu luyện hay đi ngủ, chạy tới phòng mình làm cái gì?

Mở trận pháp của căn phòng ra, thả Thượng Quan Huyền Ý vào trong.

Thượng Quan Huyền Ý vừa vào phòng liền nhanh nhẹn cởi giày của mình ra, leo tót lên giường.

Tiêu Lăng Hàn đầy vạch đen trên mặt, tên này lại tới tranh giành địa bàn với mình nữa rồi? Rõ ràng lúc thuê động phủ, đã đặc biệt thuê động phủ có hai gian phòng, như vậy Thượng Quan Huyền Ý và hắn có thể mỗi người một phòng. Thế nhưng, tên này mới ở có một đêm đã chạy tới ngủ cùng hắn, đây là có ý gì đây? Coi hắn là gối ôm rồi ôm đến nghiện luôn rồi hả?

“Sư huynh, ta ngủ một mình lúc nào cũng cảm thấy không có cảm giác an toàn, giống như đêm qua linh thạch của ta biến mất lúc nào ta còn chẳng hay biết.” Thượng Quan Huyền Ý đáng thương tội nghiệp nhìn Tiêu Lăng Hàn, mưu đồ rặn ra vài giọt nước mắt, cơ mà nỗ lực nửa ngày trời, y vẫn thất bại.