Chương 75: Học viện Hoàng Cực
【075: Lại kiếm được tích phân】
Sau khi Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý bàn bạc kỹ lưỡng, hai người liền lao bổ về phía mục tiêu đã chọn mà tấn công.
“Tên khốn! Các ngươi rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ các ngươi không sợ đắc tội với Thẩm gia ta sao?” Thẩm Thu Hoằng gầm lên giận dữ, vội vàng chống đỡ đòn công kích của Thượng Quan Huyền Ý.
Thượng Quan Huyền Ý thèm vào mà nói nhảm với hắn, lập tức thi triển bộ kiếm pháp “Thương Hải Nhất Túc”, công thủ toàn diện. Hắn vừa ra tay đã đánh cho Thẩm Thu Hoằng liên tục bại lui, còn những tấm phù triện mà Thẩm Thu Hoằng ném ra đánh lên người Thượng Quan Huyền Ý lại chẳng thể dấy lên nổi một chút sóng gió nào. Dẫu sao thì pháp y trên người Thượng Quan Huyền Ý cũng là pháp y tam cấp, có thể chống đỡ được đòn tấn công của tu sĩ Kim Đan kỳ.
Ở phía bên kia, Tiêu Lăng Hàn trực tiếp vận dụng kim hệ pháp thuật. Dựa theo nguyên lý ngũ hành tương sinh tương khắc, muốn đối phó với một đan sư mang mộc linh căn thì tự nhiên phải dùng thuộc tính khắc chế nó, mà Thi Nhược Hải lại vừa vặn là một tu sĩ mộc linh căn. Tiêu Lăng Hàn biến một khối kim loại lớn thành vô số phi châm, lao vun vút về phía Thi Nhược Hải.
Thi Nhược Hải ném hạt giống Kim Ty Đằng xuống đất, truyền mộc hệ linh lực vào để thúc cho hạt giống nhanh chóng sinh trưởng, chắn ngay trước mặt mình. Đáng tiếc số lượng phi châm quá nhiều, hắn vẫn bị mấy cây kim châm đâm thấu vào cơ thể. Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ thì đợt tấn công thứ hai đã dồn dập ập tới, đành phải một lần nữa dùng Kim Ty Đằng che chắn trước người.
“Các ngươi rốt cuộc là ai? Tu sĩ Trúc Cơ kỳ tiến vào bí cảnh thử luyện chỉ có ngần ấy người, tại sao ta chưa từng gặp qua ngươi? Các ngươi rốt cuộc có mục đích gì?” Thi Nhược Hải cảm nhận rõ ràng đối phương căn bản không hề dùng hết toàn lực mà là đang đùa giỡn với mình, trong lòng không khỏi tức giận.
Tiêu Lăng Hàn: “…” Đại gia ngươi!!! Mục đích á? Cướp tích phân của ngươi chứ gì!
Tuy nhiên Tiêu Lăng Hàn vẫn không lên tiếng, miễn cho sau này gặp lại bị đối phương nhận ra thì sẽ rất ngượng ngùng.
Hắn bồi Thi Nhược Hải chơi đùa suốt năm phút đồng hồ, Thi Nhược Hải chợt cảm thấy cơ thể rã rời, toàn thân bủn rủn, khoảnh khắc tiếp theo liền ngã ngồi xuống đất.
“Ngươi… Kim châm của ngươi có độc… Đồ tiểu nhân bỉ ổi!” Thi Nhược Hải nói xong câu này thì liền mềm nhũn ra, ngã gục trên mặt đất.
Nhìn người đang nằm bò ra đất kia, Tiêu Lăng Hàn tự lẩm bẩm: “Độc thì không có, nhưng thuốc mê thì có thật! Chờ ngươi ngủ một giấc tỉnh dậy, ngươi sẽ trở về cái thời điểm lúc mới vào bí cảnh, nghèo kiết xác không một tích phân.”
Hắn bước lên phía trước, tháo chiếc không gian giới chỉ trên ngón tay trỏ của Thi Nhược Hải xuống, cưỡng ép xóa bỏ khế ước giữa chiếc nhẫn và Thi Nhược Hải, rồi trút sạch tất cả đồ đạc bên trong ra ngoài. Những thứ vô dụng đều nhét ngược trở lại, còn thứ gì đáng giá thì Tiêu Lăng Hàn giữ lại cho mình. Hắn nhặt một tấm ngọc bài thân phận dưới đất lên, bên trên có khắc ba chữ “Thi Nhược Hải”. Tên này so với mấy kẻ ở Thiên Huệ thành thì giàu có hơn nhiều, một mình hắn đã có tới sáu mươi vạn hạ phẩm linh thạch, cùng với hơn ba trăm tích phân.
Cuối cùng, Tiêu Lăng Hàn lại đeo nhẫn trở lại ngón tay cho Thi Nhược Hải. Thoáng thấy khóe miệng hắn rỉ ra một vệt máu, Tiêu Lăng Hàn không khỏi co giật khóe môi, vừa nãy lúc chặt đứt khế ước, hình như hắn đã ra tay quá mạnh thì phải.
Mà Ân Thiên Duệ lúc này đã chạy đi vét sạch túi trữ vật của những kẻ bị trúng thuốc mê ngất xỉu kia, sau đó liền chạy tới đứng một bên cùng Tiêu Lăng Hàn xem Thượng Quan Huyền Ý và Thẩm Thu Hoằng đánh nhau qua lại.
Thẩm Thu Hoằng biết trận pháp, hắn tự phụ tự mãn mà bố trí một trận pháp, muốn vây giết Thượng Quan Huyền Ý. Nào ngờ Thượng Quan Huyền Ý cũng am hiểu trận pháp, trong lúc vô tình đã phá giải toàn bộ trận pháp mà hắn bày ra, làm hắn tức đến suýt chút nữa là thổ huyết. Hắn quay đầu lại nhìn thấy bên cạnh còn có hai kẻ đang đứng xem kịch, liền biết hôm nay mình đã hoàn toàn thua trắng.
“Đạo hữu, vạch ra một con đường đi, nói rõ mục đích của các ngươi là gì?” Thẩm Thu Hoằng thở hổn hển lùi sang một bên, cảnh giác nhìn ba người. Bản thân hắn đến một người trong số họ còn đánh không lại, huống chi bên cạnh còn có hai kẻ đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi.
“Ta muốn chiếc không gian giới chỉ trên tay ngươi!” Thượng Quan Huyền Ý bóp giọng nói chuyện, phát ra âm thanh nam không ra nam nữ không ra nữ.
Thẩm Thu Hoằng biết tích phân của mình là không giữ nổi rồi, sau khi cân nhắc lợi hại, hắn lấy ngọc giản thân phận của mình ra, đành phải giải trừ khế ước của bản thân với chiếc không gian giới chỉ, rồi ném nhẫn cho Thượng Quan Huyền Ý.
Thượng Quan Huyền Ý gom sạch tất cả những thứ đáng giá trong không gian giới chỉ của Thẩm Thu Hoằng vào không gian giới chỉ của mình. Cho dù là mấy cây nhất cấp linh thảo hắn cũng không bỏ qua. Theo lý mà nói Thượng Quan Huyền Ý hiện tại đã là Trúc Cơ kỳ, nhất cấp linh thảo đã không còn hiệu quả đối với hắn nữa, thế nhưng hắn không dùng được thì có thể đem đi bán, muỗi tuy nhỏ nhưng cũng là thịt!
Hành động này làm Thẩm Thu Hoằng đứng bên cạnh nhìn mà khóe mắt giật điên cuồng, trong lòng thầm nghĩ, đây là tên ăn mày từ đâu chui ra vậy? Đến cả nhất cấp linh thảo cũng không tha. Trong nhẫn của hắn sở dĩ có mấy thứ này cũng là nhờ đi cướp đoạt từ người khác mà có, bản thân hắn thực ra cũng chẳng thèm ngó ngàng tới nhất cấp linh thảo, nhưng người khác trong gia tộc thì có thể dùng được.
“Rất tốt, nể tình ngươi biết điều như vậy, tặng kèm cho ngươi một tin tức. Trong mảnh tử trúc lâm kia, ngoài trận pháp phòng hộ bên ngoài ra, bên trong còn ẩn giấu một tòa tam cấp sát trận.” Thượng Quan Huyền Ý vừa nói vừa chỉ tay về phía mảnh tử trúc lâm sau lưng, rồi ném trả chiếc không gian giới chỉ cho Thẩm Thu Hoằng.
Nhìn ba người nghênh ngang bước vào nhị cấp sát trận do chính mình bố trí, sau đó lành lặn không một vết thương rời khỏi nơi đây, Thẩm Thu Hoằng phải chịu một đả kích không hề nhỏ. Trước đây hắn luôn tự phụ mình là người nổi bật trong thế hệ trẻ, nhưng so với ba người ngày hôm nay thì hắn thua kém xa lắc, đúng là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên!
“Tiêu ca ca, tử trúc ở bên trong trông có vẻ phát triển rất tốt, mùi vị chắc chắn không tệ đâu, chúng ta thật sự không đi lấy một ít sao?” Thượng Quan Huyền Ý nhìn về phía tử trúc lâm với ánh mắt thèm thuồng. Nhiều tử trúc như vậy, nếu lấy được một ít về ăn thì tu vi của hắn nhất định sẽ lại tăng lên một bậc.
“Đùa cái gì thế, bên ngoài có một tòa tam cấp phòng hộ trận, bên trong lại bọc một tòa tam cấp sát trận. Rõ ràng tử trúc ở nơi đó là có người chuyên môn gieo trồng, người có thể tiến vào trong đó định sẵn là cao tầng của học viện, ngươi dám vuốt râu hùm sao?” Tiêu Lăng Hàn không thèm nể mặt mà ban cho hắn một cú cốc đầu đau điếng. Thực ra chính Tiêu Lăng Hàn cũng muốn nếm thử mùi vị của tử trúc, nhưng hắn vẫn còn lý trí, biết bản thân có bao nhiêu cân lượng, tuyệt đối không bộp chộp làm bại lộ thực lực của mình.
Nghe Tiêu Lăng Hàn nói vậy, Thượng Quan Huyền Ý không khỏi rụt rụt cổ, suýt chút nữa là đắc tội với vị đại lão nào đó trong học viện rồi.
Ba người Tiêu Lăng Hàn rời khỏi mảnh trúc lâm kia, đi tới một hang động. Nơi đó vốn dĩ có một con xích báo nhị cấp sơ kỳ cư ngụ, Thượng Quan Huyền Ý một mình tốn mất ba canh giờ mới giải quyết được nó, sau đó ba người liền ở lại nơi này.
“Huyền Ý, Thiên Duệ, còn hai ngày nữa là bí cảnh mở ra rồi, các ngươi xem thử tích phân của mình có đủ để lọt vào top năm hay không?”
Nghe Tiêu Lăng Hàn hỏi, cả hai đều bắt đầu tính toán tích phân của mình.
“Tiêu ca ca, tích phân của ta có tám trăm chín mươi hai điểm.” Sau khi đếm xong cờ của mình, Thượng Quan Huyền Ý nói.
“Ta có tám trăm sáu mươi ba điểm.”
“Thiên Duệ xếp thứ ba.” Tiêu Lăng Hàn tay cầm ngọc giản thân phận của Ân Thiên Duệ, liếc nhìn một cái rồi nói với hai người. Biết ngọc giản thân phận chính là đèn chỉ đường, Tiêu Lăng Hàn liền giúp Ân Thiên Duệ bảo quản ngọc bài thân phận của hắn, trực tiếp ném vào trong Long Ngọc không gian để cách tuyệt cảm ứng, bằng không thì sớm đã có người tìm tới tận cửa rồi.
“Vậy Tiêu ca ca ngươi có bao nhiêu tích phân?” Thượng Quan Huyền Ý tò mò hỏi, bởi vì ngày hôm trước Tiêu Lăng Hàn từng một mình rời đi, lúc trở về, trên người nồng nặc mùi máu tanh. Không cần nói cũng biết chắc chắn là đi giết người rồi, cụ thể là giết ai thì trong lòng Thượng Quan Huyền Ý đã có suy đoán, đó chính là hai người Hoắc gia từng ở chung một phòng vào cái đêm đầu tiên mới tiến vào học viện Hoàng Cực.
“Ngươi đoán xem!” Tiêu Lăng Hàn nhếch khóe môi, cười như không cười nhìn Thượng Quan Huyền Ý.
Bị một Tiêu Lăng Hàn như vậy nhìn chằm chằm, Thượng Quan Huyền Ý cảm thấy tim mình như lỡ mất một nhịp. Ngắm nhìn gương mặt này, Thượng Quan Huyền Ý thầm nghĩ, sau này kẻ nào mà chọn Tiêu đại ma vương làm bạn lữ thì chắc chắn sẽ không có chút cảm giác an toàn nào, trưởng thành yêu nghiệt như thế này, quá mức chiêu ong dụ bướm rồi! Thế nhưng Thượng Quan Huyền Ý của hiện tại làm sao có thể ngờ tới, kẻ phải thấp thỏm lo âu sau này lại chính là bản thân mình.
“Tiêu ca ca chắc là có một ngàn tích phân rồi chứ?” Thượng Quan Huyền Ý không chắc chắn hỏi.
“Hắc hắc~~ Không nói cho ngươi biết!”
“Ngươi… Ngươi…” Thượng Quan Huyền Ý bị Tiêu Lăng Hàn chọc tức đến mức không nói nên lời, trong lòng nghĩ, Tiêu đại ma vương quả nhiên tính tình vẫn tồi tệ như cũ, chỉ biết đem người khác ra làm trò tiêu khiển!
Tiêu Lăng Hàn thấy Thượng Quan Huyền Ý bị mình chọc tức đến mức mặt mũi đỏ bừng, hai má phồng lên, tay hắn liền không tự chủ được mà đưa ra nhéo hai cái.
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Thế này là có ý gì? Nhéo mặt mình chơi đấy à?
Hắn đưa tay gạt phắt bàn tay đang làm loạn trên mặt mình của Tiêu Lăng Hàn ra, lườm hắn một cái, Thượng Quan Huyền Ý bực bội nói: “Tiêu Lăng Hàn, gương mặt anh tuấn soái khí của ta đều bị ngươi nhéo đến biến dạng rồi, sau này mà không tìm được bạn lữ là ta bắt đền ngươi đấy!”
Tiêu Lăng Hàn khẽ híp mắt nhìn Thượng Quan Huyền Ý, lạnh giọng lên tiếng: “Gần đây gan thỏ to bằng trời nhỉ! Lại dám gọi thẳng tên của ta rồi.”
“Ngươi, ngươi muốn làm gì?” Thượng Quan Huyền Ý lùi lại hai bước, dáng vẻ lạnh mặt này của Tiêu Lăng Hàn trông quá đáng sợ.
“Thiên Duệ, cứu ta!” Nhìn thấy Ân Thiên Duệ vừa mới kết thúc luyện đan, Thượng Quan Huyền Ý lập tức cầu cứu.
Ân Thiên Duệ vừa mới bỏ đan dược vào trong bình sứ đã nghe thấy câu này của Thượng Quan Huyền Ý, không khỏi co giật khóe môi. Trong lòng thầm nghĩ, Huyền Ý à, ngươi hướng ta cầu cứu, ngươi có chắc là ta cứu nổi ngươi không? Hai chúng ta gộp lại mà đối phó với Tiêu đại ca thì kết cục cũng chỉ có đại bại mà thôi!
Tiêu Lăng Hàn chẳng buồn để ý tới tên tùy tùng đang giở trò tấu hài này, hắn đi tới trước mặt Ân Thiên Duệ, đưa tay đón lấy bình sứ trong tay y. Mở ra xem thử, hắn không khỏi nhướng mày, cũng không tệ, hiện tại đan dược Ân Thiên Duệ luyện chế có sáu viên thượng phẩm, ba viên trung phẩm, so với lúc trước đã tiến bộ hơn rất nhiều.
Mặc dù đan dược Ân Thiên Duệ luyện chế rất khá, nhưng Tiêu Lăng Hàn vẫn như thường lệ mà đả kích: “Ngươi cũng quá ngốc rồi, lại không đạt tới mãn đan, một viên cực phẩm cũng không có, nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục luyện tập đi.”
“Tiêu đại ca, cái đó… Ta không còn nhất cấp linh thảo nữa.” Ân Thiên Duệ có chút ngượng ngùng nói.
Tiêu Lăng Hàn quay đầu nhìn sang Thượng Quan Huyền Ý, trong tay hắn không có nhất cấp linh thảo, có chăng cũng chỉ là nhị cấp. Từ khi hắn phát hiện ra đan phương mình đạt được trong Long Ngọc không gian có rất nhiều linh thảo hiện tại đã tuyệt chủng, hắn liền biết đan phương mình có được e là từ thời viễn cổ xa xưa, đã sớm thất truyền rồi. Bây giờ hắn muốn luyện đan thì bắt buộc phải kiếm được đan phương mới được, mấy loại đan phương thông dụng nhất cấp nhị cấp thì dễ nói, chỉ có điều từ tam cấp trở lên thì phải tự mình nghĩ cách thôi.
“Huyền Ý, đưa số nhất cấp linh thảo ngươi thu thập được cho Ân Thiên Duệ luyện tay đi, đan dược luyện chế ra xong thì quy về phần ngươi.”
“Được nha!” Thượng Quan Huyền Ý lập tức đem toàn bộ nhất cấp linh thảo trong không gian giới chỉ của mình ra ngoài. Trong lòng nghĩ, cái ý kiến này của Tiêu đại ma vương hay thật nha! Dùng linh thảo đổi đan dược, chuyện này nếu như đi thỉnh các đan sư bên ngoài luyện chế đan dược thì đều phải chuẩn bị sẵn ba phần linh thảo. Nếu như luyện chế thành công, đan sư muốn đưa cho ngươi bao nhiêu viên thì đưa bấy nhiêu viên. Còn nếu gặp phải loại đan sư tính tình khó chịu thì phỏng chừng sẽ trực tiếp bảo là linh thảo bị luyện hỏng rồi.
Ân Thiên Duệ thì u ám nghĩ thầm, Tiêu đại ca cư nhiên lại thiên vị Huyền Ý như vậy, đan dược mình cực khổ luyện chế ra, thế mà không để lại cho mình lấy một viên! Tuy nhiên dù không có đan dược để lấy, nhưng có thể nâng cao trình độ luyện đan thì cũng xem như bản thân mình được lợi rồi. Quả nhiên, nghĩ như vậy một lát thì tâm trạng liền thông suốt hơn nhiều.
—