Chương 213: Màn Tu Luyện Xa Xỉ Và Điên Cuồng
Bốn người đem chỗ Nguyên Linh Quả còn lại đều bỏ vào ngọc hộp rồi thu cất cẩn thận. Trong chiếc ba lô đeo vai họ mang theo vốn có không ít ngọc hộp và ngọc bình bỏ không, chính là chuẩn bị sẵn để tích trữ linh thảo cùng những thứ tốt khác, bấy giờ vừa vặn có thể phong tỏa được khí tức của Nguyên Linh Quả.
Không có khí cụ trữ vật không gian đúng là bất tiện, bằng không chỗ Nguyên Linh Quả này chỉ cần phất tay một cái là có thể thu dọn mang đi, lại chẳng cần lo lắng bị người khác phát hiện.
Phong Minh chợt nhận ra một vấn đề: “Chỗ đồ này mà mang ra ngoài, không phải đều bị kiểm tra rồi tịch thu thượng giao hết đấy chứ? Mà không đúng, ta vừa rồi còn muốn đào ít nguyên tinh mang đi nữa cơ, không có khí cụ không gian thì cũng chẳng mang được bao nhiêu.”
Kỷ Viễn nhịn cười, hóa ra Phong Minh rốt cuộc cũng phát hiện ra điểm mấu chốt rồi.
Những người tiến vào đây thuở trước, sợ là chưa từng một lần phát hiện ra nhiều đồ tốt đến thế, cho nên chưa bao giờ phải sầu muộn vì chuyện không mang đi hết được. Thu hoạch quá nhiều, đôi khi cũng trở thành một chuyện khiến người ta phải đau lòng. Nhìn thấy nhiều nguyên tinh như vậy mà không có cách nào mang đi, tim chắc phải đau đến rỉ máu mất thôi.
Kỷ Viễn nói: “Kỳ thực có một cách.”
Mắt Phong Minh sáng lên: “Cách gì?”
Kỷ Viễn nói: “Chính là hiểu thấu không gian cấm chế nơi đây, rồi dựa trên cơ sở đó mà luyện chế ra một món khí cụ không gian, hoặc dùng trận pháp để mở rộng không gian ba lô của chúng ta, như vậy có thể mang đi thêm được một ít đồ. Còn về bên ngoài, thứ họ nhắm tới là truyền thừa của Thiên La Tông, hoặc là những thiên tài địa bảo có trợ giúp cho tu giả Khai Hồn Cảnh, chứ Nguyên Linh Quả đối với họ cũng không có giá trị lớn mấy.”
Phong Minh nói: “Tốt nhất là đừng kiểm tra, bằng không những người khác nhìn thấy nhiều Nguyên Linh Quả thế này, không thể không sinh ra lòng dạ cướp đoạt.”
Kỷ Viễn gật đầu, có thể nào không như thế chứ, đổi lại là hắn thì hắn cũng sẽ đỏ mắt đố kỵ vô cùng. Bản thân hắn sẽ không đi cướp bóc, nhưng nếu kẻ khác đi cướp, hắn cũng sẽ bám đuôi phía sau để nhặt chút chút của hời.
Phong Minh quay đầu nhìn sang Bạch Kiều Mặc, Kỷ Viễn cùng Thu Dịch đều bật cười. Phong Minh đây là trông cậy Bạch Kiều Mặc có thể hiểu thấu không gian cấm chế nơi này, kỳ vọng đặt lên Bạch Kiều Mặc quả thực quá cao rồi.
Nếu có thể, họ cũng muốn vậy chứ, nhưng đều quá rõ chuyện này khó khăn đến nhường nào.
Các tu giả tiến vào bí cảnh qua các thời kỳ, há lại chưa từng đánh chủ ý lên việc này sao? Thực ra sau khi rời khỏi bí cảnh, họ cũng sẽ luôn suy ngẫm về chuyện này, nhưng đến nay chưa từng nghe thấy thế lực nào truyền ra là đã đạt được thành quả gì cả.
Mỗi người chỉ có thể tiến vào Thiên La Bí Cảnh một lần duy nhất, nhưng nếu nghiên cứu ra được thành quả, họ có thể giao lại cho đệ tử hoặc vãn bối của mình, đáng tiếc là không ai làm được.
Bạch Kiều Mặc nhìn nhìn Phong Minh, mỉm cười nói: “Ta thử xem sao.”
Phong Minh vỗ vai Bạch Kiều Mặc, khích lệ hắn: “Bạch đại ca, ta rất có lòng tin ở huynh, tin tưởng Bạch đại ca nhất định có thể làm được.”
Bạch Kiều Mặc vẫn mỉm cười dung túng như cũ, Kỷ Viễn thì trợn trắng mắt một cái.
Sau khi vào bí cảnh, Phong Minh thật sự đã không tin vào tà mà thử qua nhẫn trữ vật trên người mình, song nhẫn trữ vật chẳng hề lay chuyển chút nào, chính là không cách nào mở ra được, đồ đạc bên trong một món cũng không lấy ra nổi.
Phong Minh còn hỏi qua Bạch Kiều Mặc xem không gian của Thanh Uẩn Châu có dùng được không, câu trả lời nhận được chính là nơi này không dung nạp nổi một tia tâm lý may mắn nào, đồng dạng cũng không dùng được. Phong Minh cũng đành phải chịu phục, uy lực của không gian cấm chế này thật sự quá đỗi mạnh mẽ.
Bạch Kiều Mặc dắt tay Phong Minh tiếp tục bước về phía trước: “Phía trước sẽ có linh nhũ, chúng ta có thể hứng nhiều một chút mang đi.”
Phong Minh thở dài một tiếng nói: “Linh nhũ tuy tốt, nhưng không giải quyết được vấn đề không gian thì cũng chẳng mang đi được bao nhiêu.”
Rẽ qua một góc ngoặt, bọn họ liền nhìn thấy phía trước có một hồ nước đong đầy chất lỏng màu trắng sữa, bên trong toàn bộ đều là linh nhũ do nguyên mạch ngưng tụ ra, ẩn chứa nguyên khí dồi dào sung túc. Đây tuyệt đối không phải linh nhũ mười năm, cũng chẳng phải trăm năm.
Bốn người nhìn mà đều thấy kinh thán.
“Đây có tính là linh nhũ ngàn năm không?”
“E là ít nhất cũng phải vài ngàn năm, có thể sánh ngang với linh nhũ vạn năm rồi, mỗi một giọt đều sẽ trân quý vô ngần.”
Mắt Phong Minh tỏa sáng rực rỡ: “Mà trước mặt chúng ta, lại có cả một hồ linh nhũ.”
Thu Dịch đã lĩnh hội được ý tứ của Phong Minh, hân hoan nói: “Vậy còn đợi gì nữa, có thể chứa được bao nhiêu thì cứ hứng bấy nhiêu mang đi, đúng không?”
“Đúng, đương nhiên là vậy rồi.”
Bốn người lập tức từ trong ba lô lấy ra những khí cụ có thể đựng linh nhũ. Kỷ Viễn và Thu Dịch đều cảm thấy, đồ vật bọn họ mang vào vẫn là quá ít.
Bạch Kiều Mặc cũng thấy vô cùng cần thiết phải giải quyết vấn đề không gian cấm chế, bằng không đồ tốt nhiều như vậy mà đều không cách nào mang đi được. Nếu như chỉ có hắn và Phong Minh hai người, họ thà rằng cứ dứt khoát nán lại trong nguyên mạch này, đem Tức Nhưỡng lấy ra, để nó tận tình cắn nuốt nguyên tinh, từ đó bồi thực ra thêm nhiều linh thảo quý hiếm, ví như Ngưng Hồn Thảo. Trước kia không dám bồi thực, chẳng phải chính vì tốn hao nguyên tinh quá nhiều đó sao.
Phong Minh đem tất cả những cái bình có thể đựng chất lỏng đều rót đầy linh nhũ. Nhìn nhìn cái hồ trước mặt, mực nước cũng không hạ xuống bao nhiêu, hắn lại lấy ra vài cái bình đan dược để dùng đựng linh nhũ.
Ở bên ngoài, loại linh nhũ có niên đại dài như thế này thật sự là tính giá theo từng giọt, một ngọc bình linh nhũ cũng phải có tới mấy chục hay cả trăm giọt, mang ra ngoài đều có thể bán được với giá trên trời.
Kỷ Viễn và Thu Dịch nhìn thấy vậy, cũng lẳng lặng lấy ra những ngọc bình vốn để dành đựng đan dược, bắt đầu hứng linh nhũ.
Đợi đến khi khí cụ trên người đều dùng sạch sành sanh, Bạch Kiều Mặc đề nghị: “Hay là chúng ta cứ lưu lại nơi này tu luyện một thời gian đi, đem chỗ linh nhũ này tận dụng triệt để.”
Phong Minh là người đầu tiên tán thành: “Được.”
Kỷ Viễn và Thu Dịch không có lý do gì để không đồng ý, bỏ mặc chỗ linh nhũ này không dùng, thực sự sẽ đau lòng chết mất.
Hiết Vương cũng phát ra tiếng kêu vui vẻ, nếu không phải bị Kỷ Viễn khống chế, nó đã đâm đầu thẳng vào trong hồ, ngâm mình trong linh nhũ rồi. Còn bây giờ á, Kỷ Viễn là chủ nhân của nó chỉ tìm một khối ngọc thạch, khoét rỗng ra rồi múc một ít linh nhũ đặt trước mặt Hiết Vương, đây chính là khẩu phần lương thực của nó.
Phong Minh cũng bắt chước làm theo, kiếm chút khẩu phần ăn cho tiểu ô quy.
Tiểu xà lại muốn lẻn ra ngoài, liền bị Bạch Kiều Mặc cưỡng ép ấn trở vào.
Thế là bốn người, cộng thêm hai thú là Hiết Vương và tiểu ô quy, liền vây quanh hồ nước mà ngồi xuống.
Phương pháp tu luyện của họ vô cùng thô bạo, đơn giản lại xa xỉ đến tột cùng, trực tiếp dùng bình múc linh nhũ, sau đó uống linh nhũ rồi luyện hóa linh nhũ. Mỗi khi nuốt xuống một ngụm, thứ linh nhũ hóa thành nguyên khí kia đều bùng nổ dữ dội trong cơ thể họ.
Tuy vậy, nguyên khí chứa trong linh nhũ so với Nguyên Linh Quả thì ôn hòa hơn nhiều, bằng không Phong Minh năm đó đã chẳng dùng linh nhũ pha nước để nuôi dưỡng kinh mạch yếu ớt của mình.
So với truyền thừa, thực sự vẫn là những đồ tốt trước mắt này đến mức quan trọng hơn, cho nên cả bốn người đều định tâm ở lại nơi này tu luyện.
Bên ngoài, bên cạnh Tông Dục Bào và Ngô Lệ Nhạn đã tụ tập không ít đồng bạn, không phải tự mình tìm tới thì là do hai người họ đi tìm về.
Tuy nhiên, một ngày trôi qua, rồi hai ngày, ba ngày trôi qua, họ vẫn không tìm thấy tung tích của nhóm bốn người Phong Minh, hỏi han lẫn nhau cũng chẳng có ai từng chạm mặt.
Có người lo lắng họ gặp chuyện không may, bốn người này đều là thiên tài trong số các thiên tài, không chừng đã sớm bị người ta nhìn trúng, muốn lợi dụng khoảng thời gian vừa mới vào bí cảnh để ra tay với họ.
Ngô Lệ Nhạn một mực phủ định: “Không thể nào, bốn người kia, ngoại trừ Thu Dịch Thu sư đệ ra thì không có một ai là ngu ngốc cả. Cho dù không may bị người của thế lực khác phát hiện, dựa vào thực lực và tâm cơ của họ, cũng không thể nào không trốn thoát ra được. Sở dĩ không liên lạc được, ta nghi ngờ có hai khả năng: một là vận khí không tốt, bọn họ ở quá xa nên không cách nào liên lạc; hai là bọn họ chủ động hoặc bị động bị vây khốn ở nơi nào đó, tạm thời không rời đi được, hoặc là không muốn đi.”
Tông Dục Bào từng giao thủ với Bạch Kiều Mặc, biết rõ thực lực của Bạch Kiều Mặc mạnh đến nhường nào. Cho dù hắn còn chưa tấn cấp, nhưng ngay cả khi gặp phải Nguyên Đan Cảnh, Bạch Kiều Mặc tuyệt đối cũng có sức lực bồi tiếp một trận chiến.
Do đó hắn cũng đồng dạng có lòng tin vào Bạch Kiều Mặc: “Ta cũng tin tưởng phán đoán của Ngô sư muội, họ có lẽ chỉ là không đến được chứ không phải gặp chuyện. Xác suất để bốn người này đồng thời gặp chuyện là cực kỳ nhỏ. Chúng ta cứ tự mình hành động trước, không cần vội vã đi tìm họ, lo chuẩn bị cho việc vượt ải tiếp theo đi.”
“Được, vậy chúng ta nghe theo Tông sư huynh.”
—
Chỉ tốn thời gian nửa tháng, Phong Minh đã một mạch phi thăng lên tới Nguyên Dịch Cảnh trung kỳ.
Thời điểm mở mắt ra, hắn cảm thấy khá là khó tin, tốc độ tăng tiến này thực sự giống như ngồi máy bay vậy, nhanh đến mức không tưởng nổi.
Thấy ba người khác vẫn còn đang trong quá trình tu luyện, Phong Minh cũng không lãng phí thời gian, xoay sang bắt đầu lợi dụng linh nhũ để tôi luyện nhục thân của mình, trước tiên nâng cao cường độ nhục thân lên rồi mới tu luyện nguyên lực tiếp.
Thế là Phong Minh lại rót đầy một bình linh nhũ, dốc vào trong miệng một ít. Nguyên khí bùng nổ trong cơ thể, hắn nhanh chóng vận chuyển công pháp tôi luyện nhục thân, dẫn dắt nguyên lực tiến vào các nơi trên thân thể, chứ không phải đi vào trong đan điền.
Bốn người bao gồm cả hai thú—không, là ba thú, còn có một cái thú noãn đang ngâm mình trong linh nhũ nữa—đều đang vừa xa xỉ vừa thống khoái vô cùng.
Bạch Kiều Mặc lúc tu luyện đã nhét cái bình chỉ đựng linh nhũ vào trong cổ tay áo, thế là tiểu xà giả làm vòng tay cũng có thể dùng được linh nhũ rồi.
Thời điểm tiểu xà hấp thu linh nhũ, cũng chỉ có Hiết Vương là phát giác ra chút dị dạng, nhưng ngẩng đầu nhìn nhìn lại không phát hiện ra gì, hơn nữa việc ăn đồ mỹ vị mới là quan trọng nhất, chuyện không liên quan liền bị nó quẳng ra sau đầu.
Thấm thoắt lại nửa tháng trôi qua, bốn người không lãng phí một phút một giây nào, mỗi phân mỗi giây đều đang dùng linh nhũ để điên cuồng tu luyện.
Dù sao mang cũng không mang đi được, chi bằng cứ xa xỉ đem ra tu luyện, cho dù lãng phí nhiều cũng chẳng sao, bọn họ ôm giữ chính là ý niệm như vậy.
Đầu tiên là Bạch Kiều Mặc tấn cấp, động tĩnh lúc hắn đột phá có chút lớn, làm kinh động đánh thức những người và thú khác. Chỉ thấy nguyên khí trong nguyên mạch đều cuồn cuộn ùa tới, toàn thân Bạch Kiều Mặc bị sương mù dày đặc bao bọc lấy.
Kỷ Viễn kinh thán: “Không ngờ nhanh như vậy đã sắp tấn cấp Nguyên Đan Cảnh rồi, Bạch đạo hữu tấn cấp Nguyên Dịch Cảnh đỉnh phong cũng chưa được bao lâu.” Quay đầu nhìn nhìn Phong Minh, “Phong đạo hữu cũng tấn cấp rồi.”
Phong Minh gật gật đầu: “Đúng vậy, ta tốn thời gian nửa tháng liền tấn cấp Nguyên Dịch Cảnh trung kỳ, khoảng thời gian này đều đang tôi luyện nhục thân.”
Kỷ Viễn thầm nghĩ Phong Minh quả nhiên trầm được khí ổn định, chứ không hề nóng lòng thăng tiến tu vi.
Có điều loại địa phương này dùng để tấn cấp Nguyên Đan Cảnh thực sự là quá tốt rồi, có linh nhũ lại có Nguyên Linh Quả, những đan dược phụ trợ tấn cấp như Đằng Long Đan, Tử Vân Đan đều không cần dùng tới, động tĩnh tạo ra cũng nhỏ. Sau khi ra ngoài, nếu tự mình không bộc lộ thì phỏng chừng cũng chẳng ai biết bọn họ đã tấn cấp Nguyên Đan Cảnh.
Kỷ Viễn và Thu Dịch hạ quyết tâm, không tấn cấp Nguyên Đan Cảnh thì tuyệt đối không ra ngoài.
So với việc đạt được truyền thừa, lại có cái nguy cơ về thân thế treo lơ lửng trên đỉnh đầu, Kỷ Viễn so với bất kỳ thời khắc nào khác đều khát khao nâng cao thực lực hơn.
Không cần lo lắng chuyện Bạch Kiều Mặc đột phá, ở góc nhìn của Kỷ Viễn, hắn không thể nào không tấn cấp nổi. Cho nên Kỷ Viễn dời ra xa một chút, bắt đầu phục dụng linh nhũ, giống như Phong Minh tiến hành tôi luyện nhục thân. Cường độ nhục thân tăng tiến lên thì khi tấn cấp Nguyên Đan Cảnh cũng sẽ càng thêm thuận lợi.
Phong Minh và Thu Dịch cũng đồng dạng lẳng lẳng tiếp tục tu luyện. Ở cái nơi như thế này, căn bản không cần lo lắng việc nguyên khí họ sử dụng sẽ làm ảnh hưởng đến việc tấn cấp của Bạch Kiều Mặc.
—