← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 88: Nhiệm vụ bên ngoài

22 min read 01.09.2026

【088: Linh bảo Thất Thải Liên】 Tam canh

Tiêu Lăng Hàn: “…”

Con ma long này quả nhiên mở miệng ra là không có lấy một câu thật lòng!

“Vậy ngươi không gọi là Tiểu Long thì gọi là cái gì? Chẳng lẽ gọi là Tiểu Hắc?”

Tiểu Hắc là cái thứ quỷ gì? Sao nghe giống tên của mấy con mèo con chó thế kia? Tên nhóc nhân tộc này không phải đang cố ý sỉ nhục ta đấy chứ? Trông gã cũng ra dáng người ngợm mà sao lòng dạ hẹp hòi còn hơn đầu cây kim vậy!

“Nghe cho kỹ đây, bổn tôn tên là Chiến Long Ma Tôn.”

Tiêu Lăng Hàn đảo mắt nhìn con ma long trên cổ tay từ trên xuống dưới, ghét bỏ nói: “Ngươi mà cũng đòi làm Chiến Long Ma Tôn? Dẹp đi! Ngươi không nhìn xem bây giờ là thời đại nào rồi à? Phương thế giới này từ lâu đã không còn Ma tộc nữa, bọn họ đều đã rút khỏi tiểu thế giới này rồi. Giờ ở đây chỉ có ma tu chứ đào đâu ra Ma tộc. Sau này cấm ngươi nhắc lại cái tên đó, ta không vác nổi cái mặt này đi đâu đâu.”

Nghe Tiêu Lăng Hàn nói vậy, nguyên cả con ma long tức khắc héo rũ như cọng rau úa. Nhắm mắt rồi mở mắt ra đã trôi qua mười vạn năm, thời đại của nó quả thực đã lùi vào dĩ vãng.

“Nhìn ngươi đen thui từ đầu đến chân, sau này cứ gọi là Mặc Ảnh đi. Không được phản đối, phản đối cũng vô hiệu.” Tiêu Lăng Hàn nhìn ma long, đặt cho nó một cái tên mới. Hắn tự thấy cái tên này rất hợp với nó nên vô cùng hài lòng. Tất nhiên, người hài lòng cũng chỉ có một mình hắn mà thôi.

“Mặc Ảnh, Ma Ảnh, nghe cũng hệt như nhau, ngươi thích là được!” Ma long tùy tiện đáp. Rồng dưới mái hiên phải cúi đầu, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, đỡ cho bản thân lại bị gã chủ nhân bất lương mới này hành hạ.

“Chuyện của ngươi nói xong rồi, giờ có phải nên giao không gian giới chỉ của Lạc Hồng Nhan cho ta rồi không?”

Tiêu Lăng Hàn vừa dứt lời, trong lòng bàn tay đã xuất hiện một chiếc không gian giới chỉ.

Hắn cầm giới chỉ, tâm tình vô cùng tốt. Con long này xem ra khá biết điều, biết nhìn xa trông rộng, hiểu rõ thế cục. Hắn dùng thần thức mạnh mẽ phá vỡ cấm chế bên trong giới chỉ, mọi thứ bên trong lập tức hiện ra mồn một trước mắt.

Không ngờ Lạc Hồng Nhan này lại giàu sụ đến thế. Thượng phẩm linh thạch có năm vạn viên, trung phẩm linh thạch có ba trăm hai mươi mốt vạn viên, còn hạ phẩm linh thạch thì chẳng có lấy một viên; bên trong còn có một khối thân phận lệnh bài, mặt trước khắc tên Lạc Hồng Nhan, mặt sau có ba chữ lớn “Linh Vận Tông” và bốn chữ nhỏ “Nội môn đệ tử”; trong một chiếc hộp gấm, hắn tìm được tám khối ngọc bài lớn nhỏ khác nhau, một trong số đó chính là ngọc bài dùng để mở kết giới trong mật thất nơi phòng của Lạc Hồng Nhan. Nữ nhân này có lẽ là tu sĩ đến từ đại lục khác, thế là Tiêu Lăng Hàn trực tiếp vứt hết mấy thứ đồ vô dụng đi.

Lần này hắn bước ra khỏi hắc động mà không gặp phải bất kỳ trở ngại nào. Khi trở lại đại sảnh, hắn liền phân phó cho ma long: “Mặc Ảnh, sau này nếu không có chuyện gì thì ngươi đừng mở miệng nói chuyện, nếu có gì muốn nói với ta thì nhớ dùng truyền âm.”

【Biết rồi, biết rồi! Nơi này không có ma khí, chẳng thích hợp cho ta tu luyện tí nào. Thường ngày không có việc gì thì ngươi đừng gọi ta, mà có việc thì ngươi cũng cố gắng đừng làm phiền ta luôn đi. Thả ta vào không gian khế ước, ta phải ngủ sâu để bảo toàn thực lực, miễn cho tu vi bị thụt lùi. Mà này, rốt cuộc tên nhóc ngươi mang linh căn gì thế?】

“Tên nhóc gì chứ? Ta là chủ nhân của ngươi, chú ý cách xưng hô của ngươi đi. Đừng quên chính ngươi đã cầu xin được lập khế ước với ta đấy nhé.”

Mặc Ảnh: “…” Một bước sa chân, hận nghìn đời!

Thấy con ma long trên cổ tay bắt đầu giả chết, Tiêu Lăng Hàn liền ném thẳng nó vào không gian khế ước, không thèm quản tới nữa. Sau đó, hắn thả Thượng Quan Huyền Ý đang ở trong không gian ra ngoài, đồng thời gỡ bỏ hôn thụy phù trên người y.

Thượng Quan Huyền Ý dụi dụi mắt, lại lắc lắc đầu, mơ màng nhìn Tiêu Lăng Hàn: “Sư huynh, đệ đệ… à không, đệ vừa bị làm sao thế?”

Tiêu Lăng Hàn: “…” Cái dáng vẻ mơ hồ này sao mà đáng yêu thế không biết!

Hắn vô thức đưa tay phải ra véo nhẹ vào má Thượng Quan Huyền Ý. Cái nét ngốc nghếch này thật khiến người ta yêu thích mà. Sau khi xoa đầu y một trận, Tiêu Lăng Hàn mới lên tiếng: “Chắc là do dược hiệu lúc trước ngươi trúng của Lạc Hồng Nhan vẫn còn sót lại, vừa rồi phát tác nên mới ngất đi đấy.”

Đột ngột bị Tiêu Lăng Hàn chạm vào mặt, Thượng Quan Huyền Ý chỉ cảm thấy gương mặt mình nóng bừng lên như lửa đốt. Y giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đáp: “Ồ, ra là vậy sao!”

Y đưa tay vỗ vỗ đầu mình vài cái để bản thân tỉnh táo hơn.

Tiêu Lăng Hàn: “…” Dễ gạt vậy sao? Nói thế mà cũng tin à?

Nhìn thấy Thượng Quan Huyền Ý tin tưởng mình vô điều kiện như vậy, Tiêu Lăng Hàn bỗng nhiên dâng lên một cảm giác tội lỗi. Cái tên ngốc này sao lại khờ khạo thế cơ chứ? Kiếp trước sống uổng phí hết rồi hay sao, sau này mình phải trông chừng y thật kỹ mới được, nếu không sẩy chân một cái là bị người ta lừa gạt ngay cho xem.

“Ừm, chúng ta đi tầm bảo thôi!” Tiêu Lăng Hàn dắt tay Thượng Quan Huyền Ý đi tới trước phòng của Lạc Hồng Nhan, lấy ra khối ngọc bài trong giới chỉ rồi truyền linh lực vào. Trận pháp lập tức mở ra, hai người liền rảo bước đi vào.

Đi tới trước bàn trang điểm, Tiêu Lăng Hàn theo phương pháp lúc trước mà chạm vào tấm gương. Lần này gương thần cũng phản chiếu ra một đạo quang mang, chỉ có điều vị trí xuất hiện đã không còn giống như trước nữa.

“Sao vị trí lại thay đổi rồi?” Thượng Quan Huyền Ý cũng phát hiện ra điểm bất thường này. Vị trí đã khác đi, liệu có còn dẫn đến nơi lúc trước nữa không?

“Ta cũng không rõ. Huyền Ý, ngươi đánh ra một đạo công kích xem có xuất hiện mật môn không.”

Thượng Quan Huyền Ý làm theo cách cũ, tung ra một đòn tấn công, nhưng kết quả là không có bất kỳ phản ứng nào. Y liên tục thử lại mấy lần vẫn như vậy.

Tiêu Lăng Hàn đứng trở lại vị trí từng xuất hiện mật môn lúc trước, tỉ mỉ quan sát một lượt, rõ ràng không có điểm nào khác biệt. “Huyền Ý, ngươi qua bên này thử xem.”

Thượng Quan Huyền Ý bước tới chỗ Tiêu Lăng Hàn, dựa theo vị trí hắn chỉ mà đánh ra một đòn công kích khác, nhưng kết quả vẫn là một mảnh tĩnh lặng.

Hai người nhìn nhau, đều không hiểu nổi tại sao lại xảy ra chuyện này.

“Sao lại thế được nhỉ? Chẳng lẽ bảo vật bên trong thực sự vô duyên với chúng ta sao?” Thượng Quan Huyền Ý nhìn chăm chằm vào đôi bàn tay mình, thập phần khó hiểu. Rõ ràng là cùng một kiểu công kích, tại sao lần này lại không mở ra được?

“Lúc ngươi xuất ra công kích có điểm gì đặc biệt không?”

Thượng Quan Huyền Ý hồi tưởng lại một chút rồi đáp: “Đệ trực tiếp dùng hỏa hệ linh lực để tấn công.”

Tiêu Lăng Hàn quay lại vị trí mà đạo quang mang từ gương đang phản chiếu hiện tại, nói với Thượng Quan Huyền Ý: “Huyền Ý, ngươi qua bên này đi. Lần này hãy dùng băng hệ linh lực để tấn công.”

Thượng Quan Huyền Ý làm theo lời Tiêu Lăng Hàn, lần này quả nhiên có một cánh cửa hiện ra.

Tiêu Lăng Hàn tỏ tường gật đầu: “Quả nhiên là thế, đi thôi, chúng ta vào trong.” Vị trí khác nhau thì thuộc tính linh lực cần thiết tự nhiên cũng khác nhau. Đây hẳn là quy luật Càn Khôn Bát Quái phân định âm dương. Tính theo thời thần thì bây giờ đã là buổi tối, thuộc về phần âm, tự nhiên không thể dùng hỏa thuộc tính linh lực được nữa. Đối lập với hỏa chính là thủy, nhưng băng cũng là một dạng thuộc về âm tính, cho nên Thượng Quan Huyền Ý đánh ra công kích mang thuộc tính băng vẫn có thể kích hoạt được.

Chẳng mấy chốc, hai người đã đi tới chỗ kết giới. Tiêu Lăng Hàn lấy ra một khối ngọc giản, truyền vào đó một đạo linh khí. Ngọc giản rời tay bay thẳng về phía kết giới, trên màn sương bảo hộ tức khắc nứt ra một lối đi, hai người thừa cơ liền lách người tiến vào.

Bên trong kết giới linh khí vô cùng nồng đậm, chính giữa có một cái ao rộng chừng hai mươi thước vuông, trong ao có một đóa sen đang e ấp chực nở. Đến khi hai người nhìn rõ thứ ở trong kết giới, cả hai đều không hẹn mà cùng hít vào một ngụm khí lạnh!

Thượng Quan Huyền Ý thốt lên: “Thất Sắc Liên!”

Tiêu Lăng Hàn kinh ngạc liếc nhìn Thượng Quan Huyền Ý một cái. Tiêu chuẩn của tên này xem ra không tệ, vậy mà cũng nhận ra được loại thiên tài địa bảo này, thật không dễ dàng gì!

Thượng Quan Huyền Ý ngượng ngùng đỏ mặt, gãi đầu cười gượng một tiếng rồi mới nói: “Vốn dĩ đệ cũng không biết đâu, nhưng Linh Vận Tông có phát ra một lệnh truy nã treo thưởng. Thất Sắc Liên này vốn là thánh vật của Linh Vận Tông, sau đó bị một tên nội môn đệ tử trộm mất, chuyện này huyên náo đến mức cả Huyền Thiên đại lục ai ai cũng biết.”

Thượng Quan Huyền Ý nhớ lại kiếp trước khi mình trở về Địa Thâm đại lục, lúc đi ngang qua Huyền Thiên đại lục, để kiếm đủ chi phí sử dụng truyền tống trận, y đã nhận rất nhiều nhiệm vụ treo thưởng, mà tin tức về Thất Sắc Liên chính là nhìn thấy trên bảng truy nã đó.

Khi đó y còn hoang đường nghĩ rằng, nếu ai có được Thất Sắc Liên này chắc chắn sẽ giữ lại cho bản thân dùng, làm gì có ai ngốc đến mức đem đi giao nộp. Nhưng sau đó có người nói cho y biết, Thất Sắc Liên này phải mất đến ba ngàn năm mới nở hoa, hoa chỉ nở trong vỏn vẹn ba ngày, sau ba ngày hoa sẽ tàn, hoa tàn được nửa canh giờ thì hạt sen mới chín. Mà đóa Thất Sắc Liên bị mất cắp kia tính ra còn phải đợi hơn một ngàn năm trăm năm nữa mới chín. Thay vì mòn mỏi chờ đợi hơn một ngàn năm, chi bằng đem đi đổi lấy linh thạch cho rồi.

“Ừm, xem ra ả Lạc Hồng Nhan kia chính là phản đồ của Linh Vận Tông, có điều đóa Thất Sắc Liên này trông vẫn còn chưa chín.” Tiêu Lăng Hàn cau mày nhìn đóa Thất Sắc Liên trước mắt. Nếu không mang đi thì chẳng phải chuyến này bọn họ đi công cốc rồi sao?

“Hay là chúng ta mang nó đi luôn đi, sau này đem đến Linh Vận Tông đổi lấy linh thạch.” Thất Sắc Liên này đáng giá tới một trăm vạn thượng phẩm linh thạch đấy, nếu thật sự đổi được thành linh thạch thì chẳng phải phát tài rồi sao, Thượng Quan Huyền Ý nghĩ mà lòng thầm nở hoa.

Tiêu Lăng Hàn không khách khí tặng cho y một cú gõ đầu, tức giận nói: “Cứ toàn nghĩ chuyện viển vông, ngươi tưởng tiền thưởng của tông môn dễ nuốt thế à? Tiền vừa trao tay, có khi chân trước ngươi vừa bước ra khỏi cửa, chân sau đã bị người ta diệt khẩu rồi.”

Thượng Quan Huyền Ý ôm cái đầu vừa bị gõ, oán hận trừng mắt nhìn Tiêu Lăng Hàn. Nói thì cứ nói, mắc gì động một chút là gõ đầu người ta chứ? Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng những gì Tiêu đại ma vương nói quả thực vô cùng có lý.

“Đã không thể đổi linh thạch, hiện tại nó lại chưa chín, vậy chẳng phải chúng ta đi chuyến này vô ích rồi sao?” Nói xong, y liền dùng ánh mắt tràn đầy oán niệm nhìn đóa Thất Sắc Liên trong ao. Đúng là sinh không gặp thời, tại sao lúc bọn ta tìm thấy ngươi, ngươi lại không vừa vặn chín luôn đi chứ?

Vô ích? Đùa cái gì vậy! Tuy rằng hiện tại chưa chín, nhưng một khi hắn đã chạm mặt loại thiên tài địa bảo hiếm có thế này, tự nhiên phải mang đi bằng sạch.

Tiêu Lăng Hàn nghĩ đến thập linh căn của bản thân, lượng linh khí hắn cần để thăng cấp gấp mười lần người thường. Nếu không chịu khó tìm kiếm thêm thật nhiều thiên tài địa bảo, e rằng tu vi này muốn tiến cảnh thêm một tầng cũng khó như lên trời. Loại thần thú ngốc nghếch như con ma long kia phỏng chừng sau này khó mà gặp lại được nữa. Khế ước với một con rồng có tu vi cao hơn mình hẳn hai đại cảnh giới mà tu vi của hắn cũng chỉ tăng lên được hai tiểu cảnh giới, càng về sau này, tiến độ tăng tiến tu vi của hắn chắc chắn sẽ càng thêm gian nan.

“Huyền Ý, ngươi ra ngoài đợi ta trước đi, ta muốn mang nó đi.” Tiêu Lăng Hàn nhìn đóa Thất Sắc Liên trong ao rồi nói với Thượng Quan Huyền Ý.

“Ồ, được thôi!” Thật ra Thượng Quan Huyền Ý muốn nói Thất Sắc Liên còn chưa chín, mang đi e là cũng không nuôi sống được, cần gì phải cố chấp như vậy. Nhưng thấy ánh mắt Tiêu đại ma vương lúc này toàn bộ đều dán chặt vào đóa sen trong ao, y liền nuốt lời định nói vào trong. Lỡ như Tiêu đại ma vương thực sự có phương pháp nuôi sống Thất Sắc Liên thì chẳng phải y đang lo chuyện bao đồng sao? Biết càng nhiều chết càng nhanh, tốt nhất là bản thân đừng tò mò hỏi han làm gì. Dẫu sao quan hệ giữa hai người vẫn chưa đến mức thẳng thắn thành khẩn, không chút bí mật nào với nhau.

Đợi sau khi Thượng Quan Huyền Ý bước ra khỏi kết giới, Tiêu Lăng Hàn trực tiếp tiến vào bên trong Long Ngọc không gian. Tại một vùng đất quanh năm bốn mùa như xuân, hắn bố trí một cái Tỏa Linh trận, đào một cái ao có kích thước y hệt cái ao bên ngoài, sau đó mới trở ra ngoài. Kế tiếp, hắn trực tiếp dẫn nước trong ao vào trong ao của không gian, bứng luôn cả đóa Thất Sắc Liên đem vào không gian trồng lại cẩn thận. Cuối cùng, hắn rút thẳng dải linh mạch nằm dưới đáy ao ra, chôn xuống bên dưới đáy ao trong không gian của mình. Đến lúc này, đại công mới cáo thành.